Chương 8: Thuốc Ngấm
“Hộc… Hộc! Ha ưm!”
Cơn đau quay cuồng lại ập đến như bão tố, môi Tuyết Hoa run bần bật, cô cố nuốt khan một cái, vội vàng cúi đầu hít hà mùi hương trên lưng con trai.
Tuấn Kiệt không dám chạy, cũng không dám đột ngột mở miệng xin tha, chỉ biết quỳ tại chỗ, khóc không ra nước mắt, run lẩy bẩy nghĩ kế sách.
Tuyết Hoa hít hai hơi, ngẩng đầu lên, dừng vài giây, rồi lại hít tiếp… Cứ thế vài lần, cô phát hiện ra, chỉ cần “hít” con trai, cơn đau trong đầu lập tức thuyên giảm, ngược lại, nếu dứt ra, cơn đau còn dữ dội hơn.
Không chỉ vậy, cô nhận ra kể từ khi nảy sinh ý nghĩ muốn “đụ” con trai, chỉ cần cô cố gắng chống cự lại ý nghĩ đó, da thịt bên dưới lại như có ngàn vạn con kiến bò, lục phủ ngũ tạng như bị lửa đốt, vừa ngứa ran vừa đau thấu xương, cảm giác tra tấn này thật khó mà chịu đựng.
Cái này không bình thường.
Đây tuyệt đối không phải là phản ứng của say rượu. Có say đến mấy cũng không thể thành ra thế này.
…Chắc chắn, là do bị gã dê xồm ở quán bar bỏ thuốc!
Nhưng mấu chốt của vấn đề là, ngay cả khi Tuyết Hoa phát hiện mình bị bỏ thuốc, cô cũng không có cách nào thoát khỏi tình trạng kỳ quái này.
“Mushroon II” được đám dê xồm trong giới gọi là “thần dược”, ngoài việc cực khó bị phát hiện thành phần, nó còn có khả năng đưa nạn nhân vào trạng thái mà bọn dê xồm mong muốn nhất, trong mọi điều kiện.
Như đã nói, thuốc này sẽ kích thích hệ thần kinh trung ương. Nạn nhân càng say, tác dụng kích dục của thuốc càng mạnh. Mà quan niệm về “cái ngàn vàng” và tửu lượng của mỗi phụ nữ là khác nhau. Nếu là loại phụ nữ vốn tính lẳng lơ, chỉ muốn đi tìm thú vui, thì chỉ cần hơi ngà ngà say là đã trở nên hoang dã. Còn với những phụ nữ coi trọng trinh tiết, bọn dê xồm sẽ tìm cách chuốc cho họ say, tốt nhất là say quắc cần câu, mất kiểm soát như Tuyết Hoa tối nay.
Đầu tiên, nạn nhân sẽ cảm thấy đau đớn như bị vạn con kiến cắn xé. Sau đó, một khi nam nữ bắt đầu “làm tình”, một thành phần bí ẩn trong thuốc sẽ phát huy tác dụng, kích thích thần kinh trung ương, tiết ra dopamine và adrenaline cực nhanh và cực nhiều, từ đó đạt được hiệu quả giảm đau. Vì vậy, khi nạn nhân đang ở trong trạng thái sống không bằng chết, họ thường khó mà chống lại sự khơi gợi của bọn dê xồm.
Qua đó cũng có thể thấy, kẻ chủ mưu đứng sau sai khiến gã dê xồm ra tay với Tuyết Hoa, có tâm địa bỉ ổi đến mức nào.
Cũng may là ý chí của Tuyết Hoa siêu mạnh, uống nhiều rượu như vậy, đổi lại là phụ nữ bình thường chắc đã “toang” từ lâu. Cô đã gồng mình chịu đựng đến tận bây giờ, điểm này khá giống Tuấn Kiệt——Đừng nhìn Tuấn Kiệt có vẻ ngoài thư sinh yếu đuối, đôi lúc đối diện với mẹ thì ngơ ngác, nhát gan. Chứ thật sự có trách nhiệm đặt lên vai, cậu có chết cũng không lùi nửa bước.
Sự kiên cường này của Tuấn Kiệt, là di truyền từ Tuyết Hoa. Nhưng thuốc dâm và cồn vẫn đang tàn phá cơ thể cô, cứ thế này, không phải là cách.
Cơn đau đớn tột cùng thúc giục cô biến mọi suy nghĩ thành ham muốn làm tình. Cô cố nén đến mức nội tạng như bị thiêu đốt, gần như đã đến giới hạn. Giờ phút này, cô thật sự muốn vứt bỏ mọi xiềng xích luân lý đạo đức, lao vào con trai, tha hồ mà hôn, mà hít, mà làm chuyện đó…
Thực ra, đây cũng không hoàn toàn là do thuốc. Tuyết Hoa đã kìm nén bao nhiêu năm, chưa bao giờ thực sự trải nghiệm khoái cảm ân ái. Cô mơ hồ có dự cảm, nếu bỏ lỡ cơ hội này, cả phần đời còn lại cô cũng không thể tận hưởng được niềm vui tình dục nữa.
Cô vẫn không định từ bỏ việc chống cự. Chỉ là càng cố nhịn, cơ thể càng khó chịu, cô đành nhắm tịt mắt, mím chặt môi, rên rỉ một cách đau đớn.
Gồng mình qua cơn đau thấu xương, cô không kìm được mà tự nhủ: “Nếu con trai đã nhân lúc mình say mà leo lên giường, chắc chắn nó có ý nghĩ đó với mình. Nếu nó có thể chủ động hôn mình, vậy có phải là mình có thể ‘thuận nước đẩy thuyền’, thành toàn cho nó không?”
…Vớ vẩn!
Tuyết Hoa nghiến chặt răng, cố đè nén dục vọng khổng lồ trong lòng. Cô vung tay, chỉ thẳng vào mặt con trai, nhíu mày, gào lên một câu hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ: “Con! Con có biết con vừa làm gì không!”
Tuấn Kiệt hai hàm va vào nhau lập cập, lắp bắp mãi không ra lời. Cậu lập tức nhảy dựng lên, dùng tư thế dập đầu lạy quỳ rạp trước mặt mẹ: “Biết, biết… Biết! Con biết sai rồi!”
Tuấn Kiệt liếc mắt thấy bàn tay sắt của mẹ giơ cao, thầm nghĩ tối nay đúng là kiếp nạn khó thoát. Cậu vội dúi đầu xuống, như con chim cút chỉ biết giấu đầu, chổng mông, cố giấu khuôn mặt sưng đỏ của mình vào ga giường.
Chát! Chát chát!
Chỉ nghe mấy tiếng chát chúa, nhưng cái tát không bay vào mặt mình…
Tuấn Kiệt run rẩy hé mắt, SỐC VÃI… mẹ đang tự tát mình? “Hả?”
——CHÁT!
Cảm giác khó chịu tột độ khiến Tuyết Hoa trở nên cực kỳ bạo lực. Cô liên tục tự tát mình thật mạnh, cố sống cố chết bắt mình phải vứt bỏ những ý nghĩ không đứng đắn kia!
Tay cô tát càng lúc càng mạnh, khuôn mặt xinh đẹp đoan trang nhanh chóng hằn lên những vệt ngón tay đỏ lừ. Tuấn Kiệt nhìn mà tim đập thình thịch. Do dự một lát, cậu không nghĩ nhiều nữa, co chân, nhảy một phát như con ếch chồm tới, giơ tay giữ chặt cánh tay đang vung vẩy của mẹ!
“Mẹ! Đừng đánh! Đừng đánh nữa mẹ ơi! Con sai rồi! Con thật sự sai rồi mà!”
Tuy nhiên, cậu sáp lại lúc này, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, châm ngòi cho đống thuốc nổ dục vọng mà mẹ cậu đang cố đè nén!
Tuyết Hoa không thể kìm nén ham muốn làm tình được nữa. Cô ưỡn bộ ngực căng trướng đâm sầm vào ngực cậu, vung hai tay, ghì chặt lấy lưng cậu, nghiêng đầu, hút chặt lấy đôi môi nhỏ!
“Ư ư ư a… Mẹ, con không… Ưm chụt, chụt chụt… Mẹ đừng…”
Miệng Tuấn Kiệt vẫn đang lảm nhảm xin tha cho ai đó không rõ. Cái lưỡi nóng bỏng đã chặn họng cậu lại, đưa vào miệng cậu một mùi rượu thơm nồng như trà đen Ceylon. Cậu nhanh chóng bị hôn đến mụ mị.
…Còn Tuyết Hoa thì nước mắt lưng tròng.
Nước bọt của con trai đã gột rửa sạch sẽ mọi vị đắng chát trong miệng, trong cổ họng, và cả trong đầu cô. Nước bọt ngọt ngào thật sự như nước thánh, lập tức đè bẹp cơn buồn nôn.
“Ư… ư ư, ư ư ực! Ực, ực!!”
Cô tiếp tục hút lấy đôi môi nhỏ, điên cuồng mút mát, không ngừng tìm kiếm “cam lồ” trong miệng cậu. Kèm theo đó, adrenaline và dopamine trong cơ thể được tiết ra ồ ạt, như thể một cơn cuồng phong quét qua, cuốn phăng cơn đau đầu và chóng mặt.
Cùng lúc đó, thuốc dâm cũng mang đến một cơn sóng mãnh liệt. Dưới lớp mồ hôi, làn da của cô càng trở nên nóng rực. Mùi cơ thể nồng nàn bốc lên, mồ hôi thơm túa ra, chảy dọc theo cổ, như hai dòng suối nhỏ quyến rũ, men theo đường cong của cặp vú, dần tụ lại nơi khe ngực sâu thẳm.
Giữa hai háng, nước lồn cũng ồ ạt chảy ra từ cái lồn sâu thẳm, khiến chiếc quần lót vốn đã bị Tuấn Kiệt liếm ướt, nay càng thêm dính nhớp. Giữa cơn mây mưa, cô cảm thấy cơ thể ngày càng nóng nực, nhớp nháp, không kìm được ý muốn lột sạch đồ.
Nhưng khi cơn đau toàn thân thuyên giảm, lý trí cũng dần quay lại. Trong nháy mắt, cảm giác tội lỗi tột độ chiếm lấy tim cô, khiến cô hận đến nghiến răng, không ngừng chửi rủa mình mất tư cách làm mẹ. Cô đột ngột ngửa đầu ra sau, dứt môi khỏi con trai, phát ra một tiếng “Bốp” giòn tan.
Tuấn Kiệt mím đôi môi ướt sũng, rụt rè ngước nhìn mẹ. Lại bị cưỡng hôn lần nữa, cậu cố gắng định thần xem chuyện gì đang xảy ra… Nhưng cậu chỉ thấy mẹ đang thở hổn hển, phả ra hơi nóng, đôi mắt vằn lên tia máu hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống, giống hệt một con sói cái nổi điên. Cậu sợ đến cứng đờ người, không dám nhúc nhích.
“Chát!” Một tiếng vang lên, Tuấn Kiệt giật nảy mình, lại thấy mẹ đang tự tát mình…

Lần này cậu không nghĩ ngợi gì nữa, lập tức bay người tới, chuẩn bị giữ tay mẹ lại!
Tuyết Hoa trợn mắt lườm, gào vào mặt cậu: “Không được qua đây!”
Tuấn Kiệt khựng lại, hai tay giơ ra lơ lửng giữa không trung, mặt mếu máo, lo lắng khuyên: “Mẹ… Con xin mẹ, đừng đánh nữa mà.”
Tuyết Hoa nhìn chằm chằm vào ánh mắt quan tâm của con, nhắm nghiền mắt, nghiến răng thu tay về, cúi đầu im lặng.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô lộ vẻ như sắp sụp đổ. Vài giây ngắn ngủi trôi qua, cô gầm lên một tiếng giận dữ, nắm chặt tay đấm “Bốp” xuống giường, rồi bất ngờ đưa hai tay lên ngực, nắm lấy cổ áo, điên cuồng xé toạc!
Vài lần vẫn không xé rách được cái áo, cô nghiến răng ken két, gồng hết sức bình sinh, mười ngón tay như mười mũi khoan bấu chặt lấy vải. “Xoẹt——” một tiếng, cái áo bị xé toạc làm đôi…
Cặp vú đẹp lộ ra. Cậu nhóc đối diện SỐC TOÀN TẬP, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào khe ngực sâu hút, không biết phải làm sao.
Chỉ thấy cặp vú ướt mồ hôi căng phồng như hai quả bóng nước, bề mặt trắng hồng ẩn hiện mấy đường gân xanh. Không đợi cậu nhìn kỹ, Tuyết Hoa chùng vai, khiến hai quả cầu thịt rung rinh, rồi cô giật mạnh, ném phần vải rách xuống giường. Ngay sau đó, cô lại bắt đầu xé cái áo ngực.
Rắc—— Rắc——!
Dây áo ngực chắc hơn vải áo rất nhiều. Tuyết Hoa dùng hết sức cũng không xé đứt được, ngược lại còn bị siết đến đau da.
Cô lúc này đã hoàn toàn hoá điên, hai tay quơ quào loạn xạ trên ngực, vô tình móc được mép dưới của cái áo ngực, “Vụt” một tiếng lật ngược nó lên, cuối cùng cũng giải phóng được hai vú to, trắng nõn, tròn vo, lấm tấm mồ hôi.
Cô ngửa đầu thở dốc, khoan khoái. Cặp vú ướt mồ hôi tiếp xúc với không khí mát lạnh, khiến cô thấy dễ chịu bội phần.
Hai quả cầu thịt phập phồng dữ dội theo hơi thở, treo lủng lẳng trước ngực, như hai cái bánh bao trắng trẻo, nặng trĩu. Mùi cơ thể nồng nàn hòa lẫn với mùi rượu thơm lừng từ khe vú, tạo thành một mùi hương giống như sữa đặc, phảng phất bay vào mũi Tuấn Kiệt.
Cậu nhóc cạn lời, miệng há hốc, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhìn chằm chằm cặp vú trắng nõn đang phản chiếu ánh sáng chói lòa. Cậu thầm nghĩ vú mẹ bự vãi, hình dáng và màu sắc không thua gì mấy em gái trong JAV cậu từng xem, nhưng kích cỡ thì ăn đứt. Trong lòng cậu là một cú sốc, một cú sốc không thể tả…
Ánh mắt cậu nhanh chóng bị hút vào hai nốt màu hồng phấn trên đỉnh cặp vú trắng ngần. Quầng vú màu hồng phấn tinh xảo điểm xuyết ngay trên đỉnh vú, chiếm khoảng 1/4 bề mặt, màu sắc lộng lẫy như hai đóa hoa đào rơi trên nền tuyết xốp. Hai cái đầu vú cứng ngắc mọc sừng sững giữa vầng hoa, màu đỏ sậm, tròn trịa như ngọc, bề mặt có nhiều nếp nhăn tinh tế, đỉnh vú hơi lõm vào. Nhìn thoáng qua, như hai nụ hoa e ấp, nhưng nhìn tổng thể với cặp vú vĩ đại, lại giống như cặp mắt trong veo của hai con thỏ trắng bự.
Đôi mắt lanh lợi xen lẫn hưng phấn và căng thẳng của cậu liếc xuống dưới. Bụng dưới ướt mồ hôi của mẹ cũng phập phồng theo hơi thở, hai bên hông lấp ló đường “nhân ngư” khỏe khoắn. Cảnh tượng khiến cậu hoa mắt, không kìm được mà nuốt nước bọt ừng ực.
Bên này, Tuyết Hoa đã hoàn hồn. Cô đột nhiên nhận ra mình gần như đã tự lột truồng, lập tức xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu. Cô vội giơ tay che ngực, quay sang gắt lên với con trai: “Không được nhìn!”
Tuấn Kiệt ngẩng đầu nhìn vẻ mặt giận dữ của mẹ, nhất thời lại cảm thấy, mẹ lúc tức giận cũng đẹp vãi…
Sau một hồi im lặng, cậu nhe răng, cố nặn ra một nụ cười ngây ngô, vốn là để lấy lòng, nhưng trong mắt Tuyết Hoa, nó lại trông vô cùng bỉ ổi.
Vừa xấu hổ vừa tức giận, một ngọn lửa vô danh bốc lên. Cô gồng hết sức, vung tay phải tát thẳng vào khuôn mặt đang cười nịnh của Tuấn Kiệt.
Cú tát này quá mạnh. Chỉ nghe “BỐP——” một tiếng, cơ thể cậu nhóc như con diều đứt dây, bay văng ra sau, “Rầm” một tiếng, lăn xuống gầm giường!
Tuyết Hoa sững sờ, cánh tay lơ lửng giữa không trung. Cô cố gắng tập trung ánh mắt đang tan rã, nhìn về phía con trai vừa ngã…
Đợi một lúc, vẫn không thấy cậu dậy, cô khẽ gọi tên con hai tiếng: “Kiệt”, nhưng vẫn không có tiếng trả lời.
Trong cơn hoảng loạn, cô không màng che cặp vú trắng ngần nữa, nén cơn đau đầu như muốn nổ tung, lồm cồm bò ra mép giường, trợn đôi mắt say đỏ ngầu, thò đầu nhìn xuống gầm giường.
“Ôi, ư ư…”
Tuấn Kiệt bị tát choáng váng, đang ôm mặt nằm rên rỉ dưới đất. Thấy mẹ thò đầu xuống, cậu lập tức nín bặt.
Cậu bỏ tay khỏi mặt, run rẩy chống người dậy, quỳ thẳng trên sàn, cẩn thận cúi đầu, không dám liếc nhìn cặp vú đẹp của mẹ thêm một lần nào nữa.
Thấy con trai không sao, Tuyết Hoa đặt tay lên tim, nhắm mắt thở phào nhẹ nhõm.
Cô mở mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bị sưng một bên của con, bỗng thấy đau lòng khôn xiết… Bàn tay đang đặt trên tim dần nắm lại thành quyền. Cô đột ngột dang hai tay, bổ nhào xuống, kéo giật Tuấn Kiệt từ dưới đất lên giường, ôm chặt cậu vào lòng, áp má mình lên má cậu, cọ cọ, miệng không ngừng xin lỗi.
“Xin lỗi! Mẹ không cố ý!”
Cọ xát một lúc, đôi môi nóng bỏng của cô lại bất giác trượt trên má cậu, và vô thức liên tục dùng cặp vú của mình áp vào lồng ngực đang run rẩy của cậu.
Cho dù Tuấn Kiệt có “máu dê”, thì lúc này cậu cũng không còn “gan” nữa. Cậu gồng cứng người, không dám nhúc nhích, chỉ sợ mẹ hôn xong, lại đột ngột nổi điên, lại tát.
Khoái cảm từ mũi và đầu vú truyền vào cơ thể Tuyết Hoa, mang theo từng luồng điện chạy rần rần, xoa dịu não bộ đang đau nhức của cô. Cảm giác khoan khoái mang lý trí quay trở lại. Cô sững sờ nhận ra, mình đang ở trần, ôm hôn, sờ nắn con trai.
Ánh mắt ngượng ngùng liếc đi, hai chân đẹp đạp loạn xạ trên ga giường, cô lùi lại như chạy trốn. “RẦM” một tiếng, lưng cô đập mạnh vào thành giường.
Cô quay mặt đi, nhắm chặt mắt, cổ họng phát ra vài tiếng rên rỉ đau đớn. Cô giơ tay che cặp vú, tay kia giơ lên thái dương, day mạnh.
Chịu đựng một lát, cô ngửa đầu, đập “Bốp bốp” vào thành giường. Trong lòng cô vô cùng lưu luyến cảm giác khoan khoái khi ôm con trai lúc nãy. Chỉ cần tách khỏi con trai, đầu óc cô lại như bị cối xay, toàn thân như bị kim châm, vừa đau thấu xương vừa ngứa ngáy không chịu nổi.
Bốp, bốp, bốp, bốp——.
Tình trạng cơ thể ngày càng tồi tệ, Tuyết Hoa đành bỏ tay đang che vú ra, dùng cả hai tay, trái một cái, phải một cái, lại bắt đầu tự tát mình.
Cô tát càng lúc càng mạnh, tát đến mức vú rung lắc, tóc tai bay tứ tung. Mỗi tiếng tát vang lên, mồ hôi trên tóc lại văng ra. Còn Tuấn Kiệt ở đối diện, cơ thể cũng run lên theo từng tiếng tát chát chúa.
Tuấn Kiệt thật sự không thể nhìn mẹ tự hành hạ mình như vậy. Cậu mặc kệ mặt mình đang đau rát, lại gào lên, bò tới, liều mạng chộp lấy một cổ tay đang giơ lên của mẹ!
Nói cậu sợ đau thì đúng, nhưng hễ dính đến mẹ, cậu lại quên mất bản thân mình.
Về phía Tuyết Hoa, cánh tay vừa chạm vào lòng bàn tay nóng rẫy của con, một cảm giác tê dại khoan khoái chạy rần rần. Cô hoảng hốt, sợ mình không kìm chế được, vội giằng tay ra. Nhưng con trai lại ôm ghì lấy, nhắm mắt gào khóc, nhất quyết không buông…
Cô giằng không ra, cũng không nỡ đánh con nữa, đành dừng lại, mắt nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cậu, trong lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng.
Trong im lặng, hai hàng nước mắt trào ra, lăn dài trên gò má ửng hồng.
Thân thể ngọc ngà tựa vào thành giường, như một pho tượng. Mồ hôi ướt đẫm ga giường và gối. Mùi cơ thể nồng nàn quyện với mùi rượu lan tỏa khắp phòng.
Trên cặp vú trắng ngần, giữa hai xương đòn, gần tim, cũng ửng lên một mảng đỏ hồng giống như trên má. Làn da hồng hào lấm tấm mồ hôi, như một đám rêu đỏ mọc trên bãi cát trắng.
Tuấn Kiệt mở mắt nhìn mẹ, trong mắt không còn chút dục vọng nào. Cậu gồng mình, vẫn ghì chặt lấy tay mẹ.
“…” Tuyết Hoa cũng nhìn cậu. Cô giơ tay kia lên, muốn xoa khuôn mặt bị mình đánh sưng, nhưng Tuấn Kiệt lại nhắm tịt mắt, nghiêng đầu né đi.
…Phản ứng này khiến Tuyết Hoa đau thắt lòng.
Tuấn Kiệt từ từ mở mắt, nhìn người mẹ đang đầm đìa nước mắt, cậu cũng không kìm được nỗi buồn, sụt sịt hỏi: “Mẹ… Rốt cuộc mẹ bị sao vậy?”
Trái tim kiên cường của cô vỡ vụn ngay khoảnh khắc này. Tuyết Hoa cúi vầng trán đẫm mồ hôi, gục lên vai con, hít lấy hít để, hôn lên đó thật mạnh: “Mẹ… Mẹ khó chịu chết mất…”
Nghe tiếng mẹ nức nở đau đớn, Tuấn Kiệt cũng nghiêm túc suy nghĩ, tại sao tối nay mẹ lại kỳ lạ đến vậy. Cậu hiểu lờ mờ rằng, ôm và hôn mình, mẹ sẽ thấy dễ chịu, nhưng trong lòng mẹ không chấp nhận được, nên mới trở nên bạo lực như vậy.
Do dự một lát, Tuấn Kiệt cắn chặt răng, như thể chuẩn bị, cậu buông tay ra, đưa lên hai bên thái dương của mẹ, dùng mấy ngón tay day day.
Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần, chìa cái mặt sưng vù ra, sẵn sàng đón nhận cái tát của mẹ.
Những gì xảy ra tối nay khiến cậu không thể không lo sợ, nhưng so với bị đòn, cậu sợ nhìn thấy mẹ tự hành hạ mình hơn.
Hành động nhỏ bé này khiến trái tim tuyệt vọng của Tuyết Hoa vô cùng cảm động. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sưng vù đến đau lòng, cô bật khóc nức nở: “Xin lỗi… Xin lỗi! Xin lỗi!”
“Không, không sao đâu mẹ.” Bàn tay nhỏ vẫn dịu dàng day thái dương, Tuấn Kiệt thả lỏng quai hàm, cố nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt đau rát: “Con không đau, con… con chịu đòn được. Như vầy, mẹ có đỡ đau đầu hơn không?”
Cái xoa bóp của con trai mang lại cho Tuyết Hoa một chút ấm áp và dễ chịu, nhưng đó chỉ như muối bỏ bể, không thể nào làm dịu cơn đau như ngàn vạn mũi kim châm trong người cô.
Tuấn Kiệt cũng nhận ra điều đó. Cậu tắt nụ cười, đau lòng đề nghị: “Mẹ… Nếu mẹ thấy dễ chịu, mẹ cứ đánh, đánh con đi…”
Tuyết Hoa nghe vậy, hai tay vò chặt áo sau lưng con, run rẩy gào lên nỗi áy náy: “Mẹ thề! Sau này sẽ không bao giờ đánh con nữa!”
“Dạ… dạ, con biết rồi. Mẹ cũng đừng tự đánh mình nữa.”
Cái gì đúng, cái gì sai, những điều cần hiểu, Tuấn Kiệt đều hiểu.
Nhưng mẹ khó chịu đến thế này, cứ tiếp tục…
Suy nghĩ một lát, cậu đưa ra đề nghị mới: “Hay là, mình đi bệnh viện?”
Tuyết Hoa rên rỉ, lắc đầu quầy quậy. Bộ dạng “xấu xí” này, cô tuyệt đối không muốn người ngoài nhìn thấy.
“Nhưng… Mẹ, mẹ say đến mức này rồi…” Tuấn Kiệt tiếp tục khuyên: “Hay là mình đến bệnh viện đi, nha mẹ?”
Tuyết Hoa ngẩng khuôn mặt sầu thảm đỏ bừng lên, nhìn con trai. Dù một bên mặt sưng vù, cậu vẫn đang lo lắng cho cô. Cảm động và áy náy cùng lúc ùa về.
Cô nín thở. Hai đầu vú ửng hồng run lên theo cơn đau thấu xương. Cô cố nặn ra một nụ cười cứng rắn với con: “Không cần đâu… Mẹ bây giờ, đỡ nhiều rồi…”
Tuấn Kiệt nghĩ, có lẽ mẹ đang cần ba nhất, nên cậu nhíu mày hỏi tiếp: “Vậy con gọi điện, kêu ba về nha?”
Tuyết Hoa vừa nghe, đột nhiên nổi giận: “Không được tìm ông ta!”
Nỗi oán hận trong lòng cô vẫn chưa tan. Nếu không phải vì Thiên Thành, tối nay cô đã không ra quán bar uống rượu. Không ra quán bar, thì đã không bị dê xồm bỏ thuốc.

Tuấn Kiệt bị tiếng gầm này dọa cho sợ hãi, cậu rụt cổ cúi đầu. Ngay lúc cúi xuống, mắt cậu lại vô tình đập vào cặp vú của mẹ. Cậu nhìn chằm chằm hai giây, rồi sực tỉnh, nhắm tịt mắt: “Con xin lỗi!”
Tuyết Hoa thở dốc vài hơi, vội hạ giọng giải thích với con: “Mẹ không có mắng con… Ưm.”
Tiếng gầm lúc nãy cũng khiến cơn ghê cổ ập đến. Chưa nói xong một câu, cô lại buồn nôn.
Tuyết Hoa bịt miệng, cảm thấy mình sắp bị dày vò đến phát điên rồi.
Tuấn Kiệt hít một hơi, run rẩy thú tội với mẹ: “Con biết, con không được phép… Chỉ, chỉ có ba mới được… Con không nên nhân lúc mẹ say, làm mấy chuyện đó… Mẹ, mẹ không khỏe thì cứ đánh con, con không sao, con thật sự không sao đâu…”
Nén cơn đau quay cuồng trong não, Tuyết Hoa thật sự chịu hết nổi rồi.
Đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào đôi môi nhỏ đang run rẩy, cô không muốn nhịn nữa.
Chỉ trong một nốt nhạc, xiềng xích luân lý đạo đức bay sạch. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, 30 mấy năm dục vọng bị dồn nén bùng nổ! Cô buông tay khỏi miệng, phả ra một hơi thở nồng nặc dục vọng, nghiêng đầu, đè mạnh môi mình xuống!