Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Niềm tin của mẹ (Chương 33)

Niềm tin của mẹ (Chương 33)

Chương 13: Mẹ Con Tâm Sự

Tiễn chị Lý đi, trên đường về nhà, Tuyết Hoa bước chậm rãi, trong đầu cứ nghĩ về dáng vẻ thời trẻ của chị Lý.
Lúc đó chị đúng là đẹp như hoa, da trắng như ngọc. Nhất là lúc ngoại tình, thân hình quyến rũ và cặp vú căng tròn đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng cô.
Thế nhưng thời gian thật tàn nhẫn, bây giờ chị Lý mặt đầy nếp nhăn, lưng còng, không thể nào gọi là “đẹp” được nữa.
Số phận vô thường, thật đáng buồn. Nỗi bi ai của phụ nữ, có lẽ là đây.
Hoàn hồn, cô đã về đến nhà, đứng trước cửa phòng Tuấn Kiệt.
Có lẽ cô muốn nói rõ tình hình hiện tại cho con trai biết, cũng có lẽ sâu trong lòng, cô chỉ đơn giản muốn tìm người nói chuyện, trút bầu tâm sự. Giờ đây, người có thể yên tâm nói những chuyện này, ngoài con trai ra, không còn ai khác.
Tuyết Hoa thấy thật bi ai.
Đã từng có lúc, cô coi Uyển Hân như em gái ruột. Cô nghĩ mãi không ra, bao nhiêu năm bạn bè thân thiết, mình có lỗi gì với cô ta, tại sao lại đối xử với mình như vậy?





…Những lời tâm sự ngày xưa, giờ đây, đều thành trò cười.
“Con trai.” Tuyết Hoa mở cửa phòng.
Tuấn Kiệt vẫn đang ngủ.
Cậu giống như một chú sóc ngủ đông, cuộn tròn người, nằm nghiêng trên chiếc ga giường màu xanh đậm.
Tuyết Hoa đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn vào trong.
Ánh mắt cô quay lại nhìn con trai, gương mặt ngoan ngoãn lúc ngủ, khiến cô cảm thấy ấm áp lạ thường.
Mắt Tuyết Hoa ánh lên vẻ dịu dàng, cô khép cửa lại, nhẹ nhàng đi đến bên giường, đứng trên tấm thảm chân màu xám đậm, từ từ quỳ xuống.
Đầu gối cô chạm vào thảm, hai tay chống lên mép giường mềm mại, phát ra hai tiếng “phụp” nhẹ.
Điều hòa trung tâm giữ nhiệt độ phòng ở 24 độ C, rất dễ chịu.
Mùi cơ thể ấm áp của Tuấn Kiệt, hòa cùng mùi thơm của chăn ga, xộc vào mũi, cô rướn cổ, hít một hơi thật sâu, khóe miệng nhếch lên, nở một nụ cười khoan khoái.
Từ từ, cô cũng thấy buồn ngủ, mí mắt nặng trĩu, cô gục đầu xuống mép giường, tai như nghe thấy tiếng ve kêu râm ran, tiếng chuông gió treo trên xà nhà cũ leng keng. Như thể đang ở quê nhà giữa đồng quê xanh mướt, nằm trên chiếc chiếu tre mát lạnh, tận hưởng cơn gió lùa từ sau núi thổi vào, mũi ngửi thấy mùi gỗ cũ thơm nồng, mùi hoa cỏ và cả chút mùi phân bò khô ngoài sân.
…Mệt quá.
Chẳng muốn làm gì cả, mệt, rất mệt.

Tuấn Kiệt tỉnh dậy, đã gần 5 giờ chiều.
Giấc ngủ đủ đầy đã xóa tan mọi mệt mỏi đêm qua, cậu cảm thấy tràn đầy năng lượng, sảng khoái.
Vươn vai một cái, cậu mở mắt, điều đầu tiên nhìn thấy là gương mặt hiền từ lúc ngủ của mẹ.
Mẹ gục đầu bên mép giường, má áp lên cánh tay, khuôn mặt trắng nõn và đôi môi mỏng hồng hào nhìn rõ hơn đêm qua. Tai nghe thấy tiếng thở đều đều, mẹ ngủ trông cũng đẹp ghê.
Cậu không nghĩ nhiều tại sao mẹ lại ngủ ở đây, khẽ “a” một tiếng, phản ứng đầu tiên là nhớ lại những lúc mình bị ốm, mẹ thức trắng đêm trông bên giường.
Cậu đưa tay lay nhẹ khuỷu tay mẹ đang kê dưới má, gọi nhỏ: “Mẹ, mẹ? Dậy lên giường ngủ đi? Nằm thế này không thoải mái đâu.”
Tuyết Hoa không ngủ quá sâu.
Nghe tiếng con trai quan tâm, mí mắt cô khẽ động, đôi mắt hơi sưng từ từ mở ra, cô ngẩng đầu, nở nụ cười hiền hậu.
Tuấn Kiệt nhìn mấy tia máu đỏ trong mắt mẹ, cười đáp lại, chống người dậy, quỳ thẳng trên giường, ngoan ngoãn nói: “Mẹ không cần trông con đâu. Mau về ngủ đi, ngủ ngon, ngủ thêm chút nữa.”
Tuyết Hoa chỉ im lặng nhìn con trai, hai mẹ con nhìn nhau hồi lâu, không nói gì, cô cũng không đứng dậy.
“…” Tuấn Kiệt không hiểu, đang định hỏi thêm, thì thấy nụ cười trên mặt mẹ tắt dần, chóp mũi trắng nõn ửng hồng như cánh đào, mí mắt khẽ run, rồi nước mắt lã chã rơi.
“Mẹ? Mẹ sao thế?” Tim Tuấn Kiệt thắt lại, đột nhiên căng thẳng.
“…Không sao.” Tuyết Hoa khẽ lắc đầu, đưa tay lau nước mắt, ngàn lời muốn nói nghẹn lại nơi cổ họng, không kìm được nỗi buồn, cô hít một hơi thật sâu, lại cúi đầu nhìn xuống giường, nước mắt càng tuôn rơi.
“Hức…” Cô mím chặt môi, hai tay vò chặt ga giường, cố gắng kiểm soát cảm xúc. Trưa gặp chị Lý còn không buồn đến thế, thế mà chỉ một giấc ngủ ngắn, như có kính lúp phóng đại cảm xúc, giờ nghĩ lại những kỷ niệm với Uyển Hân, những khoảng thời gian vui vẻ, lòng cô lại đau như cắt, thật sự không kìm được.
…Một người là chồng chung sống mười mấy năm, một người là bạn thân từ thuở nhỏ, đáng lẽ phải là hai người cô tin tưởng nhất, giờ lại cùng nhau phản bội cô. Với sự không chung thủy của chồng, Tuyết Hoa thấy căm phẫn vô cùng, còn với tổn thương mà Uyển Hân gây ra, thì không thể nói hết bằng vài lời.
Tối qua ngồi quán bar, Tuyết Hoa còn nghĩ, lòng người khó đoán, đời lắm éo le, nhưng ít ra mình còn có Uyển Hân là chị em tốt. Cô đã thầm hứa, nhất định phải giữ gìn tình bạn trong sáng này… Nhưng làm gì có tình bạn trong sáng nào, sau lưng toàn là giả tạo và tính toán bẩn thỉu.
Càng nghĩ, Tuyết Hoa càng thấy mình sống thất bại. Cô vẫn cho rằng, chắc chắn là mình có chỗ nào đó không đúng, nên mới bị chồng ghét, bị bạn thân nhất phản bội.
Uất nghẹn, nước mắt không ngừng. Tâm trạng Tuyết Hoa rơi xuống vực thẳm tăm tối.
