Chương 7: Cảm Giác Hôn…
Hai mẹ con mặt mày xám ngoét. Một người thì môi tím tái vì nôn mửa dữ dội, một người thì mặt sưng vù vì ăn tát. Dáng đi lảo đảo, trông như một cặp mẹ con tị nạn đói đến hoa mắt chóng mặt. Họ cứ thế dìu nhau, chậm rãi đi qua hành lang, vào đến phòng sinh hoạt chung.
Liếc thấy bãi nôn trước sô pha, Tuyết Hoa nhíu mày, đè con trai đi tiếp, hướng về phía phòng ăn bên cạnh.
Vài phút sau, cô đứng vịn vào bàn ăn. Vốn định tự mình ra khoảng trống sạch sẽ bên cạnh làm vài động tác giãn cơ, nhưng vừa buông con trai ra chưa đầy hai giây, cơn choáng váng chết tiệt lại ập đến. Cô vội vàng khoác tay lên vai cậu, thúc giục cậu đi tiếp.
Tuấn Kiệt không biết mẹ muốn đi đâu, cũng không dám hỏi. Cậu đành dìu cô đi dạo trong nhà, đi vòng quanh các phòng và hành lang. Đi được rất nhiều vòng, nghe tiếng rên rỉ không ngớt của mẹ, cậu cũng hiểu lờ mờ, rằng mẹ muốn đi lại để giảm đau đầu.
Đi qua đi lại trong nhà mất gần 20 phút, Tuyết Hoa cảm thấy cơn đau đầu và chóng mặt không hề thuyên giảm. Nước đắng trong bụng vẫn cứ òng ọc trào lên cổ họng, cô chỉ có thể ráng nuốt xuống, quyết không chịu nổi cái cảm giác ghê tởm đó tràn vào miệng lần nữa. Thử dừng lại vài lần, cô càng không dám dừng bước. Chỉ cần dừng lại một chút, cơn buồn nôn kinh khủng lại ập đến. Hơn nữa, cô cũng lo nếu nôn tiếp, chắc nôn đến lòi ruột mất.

…Tuấn Kiệt bên này cũng “toang” không kém.
Không biết từ lúc nào, Tuyết Hoa đã dựa cả nửa người lên cậu. Cậu nhóc mới lớn lại một lần nữa nếm trải cảm giác nặng trĩu, đau đớn, đi không nổi, như thể đang vác núi. Thân hình nhỏ bé bị đè cho mồ hôi như tắm, đỉnh đầu bốc hơi nóng hầm hập. Cậu vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng, nín thở, khuôn mặt bầm tím cố gắng chịu đựng lê bước từng chút một.
Nghe tiếng thở ngày càng nặng nhọc bên dưới, Tuyết Hoa cũng hiểu con trai mình đang đuối lắm rồi. Nghĩ lại lúc nãy chính cậu đã vất vả đưa mình lên giường, trong lòng cô dâng lên một luồng hơi ấm. Nhưng cô thực sự không còn cách nào khác, trước mắt cứ như có hai cái xoáy nước, nhìn cái gì cũng quay cuồng. Chỉ cần dừng lại một chút, cơn đau bụng lại kéo theo buồn nôn ập đến, cô thực sự không dám dừng lại.
Ngoài ra, cô cũng lo, một khi buông con trai ra, cơ thể mất chỗ dựa, chắc chắn sẽ cắm đầu xuống đất.
Giữa tiếng rên rỉ đau đớn, cô thầm thề, sau này không bao giờ uống nhiều như vậy nữa. Cái đầu xinh đẹp say khướt lắc lư, chóp mũi ửng hồng của cô tựa lên đỉnh đầu Tuấn Kiệt. Một luồng hơi nóng ẩm, nồng nặc mùi mồ hôi xộc vào mũi. Cô bất ngờ phát hiện, cái mùi mồ hôi hơi mằn mặn, giống như mùi soda chanh này, lại có tác dụng xoa dịu cơn khó chịu trong người. Thế là cô dí sát mũi vào cái đầu ướt đẫm mồ hôi, hít thử vài hơi…
Quả nhiên, cô lập tức cảm thấy đầu óc tỉnh táo hẳn!
