Chương 20: Tuyết Hoa Vạch Mặt Uyển Hân
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, đã là cuối tháng mười một. Kể từ lần Tuyết Hoa gặp vợ chồng ông Minh Béo, đã hơn ba tuần trôi qua.
Sáng sớm thứ Năm, ông Minh Béo thức dậy từ sớm, khoác áo ngủ lông, ưỡn cái bụng bự như có chửa sáu tháng, chắp tay sau lưng, thong dong đi dạo sau nhà.
Dạo này Lan Phương đêm nào cũng sụt sùi, làm ông mất ngủ, ban ngày chẳng có tâm trạng làm gì. Tiếng chim hót ríu rít cũng làm ông thấy phiền. Đúng lúc này, điện thoại riêng trong túi rung lên. Ông đang định chửi đứa nào sáng sớm đã gọi, thì nhìn thấy số. Mặt ông lập tức dãn ra, hít một hơi thật sâu không khí trong lành mang theo mùi đất, đưa điện thoại lên tai, chuẩn bị sẵn giọng điệu nhiệt tình, thân thiện.
“Ui, cô Hoa à! Có gì chỉ giáo thế? Có phải thằng nhóc trời đánh nhà tôi lại chọc giận cô không?”
“…Hả?”
Ông Minh Béo không ngờ, cô Hoa gọi điện sáng sớm, lại đi thẳng vào vấn đề, hỏi thăm về “hacker” và mấy vụ “truy tìm thông tin”.
“Cái này, cái này… cô nói chuyện này à… Ha, hahaha…”
Mấy câu qua lại, ông hiếm khi bị hỏi đến mức ấp úng. Chần chừ một lát, ông quyết định thôi không giả ngu nữa, thú nhận luôn “hacker” trên mạng chính là người của ông.
“Trời ạ, cô đúng là lợi hại thật.” Ông Minh Béo cứ tưởng mình ngụy trang kỹ lắm rồi, Tuyết Hoa không thể phát hiện ra mới phải. Ông cười gượng: “Mà, làm sao cô biết đó là người của tôi?”
Bên kia điện thoại, giọng Tuyết Hoa vẫn bình tĩnh: “Tôi có tìm hiểu giá cả dịch vụ này. Người của ông báo giá quá bèo, không hợp lý. Người đó lại không nhận tiền của tôi, lý do cũng quá trùng hợp. Nên tôi đoán có người đứng sau giúp tôi. Chắc chỉ có thể là ông.”
“…Ra là vậy, không hổ là cô Hoa.” Ông Minh Béo gật gù, nhướng mày, thành khẩn xin lỗi: “Mong cô hiểu cho, tôi sợ cô khó xử, nên mới tự ý dùng cách này để báo cho cô biết.”
“Ông Minh, làm sao ông biết tôi đang tra người đó?”
“À, là thế này.”
Ông Minh Béo chậm rãi kể lại đầu đuôi.
Mấy bữa trước, ông cũng hơi tò mò, sao cô Hoa cầm “tài liệu” rồi mà im re? Mà nghĩ lại cũng thôi, dù sao cũng không làm dự án đó nữa, hơi đâu mà quan tâm. Người ta muốn làm gì là tự do của người ta, miễn dạy con mình nên người là được.
Sau đó, ông nghe ngóng được Uyển Hân đang theo dõi cái quán bar Mưa Rừng ở ngoại ô Tây Đô, mà Tuyết Hoa cũng hay lượn lờ tới đó. Ông thấy có gì đó không ổn, bèn đích thân nhúng tay, gọi đám tay chân thân tín vào cuộc, đào sâu theo manh mối từ quán bar.
Đào một hồi, ra cả đống thứ mới. Ông Minh Béo cũng không ngờ Uyển Hân lại ác độc đến vậy. Thế là ông tương kế tựu kế, cho người giả làm hacker tuồn tin tức cho Tuyết Hoa.
Đã giúp thì giúp cho trót. Ông Minh Béo còn tiện tay sắp xếp cho Ông Phúc “trúng thưởng” ở trung tâm thương mại của mình, coi như là chỗ họ hàng xa, cũng là chút lòng thành. Xong việc, ông phủi tay “ẩn mình”. Giờ Tuyết Hoa đã hỏi, ông cũng ngửa bài luôn.
“Ông Minh, tôi rất cảm ơn ông. Hôm nay làm phiền ông, là muốn nhờ ông giúp thêm một việc nữa.” Nghe ông Minh Béo giải thích xong, Tuyết Hoa thành tâm cảm ơn.
Chuyện Ông Phúc đột nhiên trúng thưởng, Tuyết Hoa cũng có nghe. Có thêm chuyện này, cô càng tin ông Minh Béo không có ý xấu.
“Khách sáo rồi, giúp được gì, tôi đây nhất định sẽ cố hết sức.”