“Mẹ…”
Tuấn Kiệt đồng cảm với mẹ, thấy mẹ khóc, cậu cũng buồn theo, mếu máo, nhoài người tới, nắm chặt tay mẹ.
Cậu nghĩ đến điều tồi tệ nhất, đoán rằng nỗi lo lắng ban trưa của mẹ đã thành sự thật. Nhất thời, cậu thấy bất lực, chỉ biết khóc theo.
“Mẹ… Xin, xin mẹ, đừng khóc nữa…”
Nghe tiếng con trai khóc, Tuyết Hoa lo lắng ngẩng đôi mắt sưng lên, khóe miệng đang mím chặt, khẽ giãn ra.
Cô chống người dậy, định ngồi lên mép giường, nhưng quỳ ngủ mấy tiếng, hai chân tê rần, mất sức. Cảm giác tê buốt ập đến, cô nghiêng người, ngã xuống tấm thảm.
“Mẹ! Mẹ!!” Tuấn Kiệt lập tức nhảy bổ xuống giường, quỳ bên cạnh mẹ, môi run bần bật, toàn thân run rẩy, luống cuống đỡ đầu mẹ dậy.
Tuyết Hoa nằm im vài giây, để máu lưu thông xuống đôi chân tê cứng, hít sâu hai hơi, gồng bụng, chống tay ngồi dậy.
Cô đưa hai tay ôm lấy mặt con trai, nhíu mày, nở nụ cười hiền hậu, dịu dàng an ủi: “Mẹ không sao, đừng sợ, đừng sợ.”
Cô tạm quên đi nỗi buồn phiền, mắt vẫn long lanh, nhưng giờ là vì cảm động trước sự ngây thơ và tình yêu của con trai.
Tiếp tục dịu dàng dỗ dành con, cô dần bình tĩnh lại, và nhận ra gốc rễ nỗi đau của mình, là cảm giác cô đơn không thể kìm nén.

niem tin cua me 6 (4)

Dù là với chồng hay bạn thân, gương vỡ không thể lành, quan hệ không thể trở lại như xưa.
Có lúc, cô thậm chí thấy sống chẳng còn ý nghĩa.
Giờ đây dỗ dành con trai, những cảm xúc tiêu cực dồn nén trong lòng tìm được lối thoát, cũng giúp cô nhìn thấy mặt tốt đẹp của cuộc sống: Cuộc sống không phải vô nghĩa, cô còn có con trai, một đứa con ngoan ngoãn, một cậu nhóc ngốc nghếch cần cô chăm sóc.
Hít thở đều đặn, trong đầu cô nảy ra nhiều ý nghĩ hơn.
Hay là… mình còn trẻ, thử tìm người khác?
Có lẽ nên đi khám lại, tìm cách chữa khỏi cái bệnh sạch sẽ này. Mình có thể chấp nhận mùi của con trai, vậy chắc chắn cũng chữa được căn bệnh cố hữu này. Tóm lại đừng sợ mất mặt, chuyện gì cũng có cách giải quyết. Cùng lắm thì, nói chuyện thẳng thắn với ba mẹ, ly hôn quách đi, đàng hoàng tìm một người đàn ông tốt với mình, yêu thương con trai mình như con đẻ, cùng nhau sống hết quãng đời còn lại.
Trời đất rộng lớn, đàn ông tốt còn nhiều. Tương lai chắc chắn vẫn tốt đẹp, không nên tự dồn mình vào ngõ cụt.
Nghĩ đến đây, Tuyết Hoa nâng khuôn mặt đang nức nở của con trai lên, mỉm cười hỏi: “Nè, Kiệt, mẹ không muốn sống với ba con nữa, sau này mẹ muốn tìm cho con một người ba mới, con… có đồng ý không?”
“Không! Không!” Ai ngờ Tuấn Kiệt “oa” một tiếng khóc ré lên, không cần suy nghĩ đã nói không, khuôn mặt đẹp trai tèm lem nước mắt nước mũi.
