Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Niềm tin của mẹ (Chương 33)

Niềm tin của mẹ (Chương 33)

Chương 18: Tuấn Kiệt Quyết Tâm

Nhìn bóng lưng đau khổ của con trai, cơn giận của Tuyết Hoa nguội dần. Cô nhanh chóng nhận ra, mình lại sai rồi.
…Cứ dính đến Thiên Thành là cảm xúc của cô lại mất kiểm soát.
Có lẽ sâu thẳm trong lòng, cô vẫn ảo tưởng về một tình yêu chung thủy. Cô cho Thiên Thành cơ hội hết lần này đến lần khác, nhưng kết quả vẫn là thất vọng. Cộng thêm gã yêu râu xanh vẫn nhởn nhơ, đủ thứ cảm xúc dồn nén, tim cô trở nên nhạy cảm và cáu bẳn. Cô cũng hiểu, không thể vịn vào cớ đó để trút giận lên con.
Sự cố gắng của Tuấn Kiệt mấy ngày nay, cô đều thấy rõ.
Từ sau cuộc nói chuyện cuối tuần trước, Tuấn Kiệt gần như đêm nào cũng mộng tinh. Để mẹ không lo, ngày nào cậu cũng dậy sớm lén giặt quần lót. Nếu không phải Tuyết Hoa cản, cậu còn giặt luôn cả đồ lót cho cô.
Chỉ riêng điểm đó, Tuyết Hoa biết con trai đã thật sự nghe lời mình. Nếu cậu còn lén lút “quay tay”, chắc chắn sẽ không mộng tinh thường xuyên như vậy.
Tuyết Hoa thấy vô cùng áy náy. Người có đầu óc đen tối, thật ra là chính mình.
Nếu trong lòng không có dâm niệm, sao lại… đến nhìn con trai cũng ra gã yêu râu xanh?





Cô thở dài lắc đầu.
…Đi xin lỗi thôi.
Đến phòng Tuấn Kiệt, Tuyết Hoa thấy cậu nhóc đang úp mặt xuống giường, khóc nức nở.
Cô từ từ khuỵu gối, ngồi xổm bên giường, khẽ đẩy lưng con, áy náy: “Kiệt, là mẹ sai. Mẹ không nên trút giận lên con.”
Tuấn Kiệt giấu mặt, tiếp tục nằm úp mặt khóc.
“…Tha lỗi cho mẹ được không?” Tuyết Hoa đứng dậy ngồi lên mép giường, đưa tay dịu dàng xoa đầu con. “Đừng nằm úp nữa, dậy nói chuyện với mẹ một lát đi con?”
Nghe vậy, tiếng khóc của Tuấn Kiệt nhỏ lại, nhưng vẫn úp mặt, bướng bỉnh nằm im.
Tuyết Hoa thở dài, lay nhẹ vai con.
“Kiệt, con không biết… Cảnh sát không chịu bắt kẻ xấu đã bỏ thuốc mẹ, nên tâm trạng mẹ mới tệ. Con không làm gì sai, là mẹ oan cho con. Ngoan, dậy đi, mẹ nấu món ngon cho con ăn.”
“Đừng như vậy nữa được không? Con không vui chỗ nào thì nói ra… Sao cứ không chịu tha lỗi cho mẹ?”
Bao nhiêu năm qua, trừ cái đêm bị rượu và thuốc kích dục hành hạ đến gần như phát điên, đây là lần đầu tiên trong cuộc sống hàng ngày, cô dùng giọng điệu “xuống nước” như vậy với con trai. Nhưng Tuấn Kiệt như con bê bướng bỉnh, nhất quyết không đáp lại lời xin lỗi của cô.
Tuyết Hoa quay mặt đi, tâm trạng như bị buộc tảng đá, chìm nghỉm.
Nghĩ đến việc liên tiếp bị chồng và bạn thân phản bội, giờ đến con trai cũng bắt đầu ghét mình, cô chau mày, lòng đầy ai oán, cơn trầm cảm lại ập đến.

Im lặng hồi lâu, Tuyết Hoa cũng buồn bã hồi lâu. Thấy nói hết lời mà con trai vẫn không động đậy, cô tự dưng bốc hỏa, mặt lộ vẻ đau khổ, quay ngoắt lại, dùng sức lật ngửa Tuấn Kiệt lên.
“Rốt cuộc con muốn thế nào!?” Cô cúi xuống nhìn gương mặt đẫm nước mắt, quát lên.
Nhân vô thập toàn. Cái tật lớn nhất của Tuyết Hoa là nóng tính, nhất là khi dính đến người và việc cô thật sự quan tâm, cô rất khó kiểm soát cảm xúc.
“Con đang giở trò lanh vặt đúng không? Đang đợi mẹ cầu xin con hả!? Mẹ nợ con à!”
“…” Sau giây phút hoảng sợ, Tuấn Kiệt cắn chặt môi dưới, mặt nhăn lại, quay đi thở dốc, nước mắt lại trào ra.
Tuyết Hoa lập tức hối hận.
“Mẹ, không phải ý đó…”
Cơn trầm cảm nặng nề bao trùm. Cô hận mình sao lại nói ra những lời vô trách nhiệm như vậy, lại một lần nữa oan cho con.
“BỐP” một tiếng, cô đột ngột giơ tay, tát mạnh vào mặt mình.
Ngoài việc tự trách, cô cũng có chút “mưu mẹo”, muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của con, giống như đêm hôm đó.
Tuấn Kiệt thấy vậy, quả nhiên bật dậy ngay, kéo tay mẹ xuống, mấp máy môi định nói gì đó, nhưng không thốt ra được.
Thấy phản ứng của con, Tuyết Hoa mừng thầm. Nhưng ngay lập tức, cậu nhóc lật người nhảy xuống giường, chổng mông chui tọt xuống gầm giường, như thể đã thất vọng tột độ, muốn trốn đi đâu đó cho cô không thấy.
“Con trai… Con trai?” Tuyết Hoa vội bò theo, lo lắng nhìn vào gầm giường. “Cục cưng, ra đây, đừng trốn mẹ… Mẹ sai rồi!”
Tuấn Kiệt nghe thấy, khựng lại một chút, rồi lại bò sâu hơn vào trong.
Tuyết Hoa rất muốn túm hai cổ chân lôi cậu ra, nhưng biết làm vậy là quá đáng. Cô lo lắng thở than, cổ họng cũng nghẹn lại: “Đừng ghét mẹ, được không? Mẹ chỉ còn mỗi con thôi…”
Thật ra từ đầu đến cuối, Tuấn Kiệt không hề giận mẹ. Ban đầu cậu chỉ thấy tủi thân, đến khi nghe mẹ giải thích, cậu lại thấy rất buồn, thấy mình vô dụng, chẳng giúp được gì, mà cứ toàn làm mẹ giận.
Một lát sau, cậu từ từ lùi ra khỏi gầm giường, một tay run run, giơ cái USB ra trước mặt mẹ. “Mẹ… mẹ đừng giận, là con không tốt…”
Tuyết Hoa thấy con chịu nói, tâm trạng lập tức tốt lên, cô cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa, giơ hai tay lên, lau vệt nước mắt trên mặt con. “Mẹ không giận con, con cũng đừng giận mẹ!”
Tuấn Kiệt lại đưa USB tới gần hơn: “Cho mẹ này…”
Tuyết Hoa cúi xuống: “Cái gì đây con?”
“Con… sưu tầm… tiểu thuyết… với phim heo.” Nước mắt Tuấn Kiệt không ngừng rơi, cậu cúi đầu, sụt sịt giải thích: “…Sau này con, sẽ không, không… nhìn mẹ như thế nữa… Con nhất định, sẽ sửa…”
Tuyết Hoa nhìn gương mặt đẫm lệ của con, rồi nhìn cái USB, đôi mày chau lại ánh lên vẻ dịu dàng và cảm động vô hạn, hốc mắt dần ươn ướt.
“Được rồi, mẹ biết rồi, mẹ…”
Có một khoảnh khắc, cô rất muốn thú nhận: Không sao đâu con, mẹ cũng muốn con như thế. Đêm nào mẹ cũng nhung nhớ cái đêm hôm đó.
“Xin lỗi con!” Một lời xin lỗi đầy sâu sắc. Tuyết Hoa cố nén cơn bốc đồng, dang tay, ôm chặt Tuấn Kiệt vào lòng. Cái ôm thay cho ngàn vạn lời muốn nói.
Nếu lúc này Tuấn Kiệt đưa ra yêu cầu, bất cứ điều gì cô cũng sẽ đồng ý.
Thậm chí, cô mong con trai sẽ đưa ra yêu cầu… Cô muốn được con trai hôn hít, mơn trớn, muốn được hòa làm một với con trai lần nữa.
Cái ôm ấm áp không che giấu được sự hụt hẫng. Người “đàn ông” hoàn hảo trong lòng cô đang ở ngay đây, mà cô không tài nào nói ra được.
Lúc nãy nằm úp trên giường, cậu đã suy nghĩ nghiêm túc làm sao để giúp mẹ, làm sao để mẹ vui. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, cậu thấy mình bất lực, phát hiện ra điều duy nhất mình có thể làm, là ngoan ngoãn nghe lời, làm một đứa con ngoan đúng như mẹ kỳ vọng.
Mẹ đã hy sinh cho mình quá nhiều, ơn mẹ cả đời này cũng không trả hết. Nếu ngay cả việc nghe lời đơn giản vậy mà cũng không làm được, thì đúng là phụ lòng mẹ.
Thế là cậu quyết định giao nộp bí mật lớn nhất của mình, và thầm thề, từ nay về sau sẽ không giấu mẹ bất cứ điều gì, tuyệt đối không cãi lời mẹ!
“Mẹ… con… con hứa, sẽ cai…” Tuấn Kiệt tựa vào người mẹ ấm áp, cố nén tiếng nấc, hít mấy hơi thật sâu, gạt bỏ mọi tạp niệm, ngẩng đầu, mặt cương quyết, nói ra lời thề trang trọng: “Sau này con sẽ không nghĩ bậy bạ nữa. Con sẽ học hành chăm chỉ, ăn ngon ngủ kỹ, rèn luyện sức khỏe… để mẹ yên tâm!”
“…Ừm.” Tuyết Hoa áp mũi vào tóc con, khẽ hít “mùi thơm” trên đầu cậu. Hồi lâu, đến khi lòng bình tâm lại, cô mới từ từ buông tay.
Nhìn gương mặt thanh tú của con, cô cười hiền: “Tối ăn không no đúng không? Nghỉ một lát, mẹ làm thêm cho con hai món nữa.”
Tuấn Kiệt lùi người lại một chút, chủ động giữ khoảng cách với mẹ.
“Cảm ơn mẹ.”
Ánh mắt cậu nhìn mẹ đã thay đổi. Cậu định dùng hành động để chứng minh, quyết tâm của mình không chỉ là nói suông.
Thực tế sau này đã chứng minh, cậu thật sự đã làm được.
………
Thời gian thấm thoắt, hai tuần nữa lại trôi qua.
Sau đêm đó, Tuấn Kiệt như lớn bổng lên sau một đêm. Nói năng, làm việc chững chạc hơn nhiều. Mỗi ngày cậu đều ngủ sớm dậy sớm, nề nếp cực kỳ kỷ luật. Ngoài tập thể dục, cậu chỉ cắm đầu vào sách vở, trong lòng chỉ có một niềm tin duy nhất: nhất định phải trở thành đứa con ngoan khiến mẹ tự hào.
Thời gian trôi qua, cậu rèn giũa tâm tính và thể chất ngày càng kiên cường, cứng rắn. Dựa vào ý chí sắt đá, cậu đã cai hẳn được cái tật “quay tay”, ngày nào cũng tràn đầy năng lượng, tiến độ học tập nhanh như gió.
Tuyết Hoa nhìn thấy hết sự thay đổi của con.
Trong thời gian này, bản thân cô cũng đang nỗ lực, nghiêm túc tổng kết lại những khúc mắc tâm lý của mình. Cô kết luận, là do cuộc đời mình quá thuận lợi, đến nỗi cuộc sống và tình cảm chưa từng trải qua sóng gió gì lớn, nên khi đối mặt với những “biến cố” đó, cảm xúc mới khó kiểm soát.
Sau khi tra cứu rất nhiều tài liệu, cô nhận ra mẹ con hấp dẫn lẫn nhau, xét về cội nguồn, là do nhân tính và bản năng. Ví dụ như thời nguyên thủy, khi sự sống còn vô cùng khó khăn, con trai sẽ quyến luyến người mẹ đã nuôi nấng, che chở mình lúc nhỏ. Ngược lại, người mẹ cũng dựa dẫm vào con trai khi đã trưởng thành. Vì vậy, thời đó, mẹ con lấy nhau là hiện tượng khá phổ biến.
Khi văn minh nhân loại phát triển, tình yêu mẹ con dần bị đè nén, bị khinh rẻ. Nguyên nhân chủ yếu là người ta phát hiện ra, mối quan hệ này vừa không có lợi cho sinh sản, vừa không tốt cho ổn định xã hội. Từ đó mới đẻ ra một loạt các tiêu chuẩn đạo đức để ràng buộc hành vi con người. Ví như từ “Trời Phạt”, thường là từ mà người xưa dùng để mô tả những đứa trẻ dị dạng được sinh ra từ mối quan hệ mẹ con.
Tuyết Hoa không phải tìm cơ sở lý luận để biện minh cho loạn luân. Cô chỉ muốn thông qua lý thuyết, để mình có thể thản nhiên chấp nhận việc mình có ham muốn với con trai, không cần phải thấy xấu hổ vì điều đó.
Vậy, mối quan hệ với con trai sẽ đi về đâu?
Tận mắt chứng kiến sự thay đổi của con trai gần đây, Tuyết Hoa vô cùng chắc chắn, dù bốn năm mươi năm nữa, hay lâu hơn, dù cô có thật sự trở thành một bà lão tóc thưa răng rụng, con trai chắc chắn vẫn sẽ yêu cô như bây giờ, không đổi lòng.
Có lẽ người phụ nữ nào cũng mong có một người bạn đời yêu mình vô điều kiện. Mà Tuấn Kiệt lại có quyết tâm hy sinh mọi thứ vì mẹ. Vì vậy, ở cậu, Tuyết Hoa đã thật sự nhìn thấy khả năng thực hiện cái thứ tình yêu lý tưởng, son sắt vĩnh cửu mà cô hằng ao ước từ nhỏ.
Với những suy nghĩ đó, mấy đêm khuya cô đơn khó nhịn, Tuyết Hoa cứ đi qua đi lại trước cửa phòng con. Cô tưởng tượng cảnh mình gõ cửa, nói với con, mẹ muốn làm con vui, rồi dâng hiến tấm thân đang ở độ tuổi đẹp nhất của mình.
Sau khi suy nghĩ nhiều hơn, cuối cùng cô đã không làm vậy. Không phải vì sợ phá vỡ cấm kỵ, mà vì cô nhận ra, đó là hành động ích kỷ nhân danh tình yêu. Cội rễ của nó là sự hiểu sai về “tình yêu”, chỉ là để thỏa mãn ham muốn của bản thân.
Chắc chắn, làm tình cũng sẽ khiến con trai vui. Nhưng sau đó thì sao?
Tuyết Hoa buộc phải lo lắng, cuộc đời con trai liệu có bị cô làm cho rối tung lên không. Muốn tốt cho con, thì phải nghĩ cho hạnh phúc cả đời của con.
Tình mẹ con, vĩnh viễn chỉ có thể là “tình vụng trộm” trong bóng tối. Cuộc đời con trai phải quang minh chính đại. Người phụ nữ thật sự mang lại hạnh phúc cho con, không nên, và không thể là mình.
Mặt khác, Tuyết Hoa không nỡ phá vỡ sự tự giác mà con trai khó khăn lắm mới xây dựng được.
Dù cho quãng đời còn lại không thể tận hưởng thú vui nam nữ, thì đã sao? Ít nhất, mình vẫn giữ được thứ tình cảm thuần khiết hoàn hảo này. Như vậy… là đủ rồi.
Nhờ đó, Tuyết Hoa cuối cùng cũng tìm lại được sự bình yên trong tâm hồn.
Và cái đêm mặn nồng bị bỏ thuốc đó, đã trở thành một trong những ký ức đẹp nhất đời cô.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng