Chương 9: Những Ánh Nhìn Thầm Lặng
Vy là kế toán trưởng. Công việc bận rộn đến mức cô hầu như không để ý đến mọi người xung quanh. Các đồng nghiệp trong uỷ ban phường chỉ là những bóng dáng quen thuộc, mờ nhạt trong tầm mắt cô.
Nhưng từ khi dục vọng trỗi dậy mạnh mẽ sau những cuộc gặp với Hà, Vy bắt đầu nhận ra những ánh nhìn. Ban đầu chỉ là những thoáng qua, nhưng dần dần, chúng trở nên rõ ràng và dai dẳng hơn, như những dòng điện chạy dọc da thịt cô.
Mỗi khi Vy cúi xuống nhặt tài liệu rơi dưới sàn – váy ngắn hơi xô lên, lộ ra đường cong đùi thon và phần mông tròn trịa – cô cảm nhận được ánh mắt của anh trưởng phòng dừng lại lâu hơn bình thường. Anh cố gắng quay đi, nhưng Vy biết rõ – ánh mắt ấy đang lướt qua cơ thể cô như một lời vuốt ve thầm lặng.

Những lúc ngồi họp, khi chân Vy vô tình dang nhẹ hoặc váy xô lên một chút, cô nhận ra anh phó ban thường liếc nhìn xuống dưới bàn. Ánh mắt anh lấp lánh một thứ gì đó khó tả, như đang tưởng tượng những điều ẩn giấu bên dưới lớp vải mỏng. Còn các anh nhân viên trẻ thì càng không giấu nổi. Mỗi khi Vy đứng dậy photocopy tài liệu, cúi người trước máy, áo sơ mi hơi bung nút, lộ ra khe ngực sâu hun hút, họ dừng tay gõ máy, nuốt nước bọt ừng ực, mắt dán chặt vào đường cong cơ thể cô.
Vy biết tất cả. Cô biết những ánh nhìn ấy không còn vô hại. Chúng mang theo sự thèm muốn, sự tò mò và cả những tưởng tượng dâm đãng. Mỗi lần nhận ra, lồn cô lại co thắt nhẹ, một dòng nước nóng ấm rỉ ra thấm quần lót. Cô xấu hổ với chính mình. Cô tự hỏi: “Mình đang nghĩ gì vậy? Sao mình lại để ý đến những ánh mắt ấy?” Nhưng dục vọng đã thức tỉnh, và nó không dễ dàng bị kìm nén. Những ánh nhìn thầm lặng từ đàn ông xung quanh giờ đây không còn là gánh nặng, mà trở thành một loại kích thích nguy hiểm, khiến Vy vừa sợ hãi vừa… khao khát.