Chương 15: Lời tự tình ngoài ban công
Chuyến xe từ quê trở lại Sài Gòn mang theo những bí mật nhầy nhụa được giấu kín dưới lớp vỏ bọc gia đình êm ấm. Ngọc về đến nhà, dọn dẹp đồ đạc, nấu cho tôi một bữa tối tươm tất rồi mỉm cười kể về việc con trai ngoan thế nào, ông bà ngoại khỏe ra sao.
Tuyệt nhiên, cô ấy không nhắc một lời nào về Khôi, hay về căn nhà nghỉ đầy mùi rêu mốc đó.
Đó là một đêm giữa tuần. Tôi tỉnh giấc vì tiếng động ở bên ngoài phòng ngủ. Quờ tay sang bên cạnh, nửa giường lạnh ngắt. Ngọc không có ở đó.
Tôi ngồi dậy, định xỏ dép ra bếp thì thấy ánh sáng xanh nhợt nhạt hắt vào từ khe cửa kính ban công ngoài phòng khách. Cánh cửa kéo hé mở, gió đêm lùa vào mang theo tiếng thì thầm khe khẽ, ngọt ngào như rót mật vào tai.
Là Ngọc. Cô ấy đang mặc chiếc váy ngủ lụa quen thuộc, khoanh tay trước ngực cho đỡ lạnh, vai kẹp chiếc điện thoại, ánh mắt mơ màng nhìn xuống ánh đèn đường phố Sài Gòn.
Bản năng của một gã chồng thích nhìn lén trỗi dậy. Tôi rón rén bước tới, nấp sau tấm rèm cửa dày cộp, dỏng tai lên nghe ngóng.
“…Thì em cũng nhớ anh mà. Vừa mới xa nhau hồi chiều…” Giọng Ngọc nũng nịu.
Bên kia đầu dây, Khôi chắc hẳn đang nói điều gì đó rất êm tai, vì Ngọc bật cười khúc khích. Một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc mà đã rất lâu rồi tôi không nhìn thấy khi cô ấy ở bên tôi.

“Anh tính xa quá vậy… Mua nhà á?” Ngọc thốt lên, giọng điệu pha lẫn sự bất ngờ và thích thú. “Mua ở khu Quận 7 á? Chỗ đó thì gần công ty anh, nhưng hơi xa chỗ em làm. Nhưng thôi, anh thích là được. Miễn là nhà của hai đứa mình…”
Ngực tôi nhói lên một cái đau điếng. “Nhà của hai đứa mình”. Cô ấy đang đứng trong căn nhà do chính tay tôi mua, tiêu những đồng tiền do tôi kiếm ra, nhưng lại đang mơ mộng về một mái ấm khác với gã tình nhân.
Tôi nín thở, cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng động. Đoạn hội thoại tiếp theo còn tàn nhẫn hơn cả những cú dập thô bạo bằng thể xác.
“Anh Tuấn á? Ổng ngủ say như chết rồi,” Ngọc vô tư nhắc đến tên tôi bằng một giọng điệu thương hại và có phần xem thường. “Anh đừng có ghen bậy bạ. Em ở cạnh ổng vì trách nhiệm với con thôi, chứ dạo này vợ chồng có làm ăn gì đâu. Đụng vào người ổng em không có cảm giác gì hết. Trong đầu em bây giờ… chỉ toàn hình bóng anh thôi.”
Sự thật trần trụi lột mặt nạ của tôi. Trong mắt vợ mình, tôi chỉ là một cái bình phong.
“Thật mà… Đám cưới hả? Đợi con lớn chút nữa rồi mình tính… Em cũng muốn danh chính ngôn thuận mặc váy cô dâu đi bên anh…” Ngọc tiếp tục thêu dệt những giấc mơ.
Rồi giọng cô ấy bỗng nhỏ lại, e thẹn và ngập ngừng:
“Anh này… cái hôm ở quê… anh lỡ… bắn hết vào trong em rồi. Mấy nay em thấy người khang khác, trễ hẹn mấy ngày rồi. Nhỡ… nhỡ có bầu thật thì sao?”
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm lấy tôi.
Khôi có vẻ đã trả lời rất dứt khoát và nam tính ở đầu dây bên kia, vì Ngọc thở phào nhẹ nhõm, giọng rưng rưng xúc động:
“Anh nói thật nhé? Có thì đẻ… anh sẽ nuôi mẹ con em đúng không? Dạ… em muốn sinh cho anh một đứa con gái… Mũi cao giống anh, chứ đừng tẹt như… giống anh Tuấn…”
Đến đây thì đôi chân tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi từ từ trượt xuống, ngồi bệt trên nền gạch bông lạnh buốt của phòng khách.
Vợ tôi không chỉ muốn bỏ tôi để cưới người khác. Cô ấy đang mang thai hoặc khao khát được mang thai giọt máu của Khôi, và tàn nhẫn đem ngoại hình của chồng mình ra làm thước đo cho sự kém cỏi. Cô ấy muốn một đứa con mang mã gen của gã đàn ông mạnh mẽ kia, chứ không phải của kẻ lùn tịt, yếu sinh lý đang nấp sau tấm rèm rách nát này.
Nhưng điều đáng kinh tởm nhất, bệnh hoạn nhất của một kẻ mang tâm lý Cuckold như tôi là… giữa nỗi đau giằng xé đến nát gan nát ruột ấy, dương vật của tôi lại cương cứng một cách đau đớn. Sự sỉ nhục trí mạng này kích thích hệ thần kinh của tôi đến mức tột cùng.
Ngoài ban công, Ngọc dường như đã kết thúc cuộc gọi. Cô ấy gửi một nụ hôn gió qua màn hình, ngọt ngào cúp máy.
Tôi cuống cuồng lao về phòng ngủ, vội vàng chui vào chăn, nhắm nghiền mắt lại. Vài giây sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Ngọc vén chăn, nằm xuống bên cạnh tôi. Cơ thể cô ấy tỏa ra hơi ấm, nhưng trái tim cô ấy thì đã thuộc về một nơi khác, một căn nhà khác, một đám cưới khác ở tương lai.
Tôi nằm quay lưng lại với vợ, hai tay ôm lấy ngực, nước mắt chảy ướt đẫm gối.