Chương 22: Màn kịch trên mạng xã hội
Mọi thứ đã được Ngọc lên kịch bản từ ngày đầu tiên của chuyến du lịch, một ván cờ tâm lý tàn độc mà cô ấy biết chắc tôi sẽ tự nguyện bước vào tròng.
Ngày đầu tiên đến resort, trong khi tôi đang vò võ ở nhà cày việc, điện thoại tôi hiện thông báo từ Facebook. Ngọc đăng một bức ảnh cô ấy mặc chiếc váy maxi trắng đi dạo trên biển, kèm theo một dòng trạng thái lấp lửng:
“Thấy con trai chơi một mình cũng tội. Có nên sinh thêm một cô công chúa nữa cho đủ nếp đủ tẻ không nhỉ? Mọi người cho em xin ý kiến với…”
Phía dưới bài đăng, bình luận nhảy lên liên tục. Bạn bè, đồng nghiệp, họ hàng của chúng tôi thi nhau vào tương tác. Người thì khuyên: “Thôi, đẻ một đứa nuôi cho khỏe em ơi”, người lại hùa vào: “Đẻ đi, hai vợ chồng đang có điều kiện, thêm cô công chúa cho anh Tuấn cưng chiều!” Tôi đọc từng dòng bình luận mà gai ốc nổi rần rần. Họ đang chúc phúc cho “anh Tuấn”, mà đâu biết “anh Tuấn” lúc này chỉ là một gã bù nhìn.
Nhưng đòn chí mạng nằm ở đoạn Story (tin ngắn 24h) mà Ngọc đăng ngay sau đó. Trong video, Ngọc chĩa máy quay về phía con trai tôi đang nghịch cát, cất giọng dịu dàng:
“Bảo ơi, con có muốn mẹ đẻ thêm em bé không?”
Thằng bé ngẩng khuôn mặt lấm lem cát lên, đôi mắt sáng rực rỡ, trả lời bằng một chất giọng ngọng nghịu nhưng vô cùng rõ ràng:
“Dạ con muốn! Con muốn có em gái, để sau này con mạnh mẽ như ba Khôi… con sẽ bảo vệ em!”
Trái tim tôi như bị ai đó thò tay vào bóp nát. Thằng bé không nói “mạnh mẽ như ba Tuấn”, mà hình mẫu lý tưởng duy nhất trong đầu nó lúc này đã bị thay thế hoàn toàn bởi sức vóc vạm vỡ của Khôi.
Ngọc vẫn không có động thái gì thêm, cô ấy thả thính, gieo rắc sự tò mò cho cả thế giới ảo và đẩy quả bóng trách nhiệm về phía tôi. Cô ấy đang chờ đợi phản ứng của tôi.
Và tôi, một gã chồng nhu nhược, mắc kẹt giữa việc bảo vệ sĩ diện gia đình trên mạng xã hội và thứ khoái cảm tủi nhục bệnh hoạn đang ăn mòn tâm trí, đã đưa ngón tay run rẩy gõ xuống bàn phím một chữ duy nhất dưới bài đăng của vợ:
“Có. ❤️”
Chỉ năm phút sau, Ngọc chụp lại màn hình bình luận của tôi. Cô ấy đăng một bức ảnh mới toanh lên trang cá nhân, trong ảnh là bàn tay cô ấy đang đan chặt vào một bàn tay đàn ông to lớn (mà ai cũng đinh ninh đó là tay tôi, nhưng thực chất là tay Khôi). Dòng tiêu đề đập thẳng vào mắt mọi người:
“Chồng duyệt rồi nha! Sắp có em bé! 🍼👼”
Cả mạng xã hội như bùng nổ. Lượt yêu thích tăng chóng mặt. Mọi người ùa vào chúc mừng: “Chúc mừng hai vợ chồng”, “Nhất anh Tuấn rồi nhé”, “Tuấn chuẩn bị cày tiền mua bỉm sữa đi nha”…
Họ thi nhau chúc tụng tôi. Một tấn bi hài kịch hoàn hảo. Tôi mỉm cười cay đắng, khóe mắt cay xè. Đúng vậy, tôi sắp có thêm một đứa con mang họ mình, nhưng kẻ thụ tinh cho vợ tôi, kẻ gieo mầm sống ấy lại đang nằm cùng cô ấy ở một nơi cách tôi hàng trăm cây số.
Đêm cuối cùng của chuyến đi.
Khi những lời chúc mừng trên Facebook vẫn còn đang nổ thông báo liên hồi, Zalo của tôi rung lên. Khôi gửi cho tôi một tệp video nặng trịch. Tên file không phải là dãy số vô hồn như mọi khi, mà được gõ rõ ràng bằng tiếng Việt không dấu: “Tao_em_be.mp4”.
Tôi nuốt khan, cắm tai nghe vào điện thoại, vặn âm lượng lên mức tối đa rồi bấm Play.
Đoạn video không quay mặt, chỉ quay từ phần ngực trở xuống. Ánh đèn phòng ngủ màu vàng vọt. Ngọc đang nằm ngửa, hai chân dang rộng hết cỡ, vắt hẳn lên hai bên vai của Khôi.
Không dạo đầu. Không vuốt ve.
Khôi đang dập. Những cú dập mang tính chất bản năng, hoang dại và nguyên thủy nhất của loài người khi duy trì nòi giống. Thứ vũ khí to lớn của hắn không hề có bất kỳ lớp màng bảo vệ nào, trần trụi và gân guốc, đang liên tục cày xới, đâm lút cán vào vách thịt ướt đẫm của vợ tôi.
“Sướng không vợ? Chồng đang ‘tạo em bé’ cho em đây…” Giọng Khôi khàn đặc vang lên cùng tiếng bạch… bạch chát chúa của da thịt va chạm.
“Ư… ưm… sâu quá anh ơi… đâm sâu vào tử cung em đi…” Ngọc quằn quại, ngón tay chân cô ấy bấu chặt vào ga giường.
Khôi cười gằn, cúi xuống thì thầm vào sát micro điện thoại, nhưng đôi mắt chắc chắn đang ghim chặt vào khuôn mặt đê mê của Ngọc: “Anh Tuấn đã bình luận ‘Có’ rồi đấy. Hàng trăm người đang chúc mừng anh Tuấn sắp có con kìa. Phải làm sao đây hả vợ?”
“Cho em… ưm… cho em xin giống của anh đi…” Ngọc thốt ra những lời dâm đãng vô liêm sỉ nhất, chà đạp lên mọi sự tôn nghiêm của cuộc hôn nhân. “Em muốn đẻ cho anh một đứa con gái… bắn hết vào trong em đi Khôi… bắn vào trong em!”
Theo sau lời cầu xin cạn kiệt liêm sỉ đó, nhịp độ của Khôi tăng lên điên cuồng. Màn hình rung bần bật. Tiếng nhóp nhép của dâm thủy trào ra lấp đầy cả hai bên tai nghe.
Và rồi, Khôi gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn. Hắn ép sát hông mình vào hông Ngọc, giam cầm cô ấy dưới thân hình đồ sộ, dí chặt con cặc căn đang co giật vào nơi sâu thẳm nhất.
“Anh cho em này… nhận lấy đi… con của chúng ta đấy!” Tôi tận mắt nhìn thấy phần bụng dưới của Ngọc giật nảy lên. Dòng tinh chất nóng hổi, đặc quánh của gã đàn ông xa lạ đang xối xả tưới tắm vào tận cùng tử cung của vợ tôi. Khôi giữ nguyên tư thế đó rất lâu, đảm bảo không một giọt tinh binh nào bị lãng phí.
Đoạn video kết thúc bằng cảnh Khôi từ từ rút ra. Vài giọt tinh dịch trắng đục trào ra mép ngoài âm đạo đỏ ửng. Ngọc dùng tay tự xoa xoa phần bụng dưới của mình, miệng nở một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc.
Tôi tháo tai nghe ra, cả người ướt đẫm mồ hôi hệt như vừa trải qua một cơn sốt rét. Dương vật của tôi đã tự bắn ra từ bao giờ, làm ố cả một mảng quần ngủ.
Ngày mai, cô ấy sẽ về. Sẽ lại ôm tôi trước mặt xóm giềng. Còn tôi, sẽ phải đóng vai một người cha đáng kính, hồi hộp chờ đợi cái thai đang lớn dần trong bụng vợ, mỉm cười nhận lời chúc mừng của cả thế giới, ôm ấp một đứa trẻ mang ADN của người đàn ông đã phá nát cuộc đời mình.