Chương 21: Thước phim hạnh phúc
Chín giờ sáng. Trái ngược với không khí ngột ngạt, đầy mùi bia rượu và tinh dịch khô ở căn nhà Sài Gòn, tiếng chuông thông báo Zalo reo lên lanh lảnh.
Ngọc gửi cho tôi một tệp video dài gần mười lăm phút. Kèm theo đó là một dòng tin nhắn ngắn gọn, ngây thơ đến rợn người: “Vlog một ngày ở resort của gia đình mình nè chồng. Chồng xem cho đỡ nhớ hai mẹ con nha.”
Gia đình mình?
Bàn tay tôi run rẩy bấm vào biểu tượng Play. Màn hình sáng lên, và cuộc tra tấn tâm lý tàn khốc nhất bắt đầu.
Cảnh 1: Buổi sáng của kẻ thay thế
Đoạn video mở đầu bằng ánh nắng rực rỡ chiếu qua rèm cửa. Góc máy quay từ tay Ngọc.
Khung hình đầu tiên không phải là con trai tôi, mà là tấm lưng trần vạm vỡ của Khôi. Gã đang đứng trong khu bếp nhỏ của căn villa, lúi húi chiên trứng và làm bánh mì nướng. Hắn chỉ mặc độc một chiếc quần đùi xám, cơ bắp cuồn cuộn di chuyển nhịp nhàng.
Bất chợt, con trai tôi từ trong phòng ngủ chạy ùa ra. Thằng bé không tìm mẹ, mà lao thẳng đến ôm lấy chân gã đàn ông xa lạ kia.
“Ba Khôi ơi, con đói!”
Khôi quay lại, nở một nụ cười hiền từ mà tôi chưa bao giờ thấy ở một gã “bull” (tình nhân) chuyên đi chịch dạo. Hắn tắt bếp, bế thốc thằng bé lên, thơm một cái rõ kêu vào má nó: “Đợi ba một xíu, bữa sáng siêu ngon của hai mẹ con xong ngay đây!”

Ngọc giữ máy quay, chuyển ống kính về phía khuôn mặt mộc xinh đẹp rạng rỡ của mình, thì thầm vào micro: “Chồng thấy không? Anh Khôi nấu ăn giỏi lắm, lại khéo dỗ con nữa. Chả bù cho chồng, ở nhà luộc rau cũng không xong.”
Lời chê bai nhẹ tựa lông hồng nhưng sắc như dao cạo. Cô ấy đang công khai gạch bỏ giá trị làm trụ cột của tôi, thay thế bằng một phiên bản nâng cấp hoàn hảo hơn.
Cảnh 2: Hồ bơi và sự tự ti thể xác
Chuyển cảnh. Bể bơi vô cực ngoài trời.
Ngọc mặc bộ bikini hai mảnh màu đỏ rực – chính là bộ mà tôi đã mua tặng cô ấy nhân dịp kỷ niệm ngày cưới năm ngoái. Nhưng người đang ngắm nhìn và vuốt ve những đường cong ấy lại là Khôi.
Khôi đang cõng con trai tôi bơi dưới nước. Bờ vai rộng, thể lực sung mãn của hắn khiến thằng bé cười nắc nẻ vì sướng.
Máy quay của Ngọc lia sát vào mặt nước, thu lại hình ảnh Khôi trồi lên, vuốt ngược mái tóc ướt sũng. Bụng sáu múi săn chắc hằn rõ dưới lớp nước trong xanh.
“Anh ấy khỏe lắm chồng ạ,” Giọng Ngọc lồng vào video, mang theo một tầng ý nghĩa dâm đãng mà chỉ tôi và cô ấy hiểu. “Chơi với con cả buổi sáng không biết mệt. Chút nữa… chắc vẫn còn sức ‘chơi’ với em đến chiều.”
Cô ấy cố tình nhấn mạnh chữ “chơi”. Tôi cắn chặt môi đến bật máu. Sự tự ti về ngoại hình lùn tịt, bụng phệ của mình bị đem ra phơi bày và chà đạp không thương tiếc trước vẻ nam tính ngùn ngụt của gã tình nhân.
