Chương 19: Bức tranh gia đình mới
Cuối tuần đó, Ngọc nói muốn đưa con trai đi khu du lịch sinh thái ở ngoại ô đổi gió. Tôi lấy cớ bận chạy deadline dự án không đi được. Thực chất, tôi biết mình không có chỗ trong chuyến đi này. Chiếc xe đến đón mẹ con cô ấy, dĩ nhiên, là xe của Khôi.
Họ đi ba người. Một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, một người đàn bà xinh đẹp mặn mà, và một đứa trẻ lanh lợi. Nhìn từ phía sau, bóng lưng của họ hắt xuống mặt đường nhựa tạo thành một bức tranh “gia đình thứ hai” hoàn mỹ không tì vết.
Tôi ở nhà, vùi mình vào chiếc sofa mốc meo, lướt điện thoại trong vô thức, chờ đợi những “món quà” mà vợ tôi sẽ ban phát. Và Ngọc đã không làm tôi thất vọng.
Đầu giờ chiều, điện thoại tôi rung lên. Một đoạn video Ngọc gửi trực tiếp qua Zalo.
Tôi nín thở mở lên. Khung cảnh là bãi cỏ xanh mướt của khu resort. Ánh nắng rực rỡ chiếu rọi.
Trong video, Khôi đang công kênh con trai tôi trên chiếc vai rộng lớn của hắn. Thằng bé cười nắc nẻ, hai tay ôm chặt lấy đầu gã đàn ông xa lạ, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui sướng mà một ông bố lùn tịt, yếu ớt như tôi hiếm khi tạo ra được.
Ngọc đang cầm điện thoại quay phim. Giọng cô ấy vang lên, lảnh lót và ngọt ngào như rót mật:
“Bảo ngoan của mẹ, chú Khôi cõng con có thích không?”

“Dạ thích ạ!” Thằng bé reo lên.
Và rồi, câu nói tiếp theo của Ngọc như một nhát dao tẩm độc cắm phập vào màng nhĩ tôi:
“Thế con phải gọi chú Khôi là gì nào? Chú thương con như vậy, từ nay nhận làm Ba nuôi nhé. Gọi Ba Khôi đi con.”
Tôi hóa đá. Màn hình điện thoại dường như mờ đi.
Thằng bé ngây thơ, không hề biết đến những dơ bẩn của thế giới người lớn, ngoan ngoãn vâng lời mẹ: “Dạ… Ba Khôi! Ba Khôi cho con bay cao nữa đi!”
Khôi cười ha hả, tung thằng bé lên không trung rồi đỡ lấy. Hắn đáp lời con trai tôi một cách tự nhiên và đầy tự hào: “Giỏi lắm, để ba Khôi cho con bay lên mây luôn!”
Danh phận của tôi đã bị tước đoạt một cách nhẹ nhàng như thế. Đứa con do chính tôi tạo ra, mang dòng máu của tôi, giờ đây lại hồn nhiên cất tiếng gọi kẻ đang đè ngửa mẹ nó hằng đêm là “Ba”. Ngọc đang tập cho con trai tôi quen dần với sự hiện diện của một người cha mới, mạnh mẽ hơn, vĩ đại hơn trong mắt nó.
Nhưng đoạn video chưa dừng lại ở đó.
Sau khi Khôi thả thằng bé xuống bãi cỏ cho nó chạy đi chơi với quả bóng, hắn tiến lại gần ống kính. Ngọc vẫn giữ máy quay, nhưng ống kính đã hạ thấp xuống, chĩa thẳng vào phần đũng quần đang phồng cộm lên của Khôi đằng sau lớp quần short mỏng.
Giọng Ngọc lại cất lên, lần này không còn là giọng của một người mẹ hiền từ, mà là chất giọng nũng nịu, lẳng lơ của một cô nhân tình bé nhỏ:
“Chồng ơi… nãy giờ chơi mệt rồi, vào phòng nghỉ trưa thôi anh… Vợ khát nước quá…”
Chữ “Chồng ơi” thốt ra từ miệng vợ tôi dành cho Khôi nghe sao mà êm ái, trơn tru và đầy tình tứ. Nó đập tan mọi ảo tưởng của tôi. Cô ấy công khai thừa nhận Khôi là chồng ngay trong đoạn video gửi cho người chồng thật.
Khôi bước tới, bàn tay to lớn của hắn che khuất ống kính, kèm theo một tiếng cười trầm đục và lời thì thầm ướt át: “Khát nước à? Vào phòng chồng cho uống nước… đến ngập họng thì thôi.”
Video kết thúc bằng tiếng cười lả lơi của vợ tôi.
Chiếc điện thoại rơi tự do xuống sàn nhà. Tôi ôm lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội.
Trong cùng một buổi chiều, tôi mất cả vợ lẫn con. Họ tạo thành một thế giới khép kín, hạnh phúc, tràn ngập tình yêu và nhục dục, nơi tôi hoàn toàn bị đào thải.
Nước mắt tuôn rơi ướt đẫm gáy ghế sofa, nhưng phía dưới hạ bộ, thứ phản xạ sinh lý bệnh hoạn lại trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Sự sỉ nhục chí mạng này – việc bị xóa sổ hoàn toàn khỏi cuộc đời vợ con – đã đẩy cơn cuồng dâm của tôi chạm đến đỉnh điểm. Tôi gào lên, điên cuồng tuốt lấy dương vật của mình giữa căn nhà trống trải, vừa khóc rống lên trong đau đớn, vừa bắn ra những dòng tinh dịch trắng đục của một kẻ thất bại thảm hại nhất trần.