Chương 23: Kỳ Kinh Nguyệt
“Xin- xin lỗi mẹ! Con… con không cố ý, con chỉ muốn vào tắt nước thôi!”
Cậu quay đầu tính chuồn đi, nhưng vừa lùi đến cửa, cậu đột nhiên nhận ra điều gì đó, chau mày, rồi từ từ thò đầu vào lại. Chỉ thấy thân thể ngọc ngà của mẹ đang nằm nghiêng, cánh tay trái gác lên thành bồn tắm, trán tựa vào cánh tay đó. Đôi chân đẹp co lại, nằm vắt vẻo trên sàn. Tư thế này trông rất giống mấy bức bích họa quý bà khỏa thân nghỉ ngơi trong nhà tắm La Mã cổ. Thế nhưng, mẹ cậu lại đang nhắm hờ hai mắt, mặt trắng bệch, hơi thở thì yếu ớt, trông như sắp ngất xỉu…
“Mẹ!?”
Lưng cậu lập tức toát một lớp mồ hôi lạnh, cậu nhấc chân lao tới! Cú lao này quá vội, đế giày trượt một cái, cậu té “bịch” xuống sàn. Mặc kệ tay đau, cậu vội vàng lồm cồm bò dậy, dùng cả tay lẫn chân bò về phía trước, nắm lấy cánh tay lạnh ngắt của mẹ lay mạnh.
“Mẹ sao vậy! Mẹ!”
“…”
Bên mép môi nhợt nhạt của Tuyết Hoa phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ. Cô từ từ mở đôi mắt yếu ớt, nhưng không trả lời tiếng gọi của con trai. Lúc này, bụng cô như có dây thép xoắn lại, cơn đau bụng dữ dội dường như tỷ lệ thuận với tâm trạng tồi tệ của cô. Buổi sáng sau khi Uyển Hân đi, cô cứ ngồi bất động trên sofa , trong đầu cứ lặp đi lặp lại những lời nói xoáy tim của Uyển Hân, bất tri bất giác, cô rơi vào vòng luẩn quẩn của mớ suy nghĩ. …Lẽ nào mình thật sự giả tạo, cố chấp, tự cho là đúng như lời cô ta nói? Cứ nghĩ là đang quan tâm, giúp đỡ cô ta, nhưng thực ra là đang dùng tiêu chuẩn đạo đức của mình để áp bức cô ta, là vậy sao?
Tuyết Hoa luôn có thói quen tìm nguyên nhân từ chính mình, lần này cũng vậy. Cô cứ ngồi như vậy suốt cả một ngày. Mãi đến khi Tuấn Kiệt sắp về, tình mẫu tử và trách nhiệm mới khiến cô cố gượng dậy, định đi tắm nước nóng, xong xuôi sẽ nấu bữa cơm ngon , nhất định phải vực dậy tinh thần, không thể để con trai thấy bộ dạng tiêu cực của mình.
Vào đến phòng tắm, cô mới phát hiện bụng mình đau quằn quại, dần đến mức không thể chịu nổi. Gần đây cô liên tục thức khuya, vốn đã hao tổn rất nhiều sức lực, cộng thêm tâm sự nặng trĩu, từ tối qua đến giờ không một giọt nước vào bụng. Đã vậy dạo này còn đúng ngay kỳ “đèn đỏ” , bao nhiêu thứ cộng dồn lại, vừa bị cảm lạnh, vừa đau bụng kinh dữ dội. Giống như đang chuộc lỗi cho một tội lỗi “vô căn cứ”, cô thậm chí còn chủ động tìm đến cơn đau trong bụng mình.
May mà Tuấn Kiệt xông vào. Khoảnh khắc mở mắt thấy con trai, cô chợt ngộ ra một điều: trên đời này vốn không có đúng sai tuyệt đối, đối với người hay với mình, quan trọng là không hổ thẹn với lòng. Lùi một bước mà nói, dù mình thật sự có sai, thì đó cũng không phải là lý do để Uyển Hân làm điều ác. Hơn nữa, đã quyết định cắt đứt hoàn toàn với quá khứ, thì chẳng cần quan tâm cô ta nói gì, nghĩ gì nữa. Tuyết Hoa nhếch mép môi nhợt nhạt, mỉm cười yếu ớt với con trai.