Ông Minh Béo nghĩ ngợi. Ông thở dài: ” Tiện đây, cô cũng giúp tôi một việc. Vốn tôi cũng định tìm cô bàn bạc, mà sợ làm phiền cô. Nhân cơ hội này, cô nghĩ cách giúp tôi với.”
“…Ông cứ nói.”
Ông Minh Béo quay đầu nhìn về phòng ngủ của vợ, thở dài thườn thượt: “Thằng nhóc nhà tôi không biết ăn gan hùm mật gấu ở đâu, dám gân cổ lên cãi mẹ… Cô nói xem, có tức không cơ chứ? Giờ thằng nhóc đó ngày nào về cũng tự khóa trái cửa phòng, suốt ngày rục rịch đòi bỏ nhà đi. Mẹ nó dạo này ngày nào cũng khóc từ sáng đến tối, tôi cũng hết cách rồi.”
“Ở nhà… đã xảy ra chuyện gì ạ?”
Chuyện gì cũng có nguyên do. Tuyết Hoa dạo này tuy mải mê truy tìm gã yêu râu xanh, nhưng việc ở trường vẫn không bê trễ. Cô có để ý thấy Tùng Béo mấy hôm nay trông hơi phờ phạc.
“Cũng không có gì to tát… Chỉ là thằng nhóc đến tuổi nổi loạn, ở nhà không coi ai ra gì, cứ chống đối vợ chồng tôi.”
“Vâng.” Tuyết Hoa nghe ra là ông Minh Béo không muốn nói rõ.
“Cô phải trị nó giùm tôi, ít nhất phải dạy nó biết kính trọng ba mẹ!”
“Được. Tôi sẽ tìm thời gian nói chuyện riêng với Tùng Béo.”
“Vậy làm phiền cô quá! Nếu cô có thời gian… có thể khuyên giải chị nhà giúp tôi được không? Không cần phiền cô đến đâu, rảnh gọi điện nói chuyện là được rồi. Bọn tôi nói không ăn thua, chắc cô ấy sẽ nghe lời cô.”
Tuyết Hoa nghĩ ngợi, rồi đề xuất: “Hay là vầy đi. Chiều mai tan học, tôi đưa con trai tôi đến nhà ông. So với người lớn dạy đời, trẻ con thường dễ nghe bạn bè nói hơn. Hai đứa chơi thân với nhau, cứ để chúng nó tâm sự. Tôi cũng nhân cơ hội đó, gọi Uyển Hân đến nhà gặp mặt.”
“Ừm…” Ông Minh Béo ngẫm nghĩ, rồi cười: “Vẫn là cô chu đáo, dạy con cái, bọn tôi đúng là không bằng cô. Cho tôi lắm lời thêm câu nữa, về phía con mụ kia, cô có cần tôi giúp gì không?”
“Không cần đâu, cảm ơn ông Minh. Cuối tuần sau, tôi sẽ đến thăm ông và chị nhà.”
“Thôi được, vậy quyết thế nhé. Chiều mai tan học, tôi cho người đến đón hai đứa.”
…
…
Chiều hôm sau, Tuyết Hoa dặn dò Tuấn Kiệt sơ qua, rồi hẹn chị Lý đến nhà.
Trước khi “vạch mặt” Uyển Hân, cô phải nói cho chị Lý biết trước. Có những việc không thể không làm, Tuyết Hoa chỉ mong, chị Lý sẽ không quá đau lòng.
Về phía Tùng Béo, tối qua cậu bị ông Minh Béo chỉ thẳng mặt mắng thêm một trận, bảo là khó khăn lắm mới mời được Tuấn Kiệt đến nhà chơi, mai phải “biết điều”, còn dám xị mặt ra, thì cuốn gói cút đi luôn.
Tùng Béo nghe ba nói vậy, chỉ đoán già đoán non là nhà Tuấn Kiệt có quan lớn, ba mình đang cố sống cố chết nịnh bợ người ta, trong lòng rất khó chịu.
“Này Kiệt, thấy ba tao quý mày thế, rốt cuộc nhà mày làm gì, hé răng tí đi?”
Tuấn Kiệt cười: “Mẹ tao không cho nói. Về hỏi ba mày ấy.”
“Tao thèm vào hỏi ổng, ổng cứ thích giữ bí mật như giữ của.” Nhắc đến ba, Tùng Béo đảo mắt, thở dài: “Làm con của họ mệt thật. Mà mày là con nhà ai thì có quan hệ gì đâu? Nhà mày có đi nhặt ve chai, tao vẫn coi mày là anh em tốt.”
“Chuẩn luôn.” Tuấn Kiệt cười, huých Tùng Béo một cái. Nhớ nhiệm vụ mẹ giao, cậu hỏi đúng lúc: “Mà dạo này mày sao thế, cứ thở ngắn than dài.”
“Không có gì.” Tùng Béo đáp qua loa.
“Hồi trước lắm mồm lắm, không giống mày tí nào. Có gì nói tao nghe, biết đâu tao nghĩ cách cho.”
“…Haizz.” Tùng Béo cười khổ, lại thở dài.
“Rồi, mày không nói tao cũng biết.” Tuấn Kiệt đã nghe mẹ kể sơ qua, giờ vờ tò mò: “Cãi nhau với ông bà già chứ gì?”
Tùng Béo bĩu môi, gật đầu, khoanh tay liếc Tuấn Kiệt một cái, rồi lại thở dài lắc đầu.
Tuấn Kiệt bá vai cậu bạn mập: “Thôi nào. Mày xem, ít ra mày còn được cãi nhau. Tao từ nhỏ đã bị mẹ tao huấn cho, nói gì cãi lại, ngẩng đầu còn không dám.”
Tùng Béo nhướng mày: “Mẹ mày ghê thế á?”
“Mày gặp là biết.”
Câu này không sai, cả lớp không đứa nào không sợ mẹ cậu một phép.
“Xem ra mày ở nhà cũng không sướng gì.” Tùng Béo lập tức thấy đồng cảm, huých vai Tuấn Kiệt, cười đểu: “Tao nhát gan, mai mốt gặp mẹ mày thì chỉ trước cho tao né nhé.”
“Nhà nào cũng thế. Có thể nhiều lúc ông bà già nói không đúng, mày cũng đừng oán họ. Làm ba mẹ, nếu không quan tâm thì đã mặc kệ mình rồi.”
“…Hả? Không lẽ? Vậy sau này, tao có khiếu làm thầy giáo à?”
“Đừng nói, tao thấy được đó.”
Hai thiếu niên nhìn nhau cười. Tuấn Kiệt chợt nghĩ, sau này làm giáo viên như mẹ, cũng không tệ.
…
Bên trong chiếc xe thương gia cách âm tuyệt đối. Chúng nó tưởng là chuyện riêng tư, nào ngờ mọi thứ đang được truyền trực tiếp đến một màn hình trong dinh thự nhà ông Minh Béo.
Lan Phương liếc nhìn chồng, rồi nhìn Tuấn Kiệt trên màn hình, nở nụ cười hiếm hoi dạo gần đây: “Thằng bé này khéo ăn nói thật.”
“Chứ sao, con do cô Hoa dạy, kém đi đâu được.” Ông Minh Béo quay sang vợ, gật gù, nhân tiện đề nghị: “Con trai mình nó đã nói đến thế, hay là vợ chồng mình… mỗi người nhường một bước?”
Nỗi buồn thoáng qua trong mắt, im lặng một lát, Lan Phương khẽ chau mày, chậm rãi gật đầu.
Liếc thấy hai cô vú em Ngọc Tần và Ngọc Hà đứng sau lưng, nụ cười của cô tắt dần. Cô nhìn chồng, chậm rãi nói: “Hai đứa em, có muốn đi lấy chồng không?”
“Chị Phương!” Ngọc Hà nghe vậy, vội bước tới ôm lấy cổ tay Lan Phương, đáng thương hỏi: “Chị muốn đuổi bọn em đi à?”
“Chị sợ làm lỡ dở hai đứa.” Lan Phương nhìn hai cô gái, ánh mắt trìu mến như người nhà: “Tuổi hai đứa, cũng nên lấy chồng rồi.”
“Bọn em không muốn lấy chồng!” Ngọc Tần cũng bước tới nắm tay Lan Phương, khẩn khoản: “Đừng đuổi bọn em đi, có được không?”
“Ở bên chị Phương là bọn em hạnh phúc rồi. Bọn em muốn ở với chị mãi mãi!” Ngọc Hà lo lắng nhìn Ngọc Tần, Ngọc Tần gật đầu lia lịa.
“Vợ à, nghe anh nói, cứ để hai đứa nó ở lại đi.” Ông Minh Béo cười, xen vào. “Trước anh nói chuyện với hai đứa nó rồi. Sau này muốn đi cũng được, muốn lấy chồng cũng được, anh đều ủng hộ. Còn nếu không muốn đi… anh cũng nuôi nổi hai đứa nó cả đời mà, đúng không?”
Lan Phương véo nhẹ tay chồng, hờn dỗi: “Đừng có ích kỷ. Ông ở ngoài bao nhiêu đàn bà tôi không quan tâm, nhưng không được phép làm bậy với Ngọc Tần và Ngọc Hà.”
“Nói gì kỳ vậy, anh là người thế à? Anh thấy hai đứa nó thích ở đây, em cũng quý hai đứa nó. Lần trước em dặn rồi, anh đến tay còn chưa thèm đụng.”
