Chương 30: Ngậm Vào Miệng
“Mẹ, hay là… mẹ ngậm vào miệng luôn đi?”
“Được.”
Tuyết Hoa cũng đang có ý đó. Cô mỉm cười cúi mắt, lại nhìn vào lỗ sáo nhỏ đang không ngừng rỉ nước nhờn trong suốt, dịu dàng nói:
“Mẹ, cũng không rành lắm. Con thấy không thoải mái thì phải nói mẹ.”
Tuấn Kiệt cười:
“Mẹ, mẹ chịu làm cho con như vầy, kiểu nào con cũng sướng. Con sao dám đòi hỏi linh tinh.”
“Con thấy sướng là được rồi, mẹ muốn làm con sướng.”
Tuyết Hoa cụp mắt nhìn sợi nước nhờn óng ánh đang rủ xuống từ lỗ sáo, cô lén nuốt nước bọt, mặt đỏ như hoa đào, mỉm cười. Cô ngẩng đầu hỏi lại:
“Dạo này con cũng không tự sướng hả?”
“…Dạ.”
Tuấn Kiệt gật đầu, khẽ đáp:
“Tại con hứa với mẹ rồi, phải giữ gìn sức khỏe. Con hơi sợ, lỡ tự sướng xong… không kiểm soát được, lại quay về như cũ.”
“Đồ ngốc. Sau này không cần nhịn nữa.”
Tuyết Hoa không nói nhiều thêm. Cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của mình lên, chu đôi môi mọng, nhẹ nhàng ngậm trọn cái đầu cặc. Nước nhờn ở lỗ sáo có vị mặn tanh nhàn nhạt của hàu sống. Sau cái cảm giác trơn nhớt là một vị ngọt thanh, tựa như nước bọt của con trai, ngọt ngào thanh khiết, dư vị kéo dài. Lớp da mịn màng của đầu cặc lướt qua thành trong của môi. Con cặc từ từ tiến sâu vào khoang miệng. Tuyết Hoa không tốn nhiều sức, đã dễ dàng ngậm đến tận gốc con cặc dài mười hai phân.
“A, a… Mẹ, miệng của mẹ… sướng quá!”
Tuấn Kiệt lại rên rỉ, cậu ngửa cổ la “a a”, người lắc lư tới lui. Con cặc lại cương thêm một nấc trong khoang miệng ấm áp của mẹ, cứng còn hơn cả gậy sắt. —Chụt. Ọc, ọt. Chiếc cổ khẽ cử động, Tuyết Hoa nuốt xuống thứ nước bọt hòa lẫn dịch nhờn từ con cặc. Cảm giác hưng phấn và hạnh phúc của cô không hề thua kém “chú ngựa non” đang hí vang kia. Đây là lần đầu tiên của Tuấn Kiệt, và cũng là lần đầu tiên trong đời Tuyết Hoa làm tình bằng miệng. Mới hai tháng trước thôi, cô tuyệt đối không thể tưởng tượng được mình sẽ dùng cái miệng dùng để giảng bài, ăn cơm này, đi ngậm cái cơ quan bài tiết của đàn ông. Vậy mà bây giờ, với tư cách là một người mẹ, cô đang làm chuyện đó cho con trai mình.
“…Ưm, ưm.”
