Chương 28: Bú Vú
“Dạ.”
Tuấn Kiệt cúi đầu nhìn xuống cặp vú đẹp, đặt nốt tay kia lên. Cậu khẽ thở ra một hơi, hai tay áp vào đường cong tròn trịa của bầu vú, từ từ di chuyển xuống nửa dưới, hơi dùng sức nâng lên hai cái. Cặp vú đẹp lập tức rung rinh, tạo nên những gợn sóng tuyệt đẹp như giọt mưa rơi xuống giếng. Mùi hương cơ thể của mẹ vẫn thơm ngát như mọi khi. Không khí lúc này khiến cậu không dám thở mạnh. Cậu có cảm giác, chỉ cần mình lỡ lời, mẹ sẽ sợ hãi mà bỏ chạy. Mấy tuần liền sống trong cảnh “tịnh tâm” đầy áp lực đã khóa chặt tâm lý của Tuấn Kiệt. Giờ phút này, cậu không ngừng tự nhủ phải cẩn thận, tuyệt đối không được làm mẹ sợ, tất cả phải lấy sự thoải mái của mẹ làm đầu. Bàn tay nhỏ cứ thế nhẹ nhàng nâng đỡ, xoa nắn bầu vú, động tác vô cùng dịu dàng, cứ như đang cầm hai miếng thạch rau câu dễ vỡ. … Chờ đợi một lát, Tuyết Hoa ngẩng chiếc cổ thon dài, nhìn đôi tay nhỏ đang hết sức cẩn trọng của con trai. Tuy cô không ghét sự dịu dàng của con, nhưng cô cũng rất hy vọng con trai có thể mạnh bạo hơn một chút, chứ không phải cứ sờ vú như gãi ngứa thế này. Thế là cô giơ một cánh tay lên, đặt lên mu bàn tay cậu, mỉm cười động viên:
“Con trai, có thể dùng sức một chút.”
“Hả? Dùng sức ạ?” “Ừm.” “Dạ…”
Bàn tay nhỏ lập tức ấn xuống. Đầu vú nhạy cảm bị lòng bàn tay kích thích, Tuyết Hoa lập tức hé đôi môi đỏ mọng, thốt ra một tiếng rên rỉ triền miên. Cảm giác xấu hổ vẫn còn đó, cô thu tay về, đặt ngón trỏ run rẩy lên môi, cố gắng chặn lại tiếng thở dốc mãnh liệt, không muốn tỏ ra quá dâm đãng trước mặt con trai. Thấy mẹ có vẻ vui, Tuấn Kiệt liền yên tâm. Cậu ngây ngốc nhìn gò má xinh đẹp đang ửng hồng như ngọc ruby của mẹ, vẫn có chút không thể tin nổi. Cậu tiếp tục xoa nắn bầu vú một cách cẩn trọng, miệng nhỏ giọng xác nhận:
“Như vầy, được không ạ?”
“Được…”
Tuyết Hoa nén cơn rên rỉ, điều chỉnh lại hơi thở. Nụ cười e thẹn nở trên khuôn mặt quyến rũ, cô vẫn quyết định nói ra suy nghĩ thật của mình:
“Có thể… mạnh hơn chút nữa.”
“Ồ… dạ.”
Tuấn Kiệt tăng thêm lực, mười ngón tay bấu vào bầu vú nặng trĩu, tóm lấy.
“A—.”
Kèm theo một tiếng rên kéo dài, Tuyết Hoa bất giác ưỡn tấm lưng cong, đẩy bầu vú về phía lòng bàn tay con trai.
“Mẹ, con làm mẹ đau à?”
Tuấn Kiệt tưởng mình bóp mạnh làm mẹ đau, vội vàng buông tay ra.
“…Không có mà.” Tuyết Hoa hạ lưng xuống, cau mày, đỏ mặt:
“Mẹ sướng lắm. Cứ như vậy… đừng dừng lại, tiếp tục đi.”
