Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Niềm tin của mẹ (Chương 33)

Niềm tin của mẹ (Chương 33)

Chương 15: Mẹ Không Cho Thủ Dâm Nữa

Khi ảo tưởng bay xa, trong đầu Tuyết Hoa hiện lên một hình ảnh khác——con trai cũng trần như nhộng, dựng con cặc trắng nõn đứng bên cạnh cô, một bàn tay nhỏ dịu dàng đang vuốt ve cặp mông trần của cô, tay kia thì vòng ra trước, như gió thoảng qua, nhẹ nhàng mơn trớn đám lông lồn.
Cặp vú đẹp căng cứng trước ngực cũng mong được vuốt ve, cô chìm đắm trong ảo tưởng tình dục không lối thoát, tiếp tục tưởng tượng con trai ngẩng mặt lên, dùng cái miệng nhỏ mềm mại, thơm ngọt đó ngậm lấy đầu vú, mút chùn chụt.
“Ư… hừ.”
…Bú đi con, như hồi nhỏ vậy.
——Két.
Một tiếng động nhỏ, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.
“…!?”
Tuyết Hoa bối rối quay đầu lại, khoảnh khắc đó vẻ mặt kinh hãi, giống hệt nữ chính trong phim kinh dị. Cô vội giật cái quần lót ra khỏi miệng, vò thành cục, giấu ra sau lưng, lập tức rơi vào hoảng loạn tột độ.





Chuyện lại trùng hợp đến thế, giống hệt như tình tiết trong tiểu thuyết.
Bình thường, Tuấn Kiệt hay đi vệ sinh ở nhà vệ sinh giữa nhà, vì nó gần phòng cậu hơn. Vừa rồi, cậu ra bếp lấy nước uống, đi ngang qua phòng tắm phụ, liền muốn tiện thể giải quyết luôn. Đúng lúc Tuyết Hoa đứng trong đó quá lâu, đèn cảm ứng tắt ngóm. Cậu không nghe thấy tiếng động, thấy đèn cũng không sáng, liền tưởng không có ai, kết quả đẩy cửa vào thì bắt gặp đúng cảnh mẹ đang mút quần lót của mình.
“Không phải! Mẹ… Mẹ…” Tuyết Hoa cố gắng giải thích, nhất thời luống cuống, không tìm được lý do nào hợp lý, hơi thở càng lúc càng gấp gáp.
“Là… là thuốc dâm!”
Tuyết Hoa chợt nghĩ ra một cái cớ, hét lên xong, cô nhắm tịt mắt, chống hai tay lên bồn rửa mặt: “Là thuốc dâm vẫn còn tác dụng, mẹ mới…”
Cô không dám đối mặt với con trai.
Xét về tính cách, thực ra cô cũng giống Tuấn Kiệt, từ nhỏ đã không giỏi nói dối. Hơn nữa cô biết rõ hơn ai hết, thuốc dâm chỉ là cái cớ.
“Ồ… ồ.” Tuấn Kiệt tay cầm chai nước khoáng, khuôn mặt lộ vẻ khó tả: “Con, con định đi vệ sinh, con qua bên kia.”
Tuyết Hoa mặt mày ủ rũ, khẽ gật đầu: “Ừm… đi đi.”
Tuấn Kiệt nín thở, từ từ lùi ra ngoài, đưa tay nhẹ nhàng khép cửa lại.
Tuyết Hoa chống tay đứng im vài phút, nỗi xấu hổ và tức giận trong lòng không hề giảm bớt. Cô quay đầu nhìn cái quần lót trong tay, nghiến răng, quay người vứt mạnh vào thùng rác, “Rầm” một tiếng kéo mạnh cửa phòng, đi nhanh về phía phòng con trai.
Tuấn Kiệt về phòng xong, lúc này đang ngồi đờ đẫn trước bàn học, đầu óc toàn là “sự cố” vừa rồi.
Bộ dạng lúc nãy của mẹ… Cậu thiếu niên không khỏi suy nghĩ, thuốc dâm trong người mẹ chưa hết, vậy có khả năng nào, lại biến thành như đêm qua không?
Một ngọn lửa tà dâng lên trong bụng, tâm trí hỗn loạn xen lẫn hưng phấn. Cậu thở gấp vài tiếng, nhớ lại cặp mông đẹp căng mẩy của mẹ, vặn mạnh chai nước trong tay, ngửa cổ tu ừng ực.
Đúng lúc này, cửa phòng lại bị đẩy ra. Cậu trợn tròn mắt, quay phắt đầu lại, không để ý, sặc nước vào mũi.
“Khụ, khụ… Mẹ!” Cậu ho sặc sụa, nuốt vội ngụm nước và nước bọt trong miệng, mắt đánh giá từ trên xuống dưới vóc dáng cao ráo, quyến rũ của mẹ, lòng không khỏi càng thêm kích động, như thể đoán trước được mẹ sẽ lột sạch đồ đứng trước mặt mình…
“Con trai.” Tuyết Hoa mím chặt môi, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ u sầu sâu sắc, trầm giọng hít một hơi, bàn tay đẩy hẳn cửa phòng ra, chậm rãi bước vào: “Chúng ta nói chuyện.”
“Dạ!” Tuấn Kiệt vội vặn chặt chai nước, đặt lên bàn, bật dậy khỏi ghế.
“Ngồi đi.” Tuyết Hoa nhẹ nhàng bước đến bên giường nhỏ, ánh mắt bất giác liếc qua đũng quần cậu, rồi cúi đầu ngồi xuống.
Tuấn Kiệt thấy mẹ ngồi, cậu cũng ngồi lại xuống ghế, xoay một vòng, đối mặt với mẹ, lưng thẳng tắp, hai tay đặt trên đùi, hai chân khép lại, kẹp chặt con giun thịt đang ngọ nguậy trong quần.
Lúc này chỉ cần Tuyết Hoa ra hiệu một chút, có lẽ cậu sẽ lao tới hôn ngấu nghiến. Nhưng sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Tuyết Hoa quay mặt đi, khẽ nói: “Lúc nãy, bộ dạng đó của mẹ… Con, đừng nghĩ nhiều.”
“Ao… Dạ không.” Tuấn Kiệt trả lời không thật lòng, trong lòng có chút thất vọng nho nhỏ.
Tuyết Hoa mặt đầy vẻ ai oán, nhắm mắt thở dài, nói tiếp: “Từ tối qua đến giờ, mẹ rất không bình thường… Mong con hiểu rõ, chúng ta là mẹ con, không thể làm chuyện sai trái nữa.”
“Dạ…” Tuấn Kiệt gật đầu, cũng thở dài theo mẹ.
Tuyết Hoa ngẩng đầu nhìn Tuấn Kiệt, đôi mắt nhíu lại, nghiêm túc nói: “Mẹ biết con là đứa trẻ ngoan, là mẹ không tốt, làm gương xấu cho con… Mẹ hứa với con, sau này sẽ không để con thấy bộ dạng khó coi nữa, con cũng phải ngoan ngoãn, hứa với mẹ đi?”
Cuộc đối thoại này nằm trong dự đoán của Tuấn Kiệt, ở một mức độ nào đó, lại nằm ngoài dự đoán.
Cậu im lặng một lát, ngẩng đầu nở nụ cười nhẹ nhõm: “Vâng ạ, mẹ. Mẹ yên tâm, con không nghĩ lung tung nữa đâu.”
“Ừm.” Tuyết Hoa nở nụ cười hài lòng, vẻ mặt dịu đi: “Có những suy nghĩ đó… cũng là bình thường, chỉ là con còn nhỏ, bây giờ chưa phải lúc. Con trai, mỗi giai đoạn cuộc đời đều có nhiệm vụ khác nhau, nhiệm vụ của con bây giờ là chăm chỉ học hành, đợi thi đỗ đại học, mẹ sẽ ủng hộ con theo đuổi người con thích. Có thể… kể cho mẹ nghe, con bắt đầu… tự sướng từ khi nào không?”
Đã đến nước này, muốn làm một người mẹ tốt, thì có trách nhiệm và nghĩa vụ tìm hiểu thêm về con trai, sau đó định hướng đúng đắn cho cậu.
“Cách đây hai năm ạ, có một tối tự nhiên nó ra, thế là con học cách tự giải quyết.” Tuấn Kiệt thành thật trả lời.
“Vậy con bắt đầu có ý nghĩ đó với mẹ từ khi nào…?” Tuyết Hoa hỏi tiếp. Cô thầm nghĩ, hai năm trước con trai mới học lớp 5, dậy thì sớm hơn mình tưởng khá nhiều.
“Có hôm thấy mẹ tắm xong, con liền…” Ngập ngừng, Tuấn Kiệt vẫn không khai ra chuyện nhìn trộm mẹ tắm và trộm quần lót: “…bắt đầu, nghĩ đến mẹ.”
Tuyết Hoa không để ý đến sự che giấu của con trai, từ tốn, nghiêm túc dặn dò: “Kiệt đừng căng thẳng, mẹ không trách con, mẹ cũng không phản đối con tự giải tỏa. Nhưng con nhất định phải có chừng mực, quá độ sẽ ảnh hưởng đến học tập, cũng không tốt cho sức khỏe của con. Có thể nói cho mẹ biết, con khoảng mấy ngày một lần không?”