“Đúng đó chị Phương, ông chủ không nói dối đâu.” Ngọc Hà xen vào.
“Nghe chưa? Anh tuyệt đối không phải vì mình. Hay là vầy đi, vợ chồng mình nhận hai đứa nó làm em gái nuôi, sau này mình là người một nhà.”
Nói xong, ông Minh Béo quay sang hai cô gái: “Sau này đừng gọi ‘ông chủ’ nữa, gọi ‘anh’. Nhớ chăm sóc chị giùm anh đấy.”
“Vâng… anh.”
“Anh.”
“Ừ, các em! Sau này ở nhà đừng khách sáo” Trái tim mập mạp của ông Minh Béo thấy trẻ ra mấy tuổi khi nghe tiếng “anh”. Xét về tuổi, ông già U60 này đáng tuổi ba của hai cô, nhận làm em gái, thực chất là đang chiếm hời.
“…” Lan Phương im lặng nhìn màn kịch này. Từ đáy lòng, cô cũng quý hai chị em. Dù rất không nỡ, nhưng nghĩ đến quá khứ của họ, cô càng thấy mình có nghĩa vụ phải chăm sóc họ.
Cô quay sang, nắm tay hai cô gái, thành tâm nói: “Ngọc Tần, Ngọc Hà, hôm nay chị cũng nhận hai em làm em gái. Chị cũng muốn hai em ở bên chị mãi, nhưng đến tuổi thì vẫn phải lấy chồng, không sau này già, không có ai bầu bạn… Lấy chồng rồi, vẫn có thể thường xuyên về thăm chị.”
Ngọc Hà lắc đầu: “Chị, đây là nhà của em, hai người là người thân của em.”
Ông Minh Béo vỗ vai vợ, xen vào: “Vợ à, hai đứa nó không phải con nít, đều có chủ kiến cả. Như vầy không tốt sao? Ít nhất ở đây, còn có mình lo.”
Ông Minh Béo nhếch mép, nhướng mày, làm mặt vô lại: “Vợ à, em mà không ngại, anh đây có thể miễn cưỡng… ‘bầu bạn’ với hai em gái. Sau này bốn chúng ta ngủ chung chăn…”
“Ông là cái đồ heo mập chết bầm!” Lan Phương nín khóc, bật cười. “Lão dê già! Đồ khốn! Không được là không được!”
“Ủa vợ, chính em nói đàn bà không có đàn ông sẽ cô đơn mà, sao lại mắng anh?”
“Đã nhận làm anh thì dẹp ngay cái ý nghĩ đó đi! Hừ!” Lan Phương hờn dỗi, đấm thùm thụp vào ngực ông, rồi quay sang nhìn hai cô gái, dịu dàng: “Sau này gặp được người thật lòng, đừng có giấu, phải nói chị biết ngay, chị lo cho! Ai cũng được, trừ cái lão béo này ra!”
Ngọc Hà che miệng, mắt đào hoa cong tít, cười rạng rỡ. Định hùa theo trêu đùa, thì liếc thấy màn hình, cô vội chỉ tay: “Chị, anh! Hai người nghe kìa!”
Mọi người im bặt, tập trung vào màn hình.
Chỉ thấy trong xe, hai thiếu niên đang nhìn nhau. Tuấn Kiệt nghiêng đầu, đang nháy mắt lia lịa với Tùng Béo.
Lan Phương nhìn vài giây, quay sang hỏi: “Ngọc Hà, chúng nó bị sao vậy?”
Ngọc Hà vẫn chỉ tay vào màn hình, chậm rãi đáp: “Ban nãy, em nghe Tùng hỏi cậu Tuấn Kiệt, có thích… vú bự không…”
“Vú… bự?” Lan Phương từ từ cúi đầu, nhìn bộ ngực vĩ đại của mình.
Tùng Béo và Tuấn Kiệt tán gẫu một hồi, trong lòng vẫn muốn xả, mà không biết nói thẳng thế nào, đành hỏi bâng quơ: “mày thích vú bự không?”
Tuấn Kiệt cũng đứng hình vì câu hỏi đột ngột, chớp mắt mấy cái mới “Hả?” một tiếng.
Tuấn Kiệt không nhận ra, cứ tưởng Tùng Béo mới lớn, “cảm nắng” em nào vú bự. Lòng vòng một hồi, cậu đoán ba mẹ Tùng Béo chắc chắn muốn con tập trung học, nên cấm cản, đó là lý do chúng nó cãi nhau.
“Tùng.” Tuấn Kiệt hiếm khi không gọi biệt danh, vỗ vai bạn, nói giọng ông cụ non: “Là ai tao không hỏi. Tao muốn biết, mày thích ‘người ta’ nhiều hơn, hay thích ‘vú bự’ nhiều hơn?”
“Đại ca ơi.” Tùng Béo không nhịn được, cắt ngang tràng giang đại hải của Tuấn Kiệt, cười méo xệch: “Mày hiểu lầm rồi. Tao không thích vú bự. Tao thích vú lép.”
Tâm trạng tốt lên, cậu cũng có hứng đùa: “Này Kiệt, mày thích vú bự đúng không? Trùng hợp nhà tao có hai bà chị, vú khủng lắm. Lát tao giới thiệu cho mày nhé?”
Tuấn Kiệt cười ngượng, huých tay bạn: “Nói bậy gì đó.”
“Tao nói thật đó. Hai bà chị tao không chỉ vú bự, mà còn xinh nữa. Đảm bảo mày thích. Mà hai bà còn chưa có bồ nha.”
Tuấn Kiệt thấy Tùng Béo nói như thật, sợ lát nữa cậu ta nói bậy thật, vội từ chối: “Đừng, đừng! Tao… tao có người thương rồi!”
“Á! Thật á?!” Tùng Béo nghe vậy, hưng phấn hẳn lên, nhoài người qua, mắt mở to hóng hớt: “Ai! Ai! Lớp mình hả?”
Hình ảnh xinh đẹp của mẹ thoáng qua đầu, Tuấn Kiệt ngửa đầu cười: “Bí mật.”
“Để tao đoán…!”
“Đừng đoán nữa, không phải lớp mình.”
“Haha, tao biết rồi! Ra là ‘chị đó’! Hèn gì lần trước mày đứng ở hành lang ngó nghiêng mãi!”
Tuấn Kiệt cười bất lực: “Ừ, mày nghĩ là ai thì là người đó đi.”
…
“Thích vú lép? Còn đòi giới thiệu ‘bà chị’? Hừ—! Sao mình lại đẻ ra cái thằng ranh con này!”
Trong dinh thự, ông Minh Béo tức đến nổi gân xanh, quay đầu mắng thằng con trên màn hình.
Lan Phương lườm ông: “Con là thằng ranh con, thì ông là lão già khốn nạn.”
“Tại bà chứ ai, cưng nó quá nên nó hư đó!” Ông Minh Béo càu nhàu, quay sang hai cô gái: “Nghe thấy chưa, Tùng nó muốn giới thiệu hai đứa cho bạn. Lát nữa chuẩn bị đi.”
Lan Phương biến sắc, giật phắt lấy tay chồng: “Ông điên à?”
“À quên, còn phải xem hai em có thích không.” Ông Minh Béo chỉ tay vào Tuấn Kiệt trên màn hình, hỏi hai cô: “Hai đứa thấy sao? Nhìn có ‘ưng’ không?”
Hai cô gái nhìn nhau, liếc màn hình, rồi lại liếc Lan Phương, không biết trả lời sao.
Nếu ông Minh Béo thật sự muốn họ “tiếp” Tuấn Kiệt, họ cũng không ý kiến, huống hồ họ cũng có cảm tình với gương mặt trắng trẻo, thanh tú của Tuấn Kiệt. Chỉ là họ hiểu, ông bà chủ sẽ không làm chuyện quá trớn như vậy.
Ông Minh Béo chống nạnh thở dài, nhìn vợ, ánh mắt mệt mỏi: “Anh cũng là vì thằng con của em thôi. Để bạn thân nó ‘hưởng’ tí, sau này nó mới biết ơn thằng Tùng.”
Lan Phương lập tức cau mày, hất tóc, quát: “Em biết ngay mà! Ông đúng là đang mưu tính chuyện mờ ám! Con nhà người ta ngoan ngoãn ông ‘thử’ cái gì? Ông đúng là làm ăn làm cho mụ mị đầu óc rồi!”
“Anh cũng nói với em bao nhiêu lần rồi. Cứ như thế con nó hư người đi. Trường học là một xã hội thu nhỏ, gặp đủ loại người, trải qua đủ loại chuyện. Cứ nhốt trong lồng, sau này ra đường sao biết đối nhân xử thế. Em xem, đi học mấy năm, con mình nó khôn ra bao nhiêu, đúng không? Anh muốn con có nhiều bạn, vấn đề là bạn tốt, hay bạn xấu.”
Lan Phương ngẫm nghĩ, thở dài, ngẩng đầu: “Ông định thử thế nào? Tôi phải biết hết.”
“Không thành vấn đề, đảm bảo sắp xếp ổn thỏa. Ở cái đất Gia Định, Tây Đô này, nói về khoản nhìn người, đố thằng nào dám qua mặt chồng em.”
…
Sáng hôm sau, trước cửa nhà Tuấn Kiệt.
Uyển Hân đứng trước cửa, mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, khoác ngoài áo cộc tay màu trắng. Dáng vẻ yêu kiều, tóc xõa như thác, vẫn ra dáng thục nữ như mọi khi. Gương mặt trái xoan với nụ cười dịu dàng, mày ngài mắt phượng, đôi mắt long lanh đầy vẻ mềm mại. Cô không vội bấm chuông, mà cúi xuống đặt túi bánh ngọt xuống, lấy hộp trang điểm trong túi xách ra. Cô mở gương, dặm lại chút phấn, vuốt lại mái tóc mềm mượt bên tai. Xong xuôi, cô cúi xuống xách hộp bánh lên, giơ ngón tay trắng ngần, nhấn nhẹ vào chuông cửa.
Mấy hôm nay, tâm trạng Uyển Hân rất tốt. Tối qua nhận được lời mời của Tuyết Hoa, cô vui vẻ nhận lời ngay. Sáng nay như thường lệ, cô dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho chồng, lái xe đưa con gái đi học thêm, về nhà ngâm mình trong bồn sữa — dù mưa hay nắng, bận mấy cô cũng phải dưỡng cái làn da và vóc dáng mà cô tự hào.
Cô đã cố tình chọn bộ đồ này, đắn đo một hồi mới chọn đôi cao gót màu nâu nhạt. Cô canh giờ ra khỏi nhà, vòng qua tiệm bánh nổi tiếng, mua hộp bánh mà Tuyết Hoa thích ăn. Đúng mười giờ kém năm, cô có mặt trước cửa nhà Tuấn Kiệt.
Tiếng chuông cửa du dương vang lên một lúc, không có động tĩnh. Cô vẫn giữ nụ cười đáng yêu, ngón tay mềm mại lại đưa lên chuông.
— Đinh đong.
Lần này chuông vừa reo, cửa liền mở. Cô ngẩng gương mặt ngây thơ, đôi mắt trong veo nhìn lên, khóe miệng nhếch lên, nở nụ cười thân thiện nhất với người bạn thân.
Nhưng khi thấy gương mặt già nua, mệt mỏi của mẹ mình (chị Lý) sau cánh cửa, cô hơi ngạc nhiên. Ngay lập tức, cô dời ánh mắt ngây thơ của mình, nhìn ra sau lưng mẹ, dừng lại trên gương mặt trái xoan lạnh lùng, đượm vẻ nghiêm nghị, có thể nói là “băng thanh ngọc khiết” của Tuyết Hoa.
Tuyết Hoa không nhìn cô, chỉ khẽ gật đầu với chị Lý: “Chị đi thong thả.”
Chị Lý lặng lẽ bước ra, cúi đầu đi ngang qua Uyển Hân. Uyển Hân né sang một bên, quay đầu liếc một cái, không hề giao tiếp gì với mẹ mình. Trước mặt Tuyết Hoa, cô không bao giờ giả vờ thân thiết với mẹ. Xưa nay vẫn vậy.
Chỉ là cô không để ý, ánh mắt lạnh như dao của Tuyết Hoa vừa lướt qua gương mặt của cô, ẩn chứa cái lạnh thấu xương.
Uyển Hân không hề hay biết, mỉm cười với Tuyết Hoa, giơ hộp bánh lên, bước vào nhà, tự nhiên như về nhà mình.
“Chị Hoa, em mang bánh chị thích ăn nè.” Giờ phút này, tâm trạng cô rất thoải mái. Chắc cũng như mọi khi, Tuyết Hoa sẽ kéo cô nhâm nhi, rồi xả một tràng tâm sự.
…Tuyết Hoa không nói gì, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng chị Lý.
Uyển Hân cúi xuống thay dép, tiện tay đóng cửa lại. Cô ngẩng lên liếc gương mặt lạnh lùng, hơi tái của Tuyết Hoa, dịu dàng hỏi: “Chị còn mệt à? Sắc mặt chị tệ quá.”
“Vào đây.” Tuyết Hoa khẽ đáp, quay người đi khỏi hiên nhà.
Uyển Hân cười thầm trong bụng. Tuyết Hoa không vui là phải. Lát nữa nhất định phải “an ủi” bà chị “đáng thương” này mới được.
Nghĩ vậy, cô theo Tuyết Hoa vào phòng khách. Vừa thấy trong phòng trống trơn, trên bàn không có đồ ăn vặt hay rượu như cô tưởng, mày liễu khẽ nhíu lại. Trong lòng cô đột nhiên dâng lên dự cảm chẳng lành: “Chị Hoa… chị lại cãi nhau với anh Thiên Thành à?”
Tuyết Hoa vẫn không trả lời, ngồi xuống sofa, từ từ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Uyển Hân.
Gương mặt trắng như ngọc, không lộ rõ vui buồn, nhưng lại khiến tim Uyển Hân run lên. Cô theo bản năng nặn ra nụ cười, che giấu sự hoảng loạn: “Sao vậy, chị Hoa?”
“Tại sao?” Tuyết Hoa cuối cùng cũng mở miệng, đôi mắt lạnh như trăng, tỏa ra một áp lực vô hình.
Tim Uyển Hân lại “thịch” một tiếng. Cô cố cười, đặt hộp bánh lên bàn, cúi đầu vuốt váy, tao nhã ngồi xuống đối diện: “Tại sao là sao ạ?”
“Trả lời tôi. Không cần nói dối nữa.” Giọng Tuyết Hoa rất nhẹ, nhưng nặng trĩu.
Uyển Hân càng hoảng. Cô nhớ lại người mẹ vừa đi lướt qua mình, ánh mắt đảo nhanh, cơn giận bốc lên ngùn ngụt.
Cô kìm nén rất giỏi, chau đôi mày được kẻ tỉ mỉ, vẻ mặt vô tội: “Chị Hoa, chị nói em nói dối, em nói dối chị bao giờ? Có phải… mẹ em nói gì với chị không?”
Tuyết Hoa phải nhắm mắt hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Cô cứ tưởng hôm nay mình sẽ không mất kiểm soát, nhưng nhìn cái bản mặt giả tạo này, lửa giận trong cô vẫn bùng lên.
“Chị Hoa, rốt cuộc có chuyện gì? Chị nói đi, em gỡ rối cho.”
Tuyết Hoa không có tâm trạng vòng vo. Cô ngẩng phắt lên, mắt long sòng sọc: “Tôi chỉ muốn biết! Tôi có lỗi gì với cô!”
Ánh mắt sắc lẹm làm Uyển Hân lạnh sống lưng, đứng ngồi không yên. Cô biết không thể giả ngu được nữa. Cắn môi, cô đứng dậy, quỳ xuống trước mặt Tuyết Hoa, lay tay cô, vẻ oan ức tột độ: “Chị đừng tin mẹ em! Em làm sao mà phá chị với anh Thiên Thành! Lần trước em lén gặp anh ấy là để hòa giải hai người mà! Mẹ em… sao mẹ em có thể nói bậy như thế!”
Tuyết Hoa điều chỉnh nhịp thở, cố giữ giọng bình tĩnh: “Uyển Hân, tôi cảnh cáo cô… trả lời câu hỏi của tôi. Tôi… đã làm gì có lỗi với cô.”
“Oa” một tiếng, Uyển Hân mềm nhũn, nước mắt lưng tròng, kéo tay Tuyết Hoa, khóc lóc: “Chị tin mẹ em mà không tin em à! Bọn em không có gì thật mà! Mẹ em nói dối, một chữ cũng không tin được! Mẹ em hận em không nhận mẹ! Mẹ em tâm lý vặn vẹo, thấy em sống tốt nên ghen tị! Mẹ em cố tình chia rẽ mình đó chị!”
“…Cô muốn thế nào mới chịu nói thật!” Cơn giận cuối cùng cũng vỡ đê. Tuyết Hoa hất văng Uyển Hân đang diễn sâu ra, giật cái túi tài liệu trên sofa, vơ lấy một xấp ảnh, “BỐP” một tiếng, ném thẳng vào bản mặt giả tạo đẫm nước mắt đó.
Uyển Hân nghiêng đầu né, mở to mắt nhìn những tấm ảnh văng tung tóe. Một tấm là cô mặt mày khêu gợi, dựa vào vai Thiên Thành. Tấm bên cạnh là cô hôn hít lão chuyên gia dự án Tây Đô. Nhìn sang tấm khác, đầu cô ong ong. Cô ngẩng phắt lên, kinh hãi nhìn Tuyết Hoa.
Tuyết Hoa giẫm chân lên tấm ảnh chụp ở gara, cảnh cô đeo kính râm, nói chuyện với gã yêu râu xanh trong xe. Cô đạp tấm ảnh về phía Uyển Hân, cúi đầu gằn giọng: “Người đàn ông này cô có biết không!?”
Trong nháy mắt, bao nhiêu suy nghĩ lướt qua đầu Uyển Hân. Cô sụt sịt, đưa bàn tay run rẩy lên quệt nước mắt, nặn ra nụ cười hèn mọn, lí nhí: “Chị Hoa, mấy cái này… mẹ em chụp lén đúng không? Chị nghe em giải thích, không phải như chị nghĩ đâu… Em… em là vì muốn tốt cho chị.”
“Tốt cho tôi? Cô bảo người bỏ thuốc tôi trong quán bar, cũng là tốt cho tôi?”
“Đúng mà chị! Chị cứ nói không gần gũi anh Thiên Thành được, nên em mới tìm cách… chữa bệnh cho chị!”