Tuấn Kiệt nhướn mày, mặt lộ vẻ “À thì ra là vậy”. Cậu cúi mắt xuống, nhìn chằm chằm hai bầu vú to hoàn hảo, mười ngón tay đang lơ lửng bất giác co giật, dường như muốn hung hăng nhào nặn, nhưng lại không dám quá trớn. Nuốt nước bọt ừng ực mấy cái, Tuấn Kiệt lại cảm thấy như mình đang mơ. Tuyết Hoa thấy con trai căng thẳng, bản thân cô lại bớt căng thẳng hơn. Cô bất đắc dĩ mỉm cười, lại một lần nữa giơ tay, kéo hai bàn tay đang lơ lửng của con trai đặt lên vú mình. Vẻ mặt cô đầy quyến rũ, nhếch mép trêu chọc:
“Sao con trông còn căng thẳng hơn cả mẹ vậy. Đừng căng thẳng, cứ làm theo cách con thích là được.”
“Haizz… tại, tại đột ngột quá mà.”
Tuấn Kiệt cười nói:
“Con thật sự không ngờ, thì ra mẹ lại nhìn con như vậy… Cảm giác, cứ như đang mơ.”
Mặt cậu đỏ bừng, như quả táo tàu tẩm đường. Cậu nhắm mắt thở dốc hai tiếng, hai tay tỉ mỉ cảm nhận sự mềm mại của bầu vú, rồi đột nhiên ngẩng đầu, kích động nói:
“Con… con thật sự vui lắm! Bây giờ có chết, cũng đáng!”
Tuyết Hoa nghe vậy, liền cong hai ngón tay búng vào trán cậu một cái, mặt giả vờ giận, khẽ mắng:
“Miệng quạ, không được nói bậy.”
“Ọc… phèo phèo phèo.”
Tuấn Kiệt buông bầu vú ra, giơ tay tự vả vào miệng mình mấy cái. Cậu sắp xếp lại ngôn từ, có chút vội vàng tỏ tình với mẹ:
“Mẹ, ngoài việc chọc giận mẹ, con chẳng biết làm gì… Bây giờ mẹ cho con cơ hội, con nhất định sẽ cố gắng làm mẹ sướng, nhất định không để mẹ thất vọng!”
“…”
Gì mà không để mẹ thất vọng chứ. Tuyết Hoa mỉm cười rạng rỡ, nhất thời cảm thấy con trai vừa đẹp trai lại vừa ngốc đến đáng yêu. Cô vươn ngón tay, nhẹ nhàng xoa xoa vầng trán nhỏ vừa bị mình búng:
“Được rồi, đừng quan tâm mẹ có sướng hay không, con chỉ cần nghĩ đến làm con sướng là được. Mẹ chỉ cần được con sờ là đã sướng rồi.”
Trong lòng Tuấn Kiệt ấm áp vô cùng, cậu “hề hề” cười rồi gật đầu lia lịa. Cậu đặt tay xuống, áp vào hai bên bầu vú, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa… Da thịt trắng hồng vừa mịn vừa đàn hồi, cảm giác sờ vào sướng như sờ quả trứng gà vừa luộc chín bóc vỏ. Cậu cúi đầu nhìn lên đỉnh của bầu vú, chỉ thấy hai núm vú đang e thẹn, xinh xắn, hai quầng vú hồng nhạt đẹp đến nao lòng, tựa như hai đóa hồng đang nở rộ. Hai tay men theo đường cong của bầu vú vuốt ve lên trên, lòng bàn tay đè lên núm vú, từ từ dùng sức. Mười ngón tay dần lún sâu vào da thịt mềm mại, ấm áp, đàn hồi. Con cặc trong đũng quần lập tức dựng đứng, đầu cặc đội vào quần lót giật giật không ngừng. Tuấn Kiệt nhích cái mông nhỏ đang lơ lửng trên eo mẹ, thở hển, lẩm bẩm:
“Nếu- nếu… con có lỡ tay làm mẹ đau, mẹ nhất định phải nói con nha.”
