Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống công trường, hai bóng hình đổ dài trên mặt đất, đan
vào nhau thành một khối vững chắc. Một chương mới đã mở ra, đầy thử thách nhưng cũng
tràn ngập hạnh phúc.
Công ty Kiến Tạo ra đời trong một văn phòng thuê tạm vỏn vẹn 30 mét vuông, nhưng tràn
ngập bản vẽ và khát vọng. Thế nhưng, thực tế thương trường không hề trải hoa hồng như tôi
tưởng. Dự án đầu tay của tôi là thầu phụ hạng mục hoàn thiện cho một khu biệt thự liền kề.
Khó khăn ập đến ngay từ tháng đầu tiên: nhà cung cấp vật tư ép giá vì thấy tôi là lính mới,
đội thợ ruột thì bị đơn vị khác chèo kéo, và đau đầu nhất là dòng tiền bị nghẽn do chủ đầu tư
chậm thanh toán.
Có những đêm, tôi ngồi thẫn thờ trước màn hình máy tính, đầu óc quay cuồng với bảng cân
đối thu chi thiếu hụt. Chính lúc tôi định buông xuôi để đi vay lãi cao, chị xuất hiện.
Chị không đến với tư cách một người tình yếu đuối, mà đến với tư cách một “cố vấn thép”.
Chị đặt túi hồ sơ lên bàn, đổ ra một đống chứng từ và mắng tôi một trận ra trò:
– “Nam! Em làm kỹ thuật thì giỏi, nhưng quản trị dòng tiền thì em quá non. Nếu em vay lãi
nóng lúc này, Kiến Tạo sẽ chết yểu trước khi kịp hoàn thiện cái móng!”
Chị ngồi xuống bên tôi, cởi bỏ chiếc áo khoác sang trọng, xắn tay áo lên và cùng tôi rà soát
lại từng hạng mục. Chị chỉ cho tôi cách thương thảo lại với nhà cung cấp bằng cách dùng uy
tín cá nhân của chị để bảo lãnh. Chị dạy tôi cách “mềm nắn rắn buông” với chủ đầu tư để họ
giải ngân đúng hạn.
– “Tiền của chị đây, em cầm lấy mà trả lương cho anh em trước,” chị đẩy một cuốn sổ tiết
kiệm về phía tôi. “Đây không phải là chị cho không, mà là chị góp vốn vào công ty của người
đàn ông của chị. Chị tin mắt nhìn người của mình.”
Tôi nắm lấy đôi bàn tay đang có chút run vì mệt mỏi của chị, lòng trào dâng một cảm xúc
mãnh liệt. Đêm đó, trong văn phòng nhỏ hẹp, chúng tôi không làm tình cuồng nhiệt như mọi
khi. Chị tựa đầu vào vai tôi, hai đứa cùng ăn chung một bát mì tôm úp vội.
– “Cảm ơn chị… vì đã không bỏ rơi em lúc này.”
Chị cười, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn neon: – “Ngốc quá, công trình này là của chung mà.
Em xây gạch, còn chị xây nền móng niềm tin.”
Nhờ có sự tư vấn sắc sảo và mạng lưới quan hệ của chị, tôi đã lật ngược thế cờ. Tôi trực tiếp
xuống công trường, ăn ngủ cùng anh em thợ, đốc thúc tiến độ từng giờ. Sự chân thành và
quyết liệt của tôi, cộng với sự dàn xếp khéo léo của chị ở hậu phương, đã giúp dự án hoàn
thành vượt tiến độ 10 ngày.
Ngày nghiệm thu, chủ đầu tư bắt tay tôi khen ngợi hết lời. Khi cầm trên tay tờ biên bản thanh
toán đợt cuối, tôi lập tức gọi cho chị.
– “Sếp ơi, mình thắng rồi!”
Tiếng chị cười ở đầu dây bên kia khiến mọi mệt mỏi trong tôi tan biến. Khó khăn những ngày
đầu đã tôi luyện tôi thành một gã đàn ông bản lĩnh hơn, và trên hết, nó cho tôi thấy rằng chị
không chỉ là người đàn bà tôi yêu, mà còn là người bạn đồng hành không thể thay thế trên
đường đời.
Buổi tiệc mừng thắng lợi dự án đầu tay của Kiến Tạo được tổ chức tại một nhà hàng ven sông
lộng lẫy. Khách mời không nhiều, chỉ có những anh em thợ cốt cán đã vào sinh ra tử cùng tôi
những ngày đói vốn và một vài đối tác thân thiết. Nhưng tâm điểm của cả khán phòng tối
hôm đó chính là chị. Chị xuất hiện trong một chiếc đầm nhung màu xanh rêu thẫm, ôm sát
lấy thân hình đồng hồ cát vốn dĩ đã khiến tôi say đắm từ cái nhìn đầu tiên. Khác với vẻ lạnh
lùng, sắc lẹm ở công trường hay sự năng động khi đi khảo sát thực tế, chị của tối nay mang
một vẻ đẹp đằm thắm, mặn mà của một người đàn bà đang ở độ chín của nhan sắc và tình
cảm. Mái tóc chị được búi cao giản dị, để lộ chiếc cổ kiêu sa và bờ vai trần trắng muốt – làn
da mà tôi vẫn luôn ví như tuyết, mát rượi và mềm mại mỗi khi chạm vào. Đôi mắt chị không
còn ánh lên sự soi xét của một vị sếp, mà thay vào đó là cái nhìn dịu dàng, đầy tự hào dành
cho tôi. Mỗi cử chỉ của chị, từ cách cầm ly rượu vang đến cách mỉm cười chào hỏi mọi
người, đều toát lên sự tinh tế và ấm áp.
Khi buổi tiệc đến lúc cao trào, tôi bước lên sân khấu nhỏ, cầm micro nhưng đôi mắt chỉ khóa
chặt vào chị:
– “Mọi người biết đấy, Kiến Tạo có được ngày hôm nay là nhờ mồ hôi của anh em. Nhưng
với riêng tôi, Kiến Tạo sẽ không bao giờ tồn tại nếu không có một người phụ nữ đặc biệt.
Người đã mắng tôi khi tôi sai, tin tôi khi tôi tay trắng, và ôm lấy tôi khi tôi mệt mỏi nhất.”
Tôi bước xuống, tiến về phía chị. Chị đứng đó, hơi sững sờ, đôi gò má ửng hồng và đôi mắt
bắt đầu ngân ngấn nước. Chị đằm thắm đến lạ kỳ trong khoảnh khắc ấy – một sự yếu mềm
đầy nữ tính mà chị chỉ dành riêng cho tôi thấy.
Tôi quỳ một gối xuống, rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ:
– “Chị đã làm sếp của em, làm cố vấn của em, làm người yêu của em… Bây giờ, chị làm vợ
em nhé? Để em được chính thức xây dựng ‘công trình’ lớn nhất đời mình cùng chị.”
Chị không nói nên lời, chỉ run run đưa bàn tay ra. Tôi lồng chiếc nhẫn vào ngón tay chị, rồi
đứng dậy ôm lấy chị thật chặt. Chị gục đầu vào ngực tôi, tiếng rên khẽ vì xúc động hòa vào
tiếng vỗ tay rền vang của anh em. Mùi hương hoa nhài quen thuộc từ tóc chị bao lấy tôi, nồng
nàn và chân thật.
Tôi cảm nhận được trái tim chị đập liên hồi sau lớp vải nhung. Người đàn bà thép của tôi tối
nay sao mà nhỏ bé và cần được chở che đến thế.
– “Chị yêu em, chàng kỹ sư bướng bỉnh của chị,” chị thầm thì, giọng nói chứa chan tình cảm
như dòng nước suối mùa xuân chảy tràn vào lòng tôi.
Tiếng hô vang “Hôn đi! Hôn đi!” của đám anh em thợ làm rung chuyển cả gian phòng nhà
hàng. Những gã đàn ông công trường vốn dĩ thô ráp, nay lại hào hứng hơn bao giờ hết khi
được chứng kiến màn tỏ tình “chấn động” này.
Tôi nhìn chị, người đàn bà 32 tuổi vốn dĩ luôn nắm giữ quyền sinh quyền sát ở công trường,
nay lại đứng nép vào ngực tôi, hai má đỏ bừng. Chị bẽn lẽn, đôi mắt long lanh né tránh cái
nhìn của mọi người, trông chị lúc này chẳng khác gì một cô đại tiểu thư lần đầu biết yêu, vừa
ngây thơ vừa dịu dàng đến lạ.
– “Kìa… mọi người nhìn kìa… Nam, em làm chị ngại quá!” – chị nói khẽ, giọng thầm thì chỉ
đủ tôi nghe. Cách xưng hô “chị – em” giờ đây nghe sao mà ngọt ngào và đầy ý tứ.
Tôi cười lém lỉnh, cố tình trêu: – “Ơ, giờ này mà vẫn gọi bằng ‘chị’ sao? Vợ phải gọi bằng gì
chứ nhỉ?”
Chị liếc tôi một cái, cái liếc mắt sắc sảo thường ngày giờ chỉ còn lại sự nũng nịu. Chị mím
môi, hít một hơi thật sâu như để lấy hết can đảm rồi lí nhí trong cổ họng: – “Anh… anh chỉ
khéo bắt nạt người ta.”
Tiếng “Anh” thốt ra từ môi chị khiến tôi như muốn tan chảy. Không để mọi người phải đợi
lâu, tôi vòng tay siết chặt lấy vòng eo thon gọn của chị, cúi xuống đặt một nụ hôn thật sâu lên
đôi môi đang run rẩy vì xúc động. Chị khẽ nhắm mắt, đón nhận nụ hôn của tôi một cách đắm
say, mặc kệ tiếng huýt sáo và tiếng vỗ tay rầm rộ xung quanh.
Nụ hôn ấy không còn sự vụng trộm của văn phòng, không còn sự hoang dại của đêm mưa ở
lán trại, mà nó mang vị của sự cam kết, của một khởi đầu mới đầy vững chãi.
Khi tôi buông chị ra, chị vẫn còn hơi sững sờ, tựa hẳn người vào cánh tay rắn chắc của tôi để
khỏi ngã. Chị nhìn tôi, rồi nhìn đám anh em đang hò reo, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Ở
tuổi 32, sau bao nhiêu đổ vỡ và những tháng ngày gồng mình lên để mạnh mẽ, cuối cùng chị
cũng đã tìm thấy bến đỗ, tìm thấy một người đàn ông đủ bản lĩnh để chị được trở lại làm
người phụ nữ nhỏ bé, được bẽn lẽn và được yêu thương một cách trọn vẹn nhất.
Đêm hôm đó, dưới ánh đèn lung linh của thành phố, chúng tôi không còn là sếp và nhân viên,
không còn là những người cộng sự trong dự án, mà là một đôi tình nhân đang bước đi những
bước đầu tiên trên con đường xây dựng tổ ấm của chính mình.
Tiệc tan, chúng tôi trở về căn hộ của chị khi men rượu và men tình đã ngấm sâu vào từng
huyết quản. Ngay khi cánh cửa vừa đóng sầm lại, không cần chờ đến phòng ngủ, tôi đẩy chị
tựa vào bức tường phòng khách. Dưới ánh đèn LED sáng rực rỡ, mọi thứ trở nên rõ ràng và
chân thực đến mức nghẹt thở.
Sự ngượng ngùng bẽn lẽn lúc nãy ở nhà hàng biến mất, thay vào đó là một sự vồ vập khát
khao của hai cơ thể đã thuộc về nhau. Tôi gấp gáp cởi bỏ chiếc đầm nhung sang trọng, để nó
rơi xuống sàn như một phế tích của sự ngăn cách. Chị cũng nôn nóng không kém, đôi tay
mềm mại rà soát, lột bỏ chiếc sơ mi của tôi, để lộ khuôn ngực rắn chắc đầy hơi thở đàn ông.
Tôi bế thốc chị lên, đặt chị nằm ngay trên chiếc sofa dài ở phòng khách. Dưới ánh đèn sáng
trưng, cơ thể chị hiện ra lộng lẫy hơn bao giờ hết. Đây là lần đầu tiên tôi được chậm rãi, đàng
hoàng chiêm ngưỡng người đàn bà của mình mà không phải dưới ánh đèn mờ ảo hay sự vội
vàng của bóng tối.
