Chương 36: Đoàn Thanh Tra Bất Ngờ
Buổi chiều tại UBND phường X, không khí vẫn còn căng thẳng sau những ánh nhìn kín đáo suốt cả ngày. Vy và Trang ngồi ở hai bàn gần nhau, váy ngắn xô lên, quần lót lọt khe khiến cả hai phải cắn môi mỗi khi cử động. Chúng tôi vừa nhắn tin cho nhau về “trò chơi bí ẩn” thì điện thoại nội bộ reo vang.
“Vy, Trang, vào phòng phó chủ tịch ngay,” giọng thư ký vang lên ngắn gọn.
Hai người nhìn nhau, tim đập nhanh. Ông phó chủ tịch Nguyễn Văn Hải – người đã từng “đụng chạm” Vy ở Mũi Né – đang ngồi nghiêm nghị sau bàn làm việc lớn. Bên cạnh ông là một đoàn thanh tra gồm 4 người: hai nam, hai nữ, mặc đồng phục nghiêm túc, mang theo tài liệu dày.
Ông Hải nhìn Vy, ánh mắt sâu nhưng giọng vẫn giữ vẻ công việc:
“Đoàn thanh tra vừa đến kiểm toán tài chính quý này. Vy là kế toán chính, em dẫn đoàn lên phòng riêng kiểm tra sổ sách đi. Trang hỗ trợ em.”
Vy gật đầu, cố giữ giọng bình tĩnh:
“Dạ, em dẫn đoàn lên ngay ạ.”
Cô dẫn đoàn lên tầng 2, vào phòng kiểm toán riêng – một căn phòng nhỏ, cửa kính mờ, chỉ có bàn dài, ghế và máy tính. Không khí nghiêm túc bao trùm. Các thành viên đoàn thanh tra ngồi ngay ngắn, mở laptop, yêu cầu Vy đưa sổ sách, báo cáo chi tiết.
Vy ngồi vào vị trí chủ trì, váy ngắn khẽ xô lên khi cô ngồi. Cô cảm nhận rõ ánh mắt của hai nam thanh tra thoáng dừng lại ở đùi cô lâu hơn bình thường. Trang ngồi bên cạnh, cũng cố giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng dưới bàn, chân hai người khẽ chạm nhau đầy ý tứ.
Đoàn làm việc rất nghiêm túc. Họ hỏi từng con số, yêu cầu Vy giải thích chi tiết từng khoản chi, từng hóa đơn. Không khí căng thẳng, chỉ có tiếng gõ bàn phím và giọng nói lạnh lùng của trưởng đoàn.
Nhưng Vy cảm nhận rõ: dù nghiêm túc đến đâu, những ánh mắt nam thanh tra vẫn lén lút quét qua ngực và đùi cô. Còn ông Hải, đứng sau lưng Vy một lúc, ánh mắt ông như đang nhớ lại những gì đã xảy ra ở Mũi Né.
Vy cắn môi, cố tập trung vào sổ sách, nhưng lồn cô lại khẽ co thắt. Cô biết, dù đoàn thanh tra đang làm việc nghiêm túc, trò chơi bí ẩn của cô và Trang… vẫn đang âm thầm tiếp tục.
Buổi làm việc kết thúc lúc 5 giờ chiều. Đoàn thanh tra thu tài liệu, ông Hải đứng dậy thông báo ngắn gọn:
“Hôm nay làm việc tốt. Tối nay cơ quan mời đoàn dùng bữa tối tại nhà hàng ven sông. Mọi người cùng đi.”
Vy và Trang nhìn nhau một thoáng. Cả hai vẫn mặc nguyên bộ đồ khiêu khích từ sáng. Vy gật đầu, giọng nhẹ nhàng:
“Dạ, em đi cùng ạ.”
Nhà hàng ven sông sang trọng, ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống mặt nước lấp lánh. Đoàn ngồi một bàn dài. Ông Hải ngồi đầu bàn, Vy được xếp ngay bên trái trưởng đoàn – một người đàn ông khoảng 45 tuổi, dáng người cao lớn, ánh mắt sắc bén và lạnh lùng.
Bữa ăn bắt đầu trong không khí trang trọng. Mọi người nâng ly, nói chuyện công việc. Vy cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng dưới bàn, váy ngắn của cô khẽ xô lên, để lộ đùi trong trắng mịn.
Giữa bữa ăn, trưởng đoàn nghiêng người sát lại, ghé tai Vy thì thầm bằng giọng rất nhỏ, chỉ đủ hai người nghe:
“Chị Vy… tôi đã xem qua một số chứng từ. Có vài khoản khá lạ. Lập khống phải không? Tôi chưa báo cáo lên trên… nhưng nếu chị muốn giữ bí mật, chúng ta nên nói chuyện riêng.”
Vy cứng người, tim đập thình thịch. Cô biết rõ ý của ông ta. Không nói gì, cô mỉm cười nhẹ, đặt ly rượu xuống và thì thầm đáp lại:
“Em hiểu rồi ạ. Chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút được không anh?”
Vy đứng dậy trước, dẫn trưởng đoàn ra ban công nhà hàng – một góc tối, nhìn ra sông, ít người qua lại. Gió đêm mát lạnh thổi qua. Vy quay lại, ánh mắt khêu gợi, giọng ngọt ngào:
“Anh… em biết anh phát hiện rồi. Em không muốn gây rắc rối cho cơ quan. Anh muốn em… làm gì để anh giữ bí mật cho em?”
Cô bước lại gần hơn, vai khẽ chạm vào ngực ông, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt ông, môi khẽ hé:
“Em sẵn sàng… nghe anh nói.”
Trưởng đoàn nhìn Vy, ánh mắt tối sầm lại đầy dục vọng. Ông ta đã hiểu rõ ý cô.