Tuấn Kiệt xấu hổ cúi đầu: “Có khi một ngày hai lần, có khi ba năm lần ạ.”
“Ba năm lần!?” Không hỏi thì thôi, hỏi xong thì sốc nặng. Mắt Tuyết Hoa trợn tròn, bật dậy khỏi giường, quát: “Con không muốn sống nữa à!? Sao lại có thể như vậy!”
Tuấn Kiệt sững người, ngẩng đầu nhìn mẹ, vội xua tay giải thích: “Không, không phải đâu mẹ! Con không, không có vấn đề gì, thật mà! Con thấy vẫn ổn…”
“Con ổn? Con còn dám nói ổn!” Tuyết Hoa nhíu chặt mày, lườm con trai, tiếp tục quát: “Con có biết một ngày ba năm lần là thế nào không! Con… Con đúng là!”
“Một giọt tinh bằng mười giọt máu”, Tuyết Hoa đã nghe câu này từ lâu. Bây giờ cô mới vỡ lẽ, thảo nào năm đầu tiên kết quả học tập của con trai sa sút hẳn, thảo nào có lúc trong lớp học còn thấy cậu ngủ gật!
Mắt Tuyết Hoa lạnh băng, mày liễu dựng ngược, cô lại trừng mắt nhìn Tuấn Kiệt, vung tay chỉ, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm khắc như lúc khiển trách học sinh nghịch ngợm: “Con nghe đây! Từ nay về sau, không được tự sướng nữa! Để mẹ phát hiện một lần, mẹ đánh con một lần!”
“Dạ… Vâng, vâng ạ.” Tuấn Kiệt sợ đến không dám ngẩng đầu.
“…” Tuyết Hoa tự thấy mình nói hơi nặng, cúi nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn rụt rè của con trai, bất lực hít một hơi sâu.
Cô bình ổn lại tâm trạng, lo lắng cúi xuống, hai tay đặt nặng lên vai cậu, hạ giọng, nghiêm túc khuyên nhủ: “Con trai, là mẹ kích động, mẹ không đánh con đâu… Nhưng con phải biết, không thể tự hủy hoại mình nữa! Con cứ như vậy nữa cơ thể thật sự sẽ suy sụp đó! Mau hứa với mẹ, sau này không như vậy nữa?”
Tuấn Kiệt thầm nghĩ, mấy năm nay vẫn vậy, thật sự không thấy cơ thể có ảnh hưởng gì. Nhưng là một đứa con ngoan ngoãn, cậu hiểu sự lo lắng của mẹ. Có điều nghĩ đến việc phải hoàn toàn bỏ quay tay, trong lòng cũng có chút không muốn, chỉ miễn cưỡng gật đầu, nói: “Mẹ yên tâm, con nghe lời mẹ, sau này không thế nữa đâu.”
“Phải nghe lời, đừng để mẹ lo lắng.” Nhất thời, Tuyết Hoa cảm thấy không còn gì để nói, đứng thẳng người, chuẩn bị rời đi: “Thôi, nghỉ sớm đi… Nghe lời nhé, con trai.”
“Dạ, mẹ, con nghe lời mẹ, mẹ đợi chút…” Tuấn Kiệt đột nhiên gọi mẹ lại: “Con còn nhớ ra chuyện này, chưa nói với mẹ.”
“Chuyện gì?” Tuyết Hoa nhíu mày quay lại, thật sự lo cậu lại khai ra chuyện gì “kinh khủng” nữa.
Tuấn Kiệt nói: “Tối qua, Tùng Béo gọi điện cho con, con thấy, cậu ấy hình như, biết chuyện dì Hân với ba”
“Tùng Béo?” Tuyết Hoa nghe vậy, mắt khẽ động, quay người nhìn con trai, ra hiệu cậu nói tiếp.
Tuấn Kiệt liền kể lại toàn bộ nội dung cuộc điện thoại tối qua.
Tuyết Hoa nghe xong, lập tức hiểu ra.
Là giáo viên chủ nhiệm, cô biết rất rõ gia thế của Tùng Béo. Nếu là bạn học khác nói với con trai những chuyện này, có thể là tình cờ, nhưng từ miệng Tùng Béo nói ra, chắc chắn là xuất phát từ ba cậu ta, Ông Minh Béo.
“Nhưng sao cậu ấy lại biết ạ?” Tuấn Kiệt cũng không hiểu.
Ông Minh Béo rõ ràng biết nhiều bí mật mà người thường không biết. Đến nước này, Tuyết Hoa không cần phải giấu con nữa, từ từ đáp: “Ba cậu ấy, là chủ tịch Tập đoàn Ngọc Lân.”
“Hả? Vậy Tùng Béo… ba cậu ấy, chính là người giàu nhất tỉnh mình!?”
“Ừm. Con phải giữ bí mật với các bạn, thầy hiệu trưởng đã đích thân dặn mẹ, phải bảo vệ sự riêng tư của cậu ấy.”
“Ồ con hiểu rồi, con sẽ giữ bí mật.” Tuấn Kiệt không khỏi cảm thán: “Thật không ngờ nhà cậu ấy lại giàu đến thế…”
Tuyết Hoa cũng thấy kỳ lạ, Ông Minh Béo tại sao lại bảo Tùng Béo nói với con trai mình những chuyện này? Ông ta có mục đích gì?
Chuyện này chưa nghĩ thông, Tuyết Hoa lại nhớ ra còn một chuyện khác cần giải quyết ngay, không thể trì hoãn thêm.
Dặn dò qua loa con trai vài câu, nhắc nhở chú ý sức khỏe, cô quay người rời khỏi phòng, cầm điện thoại, gọi đến số cảnh sát.
Nữ cảnh sát trực ban khá coi trọng vụ việc.
Dựa trên thông tin Tuyết Hoa cung cấp, nhân viên trực ban hướng dẫn cô đến bệnh viện gần nhất, bên cục cảnh sát sẽ lập tức sắp xếp đồng nghiệp chuyên trách loại án này đến gặp cô, trước tiên đưa cô đi xét nghiệm máu.
Tuyết Hoa cảm ơn, cúp máy, lập tức ra ngoài bắt taxi đến bệnh viện.
Tổng cộng chưa đến một tiếng đồng hồ đã cùng cô hoàn thành quy trình lấy lời khai và xét nghiệm máu, cuối cùng thông báo khoảng 48 tiếng sau sẽ có kết quả.

Về đến nhà, đã gần 11 giờ đêm.
Tuyết Hoa thay giày xong, định qua xem con trai, lại phát hiện cậu vẫn chưa ngủ.
“…Mày thật sự không biết gì hết? Thật đó, mày không lừa tao chứ?”
“Ai da mày đừng hỏi nữa, là họ hàng tao, họ hàng xa, hôm nay tình cờ nghe người đó than thở với nhà tao, tao thật sự không rõ lắm…”
Đứng trước cửa phòng hé mở nghe một lúc, Tuyết Hoa hiểu ra, thằng bé này đang muốn moi tin tức từ miệng Tùng Béo.
Giọng con trai nghe có vẻ hơi gấp gáp: “Tao không rõ mới hỏi mày đó, trùng hợp vậy sao? Không thể nào?”
“…Ồ, mày nói bộ anime đó tao chưa xem, có rảnh tao nhất định xem.”
“Rồi, tao nhớ rồi, tao sẽ xem, ừm, yên tâm! Không bùng kèo mày đâu!”
Tuyết Hoa kiên nhẫn đợi con trai nói xong, đẩy cửa phòng, từ từ bước vào.
Tuấn Kiệt nghe tiếng động, quay đầu lại: “Mẹ về rồi!”
“Ừm, con trai.” Tuyết Hoa đi đến trước mặt cậu, dịu dàng nói: “Chuyện này con đừng quan tâm nữa, đừng hỏi Tùng Béo nữa. Nếu cậu ấy hỏi con, cũng đừng nói nhiều, kẻo cậu ấy nghĩ ngợi. Mấy chuyện này càng ít người biết càng tốt.”
“…Dạ. Con không hỏi cậu ấy nữa, cậu ấy mà hỏi lại con, con cũng không nói.” Tuấn Kiệt lại nhìn mẹ, quan tâm: “Mẹ, mẹ ổn không?”
“Mẹ ổn.” Tuyết Hoa mỉm cười hiền hậu, đưa tay xoa đầu cậu, nói: “Con hôm nay nếu không ngủ được, mẹ cho phép con xem một lát bộ hoạt hình hai đứa vừa nhắc tới đó, buồn ngủ thì ngủ sớm đi.”
“Vâng ạ.”
“Đừng có… lại lén mẹ tự sướng đó.” Tuyết Hoa nhắc nhở lần nữa.
“Dạ…” Mặt đỏ bừng, Tuấn Kiệt đúng là có ý định tối nay làm một phát cuối cùng để “chia tay” quá khứ.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng