Chương 27: Bắt Đầu Quá Trình Quyến Rũ Con Trai
Sáng Chủ nhật, Tuyết Hoa thức dậy từ rất sớm. Tuấn Kiệt cũng dậy sớm. Hơn một tháng nay, sáng nào cậu cũng dậy sớm tập thể dục, đều đặn thực hiện năm mươi cái squat, năm mươi cái gập bụng và năm mươi cái hít đất. Đến lúc cậu tập xong, cũng là lúc mẹ cậu chạy bộ buổi sáng bên ngoài về. Hai mẹ con cùng ăn sáng, rồi lần lượt ra khỏi nhà, một người lái xe, một người bắt tàu điện ngầm đến trường.
Những ngày đi làm bình thường, Tuyết Hoa thường tính toán thời gian, chạy bộ chậm dọc theo con đường ven bờ sông gần nhà khoảng sáu cây số cả đi lẫn về. Hôm nay là cuối tuần, cũng là một ngày đặc biệt, để hành động của mình trông tự nhiên hơn, cô cố tình chạy thêm vài cây số nữa, đợi đến khi người vã mồ hôi mới mua đồ ăn sáng mang về nhà.
Về kế hoạch “dụ dỗ” con trai, Tuyết Hoa vô cùng tự tin. Kế hoạch cụ thể, đại khái là thế này: Ăn sáng xong, nhân lúc con trai vào phòng học bài, mình sẽ “nhân tiện” tắm buổi sáng thêm lần nữa. Tắm xong sẽ không mặc nội y, áo choàng tắm bên ngoài chỉ thắt hờ hững, sau đó cầm khăn lên lau tóc, giả vờ vào xem tình hình học tập của con, cố tình cho cậu một chút kích thích. Dự kiến “bên dưới” của con trai sẽ nhanh chóng dựng lên, khi đó mình có thể nhân cơ hội nói chuyện tâm sự với con. Trước tiên là nói mấy câu đạo lý sáo rỗng, rồi từ từ dẫn dắt chủ đề sang việc xử lý nhu cầu sinh lý một cách đúng đắn, nhân đó đề xuất việc “quản lý ham muốn tình dục”. Rồi tiếp theo… chắc là khi không khí đã đủ, mọi thứ sẽ tự khắc “nước chảy thành sông”.
Kế hoạch thật hoàn hảo, tâm trạng cũng rất tốt. Tuyết Hoa nhanh chóng đi tắm qua loa. Cô đứng khỏa thân trước bồn rửa, mở to đôi mắt đẹp, ngắm kỹ thân hình cân đối, cao ráo của mình, thực hiện khâu chuẩn bị cuối cùng trước khi vào phòng con trai. Đúng là “gái một con trông mòn con mắt”, cô muốn thể hiện mặt đẹp nhất của mình cho con trai thấy.
Từ nhỏ đã nghe vô số lời khen ngợi của người lớn, Tuyết Hoa vẫn rất tự tin vào nhan sắc của mình. Hiển nhiên, cô không phải là kiểu phụ nữ tự luyến, rất hiếm khi cô tập trung ngắm nhìn khuôn mặt đoan trang, thanh lịch tựa sen hồng của mình như thế này. Nhưng không thể phủ nhận một sự thật, cô đang ở độ tuổi rực rỡ nhất, mắt sáng răng trắng, tóc mượt như mây, làn da trắng như ngọc vẫn căng bóng rạng rỡ, không một chút tì vết. Vóc dáng cao ráo gợi cảm thì không cần phải bàn cãi thêm, bờ vai thon thả, vòng eo con kiến, cặp mông to săn chắc, đầy đặn, đôi chân đẹp thẳng tắp như cột băng. Vòng ngực tuy gần cỡ 38D, nhưng hai bầu vú căng tròn, mịn màng vẫn kiêu hãnh như hai cái bát úp. Nhìn từ dưới lên, với chiều cao 1m75, cô rõ ràng sở hữu một tỷ lệ cơ thể chín mùi gần như hoàn hảo.
Thế nhưng, cô vẫn ưỡn hai núm vú màu hồng anh đào hơi vểnh lên, mang theo vẻ mặt hơi hồi hộp, đứng trước gương ngó nghiêng bên trái, ngó nghiêng bên phải. Lúc thì ghé sát vào gương sửa lại tóc mai, lúc thì giơ tay lên xem lông nách đã cạo sạch chưa , lúc lại đưa tay nâng đỡ hai bầu vú kiêu hãnh trước ngực, hệt như đang chuẩn bị lên sân khấu biểu diễn, liên tục tập dượt biểu cảm và tư thế của mình.
Ngắm nghía hồi lâu, Tuyết Hoa định đi lấy áo choàng tắm, nhưng vừa xoay người, cô lại nghiêng gương mặt thanh tú của mình, nheo mắt nhìn vào gương, săm soi “bên dưới”. Cô càng nhìn càng thấy đám lông lồn dựng đứng giữa hai háng thật ngứa mắt. Cô đưa tay vuốt mấy cái, đám lông cứng đầu không chịu nằm xuống.
Cô đành phải xoay người, quay lại đứng trước gương, lấy cái dao cạo lông nách nhỏ, cúi đầu xuống, tỉ mỉ cạo dọn từng chút một. Với tính cách quyết đoán thường ngày của Tuyết Hoa, thời gian tắm rửa nhiều nhất cũng không quá hai mươi phút. Hôm nay, cô loay hoay chuẩn bị hết gần một tiếng đồng hồ, ngay cả mái tóc ướt trên đầu cũng đã lạnh ngắt, mà cô vẫn còn đang chần chừ trước gương. Đúng là rắc rối quá mà… Thở dài một tiếng, cô lật tay, nhẹ nhàng vuốt đám lông lồn đã được tỉa tót gọn gàng. Cất dao cạo đi, cô quấn vội cái áo choàng tắm, vơ lấy một chiếc khăn lông trắng rồi bước ra ngoài.
Bước vào phòng Tuấn Kiệt, lòng cô vẫn có chút căng thẳng. Cô hít một hơi thật sâu, tay trái giơ chiếc khăn trắng lên, nghiêng đầu vuốt tóc. Từng bước chân nhẹ nhàng như sen nở, cô lặng lẽ đi đến bên bàn học, kéo một cái ghế nhỏ, ngồi xuống cạnh con trai. Tuấn Kiệt không hề phân tâm vì sự xuất hiện của mẹ. Cả người cậu cứ như một ông cụ non, biểu cảm nghiêm túc và tập trung, hoàn toàn dán mắt vào sách vở. —Soạt, soạt.
Vừa dùng khăn lau tóc, Tuyết Hoa vừa lặng lẽ quan sát gò má của con, dần dần không nén nổi sự hưng phấn trong lòng. Cô giả vờ kiểm tra bài tập cậu đã làm, từ từ đưa bầu vú bên trái dưới lớp áo choàng… áp sát vào người con trai. Tuyết Hoa vốn nghĩ, quá trình dụ dỗ con trai sẽ dễ dàng như mở vòi nước, thế nhưng, đợi đến khi bên ngực trái chỉ cách một lớp áo choàng mỏng chạm nhẹ vào vai phải của con, cô lại kinh ngạc phát hiện… con trai cô không hề có chút phản ứng nào.
Chờ đợi một lúc, Tuấn Kiệt vẫn mắt không liếc ngang, hơi thở không loạn, chuyên tâm làm bài tập. Tuyết Hoa cảm thấy hơi quê, đành phải từ từ thu người lại, tính kế khác. Kế hoạch bị phá sản. Nghĩ tới nghĩ lui, Tuyết Hoa cảm thấy là do mình làm chưa tới. Thế là cô thầm cổ vũ bản thân, đặt khăn tắm xuống, ngón út lén lút móc vào cổ áo, kéo trễ xuống một chút để lộ khe ngực sâu hơn. Ngay sau đó, cô hắng giọng một tiếng, quay sang gọi:
“Con trai…”
“Dạ?”
Tuấn Kiệt quay đầu nhìn vào trang sách bên trái, chỗ bài tập cậu vừa viết xong. Phản ứng đầu tiên của cậu là tưởng mẹ nhắc mình làm sai đáp án. Tuyết Hoa thấy vậy, liền vươn cánh tay trắng trẻo ngọc ngà, năm ngón tay nhẹ nhàng đặt lên đùi cậu, mỉm cười nói:
“Ngồi lâu vậy rồi, nghỉ một chút đi con. Học hành cũng phải chú ý kết hợp lao động với nghỉ ngơi, lúc cần thư giãn thì phải thư giãn.”
Tuấn Kiệt chớp mắt, nghiêng đầu suy nghĩ hai giây, rồi chợt cười:
“Dạ, vâng ạ.”
Cậu đặt bút bi xuống, vươn vai một cái, vặn vẹo cổ rồi cười nói:
“Hồi trước con cứ thấy học hành là khổ sở, học nhiều cũng chả để làm gì. Giờ con mới phát hiện ra học hành cũng thú vị phết. Cảm giác giải bài tập giống như chơi game, xử lý từng con Boss một, thấy cũng có thành tựu lắm.”
“…Vậy hả? Thế thì tốt quá.”
Tay Tuyết Hoa vẫn đặt trên đùi cậu, cô vỗ nhẹ hai cái đầy ẩn ý, rồi lại cố tình giơ khăn lên lau tóc, giả vờ vô tình nghiêng cổ và bờ ngực căng mẩy qua.
“Hôm trước thầy cô còn đặc biệt khen con ở văn phòng, mẹ nghe mà thấy tự hào trong lòng.”
“Hề hề.”
Tuấn Kiệt cười ngượng ngùng, gãi đầu:
“Con sẽ tiếp tục cố gắng ạ.”
Hai mẹ con nói chuyện câu được câu chăng một lúc, Tuyết Hoa thỉnh thoảng lại đổi tư thế, nhưng Tuấn Kiệt hoàn toàn không có phản ứng gì với “cảnh đẹp” đang hé lộ trước ngực cô. Vì vậy, cô cũng không tài nào lái câu chuyện đi đúng hướng đã định. Tuyết Hoa không khỏi thấy hơi nản, thầm nghĩ mình sai ở đâu nhỉ, không lẽ… con trai đột nhiên hết hứng thú với mình rồi? Cuộc trò chuyện dần đi vào ngõ cụt, Tuyết Hoa đành nhắc Tuấn Kiệt đứng dậy vận động một chút, rồi cô cũng bực bội đứng lên, lấy cớ đi thay quần áo, định bụng ra ngoài sắp xếp lại ý tưởng, lát nữa “tái chiến”.
Thực ra thì, Tuấn Kiệt sớm đã nhận ra sự tiếp xúc cơ thể khác thường, chỉ là cậu hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó. Cộng thêm việc tuần trước Tuyết Hoa vừa trả lại USB cho cậu, cậu đặc biệt sợ mẹ hiểu lầm mình vẫn ham mê sắc dục. Lúc nãy nói chuyện, với niềm tin “tuyệt đối không để mẹ thất vọng lần nữa”, cậu đã liên tục tự nhủ mình không được có suy nghĩ bậy bạ. Dưới sự kiểm soát có ý thức đó, dù chỉ một ý nghĩ tà dâm thoáng qua cũng khiến cậu thấy hoảng sợ và xấu hổ, hoàn toàn dằn mặt được phản ứng sinh lý của mình. Ở một mức độ nào đó, cậu đã thật sự đặt mẹ vào trong tim để kính trọng và yêu thương, gần như không còn ham muốn, chỉ cần được ở bên mẹ là đã rất vui rồi.
Về phía Tuyết Hoa, cô về phòng thay một chiếc quần yoga và cái áo bra thể thao mặc lúc chạy bộ, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo gió màu xám nhạt. Cô định bụng lát nữa ra ngoài vác một bao gạo lên, sau đó lấy cớ mỏi vai, gọi con trai ra đấm bóp. Trước khi ra khỏi cửa, cô rón rén đi đến trước phòng con trai, xoa xoa vai, diễn tập biểu cảm và tư thế lát nữa sẽ đẩy cửa bước vào. Cô qua khe cửa đang khép hờ, liếc trộm vào trong. …Nhìn thấy hành động của con trai, cô lập tức sững sờ tại chỗ. Tuấn Kiệt đang ngồi trước bàn học với vẻ mặt vô cùng đăm chiêu, giơ nắm đấm tay phải lên, đấm từng cú, từng cú một… vào đũng quần của mình.
Trong khoảnh khắc, Tuyết Hoa hiểu hết mọi tâm tư của con trai. Cô nhíu đôi mày, cúi đầu nở một nụ cười tự giễu, cười chính mình đáng lẽ phải nghĩ ra sớm hơn. Con trai chỉ là quá quan tâm đến mình, quan tâm đến mức đi ngược lại lẽ thường, đè nén cả bản năng. Tuần trước đã vậy, bây giờ cũng vậy. Thế mà mình… lại còn bày mưu tính kế với con trai… Lòng cô thấy áy náy không yên, Tuyết Hoa từ từ cụp mắt xuống, khẽ lắc đầu.
Khi ngẩng lên nhìn vào khe cửa, cô gần như không lãng phí thêm một giây suy nghĩ nào, lập tức hiểu rõ mình cần phải làm gì. Ngay bây giờ, phải vứt bỏ cái lòng tự trọng lố bịch đó đi, vào phòng nói cho thằng nhóc ngốc kia biết, đừng nhịn nữa. Mẹ cũng thích con, mẹ muốn làm tình với con. Đường đường chính chính nói ra những lời này, không có gì đáng xấu hổ cả. Như vậy, lỡ sau này có ngày con trai hối hận, ít nhất mình có thể nói với con: Không sao đâu, con không sai, tất cả là lỗi của mẹ, là mẹ dụ dỗ con. …
—Két. Tuấn Kiệt nghe tiếng cửa bị đẩy ra, vội vàng thu nắm đấm đang đấm đũng quần về, quay đầu lại nở nụ cười ngây thơ với mẹ, cố gắng che giấu hành động vừa rồi của mình. Tuyết Hoa không tiến tới, chỉ đứng ở cửa, cúi đôi mắt thu thủy đầy xao xuyến, nhìn cậu đăm đắm. Tuấn Kiệt thấy mẹ mặt hơi ửng hồng, dường như có tâm sự nặng trĩu, lòng cậu lập tức căng thẳng. Cậu đẩy ghế ra, đứng dậy hỏi nhỏ:
“Mẹ? Mẹ sao vậy?”
Tuyết Hoa không trả lời, cô đang dồn nén cảm xúc, thầm cổ vũ mình vượt qua rào cản tâm lý, không được do dự rối rắm nữa, ngay bây giờ phải nói thẳng lòng mình ra.
“…Mẹ?”
Tuấn Kiệt cau mày quan sát biểu cảm của mẹ, từ từ bước tới. Lúc này, trong đầu cậu nghĩ đến ba mình. Theo kinh nghiệm từ trước đến nay, mỗi lần tâm trạng mẹ sa sút, đều liên quan đến dì Hân hoặc là ba. Tháng trước như vậy, tuần trước cũng như vậy. Vừa hay mấy hôm trước, Thiên Thành cũng gọi cho Tuấn Kiệt mấy lần, úp úp mở mở nhờ cậu giúp đỡ, nói tốt vài lời với Tuyết Hoa. Tuấn Kiệt không nói gì, cũng không làm gì, vì cậu biết rõ, chuyện này không có chỗ cho mình xen vào. Và sự im lặng hiện giờ của Tuyết Hoa, khiến Tuấn Kiệt tưởng rằng lại là ba mình, đã làm tâm trạng mẹ trở nên tồi tệ. Tuấn Kiệt rất phân vân không biết có nên nói gì không, nhưng nhất thời không sắp xếp được ngôn từ, đành đưa tay kéo nhẹ vạt áo mẹ, ngước đôi mắt đầy lo lắng lên, lặng lẽ nhìn mẹ. Tuyết Hoa thấy con trai lúc nào cũng không quên quan tâm mình, đáy lòng dâng lên một nỗi xúc động sâu sắc, đột nhiên cô có cảm giác muốn khóc. “—Hì.”
Cô sụt sịt mũi, giơ tay quệt nhẹ khóe mắt long lanh, mỉm cười rạng rỡ. Một lát sau, cô cúi đầu kéo khóa áo gió, để lộ cặp vú cao ngất được bọc trong chiếc áo bra thể thao màu đen. Tuấn Kiệt thấy mẹ “nói không hợp” là bắt đầu cởi đồ, cậu càng chau mày chặt hơn, càng tin chắc rằng, mẹ lại bị đả kích gì đó nên mới có hành động bất thường như vậy. Cậu cuối cùng không nhịn được, ngẩng đầu lo lắng hỏi:
“Mẹ, lại xảy ra chuyện gì ạ?”
“…Không có gì.”
Tuyết Hoa dừng động tác kéo khóa, đứng thẳng người, đưa tay vuốt lọn tóc mai bên tai. Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, đôi mắt trong veo ánh lên vẻ dịu dàng quyến rũ, cô khẽ nghiêng đầu, cất giọng thủ thỉ, trút hết lòng mình:
“Mẹ… chỉ là, muốn làm tình với con.”
“…Hả?”
Tuấn Kiệt tưởng mình nghe nhầm, há hốc cái miệng nhỏ xinh, khuôn mặt đang lo lắng bỗng chốc viết đầy vẻ hoang mang và kinh ngạc.
“Là… nghĩa đen đó.”
Quả nhiên vẫn có chút ngượng ngùng. Gương mặt xinh đẹp ửng lên một vầng hồng nhàn nhạt, Tuyết Hoa không nói thêm nữa, nghĩ rằng dùng hành động để biểu đạt là đủ. Với ánh mắt đầy yêu thương, cô cúi xuống, nhẹ nhàng nâng lấy khuôn mặt nhỏ của cậu. Ngón tay dịu dàng xoa nắn làn da non mịn, cô từ từ cúi gương mặt xinh đẹp của mình xuống, để đôi môi ấm áp… áp lên bờ môi của cậu. Nụ hôn nồng nàn, vừa là sự thôi thúc của dục vọng, cũng là sự biểu đạt của tình mẫu tử. Ai tốt với cô, cô sẽ tốt lại với người đó.
Tính cách của cô giáo ngoài ba mươi tuổi này, chính là như vậy. Đôi môi thơm tách ra khỏi bờ môi ngọt ngào mềm mại, Tuyết Hoa mỉm cười hạnh phúc. Tâm trạng cô giống như đang lái một chiếc thuyền buồm nhỏ lướt đi trên mặt biển rộng lớn xinh đẹp, đón làn gió biển hiu hiu, ngước nhìn bầu trời xanh thẳm và từng đám mây trắng, lâng lâng trôi theo con sóng. Vẻ dịu dàng quyến rũ khó mà kìm nén, Tuyết Hoa một lần nữa cúi đầu, hôn nhẹ lên má Tuấn Kiệt. “Chụt.” “Chụt, chụt, chụt…”
Đôi môi thơm hôn một vòng quanh khuôn mặt nhỏ, quay về chính diện, cuối cùng dịu dàng hôn lên sống mũi cao thẳng của con trai. Giây tiếp theo, Tuyết Hoa đứng thẳng người, hai tay vạch cổ áo, cởi phăng chiếc áo khoác xám, để lộ bờ vai trắng ngần và vòng eo thon. Cô bắt chéo hai tay, nắm lấy gấu áo bra thể thao, động tác hơi khựng lại, đôi mắt ngọc khẽ nhắm, ánh mắt dịu dàng liếc trộm khuôn mặt tuấn tú đang ngơ ngác của con trai. Tuyết Hoa lại cúi đầu tự lấy tinh thần, sau đó giơ hai tay lên, dùng một hơi cởi luôn chiếc áo bra.
“…Mẹ!?”
Tuấn Kiệt nhìn thấy hai bầu vú bự đang rung rinh vui vẻ, cả người cậu cứng đờ. Chưa kịp phản ứng, cậu lại thấy mẹ mình đỏ mặt, kéo tay trái của cậu, để lòng bàn tay nóng rẫy… chạm nhẹ lên núm vú căng mọng. Đầu vú cứng còng cọ vào lòng bàn tay gây ngứa ngáy, trái tim nhỏ đập thình thịch một cái, bàn tay đang áp trên vú đẹp bất giác siết lại.
“Ư…”
Tuyết Hoa lập tức phát ra một tiếng rên khẽ.
“Xin- xin lỗi!”
Tuấn Kiệt căng thẳng rụt tay về.
“…”
Tuyết Hoa nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của con trai, cô nở một nụ cười có chút bất đắc dĩ. Vầng hồng tựa cánh hoa đào lan trên gò má xinh đẹp, như ráng chiều mùa hạ. Trong lòng Tuyết Hoa vẫn còn một tia cảm giác tội lỗi về loạn luân cố chấp trào dâng, nhưng ngay lúc này, thứ lấp đầy tim cô nhiều hơn là sự kích động khi sắp phá vỡ cấm kỵ. Cô khẽ thở ra một hơi dài, mỉm cười kéo tay nhỏ của cậu đặt lại lên ngực mình, sau đó cúi đầu kéo nốt tay kia của cậu, đặt lên bầu vú vĩ đại còn lại.
“Không sao đâu. Mẹ được con sờ… rất sướng.” Tuyết Hoa nói khẽ.
“Sư… sướng?”
“Ừ. Ở bên con, mẹ rất sướng.”
Tuyết Hoa cúi khuôn mặt đang ửng hồng vì xuân tình, giơ hai tay lên, nhẹ nhàng đặt lên mu hai bàn tay nhỏ đang cứng đờ của cậu. Cô hướng dẫn chúng nó từ từ vẽ thành vòng tròn, xoa nắn, vuốt ve hai núm vú cứng như hòn bi. Đầu óc Tuấn Kiệt vẫn còn hỗn loạn, cậu chớp chớp mắt, ánh mắt ngơ ngác đảo qua lại giữa khuôn mặt mẹ và cặp vú thơm ngát. Hai tay cậu vẫn cứng đờ, không hề chủ động. Cậu cau mày, lúng búng:
“Mẹ, rốt cuộc… con không hiểu, tại sao? Ơ, ơ ơ ơ…”
Thằng con ngố quá, Tuyết Hoa bị một loạt câu hỏi làm cho đỏ bừng mặt, thầm oán “làm gì mà nhiều câu hỏi thế…”. Cô cũng biết, mình bắt buộc phải giải thích rõ ràng với con trai, từ nay về sau, không thể giấu giếm con bất cứ điều gì nữa. Nhưng trước đó, Tuyết Hoa thả một tay đang đè trên ngực cậu ra, lén lút luồn xuống “bên dưới” của con trai. Lần đầu tiên trong đời, trong trạng thái tỉnh táo, cô chủ động sờ vào… con cặc của đàn ông. Cơ thể Tuấn Kiệt run bắn lên. Cậu có ngu đến mấy, lúc này cũng hiểu được ý của mẹ. Tuyết Hoa cảm nhận được “con chim nhỏ” của con trai đang từ từ lớn lên trong lòng bàn tay mình, cô chậm rãi cất lời:
“Mẹ… có vài chuyện, chưa nói thật với con. Con nghe mẹ nói được không?”
“Dạ dạ… dạ.”
Tuấn Kiệt nghe vậy, liếc nhìn cặp vú đẹp trước mặt, nuốt nước bọt ừng ực, rồi ngẩng đầu lên nhìn mẹ thật chăm chú. Tiếp theo, Tuyết Hoa không còn che giấu bất cứ điều gì. Cô đem hết sở thích tình dục kén chọn của mình, những tưởng tượng tình dục trong suốt những ngày qua, bao gồm cả kế hoạch dụ dỗ con trai tối qua và sáng nay, kể hết ra một cách thẳng thắn.
Trong lúc nói, cô để ý biểu cảm của con trai, không khỏi lo lắng, rằng những lời thật lòng này, có thể sẽ làm sụp đổ hình tượng của mình trong mắt con. Nhưng dù có khiến mình trông dâm đãng, cô cũng không muốn con trai phải chịu bất kỳ gánh nặng tâm lý nào. Đứa trẻ này quá nhạy cảm, chuyện gì cũng có thói quen nghĩ theo chiều hướng xấu, rất nhiều điểm, thật sự rất giống cô.
“Xin lỗi, mẹ không hỏi ý con, đã tự ý…”
Tuyết Hoa cụp mi cúi đầu, bàn tay nhẹ nhàng buông đũng quần cậu ra. Cô giáo uy nghiêm thường ngày giờ đây ngượng ngùng nhìn cậu, hơi căng thẳng hỏi nhỏ:
“Con sẽ không… thấy… mẹ là người đàn bà dâm đãng chứ?”
“Không không không, không ạ!”
Cái đầu nhỏ lập tức lắc như trống bỏi.
“Mẹ là tuyệt nhất! Con không bao giờ nghĩ vậy!”
Tuyết Hoa thầm vui mừng, ghé sát vào khuôn mặt nhỏ của cậu hít hà một hơi, mỉm cười rạng rỡ, rồi hôn nhẹ lên trán cậu, dịu dàng hỏi:
“Vậy… con có muốn làm tình với mẹ không?”
“Con đương nhiên là muốn rồi!”
Tuấn Kiệt liếc nhìn núm vú cứng như quả táo tàu, ngẩng khuôn mặt đang dần hưng phấn lên, nhưng rồi mày cậu lại chau lại, lo lắng hỏi:
“Nhưng… Mẹ, mẹ thật sự không phải đang nói lẫy đó chứ? Mỗi lần ba lại làm mẹ giận, mẹ hay… có vẻ, khác thường.”
“Mẹ nghiêm túc, không phải hứng lên nói bậy với con đâu.”
Tuyết Hoa nghiêm túc gật đầu, hai tay đặt lên vai cậu.
“Mẹ tin con, con cũng phải tin mẹ. Nhưng… mẹ hy vọng con có thể đồng ý một điều kiện.”
“…”
Tuấn Kiệt nghe vậy, nín thở ngẩng đầu lên, biểu cảm tập trung hơn bao giờ hết.
“Mẹ, mẹ nói đi, con nghe.”
Tuyết Hoa cũng nghiêm mặt lại, chậm rãi nói:
“Mẹ có thể ở bên con cho đến khi con lên đại học, hoặc đến ngày nào đó con không còn thích mẹ nữa…”
“Không bao giờ! Con mãi mãi thích mẹ!”
Tuấn Kiệt vội vàng bày tỏ lòng mình.
“…Đồ ngốc, mẹ đương nhiên là biết rồi.”
Tuyết Hoa mỉm cười thật đẹp, nói tiếp:
“Ý mẹ là, sau này con vẫn phải học hành tử tế. Trước khi thi đại học, có ‘nhu cầu’… thì tìm mẹ giải quyết. Lên đại học, con phải đi tìm bạn gái, quan hệ của chúng ta sẽ kết thúc, hiểu không?”
“Dạ! Con hiểu! Học hành chăm chỉ, làm mẹ vui, con cũng vui!”
Tuấn Kiệt đáp rất dõng dạc, nhưng trong lòng cậu không thật sự suy nghĩ nghiêm túc về những chuyện này, dù sao đối với cậu bây giờ, tương lai vẫn còn rất xa.
“Vậy… thì tốt.”
Tuyết Hoa nở nụ cười yên tâm. Cô liếc nhìn đũng quần đang phồng lên, lại muốn đưa tay ra sờ, nhưng nghĩ lại thấy làm vậy mình có vẻ “đói khát” quá. Ánh mắt quyến rũ khẽ lay động, bàn tay cô nhẹ nhàng đặt lên eo Tuấn Kiệt. Lần này thì Tuấn Kiệt đã đọc vị được suy nghĩ của mẹ. Cậu vươn tay nắm lấy cổ tay mẹ, kéo đến vị trí đũng quần mình, đặt xuống… Lòng bàn tay mềm mại chạm vào đầu cặc cứng ngắc, cậu rên lên một tiếng “A…”, vừa thở hển, vừa nhe răng cười, ngẩng đầu lên, lộ ra vẻ mặt “Mẹ muốn sờ thì cứ sờ, không cần nói nhiều” vô cùng tâm lý. Tuyết Hoa khẽ gõ hai cái lên con cặc đang cứng lên, đỏ mặt, nói lí nhí:
“Chúng ta đừng đứng ở cửa nữa, lên giường đi.”
Nụ cười tuyệt đẹp đó khiến Tuấn Kiệt ngẩn ngơ trong giây lát. Cậu bước líu ríu theo mẹ đến bên chiếc giường nhỏ. Lúc nãy cậu cứ tưởng mẹ sắp nói chuyện gì nghiêm trọng lắm, không ngờ lại là “chuyện tốt” thế này…. Nhịn quá lâu, trong lòng cậu vẫn có chút không tin nổi, hay nói đúng hơn là vẫn chưa kịp “load” tình hình. Tuyết Hoa tao nhã ngồi xuống, nghiêng đầu nhìn con trai, ánh mắt ngượng ngùng. Cô nghĩ ngợi một chút, rồi đỏ mặt nói khẽ:
“Mẹ… vẫn hơi ngượng. Con là con trai, con chủ động đi.”
Nói xong, cô ưỡn hai bầu vú căng mẩy, từ từ nằm xuống, quay đầu đi, giơ một cánh tay lên che đi ánh mắt e thẹn của mình. Cơ thể bán khỏa thân đè lên chiếc giường nhỏ, phát ra tiếng cọt kẹt khe khẽ. Tuấn Kiệt nhìn chằm chằm vào cặp chân dài gợi cảm, tựa như cột cờ của mẹ đang mặc quần yoga, con cặc của cậu bất giác giật nảy lên. Cậu vội vàng di chuyển đến trước giường, dạng chân trèo lên, hai tay chống hai bên vai mẹ, cúi người xuống. Ngước mắt lên, ánh mắt cậu vừa hay chạm phải ánh mắt của mẹ, người cũng đang lén nhìn cậu qua kẽ tay. Mẹ bảo chủ động, thế là Tuấn Kiệt ngây ngô chủ động hỏi:
“Mẹ, con nên… bắt đầu từ đâu ạ?”
Câu hỏi “ngu ngơ” này, thật sự làm Tuyết Hoa bật cười. Trong lòng bớt đi vài phần căng thẳng, cô bỏ cánh tay đang che trán xuống, hơi nhấc đầu lên, dịu dàng chỉ dẫn:
“Bắt đầu từ hôn đi.”
“…Dạ.”
Tuấn Kiệt bò về phía trước một chút, cúi khuôn mặt nhỏ đang đỏ bừng vì hưng phấn, từ từ áp sát vào gò má hồng hào, quyến rũ của mẹ. Khi bờ môi nhỏ còn cách đôi môi đỏ mọng khoảng một tấc, cậu không kìm được sự kích động trong lồng ngực, đột ngột áp môi mình xuống. “Ui da!” Trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng kêu đau, thì ra cậu hôn thì chưa hôn được, mà mũi đã đâm thẳng vào sống mũi của mẹ. Cảm giác đau buốt xộc thẳng lên não, Tuấn Kiệt nhăn mặt, nheo một mắt, ngượng ngùng ngẩng đầu lên, vội vàng ôm mũi xin lỗi:
“Xin- xin lỗi mẹ… con không cố ý.”
“Không… không sao.”
Tuyết Hoa cũng bị đâm hơi đau, cô giơ tay xoa xoa sống mũi cao, trắng ngần của mình. Cô không nhịn được mà bật cười “Phì” một tiếng, rồi lại cong môi, nở nụ cười tuyệt đẹp, dịu dàng động viên:
“Từ từ thôi, không vội.”
Tuấn Kiệt xoa xoa đến khi hốc mũi hết cay, cậu vỗ vỗ hai má, hít thở sâu mấy hơi. Chuẩn bị xong, cậu lại cúi người xuống, từ từ áp sát. Lần này cậu làm rất cẩn thận, nhớ lại tư thế mẹ hôn mình lúc nãy, cậu nghiêng mặt đi, tránh mũi của hai người chạm nhau. Cuối cùng, bờ môi nhỏ cũng chạm nhẹ lên môi mềm của mẹ như chuồn chuồn lướt nước. “——Ưm, hừ…” Lặng lẽ cảm nhận sự mềm mại, thơm tho của đôi môi đẹp, mũi cậu thở phì phò. Bỗng nhiên, cậu chau mày, lộ vẻ như đang cố nín nhịn, rồi đột ngột rụt mặt về. Tuyết Hoa không hiểu, khẽ cau mày, ngẩng đầu dịu dàng hỏi:
“Con lại sao nữa?”
Tuấn Kiệt sụt sịt mũi, liếc nhìn cặp vú vĩ đại của mẹ, rồi lại liếc ra cửa phòng, nói lí nhí:
“Con sợ, ba đột nhiên về… bị ba thấy, thì tiêu.”
“Ôi trời.”
Tuyết Hoa lập tức thả lỏng, chống hai khuỷu tay xuống giường, ngồi dậy một chút, thong thả nghiêng đầu, mỉm cười:
“Không có sự đồng ý của mẹ, ông ta không dám về đâu. Phải chi ông ta tốt với mẹ một chút, thì mẹ cũng đã không…”
Nói đến đây, nụ cười trên mặt cô đột nhiên biến mất. Tuyết Hoa thở dài một tiếng, cụp mắt xuống, bỏ lửng câu nói. Một lát sau, cô giơ tay lên vuốt má Tuấn Kiệt, với vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, khẽ lắc đầu, nhỏ giọng nói:
“Sau này không nhắc đến ông ta nữa, được không?”
“Dạ, con nhớ rồi.”
Tuấn Kiệt gật đầu thật dứt khoát. Mày cậu dần chau lại, như thể vừa phạm phải lỗi lầm tày trời, cậu cúi đầu áy náy, lí nhí:
“Mẹ, xin lỗi… Con biết rõ mẹ ghét gì, mà vẫn không kìm được mồm.”
“Thôi thôi, đừng nghĩ nữa. Con đúng là nhạy cảm thật.”
Tuyết Hoa mỉm cười, một lần nữa kéo tay nhỏ của cậu, đặt lên vú mình. Đồng thời, cô từ từ nằm xuống, dịu dàng nói:
“Xoa vú mẹ đi. Lúc nãy mắt con cứ nhìn chằm chằm vào đây, mẹ cũng muốn con xoa nữa.”