Phần 5
Sau những ngày tháng mặn nồng tại phố thị, tôi quyết định đưa Lan (từ giờ tôi
gọi theo tên chị) về ra mắt gia đình ở một miền quê nghèo – nơi mà mẹ tôi vốn
dĩ vẫn quan niệm rằng “vợ chồng phải môn đăng hộ đối”, và bà luôn lo sợ một
người phụ nữ làm sếp, lại hơn tuổi con trai mình, sẽ khó lòng hòa nhập với nếp
nhà chân chất.
Sáng sớm hôm đó, Lan gạt bỏ những chiếc váy hiệu đắt tiền, nàng chọn một
chiếc áo sơ mi đơn giản và quần tây thanh lịch. Dù ăn vận giản dị, nhưng cái
thần thái đằm thắm của người đàn bà 32 tuổi vẫn khiến nàng nổi bật giữa làng
quê.
Vừa bước chân vào cổng, thấy mẹ tôi đang loay hoay bên đống bát đũa chuẩn bị
cho mâm cơm cúng giỗ, Lan không hề ngần ngại. Nàng chào hỏi lễ phép rồi
nhanh tay xắn tay áo, tháo chiếc đồng hồ đắt giá gửi cho tôi: – “Mẹ để con phụ
một tay. Việc bếp núc con làm được, mẹ cứ nghỉ ngơi chỉ bảo con thôi ạ.”
Mẹ tôi ban đầu còn e dè, nhìn đôi bàn tay trắng muốt của Lan rồi ái ngại: –
“Thôi, con là sếp, ở thành phố quen rồi, việc bếp núc này bẩn lắm, để bác làm.”
Lan mỉm cười, nụ cười hiền hậu và ấm áp: – “Ở công trường bụi bặm con còn
chẳng sợ, huống chi là bếp nhà mình hả mẹ?”
Suốt cả buổi sáng, Lan khiến tôi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
Nàng thoăn thoắt ngồi bên bếp củi, khói ám vào mắt nhưng chẳng hề phàn nàn.
Nàng tự tay làm món gà, nhặt rau, rồi lại xông xáo ra giếng rửa bát đống bát đũa
chất cao như núi mà không một chút nề hà. Nhìn bóng dáng Lan tất bật, mồ hôi
lấm tấm trên trán, vài sợi tóc mai dính bết vào đôi gò má ửng hồng vì sức nóng
của bếp, tôi thấy nàng đẹp một cách lạ lùng. Đó không phải cái đẹp kiêu sa của
sếp Lan, mà là nét xuân thì rạng rỡ của một người vợ hiền, người dâu đảm.
Cái cách nàng ngồi xổm bên giếng, vừa rửa bát vừa trò chuyện rôm rả với mấy
bà cô, bà bác trong họ bằng giọng điệu gần gũi, khiến mọi khoảng cách về địa
vị hoàn toàn bị xóa nhòa. Các cô tôi rỉ tai nhau: “Cái Lan nó xinh, giỏi mà sao
hiền thế, chẳng kiêu căng chút nào.”
Đến bữa cơm, mẹ tôi nhìn bát canh chua Lan nấu, nếm thử một thìa rồi gật đầu
hài lòng. Ánh mắt mẹ nhìn nàng đã bớt đi phần khắt khe, thay vào đó là sự trìu
mến.
Chiều tối, khi khách khứa đã về hết, tôi nắm tay Lan đi dạo trên con đê đầu
làng. Gió đồng nội thổi lồng lồng, Lan tựa đầu vào vai tôi, thở phào nhẹ nhõm:
– “Anh thấy em làm ‘nhân viên’ của mẹ anh có đạt yêu cầu không?”
Tôi siết chặt vai nàng, lòng trào dâng một sự cảm phục và yêu thương mãnh
liệt: – “Em không chỉ đạt yêu cầu, mà em còn chiếm trọn trái tim cả nhà anh rồi.
Nhìn em vất vả giữa bếp núc, anh lại càng thấy thương và yêu em hơn bao giờ
hết.”
Lan cười bẽn lẽn, nét xuân thì dưới ánh hoàng hôn thôn quê khiến nàng đẹp đến
nao lòng. Tôi biết, thử thách khó khăn nhất đã vượt qua, và mái ấm của chúng
tôi giờ đây đã có thêm sự chúc phúc của gia đình – một nền móng vững chắc
nhất để xây dựng tương lai.