Nghe tiếng khóc đau lòng, vẻ mặt thả lỏng của Tuyết Hoa lập tức trở nên lo lắng. Do dự một chút, cô nhíu mày vội đổi giọng: “Rồi rồi, mẹ không tìm, không tìm nữa!”
“…Thật, thật không?” Tuấn Kiệt ngước đôi mắt đẫm lệ lên, sụt sịt hỏi, cũng không hiểu sao lòng lại thấy sợ hãi đến vậy.
“Ừm. Mẹ đùa con thôi.” Tuyết Hoa xót xa véo nhẹ cái mũi đỏ hoe của cậu: “Lớn tướng rồi, cứ khóc hoài… Học sinh cấp hai rồi, sau này không được khóc nhè nữa nha.”
Tuấn Kiệt nấc một tiếng, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của mẹ, hai tay ôm chặt lấy eo cô.
Cậu không thể tưởng tượng gọi một người lạ là ba, cũng có thể… là sợ mất mẹ.
“Haiz.” Thở dài một tiếng, Tuyết Hoa dịu dàng vuốt ve gáy con, hoàn toàn từ bỏ ý định tái hôn.
…Lại nghĩ vẩn vơ gì thế này. Mình đâu phải thiếu đàn ông là không sống nổi. Hơn nữa còn có con trai bên cạnh… Con trai, con trai?
Cô nhìn cậu nhóc đang khóc trong lòng, khoảnh khắc đó, “con trai” và “đàn ông”, lại được đánh đồng một cách khó hiểu.
——Thình thịch.
Một nhịp tim rung động, rõ ràng là khát khao của một người phụ nữ về tương lai tốt đẹp. Ký ức đêm qua cũng ùa về, cảm giác phóng túng đó, thật tuyệt vời. Nước bọt thơm tho của con trai, chẳng khác nào liều thuốc độc ngọt ngào.
Cô không kìm được mà vùi mũi vào tóc Tuấn Kiệt, hít một hơi thật sâu. Mùi hương khoan khoái thấm vào cơ thể, cô rất muốn quên hết mọi phiền não, một lần nữa trải nghiệm niềm vui thuần khiết đó.
…Vấn đề là, đó là con trai, là máu mủ ruột rà của mình.
Tuyết Hoa trầm tư, còn Tuấn Kiệt đã khóc xong.
Cậu nhóc từ từ ngẩng đầu, đáng thương sụt sịt, hỏi mẹ lý do buồn bã lúc nãy: “Mẹ, có phải… ba…?”
“Hửm? Ừm——.” Tuyết Hoa kéo suy nghĩ về, cười nhẹ, dịu dàng nói: “Liên quan đến ba con, nhưng không hoàn toàn là vì ông ấy… Hay là, mẹ kể con nghe một câu chuyện nhỏ, nghe xong con sẽ hiểu.”
Tuấn Kiệt đưa tay quệt nước mắt, gật đầu lia lịa.
Không biết tại sao, Tuyết Hoa đột nhiên coi cậu con trai đã lớn, nhưng chưa hoàn toàn trưởng thành trong lòng như một đứa trẻ sơ sinh, có lẽ vì biểu hiện vừa rồi của Tuấn Kiệt rất giống trẻ con làm nũng.
Ánh mắt hiền từ, Tuyết Hoa bắt đầu kể, giọng nói dịu dàng như đang kể chuyện cổ tích trước khi ngủ.
“Nhiều năm trước, lúc mẹ còn bé, nhà bên cạnh có một đôi vợ chồng mới chuyển đến. Cô đó vừa sinh em bé. Cô ấy rất đẹp, đối xử với mẹ cũng rất tốt, thường xuyên chơi với mẹ. Có một hôm, mẹ thấy cô ấy cho em bé bú, mẹ thấy thích lắm, cũng muốn có em bé của riêng mình.”
