Chương 31: Cuộc Gọi Từ Trang
Vy đang nằm trên thảm Pilates, hông nâng cao trong tư thế Bridge Pose. Cô siết chặt sàn chậu theo hướng dẫn của Minh, cảm nhận rõ lồn co thắt mạnh mẽ, se khít hơn hẳn trước. Mồ hôi lấm tấm trên trán, quần legging mỏng dính sát vào da. Điện thoại để bên cạnh thảm rung nhẹ. Vy liếc nhìn, là cuộc gọi từ Trang – văn thư cùng cơ quan, người bạn đồng nghiệp mà Vy hay tâm sự.
Cô dừng tư thế, xin phép Minh rồi bắt máy:
“Alo Trang, có chuyện gì vậy?”
Giọng Trang bên kia đầu dây hơi run:
“Vy ơi… mày rảnh không? Tao đang buồn lắm. Chồng tao dạo này lạ lắm… Tao muốn gặp mày nói chuyện. Mày có thể ra quán cà phê quen gần cơ quan được không? Tao đang ở đó.”
Vy nghe giọng Trang lo lắng, liền gật đầu:
“Được rồi. Tao đang tập, khoảng 20 phút nữa xong. Mày chờ tao nhé.”
Kết thúc buổi tập, Vy tắm nhanh, thay đồ và lái xe đến quán cà phê nhỏ gần UBND phường. Trang đã ngồi sẵn ở góc khuất, mắt đỏ hoe, trước mặt là ly cà phê nguội ngắt. Trang ngang tuổi Vy, dáng người cũng thon thả, nhưng không xinh bằng. Khuôn mặt Trang hơi tròn, da không mịn màng bằng, và nụ cười luôn thiếu chút tự tin.
Khi Vy ngồi xuống, Trang nắm tay cô ngay lập tức, giọng nghẹn ngào:
“Vy… tao không biết phải nói với ai nữa. Chồng tao dạo này lạnh lùng lắm. Tối nào tao cũng mặc đồ ngủ khiêu khích, áo mỏng không ngực, quần lót ren ngắn… Nhưng nó chỉ ôm rồi ngủ, thỉnh thoảng mới làm tình. Mà làm cũng gượng gạo, như hoàn thành nhiệm vụ cho xong. Nó không hôn lâu, không vuốt ve, chỉ đẩy nhanh rồi nằm quay mặt đi…”
Trang lau nước mắt, giọng nhỏ lại:
“Tao buồn lắm Vy ơi… Tao không biết nó chê tao già, chê tao là gái hai con, hay nó có người khác. Tao hỏi thì nó bảo bận công việc… Tao sợ lắm…”
Vy lắng nghe, siết chặt tay bạn. Hai người gọi thêm rượu vang. Ly này qua ly khác, Trang uống nhiều hơn, say dần và kể tiếp những chi tiết đau lòng. Vy an ủi bạn, nhưng trong lòng cũng dâng lên nhiều cảm xúc phức tạp.
Hai ly rượu vang đỏ đã cạn, Linh (Trang) lau nước mắt, giọng vẫn còn run run sau khi kể hết những nghi ngờ về chồng. Quán rượu lúc này đã vắng hơn, chỉ còn tiếng nhạc nhẹ và tiếng cười xa xa từ bàn khác. Trang nhìn Vy một lúc lâu, rồi đột nhiên hỏi bằng giọng nhỏ nhưng tò mò:
“Vy… mày với Thành… cuộc sống tình dục của hai người thế nào? Tao hỏi thật lòng đấy. Tao đang rối bời quá, muốn nghe mày kể để… để xem tao có phải là người lạ lùng không.”
Vy khựng lại, tay siết chặt ly rượu. Cô không ngờ Trang lại hỏi thẳng như vậy. Trang nhìn cô chăm chú, mắt hơi say, chờ đợi.
Vy cười gượng, giọng nhẹ nhàng:
“Thành… cũng bình thường thôi. Anh ấy bận công việc, thỉnh thoảng mới làm tình. Nhưng khi làm thì… cũng ổn.”
Trang nghiêng người sát hơn, giọng nhỏ hơn:
“Ổn nghĩa là sao? Mày kể chi tiết đi. Tao đang cần nghe thật. Chồng tao gần như không đụng đến tao nữa… còn mày với Thành thì sao? Anh ấy có hay chủ động không? Có làm mày sướng không? Hay cũng chỉ… cho xong chuyện như chồng tao?”
Vy đỏ mặt, ngón tay xoay ly rượu. Cô im lặng một lúc, rồi thở dài nhẹ:
“Thành… anh ấy cũng hay chủ động lúc mới cưới. Nhưng dạo này ít hơn. Khi làm thì… anh ấy cũng cố gắng, nhưng không sâu, không lâu. Em đôi khi phải giả vờ sướng cho anh ấy vui. Nhưng… em cũng không dám đòi hỏi nhiều.”
Trang nhìn Vy chăm chú, giọng hơi run:
“Mày… có bao giờ cảm thấy thèm không? Tao thì thèm lắm… thèm bị đụng chạm, thèm được làm tình thật sự. Mày có bao giờ… tự sờ mình không? Hay tìm cách khác?”
Vy cúi xuống ly rượu, mặt nóng bừng. Cô không dám kể hết sự thật – những cuộc gặp với Hà, những lần thủ dâm điên cuồng, những khoảnh khắc bị ông Hải địt trộm. Nhưng dưới tác dụng của rượu và sự gần gũi của bạn thân, cô khẽ gật đầu:
“Có… em cũng thèm. Đôi khi em phải tự làm một mình… để thỏa mãn.”
Trang siết chặt tay Vy, mắt long lanh:
“Mày kể thêm đi Vy… Tao đang rất cần nghe. Kể thật lòng đi…”
Vy nhìn bạn, lòng hỗn loạn. Cô biết nếu kể tiếp, mọi thứ có thể sẽ đi xa hơn.