Tuyết Hoa thẳng lưng, đặt hai đầu gối lên giường, khẽ nhích cơ thể đầy đặn, săn chắc của mình về phía trước. Cô giơ hai cánh tay thon thả như ngó sen, vòng tay ôm lấy cặp mông trắng nõn của con trai, để có thể ngậm con cặc trong miệng được tốt hơn. Cô cảm nhận được con cặc đang giật giật trong miệng mình. Da cặc mềm mại, bên trong thì săn chắc, nếm vào cứ như cây xúc xích Đức cỡ nhỏ, nhưng vị lại rất thanh, không hề có mùi mặn hôi của thịt lên men. Hàng mi dài cong vút từ từ khép lại. Cô nhắm mắt, khẽ ngẩng đầu, vẻ mặt bình yên như đang cầu nguyện với thần linh, chỉ lặng lẽ dùng môi lưỡi ấm áp của mình để cảm nhận độ dài, độ cứng và nhiệt độ của con trai. Vốn dĩ Tuyết Hoa đã dự tính hôm nay sẽ làm tình bằng miệng cho con trai, chỉ là diễn biến có hơi chệch quỹ đạo một chút. Cô cũng không ngờ, mình lại đi liếm bựa sinh dục cho con. Cô có thể hiểu, hành động này ngay cả phụ nữ bình thường cũng khó mà làm được, nhưng bản thân cô lại không hề thấy ghê tởm hay khó chịu, ngược lại, cô còn rất hưởng thụ. Nhờ vậy, cô lại một lần nữa xác nhận một điều: con trai rất đặc biệt, bất cứ chỗ nào trên người cậu cũng đều thơm tho, ngon miệng. Nếu ví con trai như ốc vít, thì cô chính là đai ốc vừa khít. Con trai là nước trong, cô là chiếc bình đựng nước. Hai người bổ sung cho nhau, không thể thiếu một. Cô nghĩ đến một nguyên nhân sâu xa hơn. Có lẽ, là vì cô đã coi con trai là người đàn ông định mệnh của đời mình, nên mới cam tâm tình nguyện trả giá mọi thứ vì yêu cậu. Chỉ cần là vì con trai, cô có thể khắc phục sự khó chịu về tâm lý, vượt qua giới hạn sinh lý, dâng hiến tất cả những gì mình có, và từ đó nhận lại sự thỏa mãn tương xứng cùng niềm vui sướng cả về thể xác lẫn tinh thần. Tiếng “vù vù” êm ái của máy lạnh, tiếng “két két” khe khẽ của chiếc giường nhỏ, tiếng rên “a a” không ngớt của Tuấn Kiệt, tiếng thở “khì khì” đầy nhiệt huyết của Tuyết Hoa, đủ mọi âm thanh quấn quýt lấy nhau, cùng tạo nên một giai điệu yên ả, tốt đẹp trong căn phòng lúc này. Bộ ngực căng tròn khẽ rung lên trong niềm hân hoan, núm vú hồng anh đào vểnh lên kiêu hãnh như chú chim đang cất cao tiếng hót. Mùi hương quyến rũ tiếp tục lượn lờ bốc lên từ thân hình căng mẩy, dần dần lan tỏa khắp phòng. Đột nhiên, Tuyết Hoa rất muốn nếm lại mùi vị bựa sinh dục của con trai. Thế là cô vung chiếc lưỡi điêu luyện của mình, liếm vào lớp da đang bao phủ nửa vành cặc. Đầu lưỡi từng chút một luồn vào lớp da mỏng, háo hức tìm kiếm phần “phô mai” còn sót lại trong rãnh sâu. Bên trong bao quy đầu đã sạch, lưỡi không liếm trúng bựa, cô lại thấy hơi thất vọng. Nhưng sao mình lại có thể như vậy? Đôi mày ngài ngượng ngùng, Tuyết Hoa kinh ngạc vì bản thân lại đói khát và dâm đãng đến thế. Đôi môi mím chặt con cặc, gò má nóng ran khẽ ngẩng lên, đôi mắt đang nhắm nghiền từ từ mở ra, ánh mắt run rẩy, nhìn lên khuôn mặt đang rên rỉ của con trai. Con trai đang đắm chìm trong tiếng rên sung sướng, lòng cô không khỏi xao động, trái tim như được cổ vũ. Ánh mắt cô trở nên dịu dàng, đôi môi thơm khẽ mút, húp lấy vài sợi nước bọt đang rỉ ra từ khóe miệng. …Đói khát cũng được, dâm đãng cũng được, dù thế nào, đó cũng là lựa chọn của mình. Vì vậy, bây giờ, nên tập trung làm cho con trai sướng. Tuyết Hoa nuốt nước bọt trong miệng, nở nụ cười mãn nguyện như vừa được nếm mật. Cô từ từ cúi mặt xuống, hóp má lại, ngậm lại nửa con cặc. Cùng lúc đó, cô tăng lực hút trong khoang miệng, hút chặt cái đầu cặc mềm mượt vào giữa lưỡi và thành má. Lần đầu thử kỹ thuật liếm cặc, cô rất sợ răng mình cạ vào làm con trai đau. Đầu tiên cô chỉ ngậm yên, cẩn thận xác nhận môi đã che kỹ răng, chỉ dùng lưỡi để liếm đầu cặc và lỗ sáo, tránh cho răng cạ vào con cặc bảo bối non nớt của con trai. Quen một lúc, cô ngước mắt lên quan sát con trai, ngoài việc run rẩy rên rỉ, cậu không hề có biểu hiện khó chịu nào. Thế là cô từ từ lắc nhẹ khuôn mặt xinh đẹp của mình, bắt đầu màn “thổi kèn” (thụt ra thụt vào) đầu tiên trong đời. Những suy nghĩ vẩn vơ ùa về trong đầu theo tiếng mút khe khẽ. Tuyết Hoa nghĩ đến cái đêm bị bỏ thuốc, mình lại từng có ý nghĩ dùng miệng để chiều chuộng Thiên Thành, nhất thời cơn tức giận trào lên, cô nhíu mày thật chặt. Tên yêu râu xanh đó không được như ý, đúng là trong cái rủi có cái may. Nếu hôm đó mình không xuống xe, nếu mình cũng trở nên mê man bất tỉnh như mấy người đàn bà trong máy tính của gã, mặc cho gã muốn làm gì thì làm… Nghĩ đến đây, Tuyết Hoa vẫn thấy sợ hãi, không khỏi rùng mình một cái. Ngậm chặt con cặc trong miệng, cô liếc xuống gốc cặc sạch sẽ, thơm tho của con trai, nỗi sợ hãi và ghê tởm trong lòng tan biến, thay vào đó là cảm giác ấm áp.