“Con… con về rồi à.”
Tuấn Kiệt thấy mẹ còn nói được, cậu thở phào nhẹ nhõm, nhưng rồi lập tức chau mày, bật dậy, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Mẹ đợi con! Con đi gọi xe cứu thương ngay!”
“Không cần.”
Tuyết Hoa nhẹ nhàng lắc đầu.
“Mẹ chỉ bị ‘tới tháng’, bụng… hơi đau thôi. Không cần gọi cứu thương.”
Để con trai không quá lo lắng, cô định nhân đà đứng dậy, nhưng tay chân bủn rủn, không tài nào tự đứng lên nổi. Thế là cô giả vờ thoải mái, chỉ cười nhẹ nói sàn trơn, rồi xoay người dựa lưng vào bồn tắm, duỗi thẳng chân trái đang co, chống chân phải lên, tay phải gác lên đầu gối, tạo ra một tư thế ngồi có vẻ rất thoải mái. Sự chú ý của Tuấn Kiệt hoàn toàn không nằm ở thân hình gợi cảm của mẹ , cậu chỉ thấy hết hành động cố tỏ ra mạnh mẽ của cô, rất phân vân không biết có nên lờ đi lời dặn vừa rồi, chạy ra ngoài gọi cứu thương không. Nhưng Tuấn Kiệt luôn ghi nhớ lời thề của mình, đời này tuyệt đối không cãi lời mẹ, nhất thời rơi vào tình thế vô cùng khó xử.
“Đừng lo mà.”
Tuyết Hoa nhạy bén nhận ra sự bối rối của con, cô giơ cánh tay ngọc ngà lên, khẽ kéo ống quần cậu, lấy hơi, mỉm cười rất yếu ớt, nhưng rất dịu dàng.
“Mẹ chỉ nằm lâu hơi tê chân thôi, lần trước ngủ gục bên giường con cũng bị vậy đó.”
Trong lúc nói, ánh mắt cô liếc qua cặp vú trước ngực, lúc này cô mới phát hiện, mình lại một lần nữa trần như nhộng trước mặt con trai. Tuấn Kiệt cũng nhận ra sự lúng túng trong mắt mẹ, cậu vội quay đầu sang chỗ khác, cau mày hỏi nhỏ để xác nhận:
“Mẹ, mẹ thật sự không sao chứ?”
“Ừm… không sao.”
Ngẩng đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang căng thẳng của con, tâm trạng Tuyết Hoa bất giác có sự thay đổi vi diệu, khóe miệng khẽ nhếch lên. Cô biết, con trai mình ngoan ngoãn hiểu chuyện, đề phòng thêm nữa cũng không cần thiết. Trên gương mặt lạnh lùng đẹp tựa hoa sen hiện lên nụ cười dịu dàng, cô lập tức từ bỏ ý định che ngực, thản nhiên để lộ cặp vú kiêu hãnh, tựa như đang muốn được ôm, cô từ từ giơ hai cánh tay ngọc ngà lên.
“Mau lại đây, kéo mẹ dậy… dưới sàn lạnh quá.”
“À!”
Tuấn Kiệt nghe vậy, quay người giật cái khăn tắm đang gấp trên kệ xuống, cúi xuống quấn vội một vòng quanh thân thể mẹ. Sau đó, cậu dùng hai tay nắm lấy hai góc khăn, nheo mắt, từ từ cúi xuống, vòng ra sau cổ mẹ, cẩn thận thắt một cái gút. Chắc chắn đã che kỹ phần trên của mẹ, cậu thẳng lưng lên, vươn tay nắm lấy cổ tay lạnh ngắt của cô, ngả người ra sau, lùi lại hai bước, cố gắng dùng trọng lượng cơ thể để kéo mẹ đứng dậy. Tuy nhiên, vì chênh lệch cân nặng quá lớn, cộng thêm Tuyết Hoa đau bụng không gồng nổi, hai chân hoàn toàn không dùng được sức, Tuấn Kiệt thử mấy lần cũng không thể kéo nổi trọng tâm của mẹ lên.
“Con đừng vội, tại chân mẹ vẫn chưa có sức thôi, nghỉ một lát là khỏe.”
Tuấn Kiệt đau lòng nhìn xuống đất, với tâm trạng tự trách và bất lực, cậu lại khuyên:
“Mẹ… hay là mình đến bệnh viện đi? Con… con không chăm sóc mẹ được…”
“Không sao, không sao mà.”
Tuyết Hoa lại lấy hơi, mỉm cười, nghiêm túc giải thích:
“Sức khỏe của mẹ, mẹ tự biết, không sao đâu. Nói ra con đừng cười mẹ, thật ra là từ tối qua đến giờ, mẹ chưa ăn gì hết… Hề hề, đói đến lả cả người rồi.”
“…Hả? Mẹ cả ngày nay chưa ăn gì á?”
“Ừ.”
Tuyết Hoa gật đầu, nói tiếp:
“Hồi mẹ đi dạy tình nguyện ở trường đại học, cũng có lần bị đau bụng y như vầy. Nguyên nhân cũng tương tự, thức trắng mấy đêm liền, không ăn uống đàng hoàng. Giờ chỉ cần bổ sung dinh dưỡng, nghỉ ngơi đầy đủ là khỏe lại ngay.”
Tuấn Kiệt gật đầu, cau mày hỏi tiếp:
“Mẹ, sao mẹ không ăn? Thức khuya càng phải ăn no chứ…”
Cơn đau bụng vẫn hành hạ, đầu óc cũng quay cuồng, nhưng để con trai không lo lắng, Tuyết Hoa giả vờ thoải mái, nén đau cười.
“Tại vì sáng nay, mẹ có gặp dì Hân của con… Dì ấy…”
Thấy mẹ có ý định nói tiếp, Tuấn Kiệt vội ngắt lời:
“Để lát nữa hẵng nói mẹ ơi, con dìu mẹ ra ngoài đã. Giờ mẹ vẫn không đứng dậy được ạ?”
“Ừm… hay là con ngồi xổm xuống, để mẹ dựa vào một chút?” Tuyết Hoa đề nghị. Tuấn Kiệt nhất thời cũng không nghĩ ra cách nào hay hơn, cậu gật đầu, quay lưng lại, ngồi xổm trước mặt mẹ.
“Được rồi, vầy là tốt rồi, con trai giỏi lắm.”
Tuyết Hoa động viên cậu, nhấc nốt cái chân đang đặt trên sàn gạch lên, rồi hai tay đồng thời vịn vào vai cậu, rướn người về phía trước, dùng cặp vú căng mọng làm đệm lót, tựa vào lưng cậu, tạm thời giữ được trọng tâm cơ thể.
“Rồi.”
Cô lại nhắm mắt điều chỉnh hơi thở, cố gồng chút sức lực còn lại, dịu dàng ra chỉ thị tiếp theo.
“Đứng… lên được rồi!”
“Hự—!”
Tuấn Kiệt lập tức hóp bụng nâng mông, dồn sức vào eo và chân, kèm theo một tiếng rên “hự” kéo dài trong cổ họng, cậu dùng một hơi đứng bật dậy, cõng cả mẹ trên lưng. Cứ như vậy, với sự nỗ lực chung của hai mẹ con, Tuyết Hoa cuối cùng cũng đứng lên được. Cô chậm rãi di chuyển đôi chân dài, đứng bên cạnh Tuấn Kiệt, choàng tay qua bờ vai nhỏ của cậu, cúi đầu mỉm cười.
“Mẹ lại phải dựa vào con rồi. Đi thôi, dìu mẹ ra ngoài.”
“Mẹ cẩn thận, coi chừng té.”
Tuấn Kiệt cau mày dặn dò, cảm nhận được lòng bàn tay mẹ nóng ran, nhưng da dẻ trên người thì lại lạnh như đá. Cậu liếc nhìn sàn nhà trơn trượt, vẫn lo mẹ đứng không vững. Sau một hồi đắn đo, cậu vòng tay phải qua, cẩn thận đỡ lấy vòng eo mềm mại, mát lạnh như pha lê của mẹ, từng chút một dìu cô ra khỏi phòng tắm. Hai mẹ con chậm rãi đi đến bên giường, Tuyết Hoa buông bờ vai nhỏ của cậu ra. Vừa từ phòng tắm đầy hơi nước bước ra, không khí lành lạnh bên ngoài làm cô bất giác rùng mình, người khẽ lảo đảo, suýt nữa thì ngã. Cô run cầm cập, xoay người, một tay chống vào tủ quần áo, cúi gập người mệt mỏi, tay kia gỡ chiếc khăn tắm trước ngực, quay đầu đưa cho Tuấn Kiệt, vừa thở hổn hển vừa cười khẽ.
“Hộc… hơi lạnh, mau lại đây… lau khô nước trên lưng… cho mẹ… nếu không, sẽ làm ướt giường.”
Tuấn Kiệt thấy tấm lưng lạnh ngắt của mẹ đã nổi hết cả da gà, cậu vội chạy ra cửa tăng nhiệt độ máy lạnh lên, sau đó đóng cửa phòng lại, rồi đi kiểm tra xem cửa sổ đã đóng kỹ chưa. Cậu quay lại đứng sau lưng mẹ, nhắm chặt hai mắt, bắt đầu từ gáy, cẩn thận lau khô những giọt nước trên lưng cô. Đôi tay dịu dàng khiến Tuyết Hoa cảm thấy rất dễ chịu, tựa như có từng luồng điện ấm áp lướt trên da , giống như đang kéo tơ bóc kén, từng chút một làm tan đi cơn đau bụng. Máy lạnh trung tâm phả ra không khí ấm áp, Tuyết Hoa nhanh chóng cảm thấy cơ thể không còn lạnh nữa.
Cô khẽ rên một tiếng khoan khoái, tựa trán vào tủ quần áo, yên tâm giao phó tấm thân ngọc ngà cho con trai , rồi tiếp tục kể về cuộc gặp gỡ với Uyển Hân ban sáng. Giống như những lần ở bên Uyển Hân trước đây, cô trút hết nỗi lòng mình không giấu giếm. Nguyên nhân là vì, Tuấn Kiệt bây giờ đã hoàn toàn thay thế vị trí của Uyển Hân, cô muốn bày tỏ bản thân, muốn nhận được sự đồng cảm và khẳng định từ con trai mình.
Thực ra lúc này, Tuyết Hoa đã hồi phục được phần nào sức lực, hoàn toàn có thể tự mình ngồi trên giường lau khô người, tránh mặt Tuấn Kiệt. Sở dĩ cô trần trụi đứng trước mặt con trai như vậy là vì hai lý do: một là cô đã hoàn toàn gỡ bỏ ranh giới mẹ con, nên không cảm thấy việc để cậu con trai ngoan ngoãn hiểu chuyện nhìn thấy cơ thể mình có gì không ổn; hai là trong tiềm thức, cô vẫn luôn mong chờ được tiếp xúc da thịt với con trai một lần nữa.
Đôi môi mộng mấp máy, cô nhẹ nhàng kể lại biểu hiện điên cuồng của Uyển Hân, cặp vú căng mọng và hai nụ hoa trước ngực cũng khẽ run rẩy theo, lặng lẽ thể hiện sự thoải mái và bình yên trong lòng cô lúc này.
Chăm chú lau xong tấm lưng thon, Tuấn Kiệt ngồi xổm xuống, bắt đầu từ hai cổ chân của mẹ, lau nhẹ nhàng từ dưới lên trên, dọc theo cặp chân dài thon thả, săn chắc. Mắt cậu vẫn nhắm nghiền, bàn tay nhỏ tiến gần đến cặp mông đào căng mẩy, đầy đặn, cậu hơi dừng lại một chút, chỉ lướt qua đơn giản rồi tiếp tục đi lên, nắm chặt khăn, cẩn thận lau khô hõm lưng của mẹ. Trên mông còn đọng lại từng giọt nước long lanh, làm da thịt hơi ngứa ngáy. Tuyết Hoa đang mong con trai lau kỹ hơn, nhưng cảm nhận được bàn tay cậu cố tình lướt qua, cô bèn ngẩng cái trán đang tựa vào cửa tủ lên, quay đầu lại nhẹ nhàng nhắc:
“Cả mông và bên trong đùi nữa, cũng lau luôn đi con. Mẹ biết con là đứa trẻ ngoan, không cần phải ngại.”
“…Dạ.”
Tuấn Kiệt vốn không có ý nghĩ lung tung, chỉ sợ động tác của mình làm phiền đến mẹ. Nghe cô nói vậy, cậu không do dự nữa, vẫn nhắm chặt mắt, đặt bàn tay đang cầm khăn xuống, áp vào cặp mông mềm mại, mịn màng của mẹ, lau chùi nhẹ nhàng như lụa mềm lướt qua suối. Sự vỗ về của bàn tay nhỏ lập tức làm dịu đi cơn ngứa trên mông, tâm trạng khoan khoái, cơn đau bụng cũng dịu đi thêm một phần. Tuyết Hoa bất giác duỗi thẳng hai chân, nhón cặp mông lên một chút, mỉm cười động viên:
“Đúng rồi, mẹ thấy dễ chịu hơn nhiều rồi, cứ như vậy lau cho khô hết nước đi.”
Nghe giọng nói của mẹ dần có lại sức lực, tâm trạng Tuấn Kiệt cũng thả lỏng hơn. Cậu “dạ dạ” gật đầu, tiếp tục lặng lẽ lau mông và đùi trong cho mẹ. Tận hưởng sự chăm sóc tỉ mỉ của con trai, Tuyết Hoa lại tiếp tục nói về Trương Uyển Hân, giống như vừa chịu ấm ức rất lớn, cứ nói vài câu lại quay sang hỏi ý kiến con trai. Đặc biệt là cô cứ lặp đi lặp lại câu hỏi, tha cho Trương Uyển Hân rốt cuộc là đúng hay sai? Có nên gửi đống bằng chứng đó đến đồn cảnh sát không?
“…Mẹ thật sự muốn phanh phui chuyện này, nhưng làm vậy sẽ liên lụy đến rất nhiều người, xa xôi như ông bà nội, ông bà ngoại con, tất cả đều sẽ bị đảo lộn.”
Tuấn Kiệt biết mình không nên xen vào chuyện này, nhưng nghe mẹ cứ hỏi mãi, cậu đành thuận theo ý mẹ, đưa ra vài ý kiến mộc mạc của mình. Tóm lại là mẹ vốn dĩ không sai, tha thứ cho dì Hân càng chứng tỏ mẹ vĩ đại, mẹ muốn làm thế nào, con cũng ủng hộ. Tuyết Hoa trước nay không quan tâm đến lời tâng bốc của người khác, nhưng lúc này, sự tán đồng của con trai lại khiến cô có cảm giác lâng lâng, không kìm được mà lộ ra vẻ mặt tự hào hiếm thấy, lại còn dùng giọng điệu có phần hơi trẻ con mà than thở:
“Haizz… mẹ chẳng quan tâm đến đám người bên ba con đâu, quan trọng là phải nghĩ cho chú Đông, chị Lý, con gái của Uyển Hân, ba người họ đáng thương quá. Tóm lại, mẹ đối với Uyển Hân đã là tận tình tận nghĩa, phần còn lại làm thế nào, cứ để ba của Tùng Béo quyết định đi.”
“Dạ.”
Tuấn Kiệt mỉm cười, đứng dậy thu khăn lại, quay người đi một nửa, mắt nhìn xuống đất.
“Mẹ ơi con lau xong rồi, mẹ mau lên giường chui vào chăn ngủ đi, con đi lấy cái khăn khác lau tóc cho mẹ.”
Tuyết Hoa đang nói hăng say, cô giơ tay quệt nước ở ngực và bụng, từ từ nhổm người dậy, rời khỏi tủ quần áo một chút, quay đầu mỉm cười ra hiệu.
“Phía trước cũng lau đi. Con biết không, ba mẹ của Tùng Béo cũng thú vị lắm…”
Tuyết Hoa tiếp tục kể về cuộc gặp gỡ với vợ chồng ông Minh Béo lúc sáng. Tuấn Kiệt đứng tại chỗ chớp chớp mắt, nghĩ cũng phải, phía trước người mẹ vẫn chưa lau khô. Cậu bèn đứng lại sau lưng mẹ, trải khăn tắm lên tay trái, vòng tay qua eo, lau vùng bụng phẳng lì của cô. Khuôn mặt nhỏ nhắn kề sát cơ thể gợi cảm, căng mẩy, khó tránh khỏi việc ngửi thấy mùi hương thoang thoảng. Cùng với tâm trạng được thả lỏng, sự thôi thúc sinh lý bị kìm nén bấy lâu cũng dần có dấu hiệu trỗi dậy.
Suốt một tháng rưỡi qua, Tuấn Kiệt luôn tuân thủ lời hứa “cai sắc dục”, sự thật chứng minh, chỉ cần cậu có tâm kiểm soát, dù ở bên ngoài hay ở nhà, ngay cả khi đối mặt với thân thể tuyệt mỹ của mẹ, cậu tuyệt đối có thể làm được việc không bị sắc đẹp lay động. Nhưng vấn đề là, bất kể lúc tỉnh táo cậu có kìm nén đến đâu, mỗi lần mộng tinh trong đêm, cậu đều mơ lại giấc mơ ân ái với mẹ đêm đó. Ngửi mùi hương quyến rũ trên lưng mẹ, cậu lơ đễnh rơi vào ký ức của đêm giao hoan đó, bất giác hé mở một mắt, liếc trộm tấm lưng mịn màng như ngọc, rồi lại cúi đầu liếc trộm cặp mông căng mẩy, óng ả.
Tim cậu đập thót một cái, chỉ trong phút chốc, giống như cái lò xo kìm hãm bên dưới bị đứt phựt, con cặc trong đũng quần cậu bật dậy, vểnh lên cao. Nếu phải mô tả trực quan sự thay đổi tâm lý của cậu, nó giống như hai trạng thái trước và sau khi “quay tay” lúc cậu chưa “cai”—dưới sự đè nén mạnh mẽ của ý chí, tâm trạng cậu tương đương với trạng thái “thánh nhân” sau khi vừa xem phim heo, quay xong mấy lượt, bất kể là gái đẹp đến đâu, nhìn cũng như tờ giấy trắng.
Còn tâm trạng bây giờ thì hoàn toàn ngược lại, giống như vừa mới ngồi trước máy tính, quần còn chưa tụt, hứng thú đang ở đỉnh điểm. Cậu dần bị mùi hương cơ thể của mẹ hun đúc đến mất hồn, con mắt còn lại cũng lặng lẽ mở ra, hơi ngửa đầu ra sau, để tầm mắt xuyên qua tấm lưng đẹp, liếc trộm hai khối thịt tròn vo, đồ sộ đang lấp ló hai bên sườn. Bàn tay đang xoa bụng mẹ dừng lại vài giây. Cậu vòng nốt tay phải qua vòng eo mềm mại, hai tay cùng cầm khăn, cơ thể bất giác áp sát vào mẹ hơn, tư thế y như đang ôm mẹ từ phía sau.
Tuyết Hoa đã mở được cõi lòng, hoàn toàn không nhận ra con trai không còn đơn thuần là lau nước cho mình nữa. Tuấn Kiệt nín thở, con cặc trong quần đã cứng đến mức dính sát vào bụng, đôi môi kề sát lưng mẹ cũng gần như chạm vào làn da mượt mà. Hai tay cậu mượn động tác lau người, để đầu ngón tay cách qua lớp khăn, hết lần này đến lần khác chạm nhẹ vào bầu vú căng tròn trước ngực mẹ. Lặng lẽ cảm nhận trọng lượng và hình dáng của cặp vú, cậu lấy hết can đảm, đưa hai tay lên trên, căng chiếc khăn tắm ra, xoa nhẹ lên xuống hai bầu vú đầy đặn. Lòng bàn tay chạm phải đầu vú trên đỉnh, bụng dưới cậu dâng lên một luồng thôi thúc mãnh liệt, cậu rất muốn cứ thế mà vồ lấy.
Phần thân dưới cũng không kiểm soát được mà di chuyển về phía trước , khi đũng quần sắp chạm vào đùi mẹ, cậu đột ngột sững người, vội lùi lại nửa bước , rút khăn tắm khỏi hai bầu vú, nhân tiện lau luôn nách cho mẹ. Thấy mẹ không phát hiện ra, cậu nhắm mắt, cau mày thầm than, mình bị sao thế này? Lại nảy sinh tà niệm với mẹ…
Cậu thấy xấu hổ vô cùng, vội kẹp chặt hai chân, rướn người lau sạch hai cánh tay mẹ đang chống trên cửa tủ, rồi buông thõng hai tay xuống, vừa hay dùng khăn tắm che đi đũng quần đang phồng to. Cậu xoay người qua một bên, nhỏ giọng ngắt lời mẹ đang thao thao bất tuyệt:
“Mẹ… coi còn chỗ nào cần lau nữa không?”
Cậu vốn tưởng thế là xong, định bụng chuồn nhanh ra ngoài cho tỉnh táo, ai ngờ Tuyết Hoa cúi đầu nhìn xuống, thấy đám lông lồn vẫn còn đọng mấy giọt nước li ti, cô mỉm cười ra hiệu cho cậu lau nốt khe mông cả đằng trước lẫn đằng sau.
“Ơ? Ơ… dạ.”
Tuấn Kiệt không nỡ từ chối, thầm nghĩ sao hôm nay mẹ “thoáng” quá vậy. Nhưng nghĩ lại, trước đây mẹ đã hiểu lầm mình có ý đồ xấu, bây giờ mẹ biểu hiện như vậy, chẳng phải chứng tỏ mẹ đã hoàn toàn tin tưởng mình sao? Cảm xúc dâng trào trong lòng, cậu quay đầu hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm, tuyệt đối không thể phụ lòng tin của mẹ! Tự cổ vũ tinh thần xong, cậu nhắm mắt nín thở, cố gắng không ngửi mùi hương trên người mẹ, ngồi xổm xuống. Một tay cầm khăn, duỗi thẳng vuông góc, ước lượng đúng vị trí, luồn vào khe mông sâu thẳm, mềm mại, áp vào lỗ đít và khe lồn, lau tới lau lui.
Cậu cố gắng không cảm nhận cái cảm giác tuyệt diệu như chạm vào kẹo bông ở đó, lau qua loa mấy cái thật nhanh. Cánh tay thuận thế luồn ra phía trước người mẹ, xòe lòng bàn tay, áp lên hai bên háng và gò lồn, lau đi những giọt nước đọng quanh đám cỏ. Xong xuôi, cậu rút khăn tắm ra khỏi giữa hai chân, thở phào một cái đứng dậy, thầm nghĩ cuối cùng cũng có thể ra ngoài cho tỉnh táo. Nhưng khi cậu mở mắt ra, nhìn thấy một vệt máu trên chiếc khăn trắng, tim cậu như rớt ra ngoài!
“Mẹ!?”
Cậu ngẩng phắt lên, rồi lại lập tức cúi xuống nhìn chằm chằm chiếc khăn, bàn tay cầm khăn run rẩy.
“Máu… Mẹ bị chảy máu!”
Tuyết Hoa sững sờ, quay đầu nhìn chiếc khăn trên tay cậu, rồi vẻ mặt lập tức giãn ra, mỉm cười hiền hậu.
“Thằng ngốc này. Tới tháng, dĩ nhiên là chảy máu rồi… à, mẹ quên, các con chưa học bài giáo dục giới tính. Tóm lại là không sao hết, bụng mẹ đỡ nhiều rồi, đừng lo.”
Mặc dù biết phụ nữ có kỳ kinh nguyệt, nhưng Tuấn Kiệt dù sao cũng còn quá nhỏ, không có khái niệm chính xác về việc “ra máu” này. Hơn nữa còn liên quan đến sức khỏe của mẹ, cậu vẫn căng thẳng chau mày, xác nhận lại:
“Mẹ, mẹ thật sự không sao chứ?”
“Đã bảo mẹ đỡ nhiều rồi mà.”
Tuyết Hoa bất đắc dĩ cười, quay đầu nhìn về phía bàn trang điểm.
“Trong ngăn kéo bên dưới, lấy giùm mẹ một cái băng vệ sinh”
“Dạ!”
Tuấn Kiệt nhất thời quên bẵng con cặc đang ngóc đầu trong quần, vội chạy đến bàn trang điểm, kéo ngăn kéo ra tìm. Tuyết Hoa liếc thấy đũng quần phồng lên của cậu, chợt bừng tỉnh, con trai mình dù có hiểu chuyện đến đâu, thì nó cũng là một thằng con trai đang tuổi ăn tuổi lớn, hừng hực khí thế. Mình trần như nhộng đứng trước mặt nó, chẳng khác nào đang “quyến rũ”…