Chương 6: Mông Đẹp
Tuấn Kiệt từ nhỏ đã là một đứa trẻ như vậy.
Cậu có lòng đồng cảm sâu sắc, cảm xúc dễ bị ảnh hưởng bởi người và vật xung quanh. Thấy người khác vui, cậu cũng vui, thấy người khác buồn, cậu cũng sẽ buồn theo. Huống hồ, người đang khóc trong mơ kia lại chính là người mẹ luôn quan tâm, yêu thương và dốc lòng nuôi nấng cậu nên người.
Một tiếng thở dài não nề, cậu gạt phắt cái mông đẹp đang mê hoặc mình sang một bên, cúi người xuống, bàn tay nhỏ áp lên lưng mẹ, dịu dàng vỗ về. Miệng cậu ghé sát khuôn mặt xinh đẹp đẫm nước mắt, mang theo nỗi quyến luyến sâu sắc từ trong lồng ngực, nhẹ nhàng an ủi:
“Mẹ, mẹ với ba cãi nhau à?”
“…Đừng buồn nữa. Con sẽ luôn ở bên mẹ, yêu mẹ thật nhiều.”
Nhưng cậu không ngờ, những hành động dịu dàng này lại khiến mẹ tỉnh giấc.
Ngay khoảnh khắc cánh tay bị mẹ nắm chặt, trái tim nhỏ trong lồng ngực cậu gần như ngừng đập… Nỗi sợ hãi tột độ khiến đầu óc cậu trống rỗng, gần như mất khả năng suy nghĩ.
“…!?” Kèm theo một tiếng ù tai chói gắt như tiếng phanh xe chết máy, cậu rùng mình một cái, cuống cuồng kẹp chặt con cặc trong quần lót.
Chát——!
Cái tát nổ trời kèm theo tiếng chửi rủa, Tuấn Kiệt “Ọe” một tiếng, ngã lộn nhào, miệng văng ra cả nước bọt. Mặt cậu nóng rát như bị tạt dầu sôi, nước mắt nước mũi lập tức giàn giụa. Cậu hối hận vì hành động bậy bạ vừa rồi.
“…Mẹ! Mẹ! Con sai rồi, con sai rồi! Con không dám nữa đâu mẹ ơi!”
Trong một giây ngắn ngủi, cậu đã nghĩ rất nhiều, sợ bị đuổi ra khỏi nhà, từ nay bơ vơ không nơi nương tựa… Cậu gào khóc van xin, nhưng những cái tát của mẹ vẫn như mưa, “chát chát chát” liên tục trút xuống. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu quay như cái chong chóng, mắt nổ đom đóm. Cậu thực sự cảm nhận được cái cảm giác đau đớn tột cùng, như thể bị đánh choáng váng, trước mắt toàn là một mớ màu đỏ, đen, tím lộn xộn.
Má cậu từ chỗ đau điếng đến mức tê dại. Cậu bắt đầu thực sự sợ hãi, không biết mình có bị đánh chết không. Đột nhiên, như một cơn mưa rào chợt đến chợt đi giữa ngày hè, bàn tay sắt của mẹ bỗng dưng dừng lại.
“Con, con, con sai rồi…” Cậu sụt sùi nuốt cái vị tanh của máu trong miệng, hé mắt liếc trộm. Thấy mẹ thở hồng hộc, tay nắm chặt lại như quả tạ, bộ dạng hung dữ như nữ đặc vụ. Cậu sợ đến nhắm tịt mắt, vừa sợ vừa hối hận, ngay cả dũng khí bỏ chạy cũng không có.
“Sau, sau này con…” Mũi cậu cay xè, hít một hơi, người run lên, rồi mếu máo khóc tiếp, khóc như mưa như gió: “Con sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không, không…”
“Ợ, ợ——.”
Lời sám hối mới nói được một nửa, Tuyết Hoa ợ một tiếng rõ to, ôm ngực, nhăn mặt như nuốt phải thứ gì đó. Rồi cô trợn mắt lườm, “Phì” một tiếng, nhổ bãi nước bọt nồng nặc mùi rượu lên mặt cậu.
Chưa đợi Tuấn Kiệt kịp phản ứng, cô đột nhiên lao tới như hổ vồ mồi, dùng sức hôn ngấu nghiến đôi môi nhỏ nhắn của cậu.
“Chụt, chụt chụt, bẹp——, bẹp——, chụt chụt chụt!”
Tuấn Kiệt trợn tròn đôi mắt đẫm lệ, như bị hóa đá, đơ người quỳ tại chỗ…
Đôi môi say nóng hổi cọ xát điên cuồng trên miệng cậu, rồi liếm láp, mút mát cả má, cả cằm, cứ như thể mặt cậu là quả dừa vừa được bổ, đang cố sức hút cạn nước bên trong.
Tuấn Kiệt cảm thấy môi mẹ rất mềm, rất nóng, còn nóng hơn cả cái má đang rát bỏng của mình. Cái nóng bỏng đó xen lẫn vị ngọt ngào, vị ngọt ngào lại xen lẫn mùi rượu nồng nặc, mang đến cho cậu một cú sốc không thể tả. Chỉ là nỗi sợ hãi trong lòng cậu vẫn chưa tan, nhất thời không có tâm trạng nào mà “thưởng thức” nụ hôn.
Cùng lúc đó, Tuyết Hoa cũng đang chìm trong mớ hỗn độn khổng lồ.
Cảm giác duy nhất rõ ràng là đôi môi hơi tê dại, và vị ngọt thanh liên tục chảy vào miệng.
“…Mình, mình đang làm cái quái gì thế này?”
“Mình điên thật rồi! Sao lại thế này!? Phải giải thích với con thế nào đây! …Nói là mình say quá, nhầm con với ba nó? Không được! Mình vừa gọi tên con rồi mà… Làm sao đây? Làm sao đây…”
Vừa cố nghĩ cách đối phó, Tuyết Hoa vừa cố hiểu, rốt cuộc cái gì đã khiến mình làm ra cái hành động mất dạy này.
Là vì nhớ lúc con trai mình vất vả dìu mình lên giường? Hay vì phát hiện ra mùi trong miệng con không làm mình buồn nôn? Là vì nhớ lại cảm giác xao xuyến muốn được hôn trong cơn mơ màng? Hay vì đầu đau quá, mất hết lý trí? Là vì nhìn khuôn mặt đẹp trai đẫm nước mắt nên mủi lòng? Hay là thấy tát không chưa đủ hận, muốn cắn nó một phát?
Trong một thoáng, cô nhớ lại đêm tân hôn.
Ngửi thấy mùi rượu và hơi thở của chồng là cô đã muốn ói.

Đến nỗi mấy ngày sau, cứ thấy chồng mở miệng là cô lại buồn nôn——Trước đó, cô không hề nhận ra cái tật “sạch sẽ” của mình lại nặng đến thế. Nhưng cô thực sự đã rất cố gắng, nếu không thì Tuấn Kiệt cũng không thể có mặt trên đời này.
Vấn đề thực tế là, có sự so sánh của gã chồng, Tuyết Hoa càng kinh ngạc hơn với cái miệng của con trai. Nó thật sự giống hệt như trong tưởng tượng, không có một chút mùi vị nào khiến cô ghê tởm.
“Ư… A ưm, ưm!”
Nụ hôn nóng bỏng vẫn tiếp diễn. Ma xui quỷ khiến thế nào, cô đưa lưỡi luồn sâu vào miệng cậu, muốn tìm kiếm thêm thứ nước bọt ngọt ngào, thứ có thể làm cơn đau đầu của cô tan biến, làm miệng cô ứa nước bọt.
Cô biết hành vi của mình lố bịch đến mức nào. Đôi mày ngài càng nhíu chặt, mặt đầy vẻ phẫn nộ, nhưng vẫn ghì chặt lấy đôi môi mềm mại của con. Tiếng “chụt chụt” vang lên, như đang uống suối nguồn, như đang húp cam lồ, cô hôn đến mơ màng, say đắm.
Chụt, chụt, bẹp—— Chụt, chụt.
Đột nhiên, trong đầu cô nảy ra một ý nghĩ còn điên rồ hơn: Nếu con trai đã đến tuổi dậy thì, hay là… mình chiều theo ý nó?
…Mình rốt cuộc đang nghĩ cái gì vậy!?
Tuyết Hoa không khỏi giật nảy mình, “Xì——” một tiếng, cô đột ngột dứt môi ra, ngửa đầu hít một hơi khí lạnh!
Không thể tưởng tượng nổi, mình lại nảy sinh dục vọng với chính con đẻ của mình!
Chỉ là cô lại không nhớ ra mình đã bị bỏ thuốc trước đó, mọi cảm xúc dục vọng này đều do viên thuốc chết tiệt của gã khốn kia. Cô hoàn toàn không nghĩ tới đó là thuốc kích dục.
“Tuấn Kiệt! Con… con!” Cô kéo tay Tuấn Kiệt, giật mạnh. “Mẹ là mẹ của con!”
Tuấn Kiệt vẫn đang đắm chìm trong nụ hôn, ngơ ngác như một con ngỗng, miệng hé mở, hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Chát——!
Tuyết Hoa không thèm suy nghĩ, vung tay tát thêm một cái vào mặt cậu con đang ngơ ngác. Tuấn Kiệt tủi thân ôm má, nước mắt lưng tròng nhìn đôi môi mềm vừa mới “bẹp bẹp” mình xong, mếu máo khóc: “Con, con không dám nữa! Huhu, huhu…”
Cái miệng nhỏ quá hấp dẫn, Tuyết Hoa lại muốn lao vào hôn tiếp, nhưng cô căm hận cái ý nghĩ này.
Cơn đau đầu ập đến giữa lúc đang giằng xé, cô giơ tay trái lên day thái dương, lườm Tuấn Kiệt, gắt lên: “Con còn dám!”, tay phải lại mất kiểm soát vung ra, một cái tát trái tay giáng thẳng xuống mặt Tuấn Kiệt. Cậu văng nước bọt, mặt đập mạnh xuống giường. Hai trận đòn liên tiếp khiến khuôn mặt đẹp trai sưng vù, đỏ bừng như một quả táo chín mọng, thơm lừng.
“…Súc sinh! Súc sinh!”
Đánh xong, Tuyết Hoa lập tức hối hận.
Mấy tiếng chửi rủa giận dữ, thực ra là đang chửi chính mình.
Cô giơ bàn tay đỏ rực như vừa nhúng vào chậu máu lên, ánh mắt run rẩy đảo qua lại giữa mấy ngón tay. Một cơn choáng váng ập đến, cô đành hạ tay xuống, nhắm mắt hít sâu vài hơi, cố nén cơn buồn nôn đang chực trào.
“Ực, ực… Ực!”
Cô bịt miệng, cố nuốt xuống mấy lần. Nhưng nỗi uất hận dâng lên, một cục tức nghẹn ở cổ họng, kéo theo cả đống rượu trong dạ dày cuộn trào lên.
Thấy không thể nén nổi cơn nôn mửa đang bùng nổ, cô vội nghiêng đầu ra mép giường, “Ọe——” một tiếng, phun ra cả đống dịch vị và rượu xuống sàn.
Ào——! Ào ào——!
Không dừng lại, cô tiếp tục nôn thốc nôn tháo. Cổ họng như cái vòi nước được mở, ào ào xối hết rượu trong bụng ra ngoài. Kèm theo tiếng nôn mửa vật vã, nước mắt cô cũng lã chã rơi theo.
Căn phòng nhanh chóng sặc sụa mùi rượu. Tuấn Kiệt co rúm người nhìn một lúc, thấy mặt mẹ đỏ phừng phừng, thái dương, trán và cổ nổi đầy gân máu. Cảnh tượng đó làm cậu quên cả đau, cậu bò lên một chút, định vỗ lưng cho mẹ, nhưng lại sợ ăn tát tiếp. Cậu chần chừ, giữ khoảng cách nửa mét, lo lắng hỏi: “Mẹ… mẹ không sao chứ?”
“Hộc…” Tuyết Hoa gục đầu bên mép giường, khoé miệng dính đầy nước bọt, nghiêng đầu liếc cậu một cái. Cô vừa định nói, một cơn ghê cổ lại ập đến, cô vội cúi đầu nôn tiếp, rượu văng tung toé.
“——Hư, hư… Hư ực, ực… Hu oa——!”
Giữa tiếng “ào ào”, Tuyết Hoa nôn ra quá nửa số rượu trong bụng, nhưng vẫn không thấy khá hơn. Suy cho cùng, tối nay, cô đã uống quá nhiều.
Gục một lúc, Tuyết Hoa thở dốc, cố gượng dậy. Cô chỉ cảm thấy trong đầu như có cây gậy đang khuấy, khuấy đến mức mắt cô hoa lên, thở không ra hơi. Cô lại phải cúi đầu, vừa ho vừa ọe, cố gắng nôn tiếp để giảm bớt sự khó chịu.
Dịch chua kẹt ở cổ họng càng làm cô khó chịu, càng ho càng mạnh, càng ọe lồng ngực càng đau.
“Khụ, khụ khụ! Khụ——!”
Sau mấy cơn ọe khan dữ dội, cô gần như nôn ra cả mật xanh mật vàng. Dạ dày như bị cối xay nghiền nát, cảm giác như sắp chết đến nơi. Tuấn Kiệt nhìn mà tim đập thình thịch, cậu cũng chẳng màng đến việc có bị đánh nữa hay không, vội bò tới vỗ nhẹ lưng cô, run rẩy hỏi: “Mẹ… mẹ, mẹ sao thế…”
Tuyết Hoa nôn đến mức gần như kiệt sức, mím môi gạt vệt dịch chua bên mép, yếu ớt quay đầu lại nói:
“…Nước, đi lấy cho mẹ nước…”
“Vâng!” Tuấn Kiệt vừa nghe, lập tức bò lồm cồm xuống giường, chạy chân trần vào bếp. Cậu lấy vội một chai nước suối, “Bịch” một tiếng nhảy lên giường, lết gối đến gần mẹ, cúi người đưa chai nước: “Mẹ! Nước đây!”
Tuyết Hoa liếc nhìn, đôi mắt đỏ ngầu lộ vẻ nhẹ nhõm. Cô cầm lấy chai nước, súc miệng, cũng chẳng cần sạch sẽ gì, cúi đầu nhổ thẳng xuống sàn.
Cô lại nâng chai nước, ngửa cổ uống vài ngụm. Cảm thấy cổ họng như bị lửa đốt đã dịu đi một chút, cô cúi đầu thở dốc, mất một lúc mới ổn định lại tinh thần, gượng dậy, dựa lưng vào thành giường.
Yên tĩnh lại, cô đưa tay day thái dương, vẫn thấy đau như búa bổ.
Tuy nhiên, đây mới là sự khởi đầu cho cơn thống khổ của cô đêm nay. Nguồn gốc là do cô uống quá nhiều rượu, lại còn bị gã dê xồm ở quán bar bỏ thuốc.
Loại thuốc đó tên là “Musharoom II”, có nguồn gốc từ Bắc Mỹ, giá cắt cổ, cực hiếm, ở trong nước lại càng hiếm hơn. Đặc điểm của nó là khó bị phát hiện thành phần, và chỉ phát huy tác dụng tối đa khi nạn nhân say rượu. Đây là một loại thuốc kích dục dạng mê.
Nạn nhân uống phải, tuy không đến mức bất tỉnh, nhưng cũng dần mất lý trí. Cộng thêm dục vọng bị kích thích, thường sẽ trong cơn mơ màng mà nghe lời gã dê xồm, vô thức phối hợp làm đủ mọi hành động dâm đãng. Thông thường, đa số nạn nhân không nhận ra mình bị bỏ thuốc, thậm chí nhiều người khi tỉnh dậy còn “lưu luyến” đêm hôm trước, đến mức chủ động quay lại “nộp mạng”. Cứ thế, họ bị quay lén, bị chơi đùa, bị “dạy dỗ” mà không hề hay biết, từng bước sa ngã vào vực thẳm dục vọng, cho đến khi hoàn toàn trở thành ‘con chó cái’ dưới háng gã dê xồm.
May mắn, lúc Tuyết Hoa lên xe, thuốc chưa phát huy hết tác dụng. Thêm vào đó, do tình trạng đặc biệt của bản thân (cực kỳ bài xích và cảnh giác khi tiếp xúc thân mật với đàn ông), cô mới tránh được hậu quả không thể cứu vãn.
Nhưng cũng chính vì loại thuốc đó, cô mới có ý nghĩ muốn bú cặc cho chồng trên đường về, rồi lúc tuyệt vọng lại nghĩ hay là mình làm “đĩ”. Nếu là bình thường, cô tuyệt đối không thể có những ý nghĩ dâm ô đó.
Như đã nói, đặc điểm lớn nhất của loại thuốc đó là phải kết hợp với rượu mới phát huy tác dụng. Cái gọi là “tác dụng”, thực ra giống như chất kích thích, làm tăng tốc độ lưu thông máu, thúc đẩy hấp thụ rượu, sau đó kích thích thần kinh trung ương gây ảo giác, đồng thời kích thích cơ thể tăng tốc tiết ra các hormone sinh dục.
Cái gì cũng có hai mặt. Nếu không say bí tỉ, cảm giác hưng phấn vừa phải sẽ khiến nạn nhân thấy thoải mái, dù không có gã dê xồm bên cạnh, cũng sẽ ngủ rất ngon. Vấn đề là Tuyết Hoa đang uất hận, về đến nhà, cô lại nốc thêm cả chai rượu vang đỏ…
Lượng cồn vốn đã vượt xa giới hạn chịu đựng của cơ thể, cộng thêm việc hòa tan với thuốc trong máu, càng thúc đẩy tác dụng kích thích. Kết quả là cô đau đầu không chịu nổi, không thể ngủ sâu, vì vậy mới dễ dàng bị Tuấn Kiệt đánh thức. Khi tỉnh dậy, bị kích động, chức năng trao đổi chất của cơ thể sụp đổ ngay lập tức. Phản ứng tự vệ khiến cô phải nôn mửa dữ dội để tống bớt cồn ra ngoài. Chỉ là, việc này không thể tống được thuốc đã ngấm sâu vào nội tạng.
Bây giờ cô ngủ không được, mà tĩnh cũng chẳng xong. Đầu óc như bị dao cắt, búa bổ.
Cơn choáng váng quay cuồng ập đến liên tục, cô đành nhắm tịt mắt, đưa tay bóp mạnh da đầu. Vô ích. Cô đành bực bội lắc đầu, ném chai nước xuống gầm giường, lảo đảo bò sang mép giường bên kia, muốn thò chân xuống đất.
Cô chỉ nghĩ mình uống say——theo kinh nghiệm, vận động một chút sẽ giúp giã rượu. Hơn nữa, cô không chịu nổi bãi nôn bên cạnh, ngửi cái mùi chua thối đó càng làm cô buồn nôn. Cô muốn tìm một chỗ sạch sẽ để vận động, cho ra mồ hôi để thấy dễ chịu hơn.
——Bịch.
Hai chân vừa chạm đất, chiếc quần dài vướng ở đầu gối làm cô loạng choạng, suýt ngã.
“Mẹ!” May mà Tuấn Kiệt đứng bên cạnh, kịp thời đỡ lấy cô. “Cẩn thận…”
Tuyết Hoa gục đầu, đau muốn chết đi được. Cô dùng gót chân đạp tuột chiếc quần vướng víu, nhíu mày cố đứng dậy, mới phát hiện ra mình hoa mắt chóng mặt, như đang ở trên con thuyền giữa cơn bão, đứng cũng không vững. Liếc nhìn cậu con trai bên cạnh, cô hơi do dự, rồi choàng một tay qua vai cậu, coi như cái tay vịn, mượn sức, lảo đảo đứng lên.
Cô cũng không rõ là nhờ vịn vào con trai hay là do đứng vững được, mà cô lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều so với lúc ngồi trên giường.
Tuyết Hoa biết rất rõ, với tình trạng của mình, nếu lúc say mà ngửi thấy mùi đàn ông đáng ghét, chắc chắn 100% sẽ càng buồn nôn. Ví dụ như thời tân hôn, vì áy náy với gã chồng lúc đó còn chưa ghét, cô đã thử uống thật say. Cái cảm giác đó, giờ cô không dám nghĩ lại. Đây cũng là một lý do lớn khiến cô tức giận đến vậy khi bị chồng vu cho tội ngoại tình.
“Hừ… Hư.” Cô cố hít thở đều, gạt mớ suy nghĩ phiền muộn sang một bên, chỉ để cho bản thân dễ chịu hơn một chút. Cô lập tức bước từng bước, vịn vào con trai đi ra cửa.
Lúc này, toàn bộ phần thân dưới của cô chỉ còn độc chiếc quần lót tam giác màu trắng be. Đôi chân đẹp thon dài trắng như ngọc lộ hoàn toàn ra ngoài. Do kiên trì chạy bộ lâu năm, vóc dáng cô cân đối, khỏe khoắn. Nhìn từ phía sau, cặp chân thẳng tắp, như hai cột băng. Phía trên là cặp mông đẹp như một quả đào tiên lớn, hình dáng căng tròn, đầy đặn mà không béo, vĩ đại mà vẫn nuột nà. Phải nói là một cặp mông cong, đẹp hoàn hảo.
Tuấn Kiệt thì không dám léng phéng, cậu cung kính, nghiêm chỉnh cúi đầu đứng bên cạnh, khom lưng làm “tay vịn” cho mẹ. Dáng vẻ cậu lúc này giống hệt một thái giám đang hầu hạ nữ hoàng.
Giờ phút này, cậu đã hoàn toàn không còn tâm tư vớ vẩn nào nữa. Vừa rồi bị cưỡng hôn một cách khó hiểu, rồi lại ăn thêm hai cái tát trời giáng cũng khó hiểu nốt. Trong lòng hối hận, cậu cũng thực sự bị bộ dạng nôn mửa của mẹ dọa cho sợ. Cậu chỉ lẩm nhẩm cầu cho mẹ mau khỏe lại, mau khỏe lại, đừng khó chịu nữa…