“—Ưm.”
Tuyết Hoa nhắm mắt mút hai cái, thầm thấy may mắn vì thứ mình đang ngậm trong miệng là con cặc của con trai, con cặc vừa trơn vừa mềm, đáng yêu hết biết này. Mái tóc đẹp như mây sau gáy nhẹ nhàng nhấp nhô. Cô bắt đầu chuyên tâm lắc đầu, tiếng mút sột soạt nhanh chóng trở thành giai điệu chính trong phòng. Cô vận dụng linh hoạt những kiến thức liếm cặc học được trong tiểu thuyết, rất nhanh đã tìm ra bí quyết. Sau hơn chục cú thụt ra thụt vào, cái đầu cô đã có thể lắc tới lui rất trơn tru. Lực mút và tốc độ dần nhanh hơn. Chẳng mấy chốc, đôi môi đỏ mọng đã mút lớp da cặc đến bóng loáng, như thể vừa được tắm bằng nước thánh.
“Ư ư, ư ư ư~~~”
Tuấn Kiệt buộc phải kẹp chặt lỗ đít, đồng thời dùng răng cắn môi dưới, nén cơn khoái cảm đang dâng lên như thủy triều. Chỉ riêng việc đứng yên tại chỗ cũng đã rất vất vả. Cậu vẫn nhớ lời mẹ dặn về việc xuất tinh hại sức khỏe, vì vậy cậu không muốn mẹ lo lắng, không muốn lại “ra sớm” lần nữa. Vấn đề là, mỗi lần môi lưỡi ấm áp của mẹ lướt qua con cặc, dòng điện khoái cảm lại kích thích cơ bụng co thắt dữ dội. Thật sự là sướng-quá-quá-quá-luôn, nhịn đúng là khổ VCL… Tuấn Kiệt cúi đầu nhìn xuống, vừa hay bắt gặp đôi mắt trong như nước mùa thu của mẹ. Mẹ ngẩng đầu nhìn cậu, cậu cúi đầu nhìn mẹ. Trong phút chốc, sự thỏa mãn và kích thích về mặt tâm lý của cậu thiếu niên càng trở nên mãnh liệt. Bìu dái giật giật, cửa tinh run rẩy, dồn tinh dịch cuồn cuộn về phía đầu cặc. Thấy sắp không nhịn nổi, cậu vội ngửa đầu há miệng hít mấy hơi thật sâu, rồi lại cúi đầu, thở hển:
“Mẹ… Mẹ ơi, mẹ… mẹ dừng lại một chút được không?”
Tuyết Hoa nghe vậy, khẽ cau mày, từ từ hé môi, cẩn thận nhả con cặc ra. Cô mím đôi môi đỏ mọng bóng loáng, dịu dàng xác nhận:
“Răng mẹ cạ đau con à?”
“Không… không phải đâu!”
Tuấn Kiệt lại hít một hơi thật sâu, nén khoái cảm, vẻ mặt hạnh phúc, cười toe toét:
“Tại con sướng quá, chỉ sợ… ha, lỡ bất thình lình lại bắn vào miệng mẹ, phù—hơn nữa, bắn nhiều quá… cũng không tốt cho sức khỏe, con phải ‘ổn định’ đã.”
…Ra là vậy. Tuyết Hoa cụp mắt nhìn lỗ sáo nhỏ đang hơi hé mở ở đầu cặc, mỉm cười hiền hậu. Cô thầm nghĩ, con trai “để dành” lâu như vậy, hôm nay bắn thêm vài lần chắc cũng không sao. Nhưng con trai nói cũng đúng. Mặc dù, bây giờ cô cũng rất muốn nếm lại mùi vị tinh dịch đặc sệt của con trai. Con cặc vui vẻ vểnh lên trời, toàn thân bọc trong lớp nước bọt do cô mút lúc nãy, như thể được bọc một lớp si-rô óng ánh. Tuyết Hoa quay đầu nhìn đồng hồ báo thức trên bàn, dịu dàng nói:
“Vậy con nghỉ chút đi, mẹ cũng phải đi chuẩn bị bữa trưa.”
Tuấn Kiệt nhích nhích chân, lại ưỡn con cặc lên, cười toe toét:
“Đợi ăn trưa xong… mình tiếp tục nữa không mẹ?”
“Ừm.”
Tuyết Hoa đắm đuối nhìn cái đầu cặc đỏ non, ngẩng đầu, dịu dàng hôn một cái.
“A hù… hù!”
Tuấn Kiệt rên rỉ đầy kích động, ngón chân bấu chặt ga giường, mặt lộ vẻ muốn nói lại thôi. Con cặc mới rời khỏi khoang miệng ấm áp của mẹ vài chục giây, cậu đã lại nhớ nhung cơn khoái cảm triền miên đó. Vừa nghĩ đến phải đợi sau bữa trưa mới được tiếp tục, cậu lập tức thấy ngứa ngáy khó chịu, rất muốn nhờ mẹ “thổi” thêm một lúc nữa rồi hẵng đi. Tuyết Hoa nhìn thấu hết vẻ mặt bứt rứt của con trai. Cô vươn tay vuốt ve con cặc, hiền hậu nói:
“Mẹ bú cho con thêm vài hơi nữa nhé.”
“…Hề hề, dạ.”
Con cặc của Tuấn Kiệt vui vẻ vểnh lên.
“Cái đó cái đó, Mẹ, mẹ cứ ngậm con cặc trong miệng là được rồi, không cần mút đâu nha~~”
“Không vấn đề gì.”
Tuyết Hoa khẽ véo cái đầu cặc như quả anh đào, đang chuẩn bị há miệng ngậm vào, thì thấy con trai nín thở gồng mình, toàn thân gồng cứng, vẻ mặt nghiêm trọng như sắp ra trận. Cô không nhịn được mà “Phì” cười một tiếng.
“Nè.”
Cô cúi đầu, đưa tay lên che miệng, cố nén cười. Sau đó, cô ngẩng đôi mắt long lanh lên, vỗ nhẹ vào đùi con trai, hắng giọng cười hỏi:
“Sao căng thẳng dữ vậy? Cứ như mẹ sắp ăn thịt con không bằng.”
“Ui! Phù—!”
Tuấn Kiệt thở hắt ra hơi khí đang nén trong lồng ngực, khẽ cau mày, cười đáp:
“Tại miệng mẹ sướng quá mà, con sợ vừa vào đã không nhịn được.”
“Như vậy đúng là không tốt.”
Tuyết Hoa giả vờ lo lắng, mắt đảo qua đảo lại, lém lỉnh nói:
“Nhưng mới thế mà con đã không nhịn được… sau này mẹ không dám ‘làm’ với con nữa.”
Tuấn Kiệt nghe vậy liền hoảng, vội ưỡn ngực, vỗ ngực cam đoan:
“Mẹ yên tâm, con nhất định nhịn được!”
Tuyết Hoa khẽ nhướng mày, thầm than đáng yêu quá, sự ngoan ngoãn của con trai đúng là ngọt đến tận tim. Ngửi thấy mùi hương nam tính thoang thoảng trước mũi, đầu óc cô nóng lên, suýt nữa thì hóa thành con sói cái động dục, ngậm lấy con cặc thơm ngọt của con trai mà mút điên cuồng. Cô đột nhiên lại nghĩ đến Trương Uyển Hân, cái mặt tròn không ra tròn, nhọn không ra nhọn, có chút béo trẻ con, không hề hợp với tuổi thật của cô ta. Nói sao nhỉ? Trong lòng cô dâng lên một chút cảm giác “trên cơ”. Thiên Thành mà Trương Uyển Hân dốc sức quyến rũ, chẳng qua chỉ là một lão già nặng hơn trăm ký, lại còn hói đầu ngày càng nghiêm trọng. Còn mình thì có một cậu con trai vừa đẹp trai vừa ngoan, sau này chắc chắn sẽ càng ngày càng đẹp trai. Cô lấy gì so với mình? Ngay cả con trai cô ta cũng không có.
“—Aizz.”
Tuyết Hoa kéo dài giọng đầy vẻ tự mãn, cúi đầu nhìn con cặc đang căng thẳng run rẩy trước mặt. Đây chính là cục cưng của mình, là bảo bối phải nâng niu trong lòng bàn tay, ngậm trong miệng mà cưng chiều. Mẹ sao có thể không dốc hết sức để yêu con? Cô bất động, như thể đang nhìn đến ngây người. Sau đó, cô mỉm cười, ngẩng mắt lên, nói ra hết sự yêu thương và cưng chiều trong lòng:
“Nếu con thật sự không nhịn được, thì cứ bắn ra đi, không sao cả. Mới đầu thì như vậy, từ từ sẽ quen thôi.”
“…Dạ, cảm ơn mẹ.”
Tuyết Hoa mỉm cười gật đầu, dịu dàng dời tầm mắt, nhìn xuống gốc cặc. Lúc nãy con trai lên đỉnh, tinh dịch đặc sệt dính vào lớp da nhăn nheo màu nâu nhạt của bìu dái, để lại chút hơi hướm nam tính chưa được liếm sạch. Bàn tay khẽ gạt, cô tách gốc cặc và bìu dái đang dính vào nhau ra, sống mũi cao, trắng ngần từ từ dí sát vào. —Hít hít. Cánh mũi hồng khẽ hít hít, Tuyết Hoa ngẩng lên mỉm cười. Cô thầm than, quả nhiên mình rất thích cái mùi hương nồng nàn có thể khơi dậy dục vọng trong cơ thể này. Đôi mắt đẹp lại nhìn xuống bìu dái, cô há môi, lè chiếc lưỡi đỏ hồng, liếm nhẹ lên đường rãnh trên bìu dái. “Chụt.”
Theo sau đó là một nụ hôn thơm. Cô luồn tay vào giữa háng con trai, lòng bàn tay hướng lên, dùng mấy ngón tay mềm mại nâng nhẹ hai hòn “chuông nhỏ” mong manh. Cô đưa lại gần mũi, cũng hít hà mùi hương dễ chịu thoang thoảng trên đó, rồi ngẩng đầu mỉm cười:
“Nói mới nhớ, hôm đó ở trong phòng tắm, con thấy mẹ ngửi quần lót của con… là mẹ nói dối đó.”
“Mẹ chỉ đơn thuần là muốn ngửi mùi ‘bên dưới’ của con, không phải vì trong người còn thuốc. Sau đó còn lên mặt mắng con, là mẹ không đúng. Lúc đó, mẹ… vẫn chưa vứt bỏ được cái tôi của mình.”
“Không sao đâu mẹ, con hiểu mà. Nếu là con, con cũng ngại… Thật ra, con cũng có chuyện chưa nói thật với mẹ, hồi trước, con không dám nói.”
Tuấn Kiệt dừng lại một chút, rồi khẽ thú nhận:
“Chính là hơn một năm trước, con… con cũng có trộm một cái quần lót mẹ không dùng nữa, con dùng lâu lắm.”
“Con trộm quần lót của mẹ…”
Tuyết Hoa có chút tò mò, cô nghiêng khuôn mặt xinh đẹp, ửng hồng, mỉm cười hỏi:
“Vậy con nói mẹ nghe, con lấy đi làm gì?”
“Ơ, cái này… Nhiều lúc, con tròng nó vào con cặc, nhiều lúc con cầm trong tay ngửi, rồi tưởng tượng đang hôn mẹ… hoặc là giống như bây giờ, tưởng tượng mẹ đang liếm cặc cho con, rồi con tự xử.”