Đêm ở quê tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng dế mèn kêu râm ran ngoài
bụi chuối và tiếng gió rít qua kẽ lá. Căn phòng cũ của tôi không có điều hòa,
không có ánh đèn LED lộng lẫy, chỉ có chiếc giường gỗ cũ kỹ và một chiếc quạt
trần quay lạch cạch từ thời tôi còn đi học.
Dưới ánh đèn sợi đốt vàng vọt, Lan trông thật khác lạ. Nàng vừa tắm xong, mặc
chiếc áo phông cũ của tôi – chiếc áo rộng thùng thình che gần hết đùi, nhưng lại
khiến nàng trông gợi cảm một cách mộc mạc. Mùi xà phòng thơm nhẹ quyện
với mùi nắng của chiếc chiếu cói mới giặt tạo nên một không gian gần gũi đến
nghẹt thở.
Tôi kéo Lan ngồi xuống giường, nàng khẽ rùng mình vì hơi lạnh của đêm vùng
cao, vội vàng rúc vào lòng tôi.
– “Ở đây yên tĩnh quá anh nhỉ… Khác hẳn với sự ồn ào của công trường hay
tiếng còi xe ngoài phố,” Lan thầm thì, vòng tay ôm lấy eo tôi.
Tôi cúi xuống hôn lên đỉnh đầu nàng, cảm nhận sự mềm mại của mái tóc còn
hơi ẩm: – “Anh cứ sợ em không quen, sợ em chê phòng anh cũ kỹ.”
Lan ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn tôi đầy tình tứ. Nàng đưa bàn tay trắng
muốt vuốt ve khuôn mặt tôi: – “Ngốc quá! Có anh ở đây rồi, chỗ nào với em
cũng là thiên đường. Hôm nay em hạnh phúc lắm, vì cuối cùng mẹ cũng đã nhìn
em như một người con trong nhà.”
Câu nói của nàng như ngòi nổ cho những khát khao bấy lâu. Tôi đẩy nhẹ Lan
nằm xuống chiếc giường gỗ có chút tiếng kêu “cót két” như đang trêu đùa. Dưới
ánh sáng mờ tối, làn da trắng ngần của nàng nổi bật lên giữa màu nâu trầm của
gỗ cũ. Sự đối lập giữa vẻ sang trọng, quý phái của Lan và sự thô mộc của căn
phòng tạo nên một sự kích thích tột độ.
Tôi bắt đầu hôn nàng, từ đôi môi ngọt lịm đến vùng cổ thơm nồng. Trong căn
phòng chật hẹp, hơi thở của hai đứa quện chặt vào nhau. Chiếc giường cũ thỉnh
thoảng lại phát ra âm thanh theo từng nhịp chuyển động của chúng tôi, khiến
Lan bẽn lẽn đỏ mặt, khẽ cắn môi để không phát ra tiếng rên rỉ quá lớn vì sợ mẹ
tôi ở phòng bên nghe thấy.
Cái cảm giác “vụng trộm” ngay chính trong nhà mình, dưới sự chứng kiến của
những kỷ vật tuổi thơ, khiến cuộc yêu trở nên nồng nàn hơn bao giờ hết. Tôi
khám phá cơ thể nàng một lần nữa, từng đường cong, từng tấc da thịt mà tôi đã
thuộc lòng, nhưng sao đêm nay lại thấy mới lạ và thiêng liêng đến thế.
– “Nam… em muốn… có một đứa con với anh… ở chính nơi này,” Lan thì
thào, đôi mắt phủ một lớp sương mờ của khoái cảm.
Lời đề nghị ấy khiến tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Tôi yêu nàng cuồng
nhiệt, tận hiến và mạnh mẽ nhất có thể. Trong sự tĩnh lặng của làng quê, chỉ có
nhịp tim của hai đứa hòa vào làm một.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá vào cửa sổ, tôi thấy
Lan vẫn đang ngủ ngon lành trong vòng tay mình, gương mặt nàng rạng rỡ và
tràn đầy sức sống thanh xuân. Tôi biết, từ đêm nay, làng quê này không chỉ là
nơi tôi sinh ra, mà còn là nơi lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất về tình yêu của
đời mình.
Chuyến xe rời quê trở lại thành phố mang theo cả một bầu trời hy vọng. Những
áp lực công việc, những bản thiết kế dang dở và cả những dự án đang chờ đợi
phía trước dường như nhẹ nhàng hơn rất nhiều khi giờ đây, chúng tôi đã hoàn
toàn thuộc về nhau, cả về thể xác lẫn tâm hồn.
Trở lại văn phòng của công ty Kiến Tạo, tôi vùi đầu vào đống hồ sơ thầu cho dự
án lớn nhất từ trước đến nay. Đây là bước ngoặt quyết định sự sinh tồn của công
ty. Có những đêm, tôi thức trắng bên bàn làm việc, mắt ríu lại vì mệt mỏi. Lan
không chỉ là người hỗ trợ về mặt quan hệ, nàng còn trực tiếp ngồi lại cùng tôi,
dùng kinh nghiệm dày dạn của một quản lý kỳ cựu để rà soát từng con số, từng
điều khoản hợp đồng.
Nàng không còn đứng ở vị thế “sếp” để ra lệnh, mà là một người bạn đời kề vai
sát cánh. Có những lúc thấy tôi quá căng thẳng, Lan lẳng lặng đi pha cho tôi
một tách cà phê nóng, rồi nhẹ nhàng xoa bóp đôi vai đang mỏi nhừ của tôi.
– “Cố lên anh, dự án này xong, mình sẽ dành thời gian cho ‘dự án’ lớn nhất của
chúng ta nhé,” Lan vừa nói vừa mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự khích lệ.
Tôi xoay người lại, kéo nàng vào lòng, để nàng ngồi lên đùi mình ngay tại chiếc
ghế giám đốc: – “Anh biết, nếu không có em, Kiến Tạo khó mà đi xa được thế
này. Anh cảm thấy mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian, Lan ạ.”
– “Anh xứng đáng mà. Sự nỗ lực của anh, em là người hiểu rõ nhất,” Lan thầm
thì, nàng khẽ tựa đầu vào ngực tôi, lắng nghe nhịp đập của con tim đang sục sôi
khát vọng.
Trong không gian yên tĩnh của văn phòng lúc về muộn, chúng tôi cùng nhau lật
giở tờ lịch trên bàn. Tôi cầm bút đỏ, khoanh một vòng tròn thật đậm vào ngày
đẹp nhất của tháng sau.
– “Ngày này nhé em? Ngày chúng mình chính thức về chung một nhà.”
Lan nhìn vào vòng tròn đỏ ấy, đôi mắt chợt đỏ hoe vì xúc động. Nàng gật đầu,
siết chặt lấy tay tôi. Ngày cưới đã được ấn định – đó không chỉ là lễ cưới của
Nam và Lan, mà còn là lễ mừng công cho những giọt mồ hôi, những khó khăn
và cả những nỗ lực không ngừng nghỉ của cả hai.
Công ty Kiến Tạo tuy còn nhỏ, nhưng nó là tâm huyết, là khát vọng tuổi trẻ của
tôi và là minh chứng cho tình yêu vĩ đại của Lan. Nhìn Lan hạnh phúc chuẩn bị
cho những tấm thiệp mời đầu tiên, tôi tự hứa với lòng mình sẽ xây dựng cho
nàng một “công trình” hạnh phúc vững chãi nhất, một tổ ấm mà không có bất kỳ
cơn bão nào có thể lay chuyển được.
Hạnh phúc đôi khi không phải là những gì quá lớn lao, mà chính là sự đồng
hành, là những lúc nắm tay nhau vượt qua bão giông để cùng đón ánh nắng rực
rỡ của ngày thành hôn đang đến thật gần.
Buổi chụp ảnh cưới diễn ra tại một studio sang trọng mang phong cách cổ điển.
Lan hôm nay đẹp lộng lẫy trong chiếc váy cưới đuôi cá trắng tinh khôi, ôm sát
lấy những đường cong gợi cảm. Sau vài giờ đồng hồ tạo dáng dưới ánh đèn
flash nóng rực, thợ chụp ảnh đề nghị nghỉ giải lao để Lan thay bộ váy tiếp theo.
Tôi hộ tống Lan vào phòng thay đồ riêng. Không gian chật hẹp, thơm nồng mùi
vải mới và hương nước hoa đắt tiền của nàng khiến bầu không khí bỗng chốc
trở nên đặc quánh sự ám muội. Khi nhân viên vừa đóng cửa bên ngoài, tôi lập
tức khóa chốt lại.
– “Nam… anh làm gì thế? Nhân viên sắp vào giúp em thay đồ đấy,” Lan thảng
thốt, hơi thở bắt đầu dồn dập khi thấy ánh mắt đầy khao khát của tôi.
Tôi không nói gì, tiến lại gần và xoay lưng nàng lại để kéo khóa chiếc váy cưới
xuống. Làn da trắng ngần, mịn màng của nàng hiện dần ra dưới ánh đèn rực rỡ
của gương trang điểm. Tôi đặt những nụ hôn nóng bỏng lên bờ vai trần, rồi
xoay người nàng lại, ép sát thân hình mảnh mai ấy vào tường.
Sự “vụng trộm” ngay tại nơi công cộng, chỉ cách những người bên ngoài một
cánh cửa mỏng manh, khiến cảm giác kích thích tăng lên gấp bội. Tôi luồn tay
vào bên trong lớp váy cưới đã nới lỏng, chạm vào cặp vú căng tròn đang phập
phồng theo từng nhịp thở hổn hển của nàng.
– “Đừng… Nam… họ sẽ nghe thấy mất…” Lan yếu ớt phản kháng, nhưng đôi
tay nàng lại vô thức bấu chặt lấy cánh tay tôi.
Tôi cúi xuống, ngậm lấy nụ hồng đào đang săn lại vì phấn khích. Sự tương phản
giữa bộ váy cưới trang nghiêm và những hành động nồng cháy bên trong phòng
thay đồ làm Lan như chết lặng. Nàng nhắm nghiền mắt, đầu óc trống rỗng, chỉ
còn cảm nhận được sự vuốt ve của tôi đang di chuyển xuống dưới.
Tôi quỳ xuống, vén lớp voan trắng bồng bềnh lên và bắt đầu dùng lưỡi khám
phá vùng nhạy cảm nhất. Lan run rẩy, đôi chân dài gần như không đứng vững,
nàng phải bám chặt lấy giá treo quần áo để khỏi ngã. Tiếng nhân viên bên ngoài
vọng vào: – “Chị Lan ơi, chị xong chưa ạ? Em vào giúp chị nhé!”
Tiếng gọi đó như một liều thuốc kích thích cực mạnh. Lan cắn chặt môi để
không bật ra tiếng rên rỉ, gương mặt nàng đỏ bừng, đẫm vẻ tình tứ và hoảng hốt.
Nàng chết lặng trong sự giao thoa giữa nỗi sợ bị phát hiện và khoái cảm tột
cùng đang dâng trào.
Khi tôi đứng dậy, nhìn nàng với nụ cười chiến thắng, Lan chỉ biết thở dốc, đôi
mắt long lanh nhìn tôi đầy oán trách nhưng cũng tràn ngập yêu đương. Nàng vội
vàng chỉnh lại váy áo, vuốt lại mái tóc rối: – “Anh… anh đúng là đồ tồi… Em
sẽ bắt đền anh cả đời!”
Tôi cười khẽ, hôn nhẹ lên trán nàng trước khi mở cửa: – “Thì anh vẫn đang
‘đền’ đây này, vợ sắp cưới của anh.”
Khi cánh cửa phòng thay đồ vừa hé mở, Lan bước ra với gương mặt đỏ bừng
như gấm, đôi mắt vẫn còn vương lại chút sương mờ của khoái cảm chưa kịp tan
hết. Trái ngược hoàn toàn với vẻ đạo mạo của một nữ giám đốc thường ngày,
nàng cúi thấp đầu, vội vàng chỉnh lại tà váy cưới còn hơi xộc xệch.
Đúng lúc đó, cô nhân viên studio đứng đợi sẵn ngoài cửa khẽ mỉm cười, một nụ
cười đầy ẩn ý khi nhìn thấy vết đỏ mờ vừa xuất hiện trên cổ Lan và nhịp thở vẫn
còn dồn dập của nàng. Cô gái trẻ tinh quái liếc nhìn vào bên trong phòng, rồi lại
nhìn Lan, giọng nói đầy ẩn ý: – “Chị Lan ơi, bộ váy này có vẻ… ‘hơi chật’ hay
sao mà làm chị nóng đến mức đỏ hết cả mặt thế này ạ?”
Câu hỏi nửa đùa nửa thật khiến Lan chỉ muốn có một cái hố để chui xuống.
Nàng bối rối đến mức không dám ngẩng lên, chỉ biết lí nhí trong miệng: – “À…
ừ, trong đó hơi bí một chút… cảm ơn em.”
Ngược lại với sự thẹn thùng của Lan, tôi bước ra sau nàng với một phong thái
vô cùng phấn khởi và tự hào. Gương mặt tôi rạng rỡ, cái vẻ thỏa mãn của một
người đàn ông vừa “đánh chiếm” được thành trì của mình hiện rõ trong từng
bước đi. Tôi không hề giấu giếm, ngược lại còn nhìn cô nhân viên bằng ánh mắt
đắc thắng, rồi tự nhiên vòng tay qua eo Lan, kéo nàng sát vào lòng mình trước
gương lớn.
– “Em xem, vợ anh mặc bộ nào cũng đẹp, nhất là khi… má đỏ hây hây thế này,”
tôi nói, giọng đầy vẻ trêu đùa nhưng cũng cực kỳ hãnh diện.
Nhìn mình và Lan trong gương – một người đàn bà đằm thắm đang bẽn lẽn nép
vào ngực người đàn ông trẻ tuổi đầy nhiệt huyết – tôi cảm thấy niềm tự hào trào
dâng lồng ngực. Tôi tự hào vì đã có được người phụ nữ tuyệt vời này, tự hào vì
sự gắn kết giữa chúng tôi giờ đây không chỉ là trách nhiệm mà còn là những
rung động mãnh liệt nhất của bản năng.
Cô nhân viên khẽ cười khúc khích, nhanh tay vào chỉnh lại tà váy cho Lan: –
“Anh Nam khéo nịnh quá, làm chị Lan cứ như cô dâu 18 tuổi ấy. Thôi hai anh
chị ra chụp tiếp đi ạ, thần thái lúc này là đẹp nhất đấy!”
Tôi nắm tay Lan dắt ra phim trường, cái nắm tay chặt đến mức như muốn nói
cho cả thế giới biết rằng: Người đàn bà lộng lẫy này, từ nay và mãi mãi, chỉ
thuộc về một mình tôi.
Tiếng cười khúc khích của cô nhân viên studio như một mồi lửa khiến gương
mặt Lan vốn đã hồng nay lại càng đỏ lựng lên. Nàng vờ như đang bận rộn chỉnh
lại tà váy voan trắng, nhưng đôi bàn tay hơi run rẩy và cái cúi đầu bẽn lẽn đã tố
cáo tất cả. Sự đối lập giữa một nữ quản lý quyền lực ngoài công trường và một
cô dâu đang “tội lỗi” vì vừa vụng trộm với chồng sắp cưới khiến không khí trở
nên vô cùng thú vị.
Ngược lại với sự bối rối của Lan, tôi bước đi với phong thái của một kẻ vừa
chiến thắng trở về. Sự tự tin lấn át cả vẻ mệt mỏi sau nhiều giờ chụp ảnh. Tôi
không những không ngại mà còn chủ động trêu chọc để phá tan bầu không khí
ngượng ngùng: – “Này em gái, lát nữa chọn tấm nào mà chị Lan trông… ‘hồng
hào’ nhất thì phóng ra để ở cửa rạp cưới nhé. Anh thấy màu đó rất hợp với cô
dâu!”
Cô nhân viên cười ngất, giơ ngón tay cái ra hiệu “đã hiểu”, trong khi Lan chỉ
biết dậm chân một cái, vừa giận vừa thương: – “Nam! Anh còn nói nữa là em…
em bỏ về đấy!”
Nhưng chính cái sự tung hứng ấy đã khiến buổi chụp hình trở nên bùng nổ.
Thay vì những dáng đứng cứng nhắc, rập khuôn, thợ chụp ảnh bắt đầu bắt được
những khoảnh khắc chân thật nhất: Đó là lúc tôi bất ngờ nhấc bổng Lan lên
khiến nàng hét khẽ rồi ôm chặt lấy cổ tôi, hay là lúc tôi ghé sát tai nàng thì thầm
điều gì đó khiến nàng vừa cười vừa đẩy ra đầy duyên dáng.
Sự tự tin của tôi làm lan tỏa năng lượng đến cả ekip. Tôi không ngại thể hiện
tình cảm, những cái ôm siết từ phía sau, những nụ hôn nhẹ lên tóc Lan giữa bối
cảnh phim trường lộng lẫy. Dưới ống kính, Lan dần gạt bỏ sự ngại ngùng, nàng
bắt đầu nương theo sự dẫn dắt của tôi. Nét xuân thì của người đàn bà 32 tuổi
hòa quyện với vẻ phong trần của gã kỹ sư trẻ tạo nên những bức hình đầy sức
sống.
Mỗi khi thợ chụp hô: “Tốt lắm, ánh mắt hai anh chị nhìn nhau tình quá!”, tôi lại
nhìn Lan đầy tự hào. Tôi tự hào không chỉ vì nàng đẹp, mà vì tôi đã khiến người
phụ nữ kiên cường ấy có thể rũ bỏ mọi lớp giáp để sống đúng với bản sắc dịu
dàng nhất của mình.
Buổi chụp hình kết thúc trong tiếng cười giòn giã của cả đoàn. Khi cầm trên tay
tấm ảnh xem lại trên máy, Lan khẽ tựa vai tôi, thầm thì: – “Cảm ơn anh… vì đã
làm cho ngày hôm nay của em trở nên đặc biệt thế này.”
Tôi siết lấy tay nàng, biết rằng hành trình của chúng tôi đã thực sự bước sang
một trang mới, nơi niềm vui và sự tự tin sẽ là nền móng cho mọi thứ sau này.
Sau khi ekip chụp ảnh đã ra về, chỉ còn lại hai đứa trong phòng kỹ thuật để chọn
ra những tấm hình ưng ý nhất. Lan ngồi bên cạnh tôi, lướt qua hàng trăm khung
hình lung linh, cho đến khi một tấm ảnh hiện lên khiến cả hai chúng tôi cùng
khựng lại.
Đó là tấm ảnh được chụp ngay sau khoảnh khắc “vụng trộm” trong phòng thay
đồ. Trong ảnh, Lan không nhìn vào ống kính mà đang hơi nghiêng đầu, đôi môi
mọng đỏ hơi hé mở, đôi mắt mơ màng còn vương chút hoang dại và mái tóc có
phần rối bời che khuất một bên vai trần. Tôi thì đứng phía sau, một tay ôm
ngang eo nàng, tay kia đặt hờ lên cổ, ánh mắt toát lên vẻ sở hữu và khao khát
mãnh liệt.
Ánh sáng rực rỡ của studio lúc đó vô tình tạo nên một vệt bóng mờ ảo, khiến
bức ảnh mang một không khí đầy mê hoặc và có chút “tội lỗi”.
– “Tấm này… nhìn em lạ quá. Trông không giống một cô dâu đang chụp ảnh
cưới chút nào,” Lan khẽ đỏ mặt, giọng nàng run run khi nhìn lại chính mình
trong khoảnh khắc đắm say đó.
Tôi mỉm cười, siết chặt vai nàng, giọng trầm xuống: – “Không, đây mới chính
là tấm ảnh đẹp nhất. Nó không phải là diễn, mà là tình cảm thật nhất của em
dành cho anh. Anh muốn tấm này.”
Lan quay sang nhìn tôi, ánh mắt nàng đằm thắm và đầy vẻ nuông chiều: –
“Nhưng tấm này mà treo ở phòng khách thì… mọi người sẽ soi chết mất. Trông
em cứ như đang bị anh ‘bắt nạt’ ấy.”
– “Ai bảo treo phòng khách? Tấm này là ‘tài sản riêng’ của hai vợ chồng mình
thôi. Anh sẽ phóng lớn và treo ngay phía trên đầu giường trong phòng ngủ. Để
mỗi đêm, anh chỉ cần nhìn vào đó là nhớ lại cảm giác em đã thuộc về anh trọn
vẹn thế nào.”
Lan cúi đầu, cười bẽn lẽn. Nàng biết mình không thể cưỡng lại được sự quyết
đoán đầy nam tính của tôi. Nàng khẽ gật đầu, đưa tay chạm nhẹ vào màn hình,
ngay vị trí gương mặt tôi trong ảnh: – “Được rồi, nghe anh tất. Nhưng anh phải
hứa, đây là bí mật của riêng hai đứa mình thôi nhé.”
Tôi hôn nhẹ lên mái tóc nàng, lòng dâng trào một niềm hạnh phúc khó tả. Bức
ảnh “bí mật” ấy không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà nó là minh chứng
cho sự nồng cháy, cho những phút giây vượt ra ngoài mọi quy tắc để chúng tôi
tìm thấy nhau.
Đêm hôm đó, trên đường về nhà, chúng tôi cứ nắm chặt tay nhau không rời.
Ngày cưới đã rất gần, và căn phòng ngủ mới – nơi sẽ treo bức ảnh ấy – đang
chờ đợi để chứng kiến chương tiếp theo của một tình yêu đầy bản năng và rực
lửa.
Đêm hôm đó, sau một ngày dài đong đầy cảm xúc, căn phòng ngủ của chúng tôi
chỉ còn lại tiếng quạt trần quay đều đều và ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp. Lan
nằm gọn trong vòng tay tôi, đầu tựa lên lồng ngực tôi, lắng nghe nhịp tim của
người đàn ông mà nàng vừa chính thức trao gửi cả cuộc đời.
Không gian yên tĩnh và riêng tư khiến những rào cản cuối cùng dường như cũng
tan biến. Tôi khẽ vuốt ve tấm lưng trần của nàng, rồi bất ngờ hỏi khẽ: – “Lan
này, có bao giờ em nghĩ một gã kỹ sư trẻ như anh lại có thể khiến một ‘nàng
sếp’ sắc sảo như em phải tan chảy đến thế không?”
Lan khẽ cười, nàng ngước nhìn tôi, đôi mắt long lanh đầy vẻ chân thành: – “Thú
thật là lúc đầu em cũng sợ. Sợ sự chênh lệch tuổi tác, sợ những định kiến.
Nhưng khi ở bên anh, nhất là những lúc chúng mình… ở gần nhau thế này, em
mới thấy mình thực sự được là phụ nữ. Anh biết không, sự vồ vập và cả những
lúc anh ‘bắt nạt’ em trên giường… nó làm em thấy mình được khao khát.”
Tôi hơi bất ngờ trước sự thẳng thắn của nàng, nhưng chính điều đó làm tôi càng
thêm hưng phấn. Tôi ghé sát tai nàng, giọng khàn đặc: – “Thế em thích anh làm
thế nào nhất? Anh muốn chúng mình không chỉ là vợ chồng trên giấy tờ, mà
phải thực sự đồng điệu trong mọi chuyện, kể cả chuyện ấy.”
Lan đỏ mặt, nhưng nàng không hề né tránh. Nàng luồn tay vào tóc tôi, bộc bạch
những điều thầm kín nhất: – “Em thích cái cách anh nhìn em một cách khao
khát dưới ánh đèn sáng, như cái lúc ở phòng thay đồ hôm nay vậy. Nó làm em
thấy mình vẫn còn rất trẻ trung, vẫn còn sức hút mãnh liệt với anh. Em muốn
mình cởi mở với nhau hơn, không cần phải giấu giếm hay giữ kẽ gì cả. Anh cứ
là chính anh, mạnh mẽ và quyết đoán… em sẽ luôn là người nương theo anh.”
Tôi siết chặt nàng vào lòng, cảm thấy sự kết nối giữa hai đứa lúc này còn mạnh
mẽ hơn cả những cú chạm da thịt. Sự cởi mở trong suy nghĩ về tình dục chính là
sợi dây thừng bện chặt thêm cho mối quan hệ này.
– “Được, vậy từ nay vợ chồng mình sẽ cùng nhau ‘khám phá’ hết những bản
thiết kế táo bạo nhất nhé,” tôi trêu đùa, khiến Lan bật cười khúc khích.
…
Còn tiếp…