“Trời ạ, biết rồi, ông tướng con này.”
Tuyết Hoa cau mày mỉm cười thật đẹp, dịu dàng nói:
“Mẹ hứa với con, trước mặt con, tuyệt đối không gượng ép. Đừng nghĩ nhiều quá, chỉ cần con vui, mẹ cũng vui.”
“Con cũng vậy! Mẹ vui, con mới vui!”
Tuấn Kiệt cũng cười theo, rồi lập tức cúi đầu, hai tay bưng lấy cặp vú như hai túi nước, bắt đầu nhào nặn tới lui, trái phải, y như nhào bột. Tuyết Hoa cảm nhận được khoái cảm tê dại liên tục ùa vào tim, cô khẽ ngửa đầu, thở ra hơi thở gợi cảm, thở ra sự e ấp dập dờn. Trái tim cô đập loạn xạ giữa e thẹn và hưng phấn, đôi mắt quyến rũ nửa nhắm nửa mở, lộ rõ vẻ hưởng thụ vô tận.
“Rất tốt, con thấy không, cứ như vậy… Mẹ, rất sướng.”
“Dạ…”
Tuấn Kiệt nghe tiếng rên rỉ liên tục của mẹ, lòng rung động, dần dần cởi bỏ được nút thắt tâm lý. Hai bàn tay nhỏ đột nhiên tăng tốc, vẽ vòng tròn lia lịa, nhào nặn cặp vú đẹp thành đủ mọi hình dạng mà không còn e dè. Bầu vú đầy đặn dưới bàn tay nhỏ lại càng có vẻ to hơn. Xòe tay ra, cũng chỉ vừa vặn nắm được, cảm giác rất mềm, nhưng lại đàn hồi như quả bóng. Tuấn Kiệt sướng tay nhào nặn một lúc, đầu óc nghĩ đến câu “cứ làm theo cách con thích là được” lúc nãy. Mắt cậu dán chặt vào núm vú hồng hào, quyến rũ như quả táo ngọt bên ngực trái. Cái đầu nhỏ càng ngày càng cúi thấp, miệng càng lúc càng áp sát núm vú, cổ họng liên tục phát ra tiếng nuốt nước bọt “ừng ực”. Khóe miệng ướt át cứ mấp máy, như con vịt con đang uống nước, gần như sắp chảy dãi… Tuyết Hoa cảm nhận được hơi thở nóng hổi của cậu phả lên núm vú, cô âu yếm đưa tay lên vuốt ve cái đầu nhỏ, dịu dàng hỏi:
“Muốn bú à?”
Tuấn Kiệt ngước mắt lên nhìn biểu cảm hiền từ của mẹ, tạm thời hãm lại động tác xoa vú, rụt rè gật đầu.
“Bú đi.” “Cảm ơn mẹ!” “…Không cần cảm ơn.”
Tuyết Hoa thầm nghĩ, con trai mình đúng là lịch sự quá mức. Cô chủ động nghiêng người, đẩy núm vú trái về phía miệng cậu, mỉm cười thúc giục:
“Mẹ cũng muốn con nếm thử.”
Tuấn Kiệt hưng phấn toe toét miệng, mặt đỏ bừng như mào gà. Cậu cúi mắt nhìn bầu vú tuyệt đẹp, nín thở, nhắm mắt lại, dùng cả mũi lẫn miệng, say sưa hít một hơi thật sâu mùi hương sữa ngọt ngào làm toàn thân cậu khoan khoái.
“—A.”
Khi mở mắt ra, cậu mang theo tâm trạng vô cùng kích động, run rẩy lè cái lưỡi nhỏ ra, từ từ đưa đến gần núm vú thơm lừng, nhẹ nhàng liếm một cái.
“Hộc…”
Tuyết Hoa nhắm hờ hai mắt, hé môi thở ra một tiếng rên khẽ. Cái lưỡi nhỏ mềm mại, mượt mà, so với việc bị tay nhỏ xoa nắn, nó mang lại một khoái cảm tê dại, ấm áp rất khác. Còn về phía Tuấn Kiệt, cảm nhận trực quan là núm vú cương cứng rất rõ, lưỡi vừa lướt qua, cảm giác như đang liếm một quả táo ngọt. Tuấn Kiệt tiếp tục vươn lưỡi, liếm một vòng quanh quầng vú mịn màng, rồi chu môi hôn một cái. Cậu ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng rực, tấm tắc khen:
“Mẹ, vú của mẹ ngon quá!”
Một cảm giác tự hào khó tả dâng lên trong lòng, Tuyết Hoa mỉm cười nói:
“Con trai, con không biết đó thôi, cái thức uống Tùng Béo cho con uống, thực ra là sữa của mẹ nó đó.”
“Hả?”
Tuấn Kiệt lộ vẻ ngạc nhiên, ngẩng đầu xác nhận:
“Mẹ, ý mẹ là cái thứ nó cho con uống ở trường… lại là… sữa của dì Lan Phương?”
“Đúng vậy. Dì Lan Phương của con vẫn chưa cai sữa cho nó, mà nó còn chê không ngon đấy.”
Tuyết Hoa tâm trạng rất tốt, mỉm cười kể ra bí mật nghe được từ Lan Phương. Nói xong, Tuyết Hoa không quên dặn con trai:
“Chuyện này là dì Lan Phương lén nói cho mẹ nghe, tuyệt đối không được để Tùng Béo biết đó nha.”
“Dạ vâng, mẹ yên tâm.” Tuấn Kiệt nhớ lại bộ dạng ông cụ non nhâm nhi sữa của Tùng Béo, cậu cười nói:
“Nhà giàu cũng lạ thật. Tùng Béo đã vậy, chú Minh Béo cũng vậy. Hôm đó con đến đã thấy không ổn rồi, hóa ra hai chị gái kia là để thử con. Cũng may, con không làm mẹ mất mặt.”
“Con trai, con đừng cười Tùng Béo, nói cho đúng lý, chuyện chúng ta làm còn đáng xấu hổ hơn, không thể ‘năm mươi bước cười một trăm bước’ được… Ừm.”
Tuyết Hoa mỉm cười, phát hiện ra thói quen khó bỏ của mình, lúc này mà vẫn không quên dạy dỗ con trai. Cô đưa tay phải lên ngực, nâng một bầu vú mềm mại, mỉm cười:
“Thôi không nói họ nữa. Chỉ cần con không chê mẹ, mẹ bằng lòng cho con bú đến khi con lên đại học.”
“Dạ! Mẹ là tuyệt nhất!”
Tuấn Kiệt cười rạng rỡ, cúi đầu nhìn núm vú căng mọng. Cậu càng nghĩ càng thấy hưng phấn, lồng ngực vang lên tiếng tim đập thình thịch như trống dồn, cả người cậu run lên vì vui sướng. Mặt cậu co giật, máu huyết toàn thân sôi sục. Cậu cảm thấy như có một món quà cực lớn từ trên trời rơi xuống trúng đầu mình. Cậu hưng phấn đến mức như con chó Husky đang lè lưỡi thở dốc. Giây phút này, cậu cảm thấy mình chính là đứa trẻ may mắn nhất trên thế giới. Nhìn lại khuôn mặt xinh đẹp như hoa của mẹ, cậu đột ngột há to miệng, cúi đầu xuống. Môi áp vào da thịt mềm mại, phát ra tiếng “Bẹp” một cái, ngậm trọn quầng vú. “Ư—!” Núm vú được miệng nhỏ ấm áp bao bọc, miệng được nếm vị ngọt của núm vú, hai mẹ con gần như cùng lúc rên lên một tiếng. “Chụt—, bẹp!” Miệng vừa mút một cái, Tuấn Kiệt đã ngậm chặt núm vú cứng ngắc. Chỉ thấy khuôn mặt non nớt của cậu hóp lại, gân cốt trên cổ nổi lên, các mạch máu mạnh mẽ như gân bò hiện rõ. Cậu say sưa, rên rỉ “a ưm a ưm”, như thể đang nếm thử tiên lộ ngọc dịch, như muốn dùng nước miếng để làm mềm, làm tan chảy núm vú. “Chụt, chụt, chụt, măm, chụt, măm—!” Núm vú bị mút kêu chụt chụt, cậu mút từng ngụm một, ba mút hai bú, ánh mắt trở nên mơ màng, má hóp lại càng sâu. Cái lưỡi dường như muốn thăm dò từng đường vân trên núm vú, quấn lấy bề mặt mà khuấy đảo không ngừng. Tuyết Hoa bị cậu kích thích như vậy, rướn cao chiếc cổ trắng ngần, thở ra những hơi thở vô cùng khoan khoái. Đồng thời, cô giơ tay lên che miệng, cố gắng ngăn mình rên rỉ quá dâm đãng. Rõ ràng, chỉ một bàn tay mỏng manh không thể ngăn được tiếng rên ngày càng nóng bỏng. Cô dứt khoát không nhịn nữa, khẽ cắn môi đỏ, dùng ánh mắt đong đầy tình ý nhìn thằng nhóc trên ngực mình, nở nụ cười hiền từ, mãn nguyện. Giây tiếp theo, tiếng rên khoan khoái từ tận đáy lòng trào ra khỏi hàm răng trắng đều, cô ngẩng cao đầu, rên rỉ một cách vô cùng sung sướng. Tuấn Kiệt cũng không làm mẹ thất vọng nữa. Cậu đưa bàn tay đang rảnh rỗi lên bầu vú cũng đang rảnh rỗi còn lại, dùng lực đạo thoải mái nhất để bóp nắn. Thỉnh thoảng, cậu dùng ngón trỏ và ngón cái véo núm vú đang cương cứng, mang lại cho Tuyết Hoa khoái cảm không thua gì bị miệng nhỏ mút. Được bú vú, đó là giấc mơ nhiều năm của cậu. Cậu cứ ngỡ cái đêm tai nạn đó sẽ chỉ tái diễn trong những giấc mơ xuân, chỉ có thể bù đắp sự tiếc nuối vì không được bú vú trong mơ mà thôi. Giờ đây, giấc mơ đã thành hiện thực, lòng cậu tràn ngập hạnh phúc. Cậu bú vú hăng say đến mức máu huyết sôi trào, nước mắt lưng tròng. “Phù—!” Tuấn Kiệt ngẩng đầu lên lấy hơi, rồi lập tức cúi cái đầu nhỏ xuống, dùng trán húc húc vào cái trụ thịt đỏ hồng. Núm vú cứng như hòn bi bị ấn lún vào trong thịt vú, trán vừa dời đi, da thịt đàn hồi lại đẩy núm vú về vị trí cũ. Cậu thuận thế há miệng, chu môi ra ngậm lấy quầng vú, đầu lưỡi tìm đến vị trí lõm trên đỉnh núm vú, liên tục khuấy đảo. Sau đó, hai má lại hóp lại, hút mạnh một cái, dường như muốn hút ra dòng sữa ngọt ngào từ bên trong. Tuyết Hoa giơ hai tay lên, nhẹ nhàng ôm lấy cái đầu nhỏ. Mặc dù núm vú bên kia đang được tay nhỏ xoa nắn, nhưng cô vẫn muốn thử sự mềm mại của miệng, thế là cô thở dốc nói:
“Con trai, đừng bú một bên, thử bên này nữa…”
Tuấn Kiệt ngơ ngác chớp mắt, rồi lập tức cười đáp một tiếng. Vừa hay cậu quỳ nãy giờ cũng hơi mỏi chân, cậu dứt khoát rạp cả người xuống, hai chân kẹp lấy vòng eo thon thả, săn chắc của mẹ như một con gấu lười. Chỉnh lại tư thế xong, cậu nhún cái mông nhỏ, để con cặc cọ cọ vào lớp thịt mềm trên bụng mẹ, “a a” rên sướng hai tiếng, rồi ngẩng cái đầu nhỏ lên, cười hì hì ngắm nghía núm vú bên trái. So với núm vú bên trái, núm vú bên phải vì vừa được mút nên trở nên bóng loáng, tựa như quả táo đỏ tẩm đường được đặt trên đỉnh một quả kem vani. Tuấn Kiệt không vội mút ngay, trước tiên cậu dùng tay phải véo núm vú ướt át bên phải, sau đó nhe hàm răng trắng, sạch sẽ của mình ra, nhẹ nhàng cạ cạ lên bề mặt cứng của núm vú bên trái. Không hiểu sao, cậu đặc biệt thích cảm giác tiếp xúc này, mạch máu đập rộn ràng mang đến cảm giác tê dại ở nướu răng khiến cậu say mê không dứt ra được. Tuyết Hoa cũng rất hưởng thụ cảm giác đau nhói nhè nhẹ trên núm vú, thân hình gợi cảm nằm trên giường quằn quại, hai tay vuốt ve loạn xạ trên lưng cậu. Sờ đến sau gáy, hai tay cô đồng thời ấn một cái, ép cái miệng nhỏ áp chặt vào vú mình. “Bẹp” một tiếng, Tuấn Kiệt thuận thế há to miệng, ngậm trọn bầu vú trắng nõn vào trong. Tiếp theo, cậu mút chùn chụt một cách mê mẩn. Mút bên này một lúc lại mút bên kia, liên tục nghiêng đầu, đổi bên giữa hai bầu vú, vừa mút vừa xoa, thỉnh thoảng còn dùng hai hàm răng sạch sẽ của mình cạ nhẹ, cắn nhẹ lên bề mặt núm vú.
“Hộc, ư ơ hộc…”
Tuyết Hoa há miệng thở dốc, tiếng rên rỉ quyến rũ, mê người vang vọng khắp phòng như một bản nhạc nền. Cô thở dốc quá lâu, hơi nóng ẩm ướt liên tục trào ra, dần dần cảm thấy khô môi. Cô nhìn cái miệng nhỏ xinh ươn ướt của con trai, mím đôi môi mềm, hai tay đặt lên mông cậu, khẽ ra hiệu:
“Cục cưng, mẹ hơi khát nước.”
“…?”
Tuấn Kiệt ngơ ngác ngẩng khuôn mặt nhỏ nóng hổi lên, chép chép đôi môi ướt sũng. Cậu chống hai tay xuống giường, bò dậy, cười nói:
“Con đi lấy nước liền!”
“Không cần.”
Tuyết Hoa ôm lấy eo cậu, mắt lúng liếng như tơ, khẽ nhắc:
“Quên rồi à? Mẹ thích gì?”
Tuấn Kiệt suy nghĩ một chút, rồi chợt nhướng mày. Cậu “hì hục” một tiếng, bò lên phía trên, đến trước mặt mẹ, để ngực mình đè lên cặp vú đẹp. Cậu giơ tay cẩn thận vuốt lại mấy sợi tóc lòa xòa trên trán mẹ, rồi cong mắt, chu cái miệng nhỏ, tránh sống mũi cao của mẹ, “Chụt” một tiếng, hôn lên đôi môi thơm.
“A… ưm, chụt chụt bẹp…”
Tuấn Kiệt cố gắng tiết ra càng nhiều nước bọt càng tốt để mớm cho mẹ. Cậu mơ màng cảm thán:
“Mẹ, ư ư… hồi trước con đã thấy, mẹ thơm lắm, trong miệng cũng thơm ơi là thơm… Chụt, chụt ưm… Con cứ tưởng, hề hề… mẹ thấy con hôi, thì ra không phải vậy…”
“Chụt, chụt chụt—”
Tuyết Hoa vòng tay ôm mông cậu, vừa dịu dàng mút lấy, vừa dịu dàng trả lời:
“Đều là, mẹ, chụt, chụt… hiểu lầm con… Mẹ, xin lỗi con.”
“Bẹp, bẹp, bẹp.” Hôn liên tiếp ba cái lên miệng, Tuyết Hoa đắm đuối nhìn con trai, đột nhiên cô nghĩ đến giấc mơ xuân bị cưỡng hiếp đêm đó. Theo như tình tiết trong truyện, sau khi bị hôn ngấu nghiến, “thằng con” sẽ cưỡi lên mặt, nhét con cặc dài hơn hai mươi phân vào miệng… Tuấn Kiệt thấy mẹ đột nhiên như người mất hồn, chìm vào im lặng, mặt cậu lộ vẻ hơi thắc mắc. Cậu cúi xuống hôn nhẹ một cái, nghiêng đầu chớp mắt, hỏi:
“Mẹ?”
Tuyết Hoa hoàn hồn, mỉm cười, ngẩng đầu hôn đáp lại một cái thật thơm. Cô ôm lấy lưng cậu, dùng eo phát lực, từ từ ngồi dậy. Vẻ mặt cô rất bình tĩnh, nhưng trong lòng, cô đang nghiêm túc cảm nhận con cặc đang cấn trên bụng mình. Sau khi ngồi thẳng dậy hoàn toàn, cô buông Tuấn Kiệt ra, mỉm cười:
“Thôi con đi lấy nước đi, mẹ sợ lại hút cạn con.”
Tuấn Kiệt quả thật cũng hơi khô miệng. Cậu mím môi cười, duỗi chân tụt xuống giường, xỏ dép, chạy lon ton vào bếp. Rất nhanh, cậu cầm về một chai nước khoáng, ngồi xuống mép giường, sát bên vai mẹ. Cậu vặn nắp chai, cười hỏi:
“Mẹ, có cần con mớm cho mẹ uống như lần trước không?”
Tuyết Hoa vỗ vỗ lên đùi mình, ra hiệu cậu ngồi lên. Cô đưa tay nhận lấy chai nước, cười yêu kiều:
“Lần này để mẹ mớm con.”
“Ê hề hề, dạ!”
Tuấn Kiệt cười toe toét, xoay người ngồi lên đùi mẹ. Tuyết Hoa vòng tay trái qua lưng cậu, ôm cậu như ôm em bé. Tay phải cô cầm chai nước, ngửa cổ uống một ngụm, ngậm trong miệng. Sau đó, cô cúi gò má hồng phấn xuống, hôn lên đôi môi nhỏ đang chu ra chờ sẵn của con trai. Tay phải Tuấn Kiệt vòng ra sau lưng mẹ, ôm lấy vòng eo mềm mại. Tay trái cậu leo lên một bầu vú mềm mại, nhẹ nhàng vê nắn núm vú tựa như hồng ngọc. Hai mẹ con cứ giữ tư thế đó, mỗi người một ngụm, rất nhanh đã uống hết chai nước.
Tuyết Hoa nhẹ nhàng vặn nắp chai lại, đặt sang một bên. Tay phải được rảnh ra, cô dùng cả hai tay ôm con trai lên cao hơn, nghiêng đầu, tiếp tục nụ hôn còn dang dở lúc nãy. Trong tiếng hôn “chụt chụt” ướt át, một cái lưỡi lớn và một cái lưỡi nhỏ quyện lấy nhau, trao đổi nước bọt. Thể xác và tinh thần của cả hai đều thả lỏng như đang lơ lửng trên mây. Tay Tuyết Hoa luồn vào trong áo Tuấn Kiệt, vuốt ve làn da non mịn. Sờ đến bụng cậu, cô lại nghĩ đến giấc mơ xuân bị cưỡng hiếp. Cô cúi xuống mút thật sâu vào miệng nhỏ, rồi khẽ đẩy con trai ra, ngồi thẳng dậy. Cô liếc nhìn đũng quần đang căng phồng của cậu, mím đôi môi đã trở nên ướt át bóng loáng, mỉm cười nói:
“Con trai, con cởi đồ ra, để mẹ ngắm kỹ. Lần trước mẹ chưa kịp ngắm… tính ra… từ lúc con một tuổi, mẹ chưa thấy con cởi truồng bao giờ.”
“Dạ!”
Tuấn Kiệt trượt ngay khỏi đùi mẹ, đứng bên giường, ba chân bốn cẳng cởi sạch đồ trên người. Sau đó, cậu chắp tay sau lưng, ưỡn con cặc trắng nõn giữa hai chân, ngoan ngoãn đứng khép nép trước mặt mẹ. Tuyết Hoa ngắm kỹ từ trên xuống dưới, chỉ thấy con trai tay chân thon dài, dáng người cân đối, da dẻ trắng nõn. Ngực có hai núm vú nhỏ màu hồng anh đào, nhưng vóc dáng không hề ẻo lả. Cơ ngực đã bắt đầu có hình khối, vùng eo và bụng không thấy xương sườn, cũng không có một chút mỡ thừa nào, đúng thật là một mỹ nam hoàn hảo. …Không hổ là con trai của mẹ.
Tuyết Hoa mỉm cười tự hào, bàn tay dịu dàng vuốt ve làn da non mịn, rồi dời tầm mắt xuống, tập trung vào “vật báu” giữa hai chân cậu mà cô hằng mong nhớ. Đôi mắt đẹp ánh lên vẻ tò mò. Chỉ thấy phần gốc cặc ngoài một lớp lông tơ mỏng manh, thì về cơ bản cũng láng mịn, trắng trẻo như da dẻ trên người cậu, đúng là kiểu cô thích. Chỉ có điều, hình dạng phần đầu của cây gậy nhỏ có chút khác biệt so với tưởng tượng của cô—trên đỉnh có một nhúm bao quy đầu dài, trông như bông lúa vàng óng ngoài đồng ngày thu, lại giống như phần vỏ xếp trên miệng bánh sủi cảo. Không nhìn thấy “đầu cặc đỏ au như mào gà”, cô không khỏi có chút thắc mắc. Đừng thấy Tuyết Hoa đã kết hôn nhiều năm, thực tế, hiểu biết của cô về “bên dưới” của đàn ông thật sự rất có hạn. Nguyên nhân là do cái “chứng sạch sẽ” siêu cấp của cô, cô ghê tởm mùi cơ thể của đàn ông, kháng cự việc chung phòng với chồng, “cái đó” đương nhiên là chưa bao giờ nhìn kỹ. Cộng thêm việc cô không bao giờ xem phim heo, kiến thức chủ yếu vẫn là từ sách vở về giới tính và tiểu thuyết mà tưởng tượng ra. Ấn tượng cố hữu là, khi đàn ông cương cứng, bao quy đầu sẽ tự động lột ra hoàn toàn, để lộ đầu cặc đỏ au.
Cô vươn một ngón tay, ấn vào cái đầu cặc đang vểnh lên, khẽ gẩy một cái. Con cặc như có lò xo ở gốc, rung rinh lắc lư. Nhúm bao quy đầu dài cũng theo đó mà thụt vào một chút. Cô thầm nghĩ ‘dễ thương quá’, rồi dùng hai ngón tay kẹp lấy con cặc xinh, nheo đôi mắt đẹp như tranh vẽ của mình lại gần hơn…