Chương 11: Lời tỏ tình
Sau chuyến đi Đà Lạt, tôi nhận ra một sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt của Khôi. Gã không còn nhìn vợ tôi như một món đồ chơi tình dục để xả “nứng” nữa. Ánh mắt gã bắt đầu có sự chiếm hữu, sự dịu dàng và cả những ghen tuông vụn vặt. Khôi đã nảy sinh tình cảm. Gã đã nghiện vợ tôi.
Và Ngọc cũng vậy. Trái tim đàn bà vốn yếu đuối, sự tấn công dồn dập bằng cả kỹ năng giường chiếu điêu luyện lẫn những lời mật ngọt “love-bombing” của Khôi đã bào mòn thành trì đạo đức cuối cùng của cô ấy.
Một buổi tối, Ngọc ngồi trước bàn trang điểm, không phải để bôi lớp kem dưỡng da ban đêm như thường lệ, mà là đang tô lại màu son đỏ chót. Cô ấy mặc một chiếc váy lụa hai dây màu trắng thanh lịch, xịt chút nước hoa Chanel sau gáy chứ không phải loại “nước hoa bướm” gợi dục chuyên dùng cho những cuộc mây mưa trong khách sạn.
Cô ấy đang chuẩn bị cho một cuộc hẹn hò. Một cuộc hẹn hò đúng nghĩa.
“Em đi đâu muộn vậy?” Tôi hỏi, dù trong lòng đã lờ mờ đoán ra.
Ngọc quay lại nhìn tôi, ánh mắt không còn né tránh hay e thẹn như trước. Cô ấy hít một hơi thật sâu, mỉm cười một nụ cười rạng rỡ của một người phụ nữ đang yêu:
“Anh Khôi rủ em đi ăn tối. Chồng à… anh ấy tỏ tình với em rồi. Và em đã đồng ý làm bạn gái của anh ấy.”
Câu nói nhẹ nhàng thốt ra từ đôi môi quyến rũ kia nhưng lại mang sức công phá của một quả bom. Bạn gái. Không phải “đối tác some”, không phải “đồ chơi”, mà là “bạn gái”. Họ đã chính thức coi nhau là người yêu.

Tôi chết lặng. Cổ họng đắng ngắt. Tôi là người mở cửa đưa sói vào nhà, và giờ con sói ấy đã hiên ngang cắp mất cô vợ bé nhỏ của tôi đi dạo phố.
Nhưng ở dưới hạ bộ, một phản ứng sinh lý tàn nhẫn và hèn mạt lại xuất hiện. “Thằng nhỏ” của tôi cương cứng đến phát đau. Sự sỉ nhục khi chứng kiến vợ mình sửa soạn quần áo, xịt nước hoa để đi làm “người yêu” của gã đàn ông khác khiến dục vọng trong tôi sục sôi.
“Đi chơi vui vẻ nhé. Nhớ… phục vụ bạn trai em cho chu đáo,” tôi gằn giọng, tiến lại gần bóp mạnh vào bờ mông tròn trịa dưới lớp váy lụa, cố gắng tìm lại chút quyền uy của người chồng.
Ngọc kiễng chân hôn nhẹ lên má tôi: “Em biết rồi.”
Rồi cô ấy xách túi bước ra cửa. Tôi đứng trên ban công tầng hai, nhìn xuống đường. Khôi đã đợi sẵn ở đó. Không phải chiếc xe máy bám bụi, gã đi ô tô, bước xuống mở cửa xe cho Ngọc với phong thái của một quý ông. Ngọc lao vào vòng tay gã. Họ ôm nhau, trao nhau một nụ hôn sâu, lãng mạn và tình tứ ngay dưới ánh đèn đường, trước khi chiếc xe lăn bánh hòa vào dòng xe cộ nhộn nhịp.
Tôi bị bỏ lại trong căn nhà vắng lặng. Trở thành kẻ thứ ba vô hình trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Mười một giờ rưỡi đêm, Ngọc mới về.
Cô ấy bước vào phòng, khuôn mặt ửng hồng vì men rượu vang, đôi mắt lấp lánh hơi sương của sự thỏa mãn. Chiếc váy lụa trắng đã nhàu nhĩ, dây áo trễ nải buông thõng xuống một bên vai, để lộ những vết “hickey” (dấu bầm) đỏ chót kéo dài từ xương quai xanh xuống tận khe ngực.
Tôi như một con thú đói nhào tới. Tôi đè ngửa Ngọc ra giường, xé toạc lớp váy lụa vướng víu.
Mùi của Khôi nồng nặc trên cơ thể cô ấy. Mùi nước hoa nam tính, mùi mồ hôi, và cả mùi tinh dịch hăng hắc bốc lên từ khoảng tối giữa hai đùi.
“Hôm nay hẹn hò vui không? Hắn làm em sướng chứ?” Tôi gầm gừ, vùi mặt vào hõm cổ Ngọc mà cắn xé.
“Sướng… vui lắm chồng ơi…” Ngọc thở dốc, hai tay vòng qua ôm lấy cổ tôi. Dù đang nằm dưới thân tôi, nhưng thần thái của cô ấy lâng lâng đê mê, dường như tâm trí vẫn còn kẹt lại trong buổi hẹn hò lãng mạn với tình nhân.
Tôi không dạo đầu. Sự ghen tuông mù quáng khiến tôi trở nên thô bạo. Tôi tách hai chân Ngọc ra. Lồn của cô ấy sưng tấy, đỏ ửng và trơn trượt vô cùng vì vẫn còn đẫm thứ dịch nhờn nhầy nhụa hòa lẫn với “tàn cuộc” của Khôi.
Tôi thúc dương vật của mình vào lút cán.
“Á… nhẹ thôi… trong đó còn đau…” Ngọc nhíu mày rên rỉ, cơ thể cong lên đón nhận sự va chạm.
Tôi không dừng lại, lực đạo dập xuống càng lúc càng cuồng loạn, như muốn trừng phạt, muốn nghiền nát sự dâm mị vô liêm sỉ của người đàn bà này.
Bạch… bạch… bạch… Tiếng da thịt dồn dập vang lên trong đêm. Tôi luồn tay xuống dưới lưng Ngọc, ghì chặt cô ấy sát vào hông mình. Tôi muốn cắm chiếc cọc của mình vào sâu nhất có thể, muốn giành lại lãnh thổ đã bị kẻ khác ngang nhiên cắm cờ.
“Nói mau! Em là của ai? Em là vợ tôi hay là bạn gái của nó?” Tôi bóp mạnh hai bầu vú căng trướng của vợ, lớn tiếng tra khảo.
Ngọc hổn hển, ánh mắt cô ấy dại đi vì khoái cảm do sự ma sát thô bạo mang lại. Cô ấy cắn môi, nở một nụ cười lẳng lơ, hư hỏng đến tột cùng:
“Em là vợ của anh… ưm… nhưng cái lỗ này… là của anh Khôi… Em là con điếm của anh ấy…”
Câu nói đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim, đồng thời kích nổ mọi dây thần kinh khoái cảm trong não tôi. Vợ tôi đã hoàn toàn quy phục. Cô ấy tự hào với danh phận mới của mình.
Tôi gầm lên một tiếng như dã thú, dập thêm vài nhịp điên cuồng rồi phóng thích toàn bộ tinh dịch vào sâu trong âm đạo vẫn còn vương mùi của gã bạn thân. Hai dòng tinh chất của hai người đàn ông hòa quyện vào nhau bên trong cơ thể cô ấy.
Ngọc co giật, hai chân siết chặt lấy hông tôi, rên lên một tiếng nức nở rồi lịm đi vì sung sướng.
Nhìn người đàn bà đang rũ rượi, ướt át nằm dưới thân mình, tôi chợt nhận ra một sự thật cay đắng: Tôi đã thành công trong việc đào tạo ra một con búp bê tình dục hoàn hảo, nhưng lại vĩnh viễn mất đi người vợ của mình.