Chương 12: Chuyến đi Phan Thiết đáng nhớ
Chiều thứ Sáu, Ngọc thông báo với tôi rằng cô ấy sẽ đi Phan Thiết hai ngày một đêm với hội chị em đồng nghiệp để “xả stress”.
Tôi tựa lưng vào cửa phòng, nhìn vợ mình đang hối hả xếp đồ vào chiếc vali nhỏ. Cô ấy giấu đi sự hồi hộp bằng cách nói liến thoắng về lịch trình ăn hải sản, đi cà phê chụp ảnh. Nhưng làm sao một gã chồng chuyên soi mói từng nhất cử nhất động của vợ như tôi lại không nhận ra những điểm bất thường?
Ngọc mang theo chiếc váy lụa mỏng tang khoét lưng sâu thẳm. Cô ấy mang theo chai nước hoa vùng kín hương hoa hồng gợi dục. Và đắt giá nhất, cô ấy lén nhét vào đáy vali bộ đồ lót ren lưới màu đen – bộ đồ mà Khôi đã từng mua tặng và tự tay xé rách một bên mép.
Hội chị em gái đi với nhau, cần gì phải mặc lót ren và xịt nước hoa bướm? : Tôi tự hỏi
Tôi biết cô ấy nói dối. Tôi dư biết người đợi cô ấy ở bãi đỗ xe không phải mấy cô đồng nghiệp ồn ào, mà là chiếc xe hơi quen thuộc của Khôi. Nhưng tôi chọn cách im lặng. Tôi mỉm cười gật đầu: “Em đi chơi vui vẻ nhé.”
Bởi vì sâu thẳm trong phần con người bệnh hoạn của tôi, việc bị vợ lừa dối sau lưng lại mang đến một cảm giác kích thích đầy tội lỗi.
Tối thứ Bảy. Căn nhà vắng lặng đến đáng sợ.
Tôi ngồi trên sofa, tắt hết đèn, ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình điện thoại. Tôi mở ứng dụng định vị “Tìm” trên chiếc iphone. Chấm xanh hiển thị vị trí của Ngọc đang dừng lại ở một khu resort ven biển.

Trí tưởng tượng của tôi bắt đầu vẽ ra những thước phim rõ nét. Giờ này, chắc họ vừa đi ăn tối lãng mạn dưới ánh nến về. Khôi chắc chắn đang ôm eo vợ tôi dọc hành lang khách sạn. Họ đang đóng vai một cặp vợ chồng thực sự, một đôi tình nhân đang tận hưởng tuần trăng mật mà không có bóng dáng gã chồng lùn tịt, yếu sinh lý là tôi ngáng đường.
Mười rưỡi tối. Tôi không chịu nổi sự tĩnh lặng này nữa. Tôi bấm gọi video cho Ngọc.
Chuông reo rất lâu. Phải đến hồi chuông cuối cùng, màn hình mới kết nối.
Không có hình ảnh. Ngọc đã tắt camera, màn hình chỉ là một màu đen đặc quánh. Nhưng âm thanh thì truyền đến rõ mồn một.
Tiếng sóng biển rì rào vọng vào từ ban công mở toang. Và xen lẫn trong tiếng sóng đó, là tiếng thở dốc nặng nề.
“Alo… chồng à…” Giọng Ngọc vang lên. Nó ướt át, run rẩy và đứt quãng.
“Em đang làm gì thế? Các bạn ngủ hết rồi à?” Tôi hỏi, tay bất giác siết chặt lấy chiếc điện thoại.
“Dạ… tụi nó… ưm… tụi nó ngủ rồi… Em đang… đang nằm trên giường…” Cô ấy đang nói dối. Cô ấy không nằm yên. Qua loa điện thoại, tôi nghe thấy tiếng lò xo đệm kêu kẽo kẹt… kẽo kẹt từng nhịp đều đặn. Tôi nghe thấy tiếng da thịt va đập vào nhau bạch bạch khe khẽ.
Gã Khôi đang ở đó. Hắn đang chịch vợ tôi ngay lúc cô ấy đang nghe điện thoại của chồng. Sự trơ trẽn của hắn và sự phục tùng vô liêm sỉ của vợ tôi khiến da đầu tôi tê rân rân.
Tôi hình dung ra cảnh Khôi đang quỳ phía sau Ngọc, thi triển tư thế Doggy bạo liệt mà hắn ưa thích. Bàn tay to lớn của hắn chắc chắn đang ghì chặt lấy hông cô ấy, kéo giật về phía sau để mỗi cú thúc mạnh đều cắm ngập vào tận cùng âm đạo.
“Em ốm à? Sao thở mạnh thế?” Tôi cố tình trêu ngươi, đóng vai một gã chồng ngốc nghếch.
“Đâu… đâu có… do gió biển… lạnh quá… Á!” Ngọc đột ngột hét lên một tiếng thảng thốt, rồi vội vàng lấy tay bưng miệng lại. Tiếng kẽo kẹt của giường bỗng dưng tăng tốc điên cuồng.
Tôi biết chuyện gì vừa xảy ra. Khôi đang trừng phạt cô ấy. Hắn biết tôi ở đầu dây bên kia. Hắn cố tình nhấp thật sâu, nghiền nát vách thịt mềm mại bên trong để ép vợ tôi phải phát ra tiếng rên dâm đãng trước mặt chồng.
“Chồng ơi… em… mệt rồi… em cúp máy nha…” Ngọc van xin, giọng cô ấy nghẹn lại vì những cú đâm lút cán liên hoàn. Tiếng dịch nhờn nhóp nhép trơn trượt vang lên rành rọt. Cô ấy đã ướt đẫm, dâm thủy chảy tràn trề dưới sự dập dìu dũng mãnh của tình nhân.
“Mệt thì ngủ đi em. Nhớ đắp chăn cho ấm nhé,” tôi thì thầm, giọng khàn đặc.
“Ư… ưm… sướng… sâu quá anh ơi…” Ngọc không kìm được nữa. Câu nói ấy lọt vào micro điện thoại trước khi cô ấy kịp ấn nút tắt máy. Cô ấy gọi “anh ơi”, nhưng không phải gọi tôi.
Tút… tút… tút…
Cuộc gọi ngắt kết nối. Màn hình tối om.
Tôi ngồi trong bóng tối của phòng khách, chiếc điện thoại rơi xuống nệm sofa. Không cần nhìn tận mắt, chỉ bằng thính giác, tôi biết vợ mình lúc này đang oằn người lên trong sự đê mê tột đỉnh. Những thớ cơ bắp cuồn cuộn của Khôi đang giáng xuống, cày xới và lấp đầy khoảng trống chật chội mà tôi không bao giờ chạm tới được.
Tôi luồn tay vào trong quần, nắm lấy dương vật đang sưng tấy, cương cứng đến đau nhức của mình. Nước mắt tôi lăn dài trên má, mặn chát. Vừa khóc, tôi vừa cử động bàn tay mình thật nhanh theo nhịp điệu kẽo kẹt ảo ảnh còn vương vất trong đầu.
Tự xử trong nỗi cô đơn và thèm khát, nhường lại vợ cho một gã đàn ông khác giày vò giữa đêm biển rì rào.