Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Nhật ký chinh phục mẹ và dì (Update Phần 80)

Nhật ký chinh phục mẹ và dì (Update Phần 80)

Phần 79: Về Nhà Với Mẹ

Ngoài Diễm My ra, dì là người phụ nữ bị tôi địt nhiều nhất. Từ lúc ban đầu chống cự quyết liệt đến sau này chỉ giãy giụa nhẹ, rồi đến cuối cùng chỉ còn là phàn nàn bằng miệng nhưng lại âm thầm vểnh mông lên để đón nhận những cú thúc của tôi.
Từ một người vợ hiền, người giáo viên lạnh lùng, dì đã bị tôi địt thành một người phụ nữ cũng có lúc buông thả khi không có ai. Những thay đổi này đã từng khiến tôi nghĩ rằng mình đã chinh phục được dì.
Nhưng bây giờ tôi mới hiểu, dì lúc nào cũng muốn thoát khỏi sự uy hiếp của tôi. Khoái cảm của việc thể xác và linh hồn giao hòa chỉ khiến dì tạm thời chìm đắm, sau khi tỉnh táo lại, dì vẫn là người phụ nữ có trái tim không thuộc về tôi.
“…Mình không sai…”
Tôi thầm nghĩ trong lòng, hai tay bất giác siết chặt lại.
Tôi sẽ không thừa nhận cách làm của mình có vấn đề, có lẽ tôi chính là loại người xấu xa như vậy, sinh ra là để đưa những người phụ nữ xinh đẹp như dì và mẹ lên giường, rồi chinh phục họ.
Phản ứng của dì lần này chỉ là một sự cố, chỉ có thể chứng minh rằng tôi vẫn chưa địt cho dì phục hoàn toàn.
Cũng đúng, một người phụ nữ như dì sao có thể dễ dàng quy phục như vậy?





Những phản ứng trước đây chỉ có thể nói là dì bị động chấp nhận, dì còn chưa chủ động bú cặc cho tôi, cũng chưa chủ động ôm tôi ở tư thế nữ trên nam dưới để tận hưởng khoái lạc.
Giữa tôi và dì còn quá nhiều chuyện chưa làm, dì còn chưa mặc chiếc áo dài màu xanh trong tủ quần áo để tôi địt nữa mà!
Nghĩ đến đây, tôi đứng phắt dậy, nhìn về phía phòng ngủ của dì, trong mắt lóe lên ngọn lửa hừng hực.
Hai người phụ nữ trong căn phòng đó, tôi nhất định phải chinh phục họ hoàn toàn!
Mẹ và dì, một ngày nào đó tôi sẽ khiến họ quỳ dưới chân tôi như đứa trẻ bú sữa mà liếm con cặc của tôi, tranh nhau mút tinh dịch của tôi.
Tôi muốn họ mặc đủ loại quần áo, ở đủ mọi nơi vểnh cái mông thịt lên để đón nhận những cú thúc của tôi, bắn tinh dịch vào trong cơ thể họ, rồi mang thai những hạt giống cấm kỵ…

Vào phòng ngủ, Mỹ Tuyết sau khi nói chuyện với em gái thì phát hiện em gái nhất quyết đòi mình đưa con trai đi, thái độ vô cùng kiên quyết.
Nhưng nghĩ lại cũng thấy hợp lý, xảy ra chuyện như vậy, hai người họ sau này có lẽ cũng không thể đối mặt với nhau một cách bình thường được nữa. Thay vì để họ ở cùng nhau có thể sẽ làm ra chuyện gì đó quá đáng hơn, thì thà rằng cứ đưa Hào đi, cắt đứt hoàn toàn suy nghĩ của cả hai.
“Được rồi, Mỹ Huyền, vậy chị đưa Hào về trước nhé.”
Vốn định ở lại an ủi em gái thêm một chút, nhưng em gái lại là người mạnh mẽ như vậy, không muốn để mình thấy mặt yếu đuối, cứ hối thúc mình đưa Hào đi nhanh lên.
“Vâng, chị, em không sao đâu, chị cứ đi trước đi, để em một mình yên tĩnh một lát…”
Nói rồi Mỹ Huyền kéo chăn trùm kín đầu, ra vẻ không muốn ai làm phiền.
Thấy em gái mình như vậy, Mỹ Tuyết cũng không tiện nói gì thêm, đành phải ra ngoài để cô ấy yên tĩnh một mình.
Rầm!
Theo sau tiếng đóng cửa nặng nề, cơ thể quyến rũ trên giường từ từ co lại. Mỹ Huyền nằm nghiêng, hai tay ôm chặt lấy bắp chân, vùi mặt vào trong đầu gối lẩm bẩm:
“Đi đi, đừng bao giờ quay lại nữa, cứ coi như tất cả chỉ là một giấc mơ thôi…”
Nghĩ vậy, cô nhắm mắt lại, hy vọng mình có thể ngủ một giấc, sau khi tỉnh dậy sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, bắt đầu lại cuộc sống một mình như trước đây…

“Mẹ, dì… không sao chứ ạ…”
Mẹ vừa ra khỏi phòng là tôi liền chạy tới hỏi han, tôi không muốn dì xảy ra chuyện gì cả.
Mẹ đóng cửa lại, quay người lườm tôi một cái, rồi đưa tay véo má tôi, vừa lắc qua lắc lại vừa tức giận nói:
“Dì con thế nào con không thấy à? Hả? Mẹ bảo con theo dì học hành cho tốt, cuối cùng con lại dùng thành tích để uy hiếp dì làm chuyện đó với con. Hào, con có phải muốn làm mẹ tức chết không hả?”
“Ưm… ưm ưm…”
Tôi muốn nói gì đó nhưng miệng bị mẹ véo đau quá, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ không rõ ràng.
Mẹ thấy vậy liền buông tay ra một cái “bốp”, hai tay chống nạnh nhìn tôi đang không ngừng xoa bên má đỏ ửng.
“Mẹ, con nhất thời hồ đồ, con… con đã xin lỗi dì rồi mà…”
Tôi ấm ức nói, nào ngờ mẹ lại nhíu mày, nghiêm mặt bảo:
“Đây là chuyện một câu xin lỗi là có thể bù đắp được sao? Dì con sống đoan chính mấy chục năm, cuối cùng lại bị con làm hỏng danh tiếng, con còn cảm thấy ấm ức à?”
“Người khác có biết đâu…”
Tôi lẩm bẩm.
“Con nói lại lần nữa xem?”
Mẹ nhìn tôi mà tức không chịu được, đưa tay ra định véo tai tôi, may mà tôi nhanh tay lẹ mắt né được.
Bị tôi làm cho một trận như vậy, tâm trạng vốn hơi nặng nề của mẹ ngược lại dịu đi phần nào, sắc mặt cũng khá hơn.
“Thôi thôi, mẹ con không nói nữa, con biết lỗi thật rồi. Dì bây giờ thế nào rồi ạ? Vẫn muốn con đi à?”
“Haizz… dì con muốn ở một mình yên tĩnh. Con cũng về với mẹ đi, dì bây giờ không muốn gặp con nữa.”
Mẹ thở dài, bất lực nói, vừa nói vừa nhìn tôi với ánh mắt trách móc.
“Vậy… sau này con còn có thể qua đây học với dì nữa không ạ?”
Tôi dò hỏi.
“Mơ à, ngoan ngoãn theo mẹ về nhà đi, ngay và luôn!”
“Hả?”
“Hả cái gì mà hả, mau vào phòng thu dọn đồ đạc của con đi!”
Mẹ nói xong liền đẩy tôi vào phòng dọn dẹp hành lý.
Nhìn bóng dáng nhỏ bé đang bận rộn trong phòng, Mỹ Tuyết mím môi, nhỏ giọng nói:
“Kể cả dì con có tha thứ cho con, cho con quay lại đây thì mẹ cũng không cho phép…”
Tôi ở trong phòng đương nhiên không biết những suy nghĩ của mẹ, chỉ cắm đầu thu dọn hành lý của mình.
Tôi cầm lấy quyển sách giáo khoa hơi nhàu ở góc bàn, nhân lúc mẹ không để ý, tôi khẽ ngửi một hơi, mùi thơm cơ thể thanh khiết của dì phả vào mặt.
Lúc trước dì đã nằm đè lên quyển sách này và bị tôi không ngừng trêu chọc, dưới sự xúc tác của mồ hôi, mùi hương đặc trưng trên cơ thể dì gần như đã thấm đẫm vào từng trang giấy.
“Hào, con xong chưa? Nhanh lên.”
“Con ra ngay đây.”
Không để tôi kịp thưởng thức kỹ hơn, ngoài cửa đã vọng vào tiếng thúc giục của mẹ.
Tôi vừa trả lời vừa như tìm được báu vật, cẩn thận cho quyển sách còn lưu lại mùi hương của dì vào một chiếc túi riêng, giấu sâu trong cặp sách. Sau này tạm thời không gặp được dì, đành phải dựa vào nó để giải tỏa nỗi nhớ trong lòng.
Dọn dẹp xong, tôi bước ra khỏi phòng, nhưng khi nhìn thấy phòng ngủ của dì, tôi vẫn không kìm được mà dừng lại nhìn một chút.
“Còn nhìn cái gì nữa, đi nhanh lên.”
Mỹ Tuyết thấy con trai mình như vậy thì nhíu mày, trong lòng cảm thấy hơi không vui.
Rõ ràng là có thể đoàn tụ với người mẹ đã xa cách bấy lâu, vậy mà nó lại tỏ ra lưu luyến như vậy?
Chẳng lẽ người mẹ này đã không bằng dì nó rồi sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng Mỹ Tuyết đột nhiên dấy lên một cảm giác khủng hoảng. Không nói hai lời, cô giật lấy chiếc cặp sách trong tay con trai, nắm lấy tay nó kéo ra ngoài.
Làm tôi cũng ngơ ngác, không hiểu mẹ đang vội cái gì.
Xuống lầu, đi đến xe của mẹ, ai ngờ tôi vừa mở cửa ghế phụ thì mẹ đã ném chiếc cặp sách lên ghế. Tôi định đặt nó ra hàng ghế sau, nhưng lại bị mẹ ngăn lại.
“Con ra hàng ghế sau ngồi đi, tự kiểm điểm lại mình đi.”
Tôi vừa định cãi lại vài câu, thì đã bị ánh mắt của mẹ làm cho im bặt, đành phải ngoan ngoãn ra hàng ghế sau ngồi.
Nhìn bóng dáng thảm hại của tôi, khóe miệng mẹ khẽ nhếch lên, sau đó dường như lại nhớ ra điều gì đó, mẹ cắn môi rồi nhấn ga, đưa con trai mình rời đi…
Từ nhà dì về nhà tôi mất hơn hai tiếng đi xe, tôi đương nhiên không thể ngồi yên lặng ở hàng ghế sau như vậy được.
Qua gương chiếu hậu, tôi liếc nhìn người mẹ đang chăm chú lái xe, chỉ thấy vẻ mặt mẹ bình thản, không nhìn ra là vui hay giận.
Xác định mẹ không nhìn mình, tôi lại lén lút từ phía sau ngắm nhìn cơ thể mẹ từ trên xuống dưới.
Vì lúc nãy bị tôi bắn tinh dịch lên người, nên bây giờ mẹ đã cởi chiếc váy dài đến đầu gối trước đó, thay vào đó là một bộ vest công sở trông rất thanh lịch. Bộ đồ này chắc là mẹ lấy từ tủ quần áo của dì.
Tuy quần áo là của dì, nhưng lại vừa vặn một cách bất ngờ, như thể được may đo riêng cho mẹ vậy.
Phải công nhận rằng vóc dáng của hai chị em mẹ và dì quá giống nhau. Nhưng tôi luôn có cảm giác nếu mẹ cởi đồ ra, thì một số chi tiết sẽ khác với dì. Khác ở đâu thì chỉ có thể xem sau này tôi có cơ hội tìm hiểu kỹ hơn không.
Vù!
Cùng với tiếng động cơ gầm lên, tôi cảm thấy một lực đẩy người về phía sau, thì ra là mẹ vừa nhấn ga để vượt chiếc xe đang cản đường phía trước.
Nhìn con số trên đồng hồ đo tốc độ không ngừng tăng lên, tôi lau mồ hôi lạnh trên trán. Khác với vẻ dịu dàng, lịch sự thường ngày, cách lái xe của mẹ lại vô cùng hoang dã. Mỗi lần lái xe, mẹ đều giữ tốc độ ở mức tối đa cho phép, chỉ cần gặp xe cản đường phía trước là nhất định sẽ vượt qua.
Có lẽ đã lâu không ngồi xe của mẹ, nên trong lòng tôi hơi căng thẳng. Nhưng may là ngoài việc lái xe hơi nhanh, những phương diện khác của mẹ đều không có vấn đề gì, điều này mới khiến tôi dần dần thở phào nhẹ nhõm.
Tựa vào tay vịn cửa, tôi nghiêng đầu giả vờ nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, nhưng thực ra ánh mắt vẫn luôn dõi theo mẹ.
Quần áo khác nhau mặc trên người khác nhau sẽ có hiệu quả khác nhau. Nếu dì mặc bộ đồ này, kết hợp với cặp kính gọng vàng, thì khí chất nghiêm nghị, lạnh lùng của một nữ giáo viên sẽ bùng nổ.
Còn mẹ mặc bộ đồ này thì khí chất lại có phần thu lại hơn, cử chỉ tao nhã, kết hợp với lớp trang điểm dịu dàng, lịch sự, tạo cho người khác cảm giác là một nữ doanh nhân thành đạt, bình tĩnh và có chừng mực.
Tuy cả người mẹ được bao bọc kín đáo trong bộ vest công sở, nhưng phần mông và ngực vì quá đầy đặn mà làm căng lớp vải, vẫn tôn lên được những đường cong tuyệt đẹp của cơ thể.
Nhìn lại đôi chân thon dài của mẹ, chiếc quần tây rộng có thể che đi những đường cong mềm mại, nhưng lại không thể che giấu được độ dài đáng kinh ngạc của nó.
Đôi chân này chỉ nhìn thôi cũng đã khiến người ta chảy nước miếng, chắc chắn là tỷ lệ hoàn hảo nhất trên đời. Dù là tỷ lệ chiều dài giữa đùi và bắp chân, hay độ to nhỏ của cả hai đều vừa phải, chỉ cần lệch một chút thôi cũng đã cảm thấy không ổn.
Vì đôi chân quá dài, mẹ phải điều chỉnh ghế lùi ra sau một chút, như vậy mẹ mới có thể thoải mái đạp ga lái xe.
Nhưng như vậy, khoảng trống giữa ngực mẹ và vô lăng lại trở nên khá lớn, khiến tôi chỉ muốn chui vào đó, quay mặt về phía mẹ mà hôn một trận.
Rồi sau đó ngả ghế ra sau, cả người nằm đè lên người mẹ, dùng đủ mọi thủ đoạn có thể để chơi đùa.
Còn mẹ thì yếu ớt rên rỉ, phản kháng, một tay níu lấy dây an toàn kéo lên kéo xuống, tay kia thì ấn đầu tôi, cố gắng đẩy tên nhóc dê xồm này ra.
Đôi chân thon dài đó gác lên vô lăng, theo lực của cổ chân mà hơi xoay chuyển.
Đôi chân đi tất da gác lên kính chắn gió phía trước, lúc co lại, lúc duỗi ra, để lại những dấu chân xinh trên tấm kính trong suốt sạch sẽ.
“Á…”
Cùng với một tiếng hét, đôi chân trong xe đột ngột nhấc lên, đá lệch gương chiếu hậu sang một bên.
Sau đó từng luồng hơi nóng bốc ra, làm mờ đi tấm kính vốn trong suốt, khiến người ta không thể nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra bên trong xe.
Chỉ có thân xe lắc lư qua lại và tiếng kẽo kẹt của bộ giảm xóc lốp xe là khiến người ta phải suy nghĩ miên man…
Ực!
Cảnh tượng trong đầu khiến tôi không nhịn được mà nuốt nước bọt. Tôi và dì ở với nhau lâu như vậy mà còn chưa thử làm một lần trong xe. Bây giờ nhìn thấy tư thế lái xe của mẹ, lòng tôi trở nên vô cùng nóng bỏng, thật hy vọng sau này có thể cùng họ chơi một trận “xe chấn” thật đã.
Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của mình, tôi không khỏi nhíu mày.
Chuyện với dì không chỉ bị mẹ phát hiện, mà tôi còn bị dì bỏ rơi.
Bây giờ bị mẹ đưa về nhà, e là phải “ăn chay” một thời gian dài rồi.
“Haizz…”
Nghĩ đến đây, tôi không khỏi thở dài, nào ngờ lại bị người mẹ tai thính nghe thấy. Mỹ Tuyết liếc nhìn gương chiếu hậu, phát hiện vẻ mặt buồn rầu của tôi, trong lòng có một chút không vui.
“Thằng nhóc này vẫn còn nghĩ đến dì Mỹ Huyền à?”
Mỹ Tuyết thầm đoán, bất giác hai tay siết chặt vô lăng. Cô cảm thấy mình như đang chia rẽ uyên ương, và điều nực cười hơn là hai người đó lại là em gái ruột và con trai ruột của mình.
Đúng lúc này, tôi cũng chú ý đến ánh mắt của mẹ phản chiếu trong gương chiếu hậu, vội vàng chỉnh lại vẻ mặt của mình.
Tất cả những điều này đều bị mẹ nhìn thấy, tiếp tục lái xe mà không nói gì, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng hơi lơ đãng cho thấy trong lòng mẹ đang tính toán điều gì đó.

Két!
Cùng với tiếng phanh gấp, chúng tôi đã đến nơi, ngôi nhà mà tôi đã xa cách bấy lâu.
“Vào đi con.”
Mẹ mở cửa gọi tôi vào.
Nhà tôi là một biệt thự riêng biệt, lớn hơn nhà dì rất nhiều, cũng sang trọng hơn nhiều. Ghế sofa đều làm bằng gỗ gụ, trên lót đệm mềm, rồi phủ một lớp thảm lông mịn màng.
Đồ điện tử cũng đều là hàng hiệu. Nhà tôi tuy không phải là tỷ phú, nhưng cũng đủ điều kiện để xa xỉ một chút.
Không hiểu sao, tuy nhà vẫn là nhà đó, nhưng dường như có phần lạnh lẽo hơn trong ký ức của tôi.
Rõ ràng mọi thứ bài trí không hề thay đổi, nhà cửa cũng được dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi, nhưng lại khiến tôi cảm thấy không có một chút hơi người nào.
Tôi đứng trong phòng khách, một cảm giác cô đơn, trống trải ùa về từ bốn phương tám hướng, không khí ngột ngạt đến mức tôi hơi khó thở, làm tôi nhớ đến bài văn cổ “Tiểu Thạch Đàm Ký” học hồi lớp 8.
“Sao nhà mình lại ra nông nỗi này?”
Tôi thầm nghĩ. Đột nhiên một bàn tay đặt lên vai tôi:
“Đang nghĩ gì thế?”
Giọng mẹ vang lên từ phía sau, ngay lập tức xua tan đi sự bất an trong lòng tôi. Dù nhà có cho tôi cảm giác gì đi nữa, chỉ cần có mẹ ở đó là không có vấn đề gì.
“Không có gì ạ, chỉ là lâu quá không về nên hơi lạ lẫm…”
Tôi giải thích, lời nói lọt vào tai mẹ khiến ánh mắt mẹ hơi u ám, đáy mắt lóe lên một tia tự trách. Mẹ xoa đầu tôi rồi véo má tôi nói:
“Lần này mẹ sẽ không để con đi nữa, về phòng cất đồ đi đã.”
“Vâng.”
Tôi sờ tay mẹ, ngoan ngoãn gật đầu, cầm cặp sách đi vào phòng ngủ của mình.
Nhìn bóng lưng nhỏ bé nhưng rắn rỏi của con trai, Mỹ Tuyết nở một nụ cười yêu chiều.
Tuy đã làm một số chuyện trái với luân thường đạo lý, nhưng suy cho cùng nó vẫn là con trai của cô. Trước mặt cô, nó mãi mãi là đứa trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu.
Bước vào phòng ngủ của tôi, nơi đây được mẹ dọn dẹp sạch sẽ, không hề giống như một căn phòng đã mấy tháng không có người ở.
Còn nhớ ngày tôi bị mẹ đưa đi, tôi đã hơi dỗi, lúc dọn đồ cố tình làm cho căn phòng bừa bộn để thể hiện sự bất mãn trong lòng.
Vậy mà mẹ cũng không giận, sau khi tôi đi đã lặng lẽ dọn dẹp phòng sạch sẽ chờ tôi về.
Nhà tôi rất lớn, lớn đến mức phải định kỳ mời người giúp việc đến mới có thể dọn dẹp hết được. Nhưng dù mẹ có bận rộn công việc đến đâu, phòng ngủ của mẹ và phòng ngủ của tôi đều do chính tay mẹ dọn dẹp.
“Ha…”
Tôi ném cặp sách lên bàn như thói quen mỗi khi đi học về, rồi cả người ngã ngửa ra giường.
Cơ thể tôi lún sâu vào tấm nệm mềm mại, rồi lại bị nó nảy lên một chút, cứ như vậy vài lần mới yên tĩnh lại.
Không cần nghiêng mặt tôi cũng có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng từ ga trải giường, thanh tao, trang nhã, dễ đi vào giấc ngủ.
Xem ra lúc ở nhà một mình, mẹ vẫn thường xuyên xịt nước hoa lên đây, chỉ để khi tôi về có thể ngủ một giấc ngon lành.
Về nhà luôn khiến người ta cảm thấy an tâm. Tôi vừa nằm xuống giường là đầu óc trống rỗng, mọi sự hoảng sợ và bất an trước đó đều tan biến.
Bây giờ tôi chỉ muốn ôm gối ngủ một giấc thật ngon. Nhưng nghe thấy tiếng mẹ thái rau trong bếp, tôi vẫn quyết định cố gắng gượng dậy xuống giường giúp mẹ một tay.
Soạt!
Tôi kéo cửa bếp ra, ló đầu vào hỏi:
“Mẹ ơi, có gì con giúp được không ạ?”
“Sao thế? Không vào phòng nghỉ một lát đi?”
Mẹ không quay đầu lại, vừa thái rau vừa nói chuyện với tôi, động tác rất nhanh nhẹn. Dao lên dao xuống, một quả dưa chuột đã được thái thành những lát mỏng.
“He he, con muốn nấu ăn cùng mẹ mà.”
Tôi bước vào, đến sau lưng mẹ, hai tay khéo léo sờ vào bên hông mẹ một cái, rồi nhanh chóng ôm lấy eo mẹ.
“Cái thằng bé này, nói là vào giúp mà lại ôm mẹ làm gì? Như vậy sao mẹ thái rau được?”
Mẹ phàn nàn, dừng tay lại, dùng mông đẩy tôi ra sau một chút, nhưng tay tôi lại càng siết chặt hơn.
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ, cho con ôm mẹ một lát nữa thôi.”
Tôi nài nỉ, khiến mẹ đang định gạt tay tôi ra phải dừng lại, sau đó lại cầm dao lên tiếp tục thái rau.
“Chỉ được ôm một lát thôi đấy nhé, lát nữa mẹ còn phải xào rau nữa.”
“Vâng ạ.”
Tôi đáp lời, nghiêng đầu áp má vào lưng mẹ.
Người mẹ rất mềm, ngay cả phần lưng nhiều xương cũng cho tôi cảm giác mềm mại như lụa, còn tỏa ra chút hơi ấm, khiến má tôi áp lên rất thoải mái, gần như không muốn rời ra.
Vòng eo thon thả sờ vào cũng vô cùng mềm mại, khiến tôi phải nhẹ nhàng, sợ chỉ cần dùng sức một chút là sẽ làm mẹ bị thương.
Nhưng dù eo thon như vậy, bụng dưới của mẹ sờ vào vẫn hơi mũm mĩm.
Đây không phải là mỡ thừa béo phì, mà là làn da mềm mại có độ đàn hồi cực tốt giống như của dì.
Đối lập với vòng eo thon đó là cặp mông tròn trịa, đầy đặn của mẹ, vững chắc tì vào bụng dưới của tôi, khiến tôi phải nín thở hóp bụng lại mới có thể nhường ra một chút không gian cho cặp mông thịt này.
Mông rộng hơn vai, vẻ đẹp trưởng thành của mẹ được cặp mông tròn này thể hiện một cách trọn vẹn. Đứng sau lưng mẹ, tôi hơi không kìm được lòng mình, chỉ muốn cởi quần ra ngay lập tức, để con cặc của mình chen vào giữa hai mông thịt đầy đặn đó, tìm kiếm nơi đã sinh ra tôi.
Nhưng bây giờ tôi không dám có hành động gì quá đáng, nên trước khi cơ thể có phản ứng, tôi lưu luyến rời khỏi người mẹ, cầm củ khoai tây bên cạnh ra bồn rửa để gọt vỏ.
Mẹ quay sang nhìn thấy bộ dạng ngoan ngoãn của tôi thì mỉm cười hài lòng, tâm trạng u ám cũng tan đi không ít.
Dưới sự chung sức của hai mẹ con, chẳng mấy chốc đã làm xong ba món xào. Nhưng vì lần này tôi về quá đột ngột, cộng thêm việc mẹ thường ngày chủ yếu ăn chay, nên cả ba món đều là món chay.
Nhưng dù vậy tôi vẫn ăn rất vui vẻ, vì đây là do chính tay mẹ nấu. Chỉ cần là món mẹ nấu, tôi đều thấy ngon vô cùng.
Không biết có phải đã lâu không được ăn món mẹ nấu không, tuy toàn là món chay, nhưng tôi ăn vào miệng cứ như đang ăn sơn hào hải vị vậy. Ăn vài miếng là cảm thấy ngon miệng, càng ăn càng hăng.
“Hào, ăn từ từ thôi, coi chừng nghẹn.”
Mỹ Tuyết nhìn con trai ăn ngấu nghiến mà lo lắng nói, trong lòng lại cảm thấy rất vui.
“Khụ! Khụ khụ!”
Đang ăn, tôi đột nhiên bị hạt cơm làm cho sặc, ôm miệng ho sặc sụa.
“Con xem, đã nói là ăn từ từ thôi mà.”
Ngay khi tôi ho tiếng đầu tiên, mẹ đã đứng dậy đi đến bên cạnh tôi, vỗ nhẹ vào lưng tôi từng cái một. Động tác không nặng không nhẹ nhưng vô cùng dịu dàng, chẳng mấy chốc đã làm tôi hết khó chịu.
“Nào, uống thêm ngụm nước, lát nữa ăn chậm lại nhé.”
Mẹ đưa cho tôi một ly nước, tôi cầm lấy uống một hơi cạn sạch.
“Ha… mẹ nấu ăn ngon quá, con không nhịn được nên mới ăn vội như vậy.”
Tôi thở phào một hơi, khen ngợi. Mẹ nghe xong, trên mặt lộ ra một nụ cười, xoa đầu tôi nói:
“Con vừa về đã ăn ngấu nghiến, người không biết còn tưởng dì con thường ngày không cho con ăn ngon ấy.”
“Dì nấu ăn ngon, mẹ nấu ăn cũng ngon, nhưng món của mẹ hơi gì đó khác biệt, càng ăn càng ngon!”
“Toàn khéo nịnh, ăn cơm đi.”
Thấy tôi đã hết ho, mẹ yên tâm quay lại chỗ ngồi. Tôi cũng không dám ăn ngấu nghiến nữa, ăn chậm lại. Chẳng mấy chốc hai bát cơm đầy đã bị tôi quét sạch.
“Ăn nhiều như vậy, đứng dậy đi lại một lát rồi hẵng ngồi xuống nhé.”
Mẹ dặn dò, cầm quần áo đi tắm trước. Tôi cũng rất nghe lời mẹ, đi đi lại lại trong phòng khách, cúi đầu tính toán những kế hoạch nhỏ của mình.
Cạch!
Đợi khoảng một tiếng, mẹ mặc bộ đồ ngủ màu hồng mở cửa bước ra từ phòng tắm. Cùng với làn hơi nóng bốc lên, tôi cảm thấy mẹ như một tiên nữ hoa đào, đầy vẻ tiên khí.
“Mau đi tắm đi.”
Mẹ uyển chuyển lướt qua tôi, mang theo một làn hương thơm nóng hổi, trong phút chốc làm bùng cháy cả không khí xung quanh tôi.
“Mẹ ơi!”
Ngay khi mẹ sắp bước vào phòng ngủ, tôi đã gọi mẹ lại từ phía sau.
“Sao thế con?”
Mẹ quay người lại, thắc mắc.
“Mẹ, mẹ có thể…”
“?”
“…Thôi, không có gì ạ…”
Tôi im lặng nói, cầm quần áo lê bước vào phòng tắm. Để lại một mình mẹ đứng ở cửa phòng ngủ nhìn theo bóng lưng tôi, vẻ mặt đầy suy tư.
Thực ra lúc nãy tôi muốn hỏi mẹ có thể tối nay ngủ cùng tôi không.
Không phải tôi có ý đồ xấu xa gì khác, lần này thật sự chỉ đơn thuần là muốn ôm mẹ ngủ như ngày xưa.
Nhưng khi gọi mẹ lại, tôi lại nhớ đến chuyện ban ngày, nghĩ rằng tuy mẹ bề ngoài không thể hiện rõ, nhưng trong lòng chắc vẫn còn giận tôi, nên cuối cùng đã quyết định từ bỏ ý định này.
Tắm xong, tôi nằm trên giường không ngừng suy nghĩ, nghĩ xem chuyện của dì Mỹ Huyền, cô Diễm Hương, tôi nên làm thế nào, rồi chuyện của mẹ tôi lại nên đối phó ra sao.
Tôi khao khát có được cơ thể của mẹ, nhưng lại không muốn dùng đến thuốc như lần trước. Ít nhất lần đầu tiên, tôi muốn cả hai đều tự nguyện.
Nhưng ý nghĩ này có lẽ quá ngây thơ. Mẹ tuy cưng chiều tôi nhưng chưa bao giờ để tôi làm bậy, nên lúc này tôi cảm thấy mình như đang đi vào ngõ cụt.

Nghĩ mãi, tôi cảm thấy hơi buồn ngủ, nhắm mắt lại, ý thức cũng dần mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Cạch… kẽo kẹt…
Đúng lúc này, tôi dường như lờ mờ nghe thấy tiếng cửa phòng bị đẩy ra.
“Hửm?”
Tôi mơ màng mở mắt, định ngồi dậy bật đèn xem có chuyện gì, thì chăn của tôi đột nhiên bị ai đó kéo ra.
“Ưm…”
Một tiếng rên rỉ lười biếng từ xa đến gần, ngay lập tức vang lên bên tai tôi. Cùng với vài lần nệm giường lún xuống, một cơ thể phụ nữ trưởng thành đã áp sát vào người tôi từ phía sau.
Một đôi tay như sợ làm tôi thức giấc, từ từ, nhẹ nhàng vòng qua eo tôi từ phía sau, rồi hơi dùng sức ôm lấy tôi.
Nhưng người đó không biết rằng đứa trẻ trong lòng cô lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo. Trong bóng tối, cậu mở to đôi mắt sáng ngời, há miệng, hơi không thể tin được nói:
“Mẹ, mẹ ơi?”

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng