Chương 24: Chăm Sóc Mẹ
Một luồng hơi nóng lan tỏa trên gò má lạnh băng, Tuyết Hoa vội quay đầu mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc áo choàng ngủ, lặng lẽ khoác lên người. Thắt dây lưng xong, cô di chuyển, ngồi xuống mép giường. Tuấn Kiệt cũng tìm thấy một hộp băng vệ sinh, chạy lại. Cô đưa tay nhận lấy, lại liếc trộm đũng quần đã xẹp xuống của con trai, cúi đầu che giấu cảm xúc dâng trào. Vừa bóc vỏ hộp, cô vừa chậm rãi nói:
“Con trai, mẹ giờ thật sự không còn sức nấu cơm cho con, hay con ra ngoài ăn tạm đi.”
Tuấn Kiệt nghe vậy, càng tự chửi rủa mình trong lòng, mẹ ốm như vậy mà mình còn nghĩ đến mấy chuyện bậy bạ! Cậu bước lên một bước, cau mày, giọng trầm xuống:
“Mẹ muốn ăn gì? Con ra ngoài mua cho mẹ!”
“Mẹ không muốn ăn đồ dầu mỡ.”
Tuyết Hoa mỉm cười lắc đầu, ngẩng lên nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang căng thẳng của cậu.
“Vậy vầy đi, lát nữa con nấu giùm mẹ một chén nước đường gừng nhé, mẹ đang hơi khát.”
“Con đi làm liền!”
“…Khoan đã.”
Tuyết Hoa vội xua tay gọi cậu lại, rồi lại không nhịn được liếc trộm đũng quần cậu, rồi tự trách mình, rõ ràng đang đau bụng kinh, sao lại còn có suy nghĩ bậy bạ với con trai? May mà mặt cô đang trắng bệch nên không ai thấy, cô mỉm cười thở hắt ra, giả vờ như không có gì, dịu dàng dặn dò:
“Con đi ăn cơm trước đi, về rồi làm sau, mẹ không vội.”
“…”
Lần này Tuấn Kiệt không trả lời. Mặc dù đã thề coi lời mẹ như thánh chỉ, nhưng cậu cũng nhận ra, làm người không nên quá cứng nhắc.
“Con luộc sủi cảo ăn là được rồi.”
Cậu nói nhỏ một câu, vớ lấy chiếc khăn tắm dính máu, quay người đi nhanh ra khỏi phòng. Thấy con trai ngoan ngoãn như vậy, tâm trạng Tuyết Hoa lại trở về bình yên như dòng suối trên núi. Cô bóc vỏ băng vệ sinh, dán vào quần lót…Bên kia, Tuấn Kiệt chạy vào bếp, đập một tảng đường gừng già cứng hơn gạch, thêm một miếng gừng củ, lúi húi một hồi, nấu được nửa nồi nước đường gừng đặc sệt. Cậu múc ra một chén, bưng trên tay, đi nhanh về phòng mẹ.
“Mẹ ơi, nước đường gừng tới rồi!”
Cậu bị nóng đến mức thở phì phò, vội đặt chén sứ lên tủ đầu giường, xoa xoa ngón tay, nhắc khẽ:
“Mẹ cẩn thận, còn nóng lắm, đợi nguội chút hẵng uống.”
Lúc này Tuyết Hoa đã gác chân lên giường, đang dựa lưng vào thành giường, tay cầm một chiếc khăn trắng mới lau mớ tóc xanh sau gáy. Vốn dĩ sự chú ý của cô vẫn còn ở đũng quần của con trai, nhưng thấy ngón tay cậu bị phỏng đến mức phải chùi liên tục vào quần, cô đặt khăn xuống, xót xa trách:
“Lần sau đừng múc đầy vậy, lỡ phỏng tay thì sao? Chuyện ở đây kệ mẹ, con mau đi lo ăn uống đi.”
“Không phỏng đâu mẹ.”
Tuấn Kiệt đáp một tiếng, nghĩ đến việc mẹ sợ lạnh lúc nãy, cậu liếc thấy cái chăn trên giường hơi mỏng, bèn quay người chạy vào kho, lôi ra cái chăn lông. Đang định đắp lên cho mẹ, cậu đoán mẹ sẽ khó bưng chén, lại chạy đi lấy cái bàn nhỏ kê trên giường, đặt lên đùi mẹ, rồi bưng chén nước đường gừng đặc chế kia đặt lên trên. Tuyết Hoa nhíu đôi mày ngài, chợt có cảm giác như hồi ở cữ năm xưa.
“Rồi rồi, tự đi ăn nhanh đi, khăn vứt vào máy giặt là được, để đó mẹ giặt.”
“Dạ…”
Tuấn Kiệt cứ ngẫm nghĩ xem còn sót việc gì không, đi một bước lại ngoái đầu ba lần, miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Mẹ ơi, có gì không khỏe phải gọi con liền nha. Lạnh thì con lấy thêm chăn, nước đường gừng để nguội tí hẵng uống, uống hết trong nồi vẫn còn… Uống nước đường gừng không đủ không? Con luộc sủi cảo, mẹ có ăn không? Mẹ muốn ăn nhân gì?”
“Biết rồi mà.”
Mắt Tuyết Hoa ánh lên niềm hạnh phúc dịu dàng, xen lẫn chút bất đắc dĩ, cô cau mày giơ mu bàn tay lên khẽ xua.
“Đi nhanh đi, mẹ giờ không muốn ăn mặn.”
“Dạ.”
Tuấn Kiệt thấy mẹ có vẻ mất kiên nhẫn, đành gãi đầu rời khỏi phòng. Tuyết Hoa cảm thấy ấm áp trong lòng, cô bưng chén nước đường màu táo đỏ sậm lên, nhắm mắt nhấp một ngụm. Mùi hương nồng nàn lan tỏa trong miệng, cô cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, bất giác mỉm cười mãn nguyện, thầm nghĩ có con trai thật là tốt.
Kết quả đúng như cô dự đoán, Tuấn Kiệt luộc vội vã chén sủi cảo xong, vẫn không yên tâm, bưng chén quay lại cửa phòng, nhưng lại không dám tự tiện vào. Cậu đứng y như một anh công nhân vừa tan ca, đứng ngay cửa húp sồn sột. Tấm lòng này thật đáng quý, Tuyết Hoa cũng không nỡ đuổi cậu đi nữa, bèn kêu cậu đi múc thêm một chén nước đường gừng. Cậu liền đặt chén đũa xuống ngay cửa, miệng vẫn còn ngậm sủi cảo chưa nuốt, quay người chạy vào bếp, bưng luôn nửa nồi nước đường gừng còn lại ra.
Tuấn Kiệt quay lại cửa, bưng chén sủi cảo dưới đất lên ăn tiếp. Tuyết Hoa thấy bộ dạng đói ngấu của cậu, cũng không biết nói gì hơn, khẽ mắng một tiếng “đồ ngốc”, cau mày vẫy tay chỉ về phía bàn trang điểm, ra hiệu cậu mau bưng chén qua đó ngồi ăn đàng hoàng. Vốn dĩ Tuyết Hoa không có cảm giác thèm ăn, nhưng nhìn con trai ăn ngấu nghiến, cô cũng dần thấy thèm. Cô muốn ăn đồ ngọt, nhớ đến mấy hộp bánh mà Uyển Hân mang đến ban sáng, không ăn cũng phí. Thế là cô vừa nhấm nháp nước đường ngọt lịm, vừa kiên nhẫn đợi con trai ăn xong, rồi nhờ cậu chạy đi lấy. Tiếp đó, Tuấn Kiệt cứ túc trực bên giường mẹ. Mẹ muốn khăn giấy, cậu lấy khăn giấy; mẹ muốn khăn mặt, cậu lấy khăn mặt. Mẹ bảo muốn đi ngủ, cậu liền dọn dẹp khay thức ăn và bàn nhỏ, còn định kéo chăn lông vũ lên, quấn mẹ lại như một con nhộng. Nhiệt độ trong phòng đã được máy lạnh tăng lên 27 độ, Tuyết Hoa ăn no uống đủ, người cũng bắt đầu toát mồ hôi nóng. Thấy con trai đang lôi chăn, cô phải nói “không lạnh” ba lần cậu mới chịu dừng tay.
Cô ngồi dậy xoa xoa khuôn mặt nhỏ của cậu, đuổi cậu đi tắm rửa nghỉ ngơi. Dù đã buồn ngủ rũ rượi, cô vẫn cố vào nhà vệ sinh đánh răng, quay lại cởi áo choàng ngủ, lau qua loa mồ hôi trên người. Mí mắt dần nặng trĩu, cô cũng lười thay đồ, cứ thế trần truồng chui vào chiếc chăn lụa mỏng thường ngày, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ an lành. … Không biết đã qua bao lâu.
“Ưm.”
Trong chăn ấm áp dễ chịu, kèm theo một tiếng rên rỉ trong mơ, Tuyết Hoa lờ mờ cảm thấy có gì đó khác lạ trên cơ thể mình. Trên vai truyền đến cảm giác nhồn nhột, ươn ướt, cô từ từ mở mắt, mơ màng thấy có một bóng người trước mặt. Cô tập trung nhìn kỹ lại, thì kinh hãi thấy tấm chăn mỏng trên người đã bị lật ra, con trai cô đang đè trên người mình, lè cái lưỡi dài ra liếm hôn vai cô… Đôi mắt đẹp của cô trợn trừng, cô không thể nào ngờ được, đứa con trai mà cô tưởng là hiểu chuyện, lại dám nhân lúc cô ốm mà leo lên giường!
“Con làm cái gì vậy!”
Kèm theo tiếng quát tháo xen lẫn thất vọng và tức giận, Tuyết Hoa dùng hai tay đẩy mạnh. Tuấn Kiệt lảo đảo, ngẩng phắt đầu lên, nhưng mặt không hề có chút hoảng sợ, cậu mím mím nước miếng trên môi, rồi nhe răng cười:
“Mẹ, mẹ tỉnh rồi à?”
“…”
Phản ứng của con trai khiến Tuyết Hoa cau mày, cô lập tức quát lớn:
“Còn không mau cút xuống!”
Nụ cười trên mặt Tuấn Kiệt từ từ biến mất, cậu lẳng lặng nhìn Tuyết Hoa, dừng lại một chút, rồi thở hển hển mấy cái. Thay vì đi xuống, cậu lại nhào tới, đè cả người lên Tuyết Hoa, cúi đầu, áp miệng mình hôn ngấu nghiến môi cô!
“Ưm—! Chụt, chụt chụt… Mẹ! Con muốn mẹ!”
“Con… ư! Ưm… Cút ngay…!!”
Cái lưỡi nhỏ xông thẳng vào khoang miệng cô, Tuyết Hoa không ngờ cậu lại dám to gan đến vậy. Thiện cảm tích lũy bấy lâu nay tan biến sạch sành sanh, cô lập tức định ngồi dậy dạy cho cậu một bài học. Nào ngờ, cô phát hiện sức cậu rất khỏe, mình lại không thể nào hất cậu ra nổi… Giãy giụa một hồi lâu, Tuyết Hoa vẫn không thể đẩy con trai ra khỏi người. Ngực vẫn bị đè cứng, cô dần thấy khó thở. Tuấn Kiệt thì ngược lại, như có sức lực vô tận, cái miệng nhỏ cứ cắn mút loạn xạ trên má cô, để lại từng vệt nước miếng lộn xộn. Nhân lúc Tuyết Hoa tạm ngừng giãy giụa, cậu dùng hai tay giữ chặt hai má cô, xoay cái đầu đẫm mồ hôi của cô về vị trí ngay ngắn, rồi cười đắc thắng một cách tà mị, “chụt” một tiếng, hôn thật mạnh.
“Hề hề.”
Cậu ta liếm môi, rồi lại cúi đầu xuống với vẻ mặt dâm đãng, chu cái môi bẩn thỉu áp sát vào. Tuyết Hoa hoàn toàn không có sức phản kháng, đành mặc cho cái lưỡi nhỏ chui vào miệng mình khuấy đảo lung tung. Cô có cảm giác như đang bị cưỡng hiếp, vừa xấu hổ vừa tức giận, cô rất muốn cắn đứt cái lưỡi trong miệng mình, nhưng lại không nỡ… Thế nhưng, sự nhượng bộ của cô lại khiến Tuấn Kiệt được nước lấn tới. Sau khi mút hôn một cách dâm đãng, cậu ta buông hai tay đang giữ má cô ra, từ từ chống người dậy, dạng chân ngồi lên bụng cô. Hai tay cậu ta đặt lên hai bầu vú của cô, từ từ xoa nắn theo vòng tròn, còn cười dâm:
“Mẹ, mẹ đừng giả vờ nữa. Con biết đêm nào mẹ cũng nghĩ đến con mà tự sướng, sau này cứ yên tâm làm đàn bà của con đi, con sẽ làm cho mẹ sướng.”
Bị nói trúng tim đen, Tuyết Hoa hơi sững lại, rồi lập tức trừng mắt nhìn con trai, quát lớn:
“Súc sinh! đừng hòng!”
Cô lại giãy giụa, nhưng Tuấn Kiệt chỉ thản nhiên nhìn xuống, hai tay từ từ dùng sức, mười ngón tay lún sâu vào da thịt đàn hồi, ghì chặt cơ thể cô.
“Mẹ đừng tốn sức nữa, trong nước đường gừng con có cho thêm ‘hàng’ rồi, mẹ không cử động được đâu.”
Nói rồi, cậu ta từ từ thả lỏng hai tay đang đè vú ra, Tuyết Hoa kinh ngạc phát hiện, dù không bị đè nữa, mình vẫn không thể ngồi dậy được.
“Súc sinh… Mày là đồ súc sinh! Tao không tha cho mày đâu!”
“Không sao đâu mẹ, chỉ cần có được mẹ, con nguyện làm súc sinh, hề hề.”
Tuấn Kiệt cười dâm một tiếng, cúi xuống nhìn, vung tay vỗ nhẹ vào một bên vú, rồi dùng cả hai tay véo lấy hai nụ hoa xinh xắn, vặn qua vặn lại. Cậu ta nghiêng đầu cười một tiếng “Vú to thật”, rồi hai tay lại chụp lấy cặp vú bự, chống người, từ từ cúi xuống, chu cái môi bẩn thỉu, nói:
“Nào, mẹ, mình hôn nhau tiếp đi… Muah muah. Đợi lát nữa mẹ sướng rồi, mẹ sẽ yêu con thôi.”
Tuyết Hoa nheo mắt lại, tạm thời nhẫn nhịn, đợi môi cậu ta vừa áp sát, cô liền há miệng cắn thật mạnh! Tuấn Kiệt la “Ối á” đau đớn, rụt đầu lại, ôm miệng trừng mắt:
“Sao mẹ cắn con!”
“Phì—!”
Tuyết Hoa nhổ một bãi nước bọt vào mặt cậu ta, ánh mắt sắc lạnh, dùng hành động thể hiện quyết tâm chống cự đến cùng. Tuấn Kiệt lẳng lặng nhìn vào mắt cô, một lát sau, cậu ta nghiêng đầu thở hắt ra, rồi nhắm chặt mắt, vẻ mặt hiện lên sự tức giận tột độ, liên tục lắc đầu than thở. Thấy con trai có vẻ hối hận, Tuyết Hoa quyết tâm, lần này dù cậu ta có xin lỗi thế nào, cô cũng tuyệt đối không tha thứ! Ai ngờ Tuấn Kiệt đột ngột ngẩng đầu, mặt lộ ra vẻ hung tợn như thú dữ, trợn mắt, nhìn thẳng vào mắt cô không chút yếu thế. Giây tiếp theo, cậu ta đột ngột cúi đầu xuống, “Phì” một tiếng, cũng nhổ một bãi nước bọt vào mặt cô! Gương mặt xinh đẹp của cô lập tức biến sắc. Nhưng chưa kịp để cô dùng sức lực vừa tích tụ được để phản kháng, Tuấn Kiệt đã nhấc mông lên, nhích người về phía trước, rồi bất ngờ ngồi phịch xuống hai bầu vú đang ưỡn cao của cô!
“—Ư!”
Một cơn đau tức ngực ập đến, Tuyết Hoa nhắm nghiền hai mắt, suýt nữa thì ngất đi. Tuấn Kiệt lại như phát điên, giật tóc cô thật mạnh, miệng thì la hét chửi rủa đủ thứ lời khó nghe. Buông tóc ra, cậu ta lại chuyển sang bóp cổ cô , tay kia giơ cao, tát lia lịa, “Bốp! Bốp! Bốp!” Tuyết Hoa nén cơn đau rát trên mặt, nheo một mắt, kinh ngạc nhìn về phía trước. Cô không tài nào tưởng tượng nổi, con trai mình lại có thể ra tay đánh mình… Tuấn Kiệt thấy cô ngừng giãy giụa, bèn dừng tay lại, cúi gằm mặt xuống, nước bọt văng tung tóe, nghiến răng đe dọa:
“Mẹ có tin con đi nói chuyện xấu của mẹ cho ba biết không!?”
…Tuyết Hoa sững sờ, trong lòng dâng lên một cảm giác sai sai cực độ. Cô liếc mắt sang hai bên, kinh ngạc phát hiện đây là một căn phòng xa lạ, mình đang nằm trên một cái giường xa lạ. Tay Tuấn Kiệt vẫn bóp chặt cổ cô, cô dần thấy khó thở, cố rướn cổ lên, lòng hoảng sợ tột độ, hai mắt nhắm nghiền, nước mắt thất vọng tuôn rơi.
“Đừng… con mau… buông ra…” Tuấn Kiệt từ từ thả lỏng tay đang bóp cổ, luồn tay ra sau gáy cô, túm lấy tóc cô kéo ngửa mặt lên, hung hãn đe dọa:
“Muốn giữ bí mật, thì ngoan ngoãn nghe lời!”
Cảm giác sai trái tột độ lại ập đến, mắt Tuyết Hoa đảo lia lịa, suy nghĩ chớp nhoáng, cô chợt như nhớ ra cái “chuyện” mà con trai nói. Lòng càng thêm hoảng loạn, cô vội lắc đầu cầu xin:
“…Đừng nói cho ba con! Mẹ… mẹ nghe lời con!”
Tuấn Kiệt thấy vậy, cười khẩy một cách gian tà. Tay kia bóp má cô, vặn hai cánh môi lại với nhau, cúi xuống hôn “Chụt chụt chụt” ba cái liên tiếp, rồi buông tay, quăng đầu cô đập xuống giường. Tuyết Hoa nhắm mắt rên đau, khi mở mắt ra, cô kinh hoàng thấy con trai mình đang cầm một con cặc vừa to vừa thô như cây gậy, cười dâm đãng, chĩa về phía miệng cô…
“Không…”
Cô vội nghiêng đầu né, mím chặt môi, tuyệt đối không muốn thứ gớm ghiếc, bốc mùi tanh nồng đó chui vào miệng mình. Nhưng tóc cô lại bị con trai giật ngược ra sau, cô chỉ có thể ngửa đầu, đẫm nước mắt, mặc cho cái đầu cặc cọ quẹt trên môi. Lỗ sáo liên tục lướt qua môi, để lại từng vệt dịch nhờn nóng hổi, dính dớp. Cô không ngừng lắc nhẹ đầu, dùng ánh mắt nhục nhã cầu xin con trai, nhưng cậu ta không hề có chút thương xót. Một tay vẫn giữ con cặc, tay kia buông tóc ra, bóp mũi cô.
Ngay khoảnh khắc cô sắp ngạt thở, buộc phải há miệng ra, cậu ta lập tức đâm con cặc vào miệng cô. Nghe tiếng cười man rợ của con trai, cảm nhận được cái lưỡi và thành miệng đang bị con cặc tanh hôi chèn ép điên cuồng, cô gào khóc thảm thiết, cố ngửa cổ, dùng lưỡi đẩy con cặc ra. Nhưng hành động đó lại vô tình trông như cô đang chủ động liếm đầu cặc, càng kích thích thú tính của thằng con cầm thú. Cậu ta thở hổn hển “Hà… hà…”, rồi rạp người xuống, để “bên dưới” áp sát vào mặt cô, bắt đầu dập y như đang đụ.
“Ư… ư, ư, ọe, ư…”
Con cặc ra vào trong miệng tạo ra tiếng “Phập phập”. Mùi tanh nồng nặc xộc thẳng lên não, cô kinh hoàng phát hiện cơ thể mình cũng dần có cảm giác. Nỗi bi thương ập đến, cô rống lên một tiếng ai oán. Biết không thể phản kháng, trong phút chốc, cả thể xác và tinh thần cô đều rơi vào tuyệt vọng. Đôi tay và đôi chân đang quơ quào cũng buông xuôi, cô ngừng giãy giụa, nằm thẳng đơ trên giường như một khúc gỗ chết, mặc cho con trai dùng con cặc to xâm phạm khoang miệng mình. Một lúc sau, cậu ta chống người dậy, rút con cặc dính đầy nước miếng ra khỏi miệng cô, rồi lại ngồi lên cặp vú khủng, một tay nắm gốc cặc, vỗ vỗ vào môi cô đầy sỉ nhục, cúi đầu cười dâm:
“Sao vậy mẹ? Lưỡi sao không cử động nữa? Tiếp tục liếm như lúc nãy đi chứ?”
“Đồ mất dạy…”
Cô quay mặt đi, lòng rối như tơ vò, vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Thôi được rồi.”
Thằng con nhấc mông khỏi ngực cô, từ từ lùi lại, quỳ giữa hai chân cô. Cô ngước nhìn, kinh ngạc phát hiện không biết từ lúc nào mình đã bị trói, cơ thể bị dang ra thành hình chữ ‘Đại’, hai tay hai chân bị trói vào bốn góc giường.
“…Mày muốn làm gì?”
“Mẹ, mẹ biết rồi còn cố hỏi à?”
Thằng con một tay nắm con cặc, tì lên hai mép lồn mềm mại, trượt lên trượt xuống, tìm kiếm lối vào. Tuyết Hoa đột nhiên hối hận, cô vội ngẩng đầu lên, tha thiết cầu xin:
“Con… con… mẹ… mẹ dùng miệng cho con!”
“Hề hề.”
Thằng nhóc độc ác dí cái đầu cặc đỏ tía, bóng loáng ngay cửa lồn, ngửa đầu cười ha hả.
“Đừng quậy nữa mẹ, sau này thiếu gì cơ hội cho mẹ liếm cặc. Giờ mẹ cứ nằm yên đi, con đảm bảo lát nữa sẽ làm mẹ sướng đến chết.”
“Không! Rút ra ngay, không được vào!”
“A… sướng quá…”
Cảm nhận được đầu cặc đã vạch hai mép lồn ra, chui vào nửa đoạn, nước mắt Tuyết Hoa tuôn như mưa. Cô lại giãy giụa kịch liệt, miệng gào lên trong tuyệt vọng:
“Súc sinh! Mày là đồ súc sinh!!!”
—Bịch! Bịch bịch! Đôi chân dài đạp mạnh xuống giường, sau mấy tiếng động lớn, đôi mắt đẹp của cô mở trừng. …
Trong phòng tĩnh lặng. Nhìn trần nhà quen thuộc, Tuyết Hoa ngơ ngác mất vài giây, rồi cong đôi môi đẹp, thở phào một hơi. Đúng là… một giấc mơ kỳ lạ. Cô thả lỏng tâm trạng, từ từ nhắm mắt lại, tấm thân yêu kiều khẽ lật người trong chăn, đổi sang tư thế nằm nghiêng. Sau đó, cô rút một cánh tay nóng hầm hập ra khỏi chăn, gác lên bề mặt mát lạnh của tấm chăn lụa. Trên trán cô lấm tấm mồ hôi, làn da mịn màng ửng lên một màu hồng phấn. Hàng mi dài cong vút áp lên gối. Nghĩ lại giấc mơ vừa rồi, cô không khỏi nhếch môi, nở một nụ cười tự giễu. “Ha…”
Tình tiết trong mơ, đại khái là đến từ một cuốn tiểu thuyết ngắn tên là “Mẹ Yêu Đừng Chạy” của tác giả Cửu Long Di Quan, nội dung kể về một gã học sinh, kế hoạch chiếm đoạt mẹ mình, cuối cùng là huấn luyện cô thành nô lệ tình dục riêng. Lúc đó, Tuyết Hoa đọc đến đoạn người mẹ trong truyện bị bỏ thuốc rồi cưỡng hiếp, cô đã không đọc tiếp nữa. Cô rất ghét kiểu tình tiết tội phạm này, đối với thể loại tiểu thuyết loạn luân, cô thích kiểu mẹ con thấu hiểu, yêu thương nhau hơn.
Nhưng cô không thể ngờ, cái tình tiết tồi tệ mà cô từng cau mày ghê tởm, xem thường, né tránh, lại có thể tái hiện một cách sống động trong mơ như vậy—mình biến thành người mẹ bị xâm phạm, còn con trai thì biến thành thằng nhóc hư hỏng đó. Kết hợp với những gì đã trải qua ngoài đời thực, tiềm thức đã tự bổ sung các chi tiết, khiến giấc mơ trở nên khá chân thực. Nhưng nghĩ lại thì biết, con trai mình không thể nào làm chuyện đó. Cô thậm chí còn không nhớ nổi lần cuối cùng con trai cãi lời mình là khi nào, có lẽ là chưa từng có, bao nhiêu năm qua, cô chưa bao giờ thấy con trai mình nổi nóng.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tuyết Hoa vui vẻ cựa quậy trong chăn, trong đầu toàn là hình ảnh tốt đẹp của con trai. Cô còn nhớ hồi con trai còn nhỏ, có bị mấy đứa trẻ khác ở trường mẫu giáo bắt nạt. Cái thằng nhóc được ba mẹ nuông chiều đó, ngày nào cũng cướp đồ ăn trưa trong khay của cậu, mà cậu vẫn cứ cười hề hề, người ta đòi gì cũng cho, không hề có một chút phản kháng tượng trưng nào, ngay cả cô giáo cũng nhìn không nổi.
Nhớ lúc đó, lo lắng tính cách con trai sau này sẽ quá nhu nhược, cô đã đặc biệt dành thời gian nói chuyện với cậu: Đã là đấng nam nhi, không thể gặp chuyện là trốn, con phải học cách phản kháng, lần sau nó mà cướp đồ nữa, nhất quyết không được cho. Không thì con có thể mách cô giáo, về nhà nói với mẹ cũng được, mẹ sẽ xử lý. Thấy bộ dạng ngơ ngác của con trai, có vẻ như không lọt tai chữ nào, cô bắt đầu thấy bực, lôi cậu ra giáo huấn một trận, mãi cho đến khi nghe được lời giải thích vô cùng ngây thơ, nhưng lại không thể bắt bẻ được… Hóa ra, ông tướng con này căn bản không nhận ra mình đang bị bắt nạt.
Ngược lại, cậu còn thấy cái đứa “cướp” đồ của mình rất đáng thương, chắc là ở nhà không được ăn no, cho nên, cậu đang “chia sẻ” tình bạn và lòng tốt của mình, và còn thấy rất vui nữa. …Chuyện đó sau này cũng đành cho qua. Khẽ mỉm cười, Tuyết Hoa dụi mắt vào gối, tiếp tục nhớ lại hồi lớp hai, con trai cũng có đánh nhau, nhưng không phải vì bị bắt nạt, mà là giúp bạn. Lúc đó có mấy thằng nhóc lớp lớn học đòi làm “Người trong giang hồ”, chuyên đi cướp tiền tiêu vặt của mấy em lớp dưới.
Một hôm vừa hay bị con trai cô bắt gặp, hai bên nói không hợp là lao vào đánh nhau. Tình hình lúc đó Tuyết Hoa không thấy, lúc đến trường xử lý, chỉ nghe đám bạn cùng lớp xúm lại ríu rít, tíu tít kể, con trai cô một chọi ba, đánh không lại thì nhè đúng một thằng mà cắn, cuối cùng cắn rụng luôn cái răng sữa, máu me đầy miệng. Sau đó nhìn con trai cười hở cả lợi, Tuyết Hoa mắng cũng không được, mà khen cũng chẳng xong. Cô đùng đùng đi tìm ban giám hiệu nhà trường chất vấn, quay về lại nghiêm túc dặn cậu, lần sau gặp chuyện như vậy, không được xông vào, phải đi tìm giáo viên ngay, giáo viên không xử lý thì về nói với mẹ, tóm lại bất cứ chuyện gì, đều có mẹ chống lưng cho con.
Nói chung, Tuyết Hoa có lòng tin tuyệt đối vào nhân phẩm của con trai mình, việc cậu biến thành hình tượng như trong mơ, đúng là quá lố bịch. Đặc biệt là mấy chi tiết trong mơ, ví dụ như con cặc to thô như thân cây “bên dưới” của con trai, giờ nghĩ lại, cô chỉ thấy dở khóc dở cười. Độ dài thật sự của con trai… Sự tò mò đột nhiên trỗi dậy, Tuyết Hoa mở mắt, giơ bàn tay ra ướm thử, chắc cũng cỡ ngón giữa của mình, không dài, nhưng khá dễ thương.
Cô ngắm nghía ngón giữa của mình, rồi lại ước lượng độ dày của con trai. Trong cái đêm điên cuồng vì say rượu và thuốc kích dục đó, đầu óc cô không tỉnh táo, cũng không nhìn rõ “bên dưới” của cậu. Lặng lẽ nhìn ngón giữa một lúc, cô mới phát hiện, cái thế tay này của mình, rất bất lịch sự. Đôi mắt biếc long lanh, cô mỉm cười co ngón tay lại, rụt tay vào chăn, rồi tiếp tục đưa xuống dưới, luồn vào giữa hai chân, rút cái băng vệ sinh đã đặt trên lồn ra. Cô nằm ngửa trên giường, giơ cái băng vệ sinh lên trước mắt, thấy nó ướt sũng, nhưng không phải dính máu đỏ, mà là thấm đẫm thứ nước lồn trong suốt. Kỳ kinh nguyệt của Tuyết Hoa rất đều, bình thường, đến nhanh mà đi cũng nhanh, gần như không cảm thấy khó chịu gì. Nhìn cái băng vệ sinh ướt sũng, nụ cười trên mặt cô dần cứng lại. Tại sao mình lại mơ một giấc mơ như vậy? Lẽ nào… mình đang mong chờ điều gì đó? Khẽ thở dài một tiếng não nề, cô xoay người, vươn tay, ném cái băng vệ sinh vào sọt rác.