Chương 5: Cuộc Hẹn Định Mệnh
Những ngày tiếp theo trôi qua như một giấc mơ dài và hỗn loạn. Mỗi sáng tôi thức dậy với cảm giác tim mình đang đập lệch nhịp, như thể có một bí mật lớn đang đè nặng lên ngực. Tôi cố gắng sống bình thường: đi làm, nấu ăn, chăm sóc nhà cửa, nhưng đầu óc tôi chỉ toàn là Hà. Mỗi lần nhìn đồng hồ, tôi lại tính toán: còn bao nhiêu ngày nữa là thứ Bảy? Còn bao nhiêu giờ nữa là tôi sẽ bước vào khách sạn cũ ấy?
Dục vọng không ngừng gặm nhấm tôi. Ban ngày, giữa văn phòng, tôi ngồi trước máy tính mà lồn lại ướt át chỉ vì nhớ những tin nhắn của anh. Ban đêm, nằm trên giường, tôi quay lưng lại, cố gắng ngủ, nhưng cơ thể lại phản bội. Tôi phải cắn gối để không rên lên khi ngón tay vô thức lướt qua khe lồn. Tôi tự thủ dâm nhiều lần hơn bao giờ hết, nhưng mỗi lần lên đỉnh, tôi đều tưởng tượng là tay Hà, là cặc anh đang đâm sâu vào tôi. Khoái lạc đến rồi đi, nhưng nỗi day dứt vẫn còn đó, khiến tôi vừa sướng vừa khóc.
Tôi ghét bản thân vì sự yếu đuối ấy. Tôi biết rõ nếu gặp anh, mọi thứ sẽ không dừng lại. Anh sẽ không chỉ nói chuyện. Anh sẽ chạm vào tôi. Anh sẽ ôm tôi. Và tôi… sẽ để anh làm tất cả. Nhưng dục vọng thì mạnh hơn lý trí. Nó thì thầm trong đầu tôi mỗi đêm: “Chỉ một lần thôi… Chỉ gặp anh một lần, rồi em sẽ dừng lại.”
Thứ Bảy cuối cùng cũng đến. Tôi dành cả buổi chiều để chuẩn bị. Tôi tắm rửa kỹ lưỡng, thoa dầu thơm lên da, chọn bộ đồ lót ren đen mỏng manh nhất mà tôi có. Khi mặc váy, tôi nhìn mình trong gương và thấy một người phụ nữ khác – mắt long lanh, má hồng hào, cơ thể run rẩy vì hồi hộp và khao khát. Tôi lái xe đến khách sạn cũ, tay nắm chặt vô lăng đến trắng khớp. Mỗi cây đèn đường trôi qua đều như một lời nhắc nhở: “Em đang làm gì vậy? Quay đầu đi!”
Nhưng tôi không quay đầu.
Khi bước vào hành lang khách sạn, tim tôi đập mạnh đến mức tôi nghe rõ từng nhịp. Cửa phòng 412 mở ra. Hà đứng đó, vẫn cao lớn như ngày xưa, nhưng giờ đã là một người đàn ông trưởng thành, ánh mắt anh nhìn tôi không chớp. Không một lời nào, anh kéo tôi vào phòng, đóng cửa lại.

Khoảnh khắc anh ôm tôi, mọi thứ tan vỡ. Môi anh tìm thấy môi tôi, nụ hôn không còn ngây thơ như ngày xưa. Đó là nụ hôn của người đàn ông đã chờ đợi quá lâu – cuồng nhiệt, chiếm hữu, lưỡi anh cuốn lấy lưỡi tôi, tay anh siết chặt eo tôi. Tôi run rẩy trong vòng tay anh, nước mắt lặng lẽ rơi, nhưng cơ thể tôi lại siết chặt lấy anh, như sợ anh buông ra.
Hà thì thầm bên tai tôi, giọng khàn khàn:
“Em vẫn là của anh… đúng không Vy?”
Tôi không trả lời được. Tôi chỉ gật đầu, để mặc cho anh cởi phăng váy tôi, đẩy tôi xuống giường. Dục vọng đã thắng hoàn toàn.