Cảnh 3: Bữa tối và bàn tay dưới gầm bàn
Chiều buông. Khung cảnh chuyển sang một nhà hàng hải sản đắt đỏ.
Lúc này, điện thoại của tôi cũng vừa ting ting báo tin nhắn trừ tiền thẻ tín dụng. Hơn ba triệu bạc cho một bữa ăn.
Trên video, ba người họ ngồi quanh bàn tiệc. Thằng bé đang mải mê ăn món tôm hùm nướng bơ tỏi. Ngọc cầm điện thoại quay cảnh đồ ăn ngon lành. Nhưng đột nhiên, ống kính vô tình (hoặc cố ý) chúi xuống dưới gầm bàn vài giây.
Dưới lớp khăn trải bàn, bàn tay to lớn của Khôi đang đặt ngang đùi Ngọc. Hắn vạch mép chiếc váy lụa lên, những ngón tay thô ráp đang mơn trớn, xoa nắn vùng đùi non trắng muốt của vợ tôi, miết dần về phía vùng cấm địa.
Ngọc khẽ hít vào một hơi. Ống kính hất ngược lên. Khuôn mặt cô ấy ửng đỏ, đôi mắt ươn ướt liếc nhìn Khôi đầy tình ý, miệng vẫn cười nói với con trai như không có chuyện gì xảy ra.
Một sự lăng loàn đê tiện diễn ra ngay trước mặt đứa trẻ ngây thơ và được gửi thẳng cho người chồng.
Cảnh 4: Lời chào tạm biệt trong bóng tối
Đoạn cuối của Vlog. Khung cảnh quay lại căn phòng ngủ lờ mờ ánh đèn vàng lúc nửa đêm.
Con trai tôi đã ngủ say ở giường phụ. Điện thoại được đặt cố định trên taplo đầu giường King-size.
Ngọc và Khôi đang ngồi dựa lưng vào thành giường, đắp chung một tấm chăn mỏng ngang hông. Cả hai đều để trần nửa thân trên. Cánh tay Khôi vòng qua cổ Ngọc, bàn tay hắn thản nhiên xoa bóp bầu ngực căng tròn của vợ tôi ngay trước ống kính.
Ngọc nhìn thẳng vào camera. Không còn nét ngây thơ, ánh mắt cô ấy lúc này tăm tối, sắc lẹm và tràn ngập sự quyền lực của kẻ thao túng:
“Vlog đến đây là hết rồi chồng yêu. Cảm ơn chồng đã đồng ý cho chuyến trăng mật của tụi em nhé.” Ngọc nhếch mép, đưa tay vờn quanh đầu ngực của Khôi. “Bây giờ… tụi em phải ‘sản xuất’ em bé đây. Anh Khôi bảo hôm nay sẽ không dùng bao, để đền bù cho bữa hải sản ngon miệng.”
Khôi cười gầm gừ, hắn cúi xuống cắn mạnh vào cổ Ngọc, rồi vươn tay vỗ đét một cái vào màn hình điện thoại.
Màn hình tối đen. Video kết thúc.
Tôi ngồi thu lu giữa đống vỏ bia, lồng ngực rỗng tuếch. Từng thước phim vừa rồi như những mũi khoan xuyên thẳng vào não. Họ tước đoạt vai trò làm cha, làm chồng, rồi ngang nhiên tuyên bố sẽ “sản xuất em bé” trước mặt tôi.
Bàn tay tôi vô thức luồn vào trong quần, nhịp độ cử động nhanh và tuyệt vọng. Nước mắt lã chã rơi trên màn hình điện thoại đã tắt ngấm. Tôi nghiện sự đau đớn này. Tôi vừa khóc nấc lên vì mất gia đình, vừa rùng mình bắn ra những dòng tinh dịch rẻ mạt trong nỗi cô đơn tận cùng.