Tuấn Kiệt liếc nhìn hai bầu vú nặng trĩu của mẹ, ngượng ngùng gãi đầu, cười ngây ngô:
“Con cảm thấy… hề hề, con hạnh phúc quá.”
“Mẹ cũng hạnh phúc lắm.”
Tuyết Hoa buông bìu dái trong tay ra, khẽ nắm lấy con cặc, dâng đôi môi thơm, hôn nhẹ lên lỗ sáo.
“Giờ mẹ ngậm vào cho con. Nếu con muốn mẹ mút, thì cứ bảo mẹ.”
“Dạ, vậy…”
Tuấn Kiệt cũng liếc nhìn đồng hồ, cúi khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, mỉm cười:
“Nhờ mẹ ngậm thêm chút xíu nữa thôi, một lát là được, không làm lỡ việc mẹ nấu cơm.”
Đúng là thằng nhóc ngốc. Chút lo lắng cuối cùng trong lòng Tuyết Hoa cũng tan biến theo nụ cười của con trai. Cô cũng có hơi lo lắng, rằng sau khi phá vỡ rào cản cấm kỵ này, để con trai thấy được mặt “dâm đãng” này của mình, liệu cậu có trở nên bạo lực như trong tiểu thuyết hay trong giấc mơ không? Rõ ràng là cô lo bò trắng răng. Con trai vẫn luôn khiêm tốn và kiềm chế, hay nói đúng hơn, là biểu hiện quá cẩn thận và giữ kẽ. Có lẽ, cậu bạo lực một chút thì lại tốt hơn. Sâu thẳm trong lòng, Tuyết Hoa muốn trải nghiệm lại cái đêm ân ái kịch liệt như bị bỏ thuốc đó, nhưng cô cũng cảm thấy như thế này không tệ… Cô mỉm cười thật đẹp. Tương kính như tân, lúc nào cũng nghĩ cho đối phương, mối quan hệ hài hòa tốt đẹp này, chẳng phải chính là lý tưởng của mình sao? Chính vì là một cậu con trai như vậy, nên hoàn toàn không cần lo lắng mọi chuyện sẽ mất kiểm soát. Còn về chuyện làm tình, sau này có thể từ từ dẫn dắt cậu, từng chút một cởi mở hơn, để cậu vui vẻ, đồng thời mình cũng có được niềm vui của một người phụ nữ. Không khí trong phòng vô cùng thoải mái. Nhiệt độ thích hợp mơn trớn từng lỗ chân lông trên làn da trắng nõn. Tuyết Hoa thả lỏng tâm trí, nhắm đôi mắt biếc đầy yêu thương, hé đôi môi đỏ mềm mại, một lần nữa ngậm lấy con cặc cứng ngắc. Đầu cặc lại được chạm vào thiên đường ấm áp trong miệng mẹ. Dòng điện khoái cảm tụ lại thành một luồng gió, hợp thành một dòng nước ấm, men theo lỗ sáo, thuận theo niệu đạo chảy vào bụng dưới, nhanh chóng lan ra từng tế bào trong cơ thể Tuấn Kiệt. Cậu thiếu niên kích động đến toàn thân tê dại, tim đập như trống. Thình thịch, thình thịch, thình thịch. Trong hơi thở nóng rẫy, Tuấn Kiệt cúi đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp, bình yên của mẹ, nghĩ đến rất nhiều chuyện. Ví dụ như, trước đây cậu xem phim heo đều phải lén lút, trong đêm khuya, trong nhà vệ sinh, ở bất cứ nơi nào không ai thấy, lén lút như ăn trộm, tránh ánh mắt của mẹ, hết lần này đến lần khác tưởng tượng về cảnh liếm cặc và làm tình. Lúc tự sướng, cậu cũng có rất nhiều suy nghĩ bậy bạ, sẽ tưởng tượng lớn lên sẽ quen được một cô bạn gái xinh đẹp, hoặc trải qua một cuộc tình cuồng nhiệt, gặp được một mỹ nữ ngoan ngoãn nghe lời, tha hồ giải tỏa ham muốn trong lòng. Nhưng lúc đó, tất cả đều là những mong ước xa vời, hay nói đúng hơn, chỉ là ảo mộng lúc quay tay. Cái đêm mẹ bị bỏ thuốc, đã cho Tuấn Kiệt trải nghiệm lần đầu tiên khó quên trong đời. Cậu cũng chỉ nghĩ đó là một tai nạn tốt đẹp, chưa bao giờ dám mơ tưởng có thể một lần nữa ôm mẹ trong tình trạng trần trụi. Cậu lại cúi đầu nhìn người mẹ đang quỳ dưới háng mình, bán khỏa thân gợi cảm, ưỡn bầu vú vĩ đại, say sưa ngậm con cặc dính nhớp của mình. Khoái cảm mãnh liệt xông lên não, dần dần xóa nhòa ranh giới giữa thực tại và ảo mộng.
“Phù—.”
Kèm theo một tiếng rên rỉ du dương, toàn thân Tuấn Kiệt khẽ run lên, không thể che giấu sự kích động trong lòng. Kích động qua đi, cậu lại thấy sợ hãi, liệu đây có phải là một giấc mơ xuân, mà cậu sẽ đột ngột tỉnh giấc không? Tuyết Hoa lặng lẽ dâng hiến sự cưng chiều và dịu dàng vô tận của một người mẹ dành cho con. Khoang miệng mềm mại nuôi dưỡng cái đầu cặc đỏ hồng. Hơi thở trong miệng tạo ra sự thay đổi áp suất tinh tế, làm con cặc trong miệng giật nảy theo nhịp như lò xo, lỗ sáo không ngừng rỉ ra dịch nhờn tươi mới. Đây là hiện thực, không phải mơ. Mẹ muốn mình, và yêu mình theo cách này, giống như mình cũng muốn yêu mẹ như vậy. Tuấn Kiệt điều chỉnh lại hơi thở, cố gắng làm quen với cảm giác sung sướng khi “của quý” bị mẹ ngậm. Cậu thầm hạ quyết tâm, nhất định phải trở thành người đàn ông “lâu ra”, tuyệt đối không thể “ra sớm” nữa. Tiếp theo, Tuấn Kiệt chỉ để mẹ ngậm yên con cặc của mình, không la hét, không cử động lung tung, cũng không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào. Mãi đến khi cậu tự thấy mình đã có thể kiểm soát được cơn khoái cảm, cậu mới điều hòa nhịp thở, khẽ nói:
“Mẹ, phiền mẹ… mút một cái nha.”
Tuyết Hoa từ từ mở đôi mắt trong như pha lê, miệng ngậm con cặc, mỉm cười gật đầu đồng ý. Má cô hóp lại, nuốt ực dòng nước bọt tích tụ trên lưỡi. Cô lại nhắm mắt, giống như cách Tuấn Kiệt bú vú, mút chùn chụt cái đầu cặc mềm mượt. …Chụt, chụt, chụt, chụt. Tuyết Hoa mút một lúc với vẻ mặt bình yên, để ý thấy tiếng thở của con trai gần như không xuất hiện. Cô ngẩng lên nhìn, chỉ thấy con trai đang nín thở, má phồng lên như quả trứng đà điểu. Cô không khỏi nhả con cặc ra, tò mò hỏi:
“…Con trai, con sao vậy?”
“Phù—.”
Tuấn Kiệt thở hắt ra, cười rạng rỡ, hai tay chống hông, có vẻ đắc ý, lắc lắc con cặc ướt sũng:
“Con hình như tìm được cảm giác rồi… có thể kiểm soát được, không dễ bắn ra nữa!”
“Vậy hả? Thế thì mẹ phải ‘luyện’ cùng con thêm một lát rồi.”
Vốn dĩ Tuyết Hoa lo lắng sẽ kích thích con trai quá mạnh, nên nãy giờ cô luôn kiểm soát lực mút. Vừa nghe cậu nói vậy, đôi mắt cô long lanh, nở nụ cười quyến rũ động lòng người. Cô lè chiếc lưỡi đỏ, liếm lên lỗ sáo long lanh, “A ưm” một tiếng, ngậm đầu cặc và nửa thân cặc vào miệng.
“Ư, ư, chụt, chụt… chụt. Ư, ư, ư…”
Cô ngẩng đầu, bắt đầu lắc tới lui, hai tay vịn lấy đùi con trai, lồng ngực rung rinh theo sóng vú. Đôi môi mềm đẩy lớp bao quy đầu, như thể muốn mút ra cả hương vị. Chỉ hơn chục cú mút, Tuấn Kiệt đã la oai oái:
“Mẹ! Đợi đã… đợi chút, để con ‘ổn định’ đã!”