Nghe cái lý do đó, Tuyết Hoa thất vọng tột độ. Cô vơ lấy một xấp giấy A4, ném thẳng vào người cô ta: “Cứ phải để tôi vạch hết mấy chuyện dơ bẩn của cô ra?!”
Uyển Hân cúi xuống nhìn đống giấy tờ, trán lập tức vã mồ hôi lạnh, mắt trợn trừng. Cô ta bò rạp xuống đất, run rẩy vơ lấy xấp giấy, tiếng lật giấy “xoạt xoạt” vang lên, hơi thở càng lúc càng gấp gáp!
“…Cô, sao cô có được mấy cái này?!” Cô ta ngẩng lên, rồi lại cúi xuống lật điên cuồng.
Đây là bằng chứng cô ta đổi tình lấy hợp đồng, là tin nhắn mã hóa cô ta chỉ đạo gã yêu râu xanh “xử lý” Thuỳ Linh trước đó, bao gồm cả cái đêm Tuyết Hoa bị bỏ thuốc, cô ta đã đắc ý gõ: “Tao tặng mày con chó cái mới.”
Biết là đã lộ, cô ta liếc Tuyết Hoa, rồi đột ngột cắn môi, “Xoẹt” mấy tiếng, xé nát xấp giấy tờ. Ngay sau đó, cô ta đứng bật dậy, nhìn xuống Tuyết Hoa, mắt long lên, gào thét: “Cô lấy ở đâu ra!?”
“…” Sự tức giận của Uyển Hân, ngược lại, làm Tuyết Hoa bình tĩnh lại. Cô chỉ lạnh lùng nhìn, không đáp.
“Hừ!” Uyển Hân hừ lạnh, nhắm mắt, hít sâu một hơi để trấn áp nỗi hoảng loạn. Tay chân cô ta vẫn run bần bật, nhưng đến nước này, cô ta không muốn tỏ ra yếu thế trước Tuyết Hoa.
Mở mắt ra, cô ta nhìn thẳng, nhếch mép, cố tỏ ra cao ngạo và bất cần, cười khẩy, khoanh tay: ” Cô biết hết rồi… cô muốn sao?”
“Vậy tôi hỏi cô lần nữa.” Tuyết Hoa đứng dậy khỏi sofa, từ thế ngước nhìn chuyển sang nhìn xuống: “Tôi muốn biết, tại sao cô làm vậy với tôi. Tôi coi cô như em gái ruột, tự hỏi không làm gì có lỗi với cô.”
Cảm nhận được áp lực nặng nề từ Tuyết Hoa, Uyển Hân vẫn không giấu được sợ hãi, người hơi ngửa ra sau, nhưng vẫn cố ngước lên, bướng bỉnh: “Lý do? Cô phiền lắm, biết không? Từ nhỏ cứ bám lấy tôi! Cô thích cái gì cũng bắt tôi phải thích! Tôi muốn làm gì cô cũng cản! Giả nhân giả nghĩa dạy tôi cái này cái kia, cuối cùng cái gì cũng phải theo ý cô!”
“…Cô chỉ muốn nói thế thôi?”
“Phải, tôi ghét cô. Cô muốn nghe sự thật đúng không? Giờ tôi ghét cô, trước đây ghét cô, sau này cũng ghét cô.” Uyển Hân khinh bỉ nhìn Tuyết Hoa từ trên xuống dưới, cười khẩy: “Hờ! Còn coi tôi như em gái? Nực cười! Tôi nói cho cô biết, tôi coi cô như con quỷ, con quỷ phiền phức!”
Tuyết Hoa cụp mắt, thất vọng lắc đầu: “Tôi cứ tưởng, cô phải có lý do gì đó chính đáng. Giờ xem ra… cô bệnh nặng thật rồi.”
“Cô mới bệnh!” Uyển Hân nghe vậy, bỏ tay xuống, trợn mắt, gào lên như điên: “Đồ con lợn nái! Đồ tiện nhân mồm mép giả dối! Không biết kiếp trước tôi nợ gì cô!”
Tuyết Hoa thở dài, ngẩng lên, lạnh lùng: “Cô không nợ tôi. Là kiếp trước tôi nợ cô.”
“Mày nợ tao!” Uyển Hân càng chửi càng hăng, mặt mày dữ tợn, như muốn ăn tươi nuốt sống Tuyết Hoa: “Còn dám hỏi lý do? Đồ con đĩ thúi, lý do tao ghét mày nhiều không kể hết! Hồi đó tao muốn quen bạn trai, lần nào mày cũng xen vào. Mày nói mày ‘kiểm tra’ thằng Đông giùm tao. Tao tin lời mày… Mày có biết, thằng đó tiếp cận tao là để tán mày không! Thằng ngu đó đợi con đẻ ra rồi mới nói thật với tao! Mày thấy có nực cười không? Hả!?”