Tưởng tượng nụ cười xinh đẹp thời trẻ của chị Lý, cô mỉm cười, kể tiếp: “Thời gian đó, trò mẹ thích nhất là ôm búp bê đóng vai ‘mẹ’. Sau đó ông ngoại mua cho mẹ một con búp bê mới, mẹ rất muốn khoe với cô đó, liền chạy đến nhà văn hóa của khu tập thể, vì bình thường cô ấy hay ở đó. Nhưng hôm đó lạ lắm, mẹ tìm mãi không thấy, nhưng mũi mẹ thính lắm, cứ lần theo mùi mà tìm, cuối cùng, chui vào trong nhà xưởng bỏ hoang.”
Tuyết Hoa kể chuyện rất hay, biết cách dẫn dắt người nghe. Cô kể lại trải nghiệm của chị Lý, dựa trên sự thật, nhưng có tô hồng và thêm thắt tình tiết bi thảm, không kể cho con nghe những chi tiết như bị đánh đến trần truồng, lăn lộn trong phân nước tiểu.
Nhưng tâm hồn trong sáng của Tuấn Kiệt vẫn bị tác động mạnh mẽ, giữa chừng, mặt cậu cứ nhăn lại, là một đứa trẻ ngoan, cậu ghét nhất là nghe những câu chuyện đau khổ.
“…Cô đó, sau này thế nào ạ?” Cậu không kìm được hỏi.
“Sau đó à, có một nhóm bác sĩ mặc áo trắng đến cứu cô ấy, cô ấy được cứu rồi.”
Giấu đi nỗi chua xót, cô kể tiếp: “Con trai, mẹ muốn nói là, tuy cô đó được cứu, nhưng đứa con gái nhỏ của cô ấy rất khổ. Mẹ kế không thích nó, bạn bè cũng bắt nạt nó. Mẹ lúc đó cũng không lớn, ngoài thấy nó đáng thương, cũng không giúp được gì nhiều, chỉ chơi với nó, thỉnh thoảng cho nó ăn chút đồ ngon. Sau này nó thành bạn thân của mẹ, lúc mẹ cưới, nó làm phù dâu đó.”
Tuyết Hoa nhẹ nhàng kể lại những kỷ niệm vui vẻ với Uyển Hân, cũng không miêu tả cô ta là người đàn bà độc ác, nham hiểm. Tuấn Kiệt chăm chú lắng nghe, cuối cùng cũng hiểu ra, hỏi lại: “Vậy… cô đó, là dì Lý? Mẹ của dì Hân ạ?”
“Đúng rồi, dì Lý của con, chính là mẹ ruột của dì Hân.” Tuyết Hoa bình tĩnh cười, thuận thế kể luôn sự thật nghe được ở bờ sông: “Trưa nay, mẹ bị dì ấy gọi ra ngoài…”
Tuấn Kiệt nghe xong, xót xa nhìn mẹ, cuối cùng cũng hiểu tại sao lúc nãy mẹ lại khóc.
“Đừng buồn nữa mẹ ơi… Là dì Hân và ba không tốt, mẹ đâu có lỗi…”
“Đúng vậy, mẹ đâu có làm gì sai.” Tuyết Hoa mỉm cười thở dài: “Ừm, không đáng buồn vì họ. Mẹ vốn nóng tính, không chịu được ấm ức, trước mặt dì Lý của con không tiện nói, nhưng trong lòng vẫn muốn trả thù họ lắm.”
“Mẹ muốn làm gì, con đều ủng hộ mẹ!” Tuấn Kiệt quả quyết nhìn mẹ, nói xong, mắt lại lộ vẻ do dự, mím môi, nhăn mặt, lí nhí hỏi: “Vậy… mẹ, mẹ thật sự định… ly hôn với ba?”