Tôi cúi xuống, vùi đầu vào cặp vú căng tròn, trắng ngần như đôi gò bồng đảo tuyệt mỹ. Đầu
vú chị nhỏ nhắn, chỉ như đầu đũa và mang một màu hồng nhạt vô cùng tinh khôi, đối lập
hoàn toàn với làn da sạm nắng của tôi. Tôi ngậm lấy, day nhẹ rồi liếm láp, cảm nhận nó săn
lại dưới lưỡi mình. Chị ưỡn người lên, hai tay đan chặt vào tóc tôi, miệng thốt lên những
tiếng gọi tên tôi đầy mê dại: – “Anh… Nam… nhẹ thôi anh…”
Cái xưng hô “Anh – Em” lúc này như liều thuốc kích thích cực mạnh. Tôi trườn dần xuống
dưới, banh đôi chân thon dài của chị ra. Trước mắt tôi, “cô bé” của chị hiện ra đẹp đến ngỡ
ngàng, hồng hào và sạch sẽ. Tôi bắt đầu dùng lưỡi chăm sóc cho vùng nhạy cảm ấy. Chị lắc
người lên theo từng nhịp lưỡi, đôi chân quắp chặt lấy vai tôi.
– “Ôi… không… anh ơi… chỗ đó…” – chị rên rỉ, những tiếng rên của sự tận hiến.
Tôi dùng mọi kỹ năng, sự chậm rãi và nâng niu nhất để khám phá từng ngóc ngách bí ẩn. Chị
không còn là người sếp uy nghiêm 32 tuổi nữa, mà hoàn toàn tan chảy, oằn mình vì khoái
cảm mãnh liệt mà tôi mang lại. Khi cảm nhận chị đã sũng nước và run rẩy đến tận cùng, tôi
mới nhổm người lên, nhìn sâu vào đôi mắt đang đờ đẫn vì sung sướng của chị.
Chúng tôi hòa vào nhau ngay giữa phòng khách, dưới ánh sáng phô bày tất cả sự trần trụi và
chân thành nhất. Những cú thúc mạnh mẽ, những tiếng thở dốc hòa quyện, chúng tôi tận hiến
cho nhau như thể đây là lần đầu và cũng là lần cuối. Đêm nay, danh phận “vợ chồng” đã thực
sự được gắn kết bằng da thịt, bằng hơi ấm và bằng cả tương lai mà chúng tôi đã thề nguyện.
Dưới ánh đèn phòng khách rực rỡ, không gian như ngưng đọng lại, chỉ còn nghe thấy tiếng
thở dốc nồng nàn của hai cơ thể đang khao khát hòa quyện. Sau những giây phút đắm mình
trong sự chăm sóc dịu dàng của lưỡi, chị đã hoàn toàn đê mê, đôi mắt mơ màng nhìn tôi như
muốn dâng hiến tất cả.
Tôi khẽ nhấc hông chị lên, xoay người chị lại để chị chống tay xuống mặt sofa, tạo thành tư
thế từ phía sau. Trong khoảnh khắc này, sự đường bệ của một nữ quản lý hoàn toàn biến mất,
chỉ còn lại một người đàn bà với những đường cong tuyệt mỹ đang run rẩy chờ đợi. Tôi tiến
vào chị, chậm rãi nhưng chắc chắn. Cảm giác khăng khít đến từng milimet khiến cả tôi và chị
đều đồng thời thốt lên một tiếng rên thỏa mãn.
– “Em… em tuyệt quá…” – tôi thì thầm vào tai chị, tay siết chặt lấy vòng eo thon gọn.
Chị không đáp lời bằng tiếng, mà bằng cách lùi sâu người lại, chủ động đón nhận từng cú
thúc mạnh mẽ của tôi. Sự đồng điệu sau bao nhiêu sóng gió, từ những ngày giấu giếm trên
công trường đến lúc cùng nhau vượt qua khó khăn khởi nghiệp, giờ đây kết tinh lại trong
từng nhịp chạm da thịt.
Tôi xoay người chị lại một lần nữa, để chị ngồi lên người mình trong tư thế đối mặt. Chị chủ
động ôm chặt lấy cổ tôi, đôi gò bồng đảo căng tròn ép sát vào ngực tôi rắn chắc. Chị nhún
người, nhịp nhàng và đầy chủ động, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt tôi như muốn khắc sâu hình
bóng này vào tâm khảm. Ánh đèn sáng soi rõ từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán chị, soi rõ sự
khao khát tột cùng trong ánh mắt cả hai.
– “Anh… em yêu anh… yêu chồng của em…” – chị vừa rên rỉ vừa gọi tên tôi, tiếng gọi “Anh
– Em” giờ đây đã trở thành bản nhạc tình hay nhất mà tôi từng được nghe.
Tốc độ ngày một nhanh hơn, sự va chạm giữa hai cơ thể tạo nên những âm thanh ướt át, kích
thích thính giác đến cực độ. Tôi cảm nhận được cơ thể chị bắt đầu co thắt dữ dội, một luồng
điện chạy dọc sống lưng báo hiệu thời khắc thăng hoa đã đến. Tôi gầm nhẹ một tiếng, ôm
chặt lấy chị, thúc những cú cuối cùng đầy mãnh liệt.
Cả hai cùng run lên bần bật, một cảm giác khoái cảm tuột độ bùng nổ, khiến chúng tôi như
tan chảy vào nhau giữa phòng khách lộng lẫy. Chị gục đầu vào vai tôi, hơi thở dồn dập, đôi
tay vẫn không rời khỏi tấm lưng trần đẫm mồ hôi của tôi. Trong sự tĩnh lặng sau cơn bão
lòng, tôi biết rằng từ giây phút này, chúng tôi không chỉ là người tình, là vợ chồng, mà còn là
một phần hơi thở không thể thiếu của nhau.
Trong khoảnh khắc cao trào nhất, khi cả hai cơ thể đều rung lên bần bật vì khoái cảm tột độ,
tôi ôm chặt lấy chị, cảm nhận sự co thắt mãnh liệt từ bên trong “cô bé” đang siết lấy mình.
Tôi gầm nhẹ một tiếng, dồn hết sức lực cuối cùng để xuất tinh, cảm giác dòng nhựa sống
nóng hổi trào ra, lấp đầy sự khao khát của chị, tràn cả ra ngoài làn da trắng ngần của chị.
Cả hai đổ ập xuống sofa, hơi thở hòa vào nhau trong sự thỏa mãn đến tận cùng. Tôi vẫn chưa
chịu rút ra ngay mà cứ để mặc sự gắn kết ấy, tay vuốt ve mái tóc rối của chị. Nhìn chị lúc
này, gương mặt vẫn còn vương nét đờ đẫn sau cơn cực khoái, đôi mắt lim dim đầy vẻ hạnh
phúc, tôi không kìm được lòng mà nảy ra ý định trêu chọc.
Tôi ghé sát tai nàng, hít hà mùi hương hoa nhài nồng nàn rồi thì thầm bằng giọng khàn đặc,
đầy vẻ gian tà: – “Chết rồi vợ ơi… Anh xuất hết vào trong thế này, đầy cả rồi. Giờ anh bắt
đền đấy, em phải chịu trách nhiệm với cuộc đời anh cả đời thôi, không chạy đi đâu được nữa
rồi nhé!”
Chị nghe thấy, khẽ mở mắt nhìn tôi, đôi gò má vốn đang đỏ hồng vì cuộc yêu nay lại càng
thêm thắm. Nàng bĩu môi, nũng nịu đập nhẹ vào ngực tôi một cái rõ đau nhưng đầy tình tứ: –
“Anh… anh chỉ được cái tranh thủ thôi. Ai thèm chạy chứ? Mà người phải chịu trách nhiệm
là anh mới đúng, dám làm hư cả ‘sếp’ cũ của mình thế này à?”
Tôi bật cười sảng khoái, nhấc bổng nàng dậy để nàng ngồi gọn trong lòng mình, mặc cho sự
trần trụi và những dấu vết của cuộc yêu vẫn còn hiện hữu dưới ánh đèn phòng khách.
– “Được rồi, sếp đã ra lệnh thì em xin nhận tội. Từ nay về sau, thân xác này, công ty này và
cả những ‘đứa con’ sau này nữa, em xin bàn giao hết cho sếp quản lý. Chịu chưa nào?”
Chị khẽ mỉm cười, một nụ cười đằm thắm và chứa chan tình cảm mà chỉ những người đàn bà
thực sự hạnh phúc mới có được. Nàng vòng tay qua cổ tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên chóp mũi:
– “Gọi bằng em… em mới chịu trách nhiệm cơ.”
– “Tuân lệnh vợ yêu!”
Tiếng cười của chúng tôi vang vọng trong căn hộ ấm cúng, xua tan cái se lạnh của màn đêm
ngoài kia. Từ một mối quan hệ vụng trộm nơi công trường đầy nắng gió, chúng tôi đã cùng
nhau đi đến bến bờ của sự tin tưởng và gắn kết tuyệt đối. Đêm nay, ánh đèn phòng khách
không còn là sự soi mói, mà là nhân chứng cho một tình yêu đã thực sự đơm hoa kết trái.