Cảm giác đó giống như đang chìm dần trong đầm lầy hôi thối, ngay lúc sắp tuyệt vọng, thì thấy một tia sáng thánh thiện xuyên qua bầu trời u ám, xua tan bóng tối vẩn đục xung quanh. Cô tìm thấy hy vọng rồi!
“Hừ… Hộc, hộc, hừ!”
Cô lập tức áp chặt mũi vào đỉnh đầu Tuấn Kiệt, ráng sức hít lấy hít để. Như thể đang tìm kiếm giọt sương cứu mạng, cô bất chấp tất cả, hít không ngừng nghỉ, chỉ muốn thoát khỏi cảm giác choáng váng đau đớn còn hơn cả chết này!
…Tuấn Kiệt cảm thấy mẹ hình như đang hôn đầu mình, trong đầu cậu hiện lên một dấu hỏi chấm to đùng.
Đỉnh đầu tê tê dại dại, ngược lại kích thích cậu có thêm chút sức lực, tiếp tục cõng mẹ đi tới.
Cơn đau đầu và chóng mặt tạm thời dịu bớt, giúp Tuyết Hoa có thêm thời gian suy nghĩ. Cô càng thấy kỳ lạ, sao mình lại không hề ghét mùi của con trai? Hình như lúc nãy xuống giường, cũng chính là vì dựa vào người con trai, ngửi thấy mùi này nên mới thấy đỡ hơn…
Theo cảm giác này, cô phân tích lại hành động cưỡng hôn con trai lúc nãy. Khi đó cô đang buồn nôn, nhịn muốn chết. Vừa liếc thấy cái miệng nhỏ hồng hồng, run rẩy của con, ngay lập tức, dường như cô mất hết lý trí, cả người cứ như bị mùi hương ngọt ngào phía trước kéo đi, cơ thể không kiểm soát được mà lao tới, tạm thời chặn đứng cơn buồn nôn.
Nói đi cũng phải nói lại, đó mới là nụ hôn đầu tiên đúng nghĩa trong đời cô.
Kết hôn bao lâu, cô chưa bao giờ hôn Thiên Thành, cãi nhau thì vô số lần.
Phải công nhận, cảm giác hôn… rất đã.
Cái lưỡi nhỏ mềm mại, nước bọt bên trên thì ngòn ngọt, nếm vào miệng, thật sự rất thanh mát, trơn tru.
Nhưng Tuyết Hoa cũng không hiểu, bình thường cô tuyệt đối không thể nói là thích mùi của con trai, tại sao bây giờ lại thấy cậu nhóc bên dưới thơm đến thế?
Miệng cũng thơm, nước bọt cũng thơm, da đầu cũng thơm, đến mồ hôi cũng thơm. Cứ như thể từng tấc da, từng giọt dịch trên người con trai đều thơm nức, như “nhân sâm” trong Tây Du Ký. Nếu không phải lý trí còn sót lại, cô thật sự muốn há to miệng cắn một phát.
Thực tế, Tuấn Kiệt vệ sinh rất kỹ. Ngày thường cậu đã tự tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài. Một là do Tuyết Hoa dạy dỗ bao năm, hai là cậu cũng có ý muốn lấy lòng mẹ.
Cộng thêm việc cậu thừa hưởng ngoại hình ba mẹ, trời sinh đã là một thiếu niên đẹp trai. Giống hệt Tuyết Hoa hồi nhỏ, đi đâu cũng được yêu mến. Nhiều bạn nữ cùng tuổi, thậm chí cả một số phụ nữ lớn tuổi nhìn thấy cậu, đều có ý muốn thân thiết. Chỉ là do Tuyết Hoa mắc bệnh sạch sẽ quá nặng về tâm lý, chỉ vì cậu là con trai mà không thèm phân biệt, xếp cậu vào cái mục “Hôi thối” trong đầu mình.
Tuấn Kiệt, thật sự rất oan.
Bây giờ Tuyết Hoa có thể vượt qua rào cản tâm lý, suy cho cùng, vẫn là nhờ tác dụng của thuốc.
“Ưm… A… Ai.”
Cô tiếp tục điên cuồng hít mùi mồ hôi trên đầu con trai, và vô thức cọ xát bộ ngực căng cứng vì động dục của mình vào lưng cậu. Cảm giác khoan khoái lan tỏa, cô mơ hồ nhớ lại những lời dịu dàng con trai thì thầm bên tai lúc nửa tỉnh nửa mơ. Hơi ấm trong lòng tụ lại thành một dòng suối nhỏ, xen lẫn sự ấm áp là nỗi hối hận tột cùng vì đã đánh cậu lúc nãy.
Thế là cô dự định, đợi tỉnh rượu, phải nói chuyện tử tế với con, xin lỗi con đàng hoàng. Chắc là thằng bé thiếu thốn tình thương, nên mới nhân lúc mình say rượu mà làm ra hành động như vậy…
Nhưng, điều đó không ngăn cản Tuyết Hoa suy nghĩ theo hướng ấm áp.
Tiếp tục hít mùi hương dễ chịu từ tóc con, Tuyết Hoa phần nào nghĩ thông suốt, con trai mình vốn dĩ không hôi. Chỉ là càng nghĩ càng thấy con trai thật đáng thương.
Nghĩ kỹ thì, có lẽ là do sau khi sinh, con trai thường xuyên được ông bà nội bế, trước một tuổi cũng là bà nội chăm nhiều. Mình cứ luôn có ảo giác là mùi trên người nó cũng không thơm tho gì.
Ông bà nội nó người nhà quê, tính tình thật thà, không chảnh chọe như Thiên Thành. Nhưng cái mùi “cá mắm ướp tỏi” cứ như có sẵn, ám trên người họ, cô thực sự không tài nào thích nổi.
Vì chuyện này, Thiên Thành đã lén cãi nhau với cô không chỉ một lần. Lần nào cũng chất vấn: “Ba mẹ anh có mùi gì? Em nói chuyện mà cũng đứng cách cả nửa mét, em còn ra dáng con dâu không?”
Tuyết Hoa có nỗi khổ không nói được. Người khác không ngửi thấy, nhưng cô ngửi thấy thật… Dù sao, cô cũng biết là mình sai. Những lúc như vậy, cô đều chọn cách im lặng nhận lấy lời phàn nàn của chồng.
Nỗi áy náy ùa về, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sưng đỏ, Tuyết Hoa càng hối hận vì đã ra tay lúc nãy.
Lúc phát hiện con trai sờ soạng mình, cô đúng là tức không chịu nổi. Nhưng cô cũng hiểu, việc đánh con phần nhiều là để trút giận vô cớ. Cô chỉ trút hết cơn giận với gã dê xồm ở quán bar, và nỗi oán hận tích tụ với chồng, lên người cậu con trai có vài nét giống chồng mình.
…Phải, nó là con của Thiên Thành, nhưng chẳng lẽ nó không phải là máu mủ ruột rà mình mang thai mười tháng, dốc lòng nuôi nấng? Cho dù nó đáng bị dạy dỗ, đánh một trận là được rồi. Đằng này, rõ ràng là mình tự dưng lao vào cưỡng hôn nó, sao lại có thể vô lý tát nó tiếp?
Tuyết Hoa bỗng thấy đau lòng. Đang xấu hổ, cô chợt nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn từ bên dưới, mới nhận ra cơ thể con trai đang run lên bần bật, có vẻ như không thể chịu nổi sức nặng của cô nữa.
Thể lực của Tuấn Kiệt, đúng là đã đến giới hạn.
Mồ hôi trên trán cậu tuôn như thác, chảy ròng ròng xuống má. Lưng và chân đau mỏi đến mức không trụ nổi, cột sống kêu “rắc rắc”, như thể sắp gãy đến nơi. Nếu không phải đang cõng mẹ, có lẽ cậu đã nằm bẹp dí như con chó chết.
Đôi mắt say liếc nhìn, biết con trai đang cố gồng, Tuyết Hoa hít mạnh một hơi mồ hôi trên da đầu cậu, giơ một tay chống vào tường, thử tự đi.
Bước một bước nhỏ, cô thấy vẫn loạng choạng. Cô dừng lại, cánh tay lại khoác lên bờ vai nhỏ bé tưởng chừng yếu ớt nhưng lại kiên cường lạ thường. Mũi cô dụi vào đầu cậu, nhíu mày, xót xa nói: “Mau dìu mẹ… qua phòng khách.”
“…” Tuấn Kiệt mệt đến mức không nói nên lời, cúi đầu nghỉ một lát, đợi cảm giác đau nhức ở lưng và chân dịu đi một chút, cậu hít một hơi thật sâu, cắn răng dìu mẹ đi về phía phòng khách bên cạnh.
Vào phòng, đến bên giường, Tuyết Hoa vội tự mình leo lên giường ngồi xuống. Còn Tuấn Kiệt thì chống hai tay lên mép giường, cúi gằm cái đầu như vừa ngâm nước. Mồ hôi trên đầu chảy thành dòng, theo tóc mai ướt sũng và khuôn mặt đỏ bừng, “tí tách” rơi xuống sàn.
Trong lòng ngổn ngang, nỗi áy náy nặng trĩu hiện lên trong mắt. Tuyết Hoa nhíu đôi mày say mèm, nhìn chằm chằm con trai. Cô giơ tay lên, muốn sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, nhưng loạng choạng mấy lần, vẫn không điều khiển được hướng và lực.
Trong miệng vẫn khô khốc, đắng ngắt, cô liền thuận thế đẩy nhẹ vai con, dịu dàng nói: “Đi… lấy cho mẹ, chai nước nữa.”
Tuấn Kiệt không còn sức đáp lời, chỉ “hộc hộc” thở sâu hai tiếng, cố lết cái thân sắp xụi lơ, quay người lảo đảo đi ra cửa.
Trên đường, cậu cố gắng lê đôi chân mỏi nhừ đi nhanh hơn. Vào bếp, cậu kéo cửa ngăn mát tủ lạnh, lấy một chai nước, ngửa cổ tu ừng ực.
Ực—— Ực—— Ực.
“——A!” Nước mát thấm vào cổ họng, cậu thở phào một tiếng, lập tức hồi lại chút sức lực. Cậu vung vẩy tay chân tê mỏi, giơ khuỷu tay quệt mồ hôi trên trán, rồi lại gõ gõ vào đầu, nhíu mày than thở. Trong lòng hối hận không để đâu cho hết, tối nay sao mình lại dại dột đi leo lên giường mẹ cơ chứ.
Má vẫn còn đau âm ỉ. Cậu co ngón tay, chọc chọc vào lớp da mặt hơi sưng, mặt mày rầu rĩ đạp mở nắp thùng rác, vứt chai rỗng vào, rồi lại mở tủ lạnh lấy chai khác. Cậu cúi gằm mặt, từ từ đi về phòng khách.
Vào phòng, cậu gọi một tiếng “Mẹ” rồi tiếp tục cúi đầu, rón rén bước tới, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt mẹ. Đứng trước giường, cậu giơ chai nước qua, lí nhí nói: “Nước, nước đến rồi… Ựa——!”
Một tiếng kêu thất thanh. Tuyết Hoa lờ tịt chai nước, một tay quàng qua eo cậu “Vèo” một phát, cô kéo giật cậu vào lòng. Không một động tác thừa, cô gạt đầu cậu qua, lập tức dí chặt mũi vào đỉnh đầu ướt đẫm mồ hôi, hít lấy hít để.
…Chỉ trong lúc Tuấn Kiệt đi lấy nước, cơn đau đầu và chóng mặt chết tiệt đó lại ập đến. Nó khuấy đảo khiến Tuyết Hoa phải bịt miệng, liên tục ợ khan, cố sống cố chết nén cơn buồn nôn.
Cố nén mấy lần, cô rên rỉ không ngớt, sống không bằng chết. Toàn thân, kể cả nội tạng và móng tay cũng đau nhức theo cái đầu. Thế nên, vừa thấy con trai quay lại, cô liền vồ vập lao tới, bắt đầu một vòng hít ngửi điên cuồng mới.
Ngửi mùi trên da đầu, cơn choáng váng trong não lập tức thuyên giảm. Tuyết Hoa thấy thật vi diệu, nhưng lúc này cô không có tâm trí đâu mà suy nghĩ. Cô chỉ biết hít một cách say sưa, quên cả kiểm soát lực tay. Cánh tay siết chặt, ghì cái cổ thon của cậu quá mạnh. Vài giây sau, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa mới bớt mồ hôi của Tuấn Kiệt lại đỏ bừng lên như gan lợn nướng, đỏ đến mức tím tái, trên nền tím còn lấm tấm vệt tát lúc nãy.
“Ực… Mẹ, mẹ… Ực!”
Cậu rên rỉ đau đớn, không nói được câu nào trọn vẹn. Hai tay cậu cào cấu cánh tay như gọng kìm của mẹ, giãy không thoát. Vành mắt và thái dương nổi đầy gân máu, cậu càng lúc càng ngạt thở.
Nhìn cảnh Tuyết Hoa siết cổ Tuấn Kiệt, y như một đấu sĩ đang thực hiện đòn siết cổ (naked choke) trong lồng bát giác. Hít một hơi no nê, cô mở mắt, liếc thấy mấy vệt gân máu nổi hằn trên trán con, mới nhận ra cậu sắp bị mình siết chết ngạt. Cô hoảng hốt, vội nới lỏng tay.
“Khụ… khụ khụ, khụ khụ!”
Tuấn Kiệt mềm nhũn, ngã vật sang một bên, cúi gằm đầu, khoé miệng chảy dãi, ho sặc sụa.
Tuyết Hoa bối rối, tay giơ lên lại hạ xuống. Vừa định mở miệng xin lỗi, lời nói đã bị một cơn ợ chua trong dạ dày chặn lại. Cô đành bịt miệng, nhắm mắt, ngửa cổ cố nuốt xuống thứ dơ bẩn đã trào lên cổ họng.
“Ưm…” Tuấn Kiệt khó khăn hít thở, đưa tay xoa xoa cái cổ đau điếng. Cậu quay cái miệng ươn ướt, rụt rè nhìn mẹ. Khuôn mặt đỏ bừng của cậu trông như một quả táo bị dọa sợ, toàn là vẻ kinh hãi và hoảng loạn.
Bộ dạng thê thảm này khiến Tuyết Hoa càng áy náy. Đôi mắt say của cô lóe lên tia tự trách. Cổ cô khẽ run, cô mím chặt môi, thả tay đang bịt miệng ra, định vỗ nhẹ lưng con an ủi. Nhưng Tuấn Kiệt vừa liếc thấy bàn tay to đang từ từ giơ lên, cậu liền mím chặt môi, nhắm mắt rụt đầu lại.
Cậu nhóc đinh ninh là mẹ định tính sổ tiếp. Khuôn mặt nhỏ nhắn run rẩy, mếu máo, cậu vội vàng xin lỗi: “Mẹ! Con… con sai rồi!”
Cậu rụt cổ lại, giống hệt một con cún con kẹp đuôi: “…Con thật sự không dám nữa, con con con sau này nhất định sẽ sửa! Con sẽ không bao giờ nghĩ bậy nữa!”
“Hừ, hừ… ực.”
Tuyết Hoa nhíu mày, muốn giải thích với con, nhưng đầu óc quay cuồng. Cô đành mím chặt môi, cúi đầu nuốt khan một cái. Ngẩng lên, cô bắt gặp ngay cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu, đột nhiên nhớ lại cảm giác sảng khoái, ngọt ngào lúc cưỡng hôn, cái cảm giác đã làm cơn buồn nôn biến mất. Ý nghĩ muốn hôn thêm lần nữa lại nảy sinh.
Nhưng rào cản luân lý đạo đức lại siết chặt lấy trái tim cô, khiến cô không tài nào “xuống miệng” được.
Tuyết Hoa biết rõ, nếu dừng lại ở đây, ngày mai cô còn có thể giải thích với con là do mình say. Nếu làm thêm lần nữa, thì đúng là vạch áo cho người xem lưng, có cạy nắp não ra cũng không tìm được cái cớ nào hợp lý.
Nhưng cô thật sự, thật sự, thật sự thèm cái vị ngọt trong miệng con. Thậm chí trong đầu cô còn nảy ra ý nghĩ táo bạo hơn——Cô mơ hồ cảm thấy, nếu làm tình với con trai, mình sẽ thoát khỏi vực thẳm đau đớn này, để lên thẳng đỉnh cao khoái lạc.
Thuốc dâm đang ngấm ngầm ảnh hưởng đến suy nghĩ của cô. Khi cô nhớ lại lúc tỉnh giấc, nhìn thấy cái quần đang đội lên của con trai, trong lòng cô bỗng rùng mình. Một cảm giác hưng phấn kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực. Hàng chục năm tưởng tượng về tình dục bỗng chốc trỗi dậy từ mọi ngóc ngách não bộ. Bàn tay đang vỗ lưng con, bất giác biến thành một cái vuốt ve.
Ngay giây sau, cô không kìm được mà nghĩ: “Kệ, dù sao cũng hôn rồi. Hay là mình cứ làm tới luôn đi, mai lại lấy cớ say, nói không nhớ gì hết…”
“…!?” Tuyết Hoa sững sờ, sao mình lại nghĩ mấy cái này?

Cô thầm rủa một tiếng, vội kìm nén ý nghĩ xấu xa. Vừa xấu hổ, bàn tay cô vừa siết lại, nắm chặt lấy áo sau lưng Tuấn Kiệt.
Tuấn Kiệt nhắm tịt mắt, cơ thể nhỏ bé hoảng sợ, như ngọn nến trước gió, run rẩy dữ dội hơn.
Cái vuốt ve vừa rồi làm cậu hy vọng, có lẽ mẹ đã tha thứ cho mình? Nhưng bây giờ thì cậu chắc chắn, mẹ vẫn đang muốn tính sổ——Cái vỗ về lúc nãy là để ướm lực, còn cái nắm áo này… là chuẩn bị ra đòn!!!
A… Chết rồi.
Nếu có thể, cậu hy vọng mẹ đừng tát vào mặt nữa.
Giống như hồi nhỏ, đánh vào mông là được rồi. Cho dù mông có bị đánh nát, cậu cũng chịu. Rốt cuộc là do mình tự làm tự chịu.
Nhưng cậu đợi mãi, vẫn không thấy mẹ ra tay. Cậu vẫn tin chắc vào suy đoán của mình, chỉ nghĩ đây là sự im lặng trước cơn bão. Có lẽ mẹ đang suy nghĩ, nên đánh mình đến mức nào mới hả giận…
Nếu ông trời cho cậu thêm một cơ hội, cậu sẽ không bao giờ có ý nghĩ bậy bạ với mẹ nữa. Có bao nhiêu JAV, anime và tiểu thuyết để xem, tại sao lại nghĩ quẩn, đi leo lên giường mẹ làm gì?