Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Tôi làm nguyệt lão cho cha và vợ của mình (Dark Ending)

Tôi làm nguyệt lão cho cha và vợ của mình (Dark Ending)

Chương 55: Nội y

Trong phòng khách, ngón tay tôi run rẩy xé toạc túi chuyển phát nhanh, bên trong rơi ra một mảnh vải đen đỏ xen kẽ — không phải, đó căn bản không phải mảnh vải, mà là một bộ đồ lót khiêu khích.

Phần trên là lớp voan đen mỏng tang, trước ngực chỉ có hai cánh hoa sương mù lờ mờ, miễn cưỡng che đi núm vú, nhưng dưới ánh đèn vẫn lộ rõ đường nét non tơ bên trong.

Phần dưới là chân váy ngắn cùng loại voan bán trong suốt, xếp ly dài đến gốc đùi. Cả bộ không có dây buộc hay khóa kim loại thừa thãi, chỉ thuần túy là lớp voan mỏng, sờ vào mát lạnh, như một lớp sương mù quấn trên làn da. Người mặc nó, dường như cả người đang được bao bọc trong lớp sương mù mập mờ ấy — bạn biết mọi tấc của cơ thể cô ấy đều ở đó, nhưng lại chẳng thể nhìn rõ, chỉ còn cách dùng trí tưởng tượng để lấp đầy những nơi bị lớp voan che khuất.

Thứ mập mờ nửa kín nửa hở này còn gợi cảm hơn cả khỏa thân.

Bởi vì nó không phải trực tiếp cho bạn xem, mà bắt bạn phải “đoán”, phải “lột”, phải “xé”.

Máu trong người tôi như dồn lên đỉnh đầu, mặt tôi tối sầm lại, suýt chút nữa đã xé toạc bộ đồ lót.

Đây không thể nào là của Tiểu Dĩnh được!

Sao cô ấy có thể mua thứ này?

Chắc chắn là gửi nhầm, hoặc… là ai đó mua để trêu cô ấy?

Thế nhưng trên phiếu chuyển phát nhanh ghi rõ ràng số điện thoại, địa chỉ khu chung cư Phong Viên của cô ấy, và “chỉ bản thân mới được ký nhận”.

Và anh shipper nói cô ấy “thường xuyên gửi đồ sang đó”.

Đầu óc tôi như nổ tung.

Khu chung cư Phong Viên.

Đó là nơi camera quay được cảnh cô ấy và bố tôi đã “chấm dứt” vào hôm đó.

Hôm đó họ không làm tình, chỉ nói chuyện.

Nhưng bây giờ bộ đồ lót này…

Bỗng nhiên tôi nhớ đến dáng vẻ yếu ớt của Tiểu Dĩnh khi khóc nức nở trong lòng tôi sau khi vườn chè bị vỡ nợ.

Tôi nhớ đến lúc đi du lịch Chu San, cô ấy rên ngọt ngào dưới thân tôi, bảo “chồng à, anh tuyệt quá”.

Tôi nhớ ngày nào cô ấy cũng đi sớm về muộn, bảo là để trả nợ, để vườn chè chỗi dậy.

Tất cả đều là giả.

Cô ấy vẫn tiếp tục.

Với bố tôi. Thậm chí có thể còn điên cuồng hơn.

Bởi vì bộ đồ lót này, cô ấy chỉ dám mặc trước mặt bố tôi — người đàn ông có thể khiến cô ấy lên đỉnh ngay lập tức, mang lại cho cô ấy “cảm giác như muốn chết” ấy.

Tuy nhiên, khi vuốt ve bộ đồ lót khiêu khích này, bên dưới của tôi lại cứng lên.

Cứng đến đau đớn.

Tôi muốn tự tát cho mình một cái.

Mình bị biến thái thế nào ấy nhỉ?

Vợ mình đang ở ngoài bị bố chồng hành cho muốn sống muốn chết, thế mà mình lại ngồi đây nứng lên vì bộ đồ lót khiêu khích của cô ấy?

Nhưng tôi không thể dừng lại được. Đầu óc tôi toàn những hình ảnh: Tiểu Dĩnh mặc bộ đồ này, quỳ trên ghế sofa ở khu Phong Viên, mông chồng cao lên, bố tôi thô bạo xé toạc đáy quần, đút từ phía sau vào thật mạnh.

Cô ấy cắn môi, không dám rên quá to, nhưng lại không nhịn nổi rên la…

Tôi ngồi sụp xuống ghế sofa, tay vẫn nắm chặt bộ đồ lót đó, các đốt ngón tay trắng bệch.

Nước mắt rơi xuống, một giọt, hai giọt, đọng lại trên những sợi ren.

Sao lại không thể cứu vãn được nữa?

Tôi đã bỏ ra năm mươi vạn để lấp lỗ hổng cho cô ấy, năn nỉ đủ điều để giữ bằng cấp cho cô ấy, tưởng rằng cô ấy cuối cùng đã quay đầu.

Kết quả thì sao? Cô ấy quay lưng đi mua thứ này, tiếp tục đi gian díu với bố tôi, tiếp tục làm một con điếm cho bố tôi.

Tôi phải làm thế nào? Xông đến bắt quả tang? Hay tiếp tục giả vờ ngu, chờ lần sau camera nhắc tôi đi xem cảnh cô ấy bị đút?

Tôi nhét bộ đồ lót lại vào túi, rồi nhanh chóng xuống lầu tìm lại anh shipper lúc nãy, bảo anh ta kiếm một cái túi khác để đựng đồ lót.

“Hả? Anh ơi, sao lại cất thế này được?” Anh shipper ngỡ ngàng, vì tôi đã xé phong bì ra rồi.

“Giúp anh với, cậu em. Điếu thuốc này em cầm lấy.” Tôi nhét cho anh shipper một bao thuốc ngon, bảo anh ta nhất định phải tìm cách.

Nhận được lợi ích, anh shipper liền đi kiếm cho tôi một tờ phiếu chuyển phát mới, điền y như phiếu cũ, rồi lấy một cái túi mới đưa cho tôi, giả vờ như chưa bóc.

Cầm lấy cái túi, tôi định nhờ anh shipper gửi đồ trở lại khu Phong Viên, nhưng cuối cùng tôi tự mình đi một chuyến.

Bưu cục bên đó đang kiểm kê kiện hàng, tôi bảo ông chủ bưu cục, kiện hàng này nhất định chỉ có bản thân mới được nhận. Ông chủ bưu cục chẳng biết tôi là ai, hững hờ đáp: “Được, nhưng đến giờ tôi đóng cửa, thất lạc kiện hàng thì đừng có trách tôi.”

Tôi cũng chẳng bận tâm, quay người rời đi. Lại lái xe nửa tiếng về đến nhà, tôi ngồi trên ghế sofa, mắt vô hồn lạc lõng, chẳng biết rốt cuộc khâu nào đã trục trặc.

Bỗng nhiên, tôi nhớ đến điện thoại của mình. Nếu Tiểu Dĩnh và bố tôi vẫn đang gian díu, thế thì tại sao phần mềm giám sát lại không nhắc tôi?

Đợi khi tôi lấy điện thoại ra, tôi mới phát hiện, đây lại không phải là chiếc điện thoại riêng tôi vẫn dùng.

Chiếc điện thoại này là máy làm việc được công ty cấp. Bình thường khi gặp dự án lớn, tôi thường đặt quyền riêng tư cho điện thoại cá nhân, không để ứng dụng gửi thông báo và cửa sổ bật lên.

Sau khi dự án kết thúc hoặc một thời gian, tôi sẽ mở lại quyền.

Nhưng lần này thời gian dự án cũng lâu, cộng với lòng cảnh giác với Tiểu Dĩnh của tôi bị lơi lỏng, nên căn bản không nhớ đến việc này, quyền hạn của phần mềm giám sát hoàn toàn chưa được bật.

Sau đó, tôi nhốt mình trong phòng sách, chuẩn bị xem lại những đoạn ghi hình giám sát tôi ít quan tâm trong khoảng thời gian này.

Tôi bắt đầu kết nối với camera ở khu Phong Viên. Bố tôi và Tiểu Dĩnh gian díu, chắc chắn sẽ vẫn chọn nơi đó làm điểm hẹn chính. Dạo này vườn chè sóng gió chưa lắng xuống, Đại Lợi và mọi người vẫn còn ở bên đó.

Thế nhưng tôi tua tới tua lui, mãi không thấy bóng dáng bố tôi và Tiểu Dĩnh.

Ể? Sao thế nhỉ?

Trong lòng tôi tràn ngập nghi hoặc. Tiểu Dĩnh đã mua cả đồ lót khiêu khích đến khu Phong Viên rồi, sao mà họ vẫn chưa bắt đầu gian díu?

Hay là họ vừa định bắt đầu thì tôi đã phát hiện ra bộ đồ lót?

Tôi lại kiểm tra cẩn thận một lần nữa, từ sau khi vườn chè của Tiểu Dĩnh vỡ nợ cho đến khoảng thời gian này, quả thực không có.

Hay là tôi hiểu nhầm?

Thực ra Tiểu Dĩnh mua để mặc cho tôi, nhưng lỡ tay chọn nhầm địa chỉ khu Phong Viên?

Nếu là do bố tôi mua, thì chắc chắn không phải bàn cãi nữa rồi, dù sao nếu dì Trương biết điều gì, chắc chắn sẽ nói với tôi.

Sau đó tôi tắt phần mềm, ngồi trên ghế trăm mối vẫn không có lời giải.

Đúng lúc tôi định bỏ cuộc thì bỗng nhiên ngước mắt lên nhìn về phía vị trí camera ẩn trong nhà.

“Chẳng lẽ…”

Tôi xác nhận lại một lần nữa khóa cửa phòng sách đã được đóng, rồi nhanh chóng lao về phía máy tính, lấy ra bản ghi hình từ camera trong nhà.

Tôi vẫn bắt đầu từ mấy hôm vườn chè vỡ nợ, rồi tua thanh trượt về phía sau.

Lúc đầu cũng giống ở khu Phong Viên, chẳng có nội dung gì, và cứ tua mãi đến hôm nay, vẫn không có phát hiện gì.

Tay tôi run lên, chuột nhảy quá một khúc trên thanh trượt, vừa lúc từ sáng nay nhảy đến lúc tôi về nhà lấy máy tính. Trên màn hình, tôi đang chạy khắp nơi tìm máy tính.

Phòng ngủ chính, phòng ngủ phụ, phòng khách, phòng sách, nhà bếp, đến cả phòng tắm tôi cũng chạy vào tìm. Nhìn thấy video, trong đầu tôi như có một tia sét đánh ngang.

Chiều nay tôi đã tìm khắp mọi nơi, duy nhất không vào phòng ngủ bố tôi từng ở!

Những phòng khác bình thường tôi cũng có thể vào, nhưng từ khi bố tôi đi rồi, chúng tôi căn bản không đến phòng đó, vì thế tôi theo bản năng cho rằng máy tính của tôi không thể nào ở trong đó.

Tay tôi run run, tua đồng hồ về trước một chút, rồi chuyển camera sang phòng của bố tôi. Máu trong người dồn lên một thoáng—

Bố tôi và Tiểu Dĩnh đang trần truồng dưới ống kính, người trước người sau đang giao cấu.

Cả hai đều không phát ra tiếng động. Để không bật ra tiếng rên, Tiểu Dĩnh còn dùng tay bịt chặt miệng.

Tiểu Dĩnh nằm sấp trên tường, chồm cặp mông căng tròn tròn về phía sau. Bố tôi ở phía sau lưng cô ấy ưỡn đáy chậu, cây dương vật to lớn ấy ra ra vào vào giữa hai bên mông Tiểu Dĩnh, còn lấp lánh ánh nước bóng nhẫy.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng