Phần 53
– Ơ chú…chú Vinh.. – Thu co người để phần dưới của ông ta không đụng chạm vào cơ thể cô nữa .
– Sao thế? Chú đứng dậy thôi . – Ông Vinh trưng ra bộ mặt vô can nói.
Thu không đáp , cô tránh sang một bên theo bản năng chuyện này rõ ràng là ông Vinh lợi dụng và có ý định không đứng đắn với cơ thể cô .
-kìa , cháu sao thế ? – Ông Vinh thấy Thu lùi lại thì ông ta sấn tới , giọng cực kỳ dâm tiện tay cũng không để yên mà với lấy bắp tay của Thu mà kéo lại gần . Khi ở sát cạnh mùi thơm trên cơ thể Thu ập vào khứu giác làm ông Vinh lâng lâng tê dại cả da đầu . Phần dưới như ngửi được mùi của ngon vật lạ càng dựng đứng lên nhô hẳn một cục độn lên .
– Chú Vinh , cháu không thích . – Thu mạnh mẽ gạt tay ông ta ra mặc dù vẫn còn chút gì đó nhút nhát rụt rè ở hành động này .
– Hả ? chú có làm gì đâu , he he .. hôm trước cháu cũng đâu phản ứng mạnh thế này . – Ông Vinh mặc dù bị thái độ đó của Thu làm bất ngờ cơ mà với bản tính dâm dê của mình ông ta đac mau chóng lấy lại tâm trạng tiếp tục đùa bỡn và xàm sỡ Thu .
Tay ông ta cực kỳ mạnh bạo giằng lấy cơ thể Thu mà đè xuống bàn hai chân của Thu bị tách ra chèn ở giữa là cái hông to ục ịch khiến tHu không thể khép chân để che đi phần hạ bộ của mình được . Thu giãy dụa , cô cố dùng tay đẩy và nhổm người muốn thoát khỏi tình thế này.
Thu mặc dù đã tỏ thái độ không nhượng bộ và phản ứng lại ngay lập tức cơ mà sức chỉ là phụ nữ không thể kháng cự lại được ông Vinh đang trong thời điểm hóa thú thế này .
– Chú Vinh.. bỏ cháu ra không cháu hét lên đấy . – Thu cứng rắn nói , bây giờ nếu cô không phản kháng được hoặc buông xuôi thì cuộc đời cô lại tiếp tục trượt dài mất . Ngày hôm qua cô cũng suy nghĩ rất nhiều rồi bây giờ hoặc là không bao giờ .
Ông Vinh hình như vẫn bỏ ngoài tai lời noi của Thu bởi vì hành động của cô càng mãnh liệt thì sự hưng phấn và chiến hữu của ông ta lại càng cao .
“ Tách. Tách …”
Âm thanh vang lên , Thu vội vàng buông tay ra rồi túm lấy cổ áo của mình khi 2 chiếc cúc áo bị đứt rơi xuống sàn nhà vẫn đang quay mấy vòng mới yên tĩnh nằm ở đó . Trái với Thu đang hốt hoảng phòng thủ thì ông Vinh lộ ra cặp mắt hau háu nhìn xoáy vào phần 2 chiếc cúc áo bị đứt , cái lưỡi them khát thè ra liếm liếm lấy môi dưới như đnag chờ chực ăn tươi nuốt sống con mồi .
Bây giờ Thu rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc , cô vừa phải giữ lấy cúc áo vừa phải phản kháng lại con thú trong người ông Vinh , hai chân cô muốn nhấc lên để đá vào ông ta cơ mà chưa thể rời khỏi bàn cho nên không thể làm vậy được .
Giay dụa được một lúc thì Thu cảm thấy mệt mỏi , tay cô vì bị giữ chặt cho nên bây giờ đã truyền đến cơn đau , tay còn lại cũng mỏi khi phải giữ chặt lấy cổ áo bây giờ đã buông lỏng ra một chút rồi. Ông Vinh như một gã thợ câu lão luyện , giống như khi câu cá vậy khi đã cắn câu thì chỉ cần chờ đợi một thời gian nào đó con cá sẽ mệt và không thể quấy được nữa đó cũng là lúc gã thợ câu thu cần và bắt lấy cá.
Thu lấm tấm mồ hôi trên trán , hai giọt nước mắt đã trực trào chảy ra khóe mắt . Kèm theo âm thanh giằng co là tiếng nức nở của Thu .
“ chú…vinh.,..cháu xin chú ..”
Thu cố gắng không thể bị đè xuống bàn nếu không cô không còn sức để phản kháng nữa .
“ cạch “
Giữa ranh giới mong manh ấy bống một âm thanh vang lên , Thu như được giải thoát khỏi sự nguy hiểm giống như vớ được cọng rơm cứu mạng . Nhưng trái với Thu ông Vinh tỏ ra vẻ tức tối và khó chịu khi bữa ăn đến miệng còn bị phá .
-Hừ… – Ông vinh nhìn thấy là chị Phượng thì hư lạnh một tiếng .
Thu sau khi thấy ông Vinh mất cảnh giác liền lập tức vùng dậy , tay bịt lấy cổ áo rồi chạy thẳng ra ngoài . Chị Phượng nhìn cảnh này biết mình đã gây ra họa lớn rồi , cô vội vàng đóng cửa lại rồi chạy theo Thu.
Vài phút sau hai người đã ở trong nhà vệ sinh , Thu gục mặt xuống bồn rửa mặt mà khóc , cô vẫn còn run rẩy vì tình cảnh lúc nãy nếu như pHượng không vào kịp lúc chắc cô lại lần nữa bị ông Vinh làm nhục rồi.Đợi Thu bình tĩnh lại , Phượng mới đưa tay ra vuốt lưng cô như an ủi động viên .
– Em cảm ơn chị… – Thu quay lại ôm lấy Phượng mà nói .
– Chị cũng chỉ vô tình mở cửa vào thôi . – Phượng đáp , thú thật bản thân cô cũng chịu chả biết tình huống bên trong là gì cơ mà may mắn thay lại giúp được Thu lúc đó nhưng mà tiếp theo đây cô sẽ phải quay lại và đối mặt với ông Vinh . Phục vụ ông ta bao nhiêu lâu cho nên tính cách của oogn ta cô hiểu rất rõ , nếu đã là con mồi mà ông ta nhắm tới chắc chắn sẽ đạt được và khi đã chiếm đoạt được một lần rồi thì lại muốn biến thành đồ chơi cho ông ta . Phượng đã phá hỏng lần này e rằng sẽ chịu hậu quả rất nặng nề vì vậy không còn lo cho Thu nữa mà phải lo cho chính bản thân mình bây giờ thì hơn .
Thu vội vàng chào tạm biệt Phượng rồi ra về , cô muốn mau chóng thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt . Trên đường chạy xe về nhà , Thu bặm môi suy nghĩ chắc cô phải rời khỏi công ty đó chứ không thể tiếp tục làm nữa . Chuyện vừa rồi xảy ra nếu như không có sự may mắn chắc chắn sẽ là kết quả mà cô không muốn . Mải mê nghĩ ngợi cô đã về tới cổng nhà lúc nào không hay .
Chú Hải đnag ở trên tầng nhìn xuống thấy xe của Thu thì vội vàng chạy xuống mở cổng cho cháu gais.
– Sao lại về sớm thế này ? vẫn mệt à ? vào nhà nghỉ di cháu .-Chú hải thấy cháu gái về sớm hơn mọi lần thì lo lắng hỏi , Thu hôm qua còn ốm mệt nằm cả ngày cho nên sợ cô làm sao .
– Dạ..cháu không sao . – Thu dắt xe vào trong .
Cô chỉ nói vài cậu rồi cũng đi lên phòng nghỉ, chú Hải thấy vậy cũng đi lên phòng theo . Thu ngồi lên giường khuôn mặt pha chút mệt mỏi .
– Thế có chuyện gì ? nói chú nghe giúp được không ? – Chú Hải hỏi .
– hic.. cháu… không muốn làm ở đấy nữa . – Thu lại thút thít nói , cô không muốn nhớ lại chút nào .
– Ừ..Ừ… ông Vinh mắng mỏ hay công ty có ai thành kiến với cháu hay sao ? – Chú Hải tiến tới ôm lấy vai Thu mà nhẹ giọng an ủi .
– Hic.. không phải ạ .. cháu… cháu muốn nghỉ ở đó . – Thu mặc dù rất muốn được chia sẻ lúc này cơ mà nếu như là cô Lam thì cô sẽ không ngần ngại nói ra hết còn đây là chú Hải chuyện này tốt nhất không nên nói với chú ấy .
Chú Hải là người xin cho cô vào công ty đó làm thậm chí chú Hải với ông Vinh còn là bạn bè cho nên nếu chú Hải biết chuyệ này thực sự không giám nghĩ chú ấy sẽ làm gì vì vậy cô không thể để chú Hải biết được .
– Rồi…được rồi.. thế chú với cô sẽ tìm cho cháu việc khác . – Ông Hải cũng không hỏi thêm nữa mà tiếp tục xoa nhẹ tấm lưng của đứa cháu gái như người cha đang yêu thương con gái vậy .
Thu cũng không nói gì nữa chỉ tựa vào vai chú Hải mà nức nở , nghiệ tngax thay cho cái số phận cuộc đời cô .
Sau vài phút an ủi Thu thì vô tình chus Hải liếc mắt xuống dưới phần ngực của Thu đang lõa lồ hở hết cả mảng trên vì khi nãy 2 chiếc cúc bị đứt . Thu không để ý tới vì cô còn đng chìm đắm vào cái tâm trạng u uất của mình . Ông Hải hơi nhích người lên và lệch ra một chút để cho tầm nhìn của mình rõ ràng hơn và góc nhìn được đẹp hơn,
Đây là lần đầu tiên ông Hải được nhìn thấy ngực của Thu gần và trọn vẹn tới vậy , làn da trắng hồng cùng với khe vú sâu hun hút . Tay ông ta không tự chủ được mà cứ vuots ve lấy tấm lưng của Thu , tay còn lại rất muốn được cho vào luồn qua hai cạp áo lót đó để sờ nắn cặp nhũ hoa cực phẩm cơ mà còn một chút lý trí nào đó đã giữ lại và kìm nén ông ta không khơi dậy con thú bên trong lòng .
– Thế thôi tắm rửa đi , lát chú pha cho cốc nước cam . Còn chuyện cộng việc cứ yên tâm cô chú sẽ giúp đỡ . – Ông Hải sau khi đã con mắt cũng gắng gượng đứng dậy nói với vẻ tiếc nuối .
Thu cũng dần lấy lại tâm trạng , cô đã nói vơi chú Hải cho nên chắc chắn sẽ không quay lại cái nơi đó lân nào nữa . Cô đứng dậy rồi mở tủ lấy bộ quần áo ở nhà rồi vào phòng tắm .
Khoảng vài phút sau thì chú Hải cũng đẩy cửa bước vào trong tay cầm ly nước cam, đánh mắt không thấy Thu trong phòng mà chỉ nghe thấy tiếng nước xả trong nhà tắm . Chú Haỉ nhìn qua tấm kính mờ thấy cơ thể của Thu đnag như ân như hiện in lên đó . Vì là kính mờ phòng tắm cho nên không nhìn rõ được hi tiết chỉ có thể nhìn qua được phần nào rồi tưởng tượng các bộ phận rõ nét hơn thôi .
Chú Hải cũng hiểu đây là gương mờ nếu như mình áp sát vào thì bên trong cũng sẽ nhìn thấy được người cho nên không dại gì mà hành động như vậy cả .
– Chú để ly nước cam trên bàn , lát tắm xong cháu uống nhé . – CHú Hải giọng nhẹ nhàng nói .
– Vâng cháu cảm ơn ạ – tiếng Thu phát từ trong nhà tắm .
Bên trong này , Thu xả vòi sen từ treen đầu xuống nhắm mắt lại hướng lên trên để dòng nước từ vòi sen chảy từ mặt xuống cơ thể . Vậy là cô đã trút bỏ được một gánh nặng trong lòng , cô đã có thể không cần nghĩ tới ông Vinh khi cô lên chỗ làm nữa .
Nhưng ông ta đã chiếm đoạt lấy cô một lần vì vậy Thu đang có suy nghĩ và biến chuyển trong lòng . có một điều mà cô muốn và rất muốn làm bây giờ là cho ông ta phải trả một cái giá xứng đáng với chuyện đã làm . Cơ mà bên cạnh suy nghĩ ấp ủ muốn trả thù đó thì lại có một ướng suy nghĩ khác , mừng vì đã thoát khỏi ông ta và coi những chuyện đã xảy ra chỉ là một tai nạn .
Đây là lúc mà cô đang suy nghĩ tới con thạch sùng đêm trước săn mồi , bản tính lương thiện của cô đang bị đẩy ra một phía để phần khác nhen nhóm phát triển trong nội tâm . Hai luồng ý kiến trái chiều , phần thì muốn được trả thù muốn ông ta nhận một cái kết xứng đang phần thì lại không muốn làm hại ai cả. Bởi vì bản thân cô đã chịu đựng bao nhiêu thứ giày vò và bất hạnh cho nên sự nhen nhóm phản kháng trong thâm tâm dần trỗi dậy .
“ Bịch.. “
Tiếng động trong nhà tắm phát ra , ông Hải ở ngoài dang muốn đi xuống bên dưới thì nghe tiếng động mạnh trong đó như là người ngã hay đập vào cửa vậy m ngay lập tức ông Hải lao tới phía cửtawmshaf tắm .
– Thu.. thu… cháu làm sao đấy ? – tiếng ông Hải gọi từ bên ngoài giục giã tay liên tục gõ vào cửa nhà tắm.
– Cháu ..cháu không sao ạ . – Thu đáp , giọng cô nhỏ hẳn .
Mới vừa rồi do mải nghĩ ngợi nhiều quá , xong cơ thể vừa từ vụ giằng co với ông Vinh khiến sự mệt mỏi rồi căng thẳng cộng thêm nước từ vòi sen liên tục xả vào mặt Thu hơi choáng váng không may ngã ra sau đập mình vào cửa . Phần lưng truyền đến cơn đau ê ẩm cùng với chân đá vào miệng bồn cầu , Thu cố gắng bám vào bồn vửa mặt để đứng dậy nhưng chân bi va đập bất ngờ đau điếng không thể trụ để cô đứng dậy được .
Bên ngoài ông Hải lo lắng sốt ruột khi thấy tấm lưng của cháu gái đang tì sát vào cửa qua gương mờ .
– CHú vào đỡ nhé . – Bây giờ ông Hải cũng không có sự đen tối trong suy nghĩ nữa mà chỉ còn quan tâm và lo lắng mà thôi .
Thu không đáp , cô đang rất cố gắng để bám vào rồi đứng lên .
Sau vài phút không thấy Thu nói gì , ông Hải sốt ruột lách lách cánh cửa một khoảng nhỏ để mình có thể đi vào bởi vì Thu đnag dựa chèn vào cửa cho nên không thể đẩy mạnh được sợ Thu ật người ra phía trước không may có chuyện gì với tầm nhìn ở bên ngoài không nhìn rõ được tình huống bên trong .
– Chú..chờ cháu … – Thu vừa đau vừa phải cố đứng dậy mà thấy ông Hải phía sau cánh cửa đnag đẩy dần để chui vào mà sực nhớ bản thân đang không mảnh vải che thân cho nên cô vội vàng can ngăn ông Hải lại.
…
Còn tiếp…
Quảng cáo