Tuyết Hoa dịu dàng nhìn con: “Yên tâm, mẹ hứa với con, không tìm ba mới cho con đâu~ Mẹ bây giờ cũng không muốn ly hôn nữa, kệ ông ấy, miễn không ảnh hưởng đến cuộc sống hiện tại của chúng ta là được. Mẹ có con bên cạnh, là đủ rồi.”
“Vâng! Con sẽ luôn ở bên mẹ!” Tuấn Kiệt trả lời chắc nịch, vẻ mặt thả lỏng, gật đầu mạnh.
Nhìn nụ cười của con trai, lòng Tuyết Hoa xao động.
Ý muốn hôn lên đôi môi nhỏ lại trỗi dậy, lan tràn trong tâm trí. Cô đột nhiên rất muốn giống như đêm qua, mặc kệ tất cả, tha hồ phóng túng.
Sáng sớm nay, xiềng xích luân lý đạo đức đã khóa chặt trái tim cô, nhưng bây giờ, cách một hàng rào sắt kiên cố, con người nhỏ bé bên trong lại nảy sinh ý nghĩ táo bạo, cố vươn tay, muốn nắm lấy trái cấm đầy quyến rũ phía trước.
Thực tế, Tuyết Hoa cũng từ từ giơ tay phải lên, áp nhẹ lên má con trai, ánh mắt dịu dàng khẽ lay động, cô hỏi nhỏ: “Con… thích mẹ?”
“Thích! Đương nhiên thích!” Tuấn Kiệt nắm chặt hai tay, ngồi thẳng người, không chút do dự bày tỏ tình cảm chân thật: “Người con thích nhất chính là mẹ!”
“…” Hai vệt hồng hiện trên khuôn mặt đoan trang, khóe miệng khẽ nhếch, lộ vẻ e thẹn như thiếu nữ mới biết yêu.
Con trai yêu mình, mình cũng yêu con trai. Có lẽ, mọi chuyện không tệ như mình nghĩ…
“Mẹ cũng thích con, con trai. Mẹ sống, là vì con.” Cô khẽ nói, giọng nói dịu dàng, ấm áp, chan chứa tình yêu thương: “Mẹ cho con sự sống, thì có nghĩa vụ yêu con vô điều kiện.”
Bốn mắt nhìn nhau, không khí dần trở nên ám muội.
Mắt Tuấn Kiệt long lanh, nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp của mẹ, lòng cũng thấy hơi bối rối.
Mùi hương thoang thoảng trên mặt mẹ khiến cậu xao xuyến.
——Ực.
Cậu lén nuốt nước bọt, khuôn mặt nhỏ nhắn bất giác ghé sát lại gần mẹ.
Tuyết Hoa đột nhiên mắt run lên, lòng không khỏi sợ hãi, không hiểu sao mình lại nói ra những lời không đầu không cuối như vậy.
Trong cơn hoảng loạn, cô liếc nhìn đồng hồ trên bàn, vội lảng sang chuyện khác: “A, giờ này rồi! Con trai sau này ngoan, không làm mẹ phiền lòng, là mẹ vui rồi! Tối muốn ăn gì? Mẹ đi nấu!”
“Dạ… dạ, sau này con nhất định nghe lời mẹ.” Tuấn Kiệt liếc nhìn đồng hồ, vội lấy lại tinh thần, gãi gãi bụng, cười nói: “Mẹ muốn ăn gì, thì con ăn nấy.”
“Hây——za.” Tuyết Hoa chống gối đứng dậy, một tay chống hông, che giấu sự bối rối, cúi nhìn con trai, cố tỏ ra bình thường: “Vậy tối nay mẹ làm giò heo hầm, nấu thêm canh cá. Ra siêu thị gần nhà mua giúp mẹ con cá diếc về. Nhớ lựa con còn sống, bảo người ta mổ sẵn luôn.”
“Con đi ngay.” Tuấn Kiệt mặt đỏ bừng đứng dậy, nhanh chóng ra khỏi phòng.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng