Chương 24: Kỷ niệm ngày cưới
Hôm nay là kỷ niệm sáu năm ngày cưới của vợ chồng tôi.
Thay vì đặt một bàn tiệc lãng mạn dưới ánh nến chỉ có hai người, tôi lại tự tay gọi điện mời Khôi đến nhà ăn nhậu. Kể từ cái đêm mọi bức màn bí mật được vén lên, chúng tôi không còn phải diễn kịch nữa. Trò chơi đã bước sang một đẳng cấp mới: Công khai, đồng thuận và điên rồ hơn gấp bội.
Khôi mang đến một chai Chivas 18. Bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí ấm cúng đến kỳ lạ. Nhưng bên dưới sự ấm cúng ấy là những dòng nham thạch dục vọng đang cuồn cuộn chảy.
Ngọc mặc một chiếc váy lụa mặc nhà mỏng tang. Cô ấy không mặc áo ngực. Hai điểm gồ lên nhọn hoắt in hằn sau lớp vải mỏng mỗi khi cô ấy rướn người gắp thức ăn.
Thằng bé con tôi ngồi xúc cơm ngoan ngoãn ở ghế đối diện. Nó đâu biết rằng, ngay dưới gầm bàn, chân của Khôi đang cọ xát vào bắp chân mẹ nó. Thậm chí, tôi còn thấy rõ bàn tay to lớn của Khôi thỉnh thoảng lại đặt lên giữa hai đùi Ngọc mơn trớn. Ngọc mặt đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, nhưng vẫn phải cố nở nụ cười gắp thịt cho con. Chứng kiến vợ mình bị sàm sỡ ngay trước mặt con trai và chính mình, tôi phải nốc cạn ba ly rượu liên tiếp để kìm nén sự hưng phấn đang dồn xuống hạ bộ.
Ăn xong, Ngọc dắt con trai vào buồng trong dỗ ngủ. Ngoài phòng khách, chỉ còn tôi và Khôi tiếp tục lai rai.
Khôi rót thêm rượu, ánh mắt hắn lơ đãng nhìn lên bức ảnh cưới khổ lớn treo chễm chệ trên tường. Trong ảnh, Ngọc mặc bộ váy cưới đuôi cá màu trắng tinh khôi, e ấp nép vào vai tôi.
“Ngày xưa vợ ông gầy nhỉ? Nhưng mặc váy cưới đẹp thật,” Khôi chép miệng, nhấp một ngụm rượu. “Lúc đó chắc ẻm ngoan lắm, đâu có dâm đãng như bây giờ.”
“Ông muốn xem ẻm mặc lại nó không?” Tôi bật miệng hỏi, một ý tưởng điên rồ lóe lên trong đầu.
Đúng lúc đó, tiếng cửa phòng ngủ mở ra. Ngọc bước ra ngoài, ra hiệu con đã ngủ say. Cô ấy tiến lại gần bàn nhậu. Tôi kéo tay vợ, kéo cô ấy cúi xuống rồi thì thầm vào tai:
“Vào tủ lấy bộ váy cưới mặc vào đi em. Anh Khôi muốn xem vợ mặc váy cưới…”
Ngọc sững người mất một giây. Đôi mắt cô ấy mở to, nhìn tôi rồi nhìn sang Khôi. Một tia sáng rực rỡ của sự kích thích lấp lánh trong đáy mắt. “Hai cái người này… đang nhậu mà mặc váy vóc làm gì…” Ngọc lấy cớ ngượng ngùng lầm bầm, nhưng đôi chân thì ngoan ngoãn quay ngoắt lại, bước nhanh vào phòng thay đồ.
Mười lăm phút sau.
Cánh cửa mở ra. Tôi và Khôi đồng loạt nín thở.
Ngọc đứng đó, lộng lẫy và ma mị. Cô ấy đã mặc lại chiếc váy cưới cúp ngực màu trắng. Chiếc váy xẻ tà rất cao ở phía trước, kéo dài đến tận giữa đùi. Cô ấy búi tóc lên cao, chân đi đôi giày cao gót đính đá lấp lánh. Không còn là cô dâu e ấp của sáu năm trước, trước mắt chúng tôi là một người đàn bà chín muồi, mặn mà và rực lửa tình.
Ngọc bước những bước đi uyển chuyển đến trước mặt Khôi. Cô ấy hơi cúi người xuống, để lộ khe ngực sâu hun hút, ghé sát vào tai gã tình nhân thì thầm bằng chất giọng lả lơi, ma mị:
“Chồng thấy… vợ có đẹp không?”
Khôi nuốt khan, mắt vằn lên những tia máu dục vọng.
Tôi đứng dậy, đi lấy cuốn album ảnh cưới dày cộp trên kệ sách cầm trên tay. Đêm nay, tôi sẽ dâng hiến sự thiêng liêng nhất cho họ. Tôi hắng giọng, đóng vai một người chứng giám, dõng dạc tuyên bố:
“Khôi, con có đồng ý lấy Ngọc làm vợ không?, hứa sẽ đụ cô ấy mỗi khi cô ấy nứng, sẽ lấp đầy cô ấy bằng tinh dịch của con bất chấp sự có mặt của ta không?”
Ngọc bật cười khúc khích, hai má đỏ lựng vì sự báng bổ bệnh hoạn của tôi.
“Con đồng ý,” Khôi nhếch mép, phối hợp hoàn hảo.
“Tốt lắm. Vậy ta tuyên bố… hai người động phòng đi.”
Khôi không đợi thêm một giây nào nữa. Hắn kéo tuột Ngọc ngã vào lòng mình. Hắn hôn cô ấy ngấu nghiến. Bàn tay Khôi bắt đầu di chuyển từ vòng ba nảy nở, luồn qua đường xẻ tà cao vút của chiếc váy cưới, trượt thẳng lên vùng kín.
“Ưm… ướt hết rồi…” Khôi gầm gừ khi ngón tay hắn chạm vào lớp vải ẩm ướt.
Hắn ngừng hôn, ngồi phịch xuống ghế sofa, ra lệnh: “Quay vài vòng cho anh xem nào cô dâu.”
Ngọc vâng lời, xoay người trên đôi giày cao gót. Chiếc váy cưới tung bay, khoe trọn cặp đùi trắng nõn. Xoay được ba vòng, Ngọc dừng lại, quay lưng về phía Khôi, mắt nhìn đắm đuối về phía tôi: “Chồng giúp em cởi váy với.”
Tôi bước ra phía sau vợ. Bàn tay tôi run run nắm lấy khóa kéo. Soạt. Tiếng khóa kéo chạy dọc sống lưng. Chiếc váy cưới thiêng liêng từ từ trượt khỏi vai, rơi lả tả xuống sàn nhà.
Ngọc bước ra khỏi đống voan trắng. Trên người cô ấy giờ chỉ còn lại bộ đồ lót ren màu trắng đồng điệu và đôi giày cao gót nhọn hoắt. Khôi lập tức vạch khóa quần, lôi con cặc gân guốc, nóng hổi của hắn ra.
Như một phản xạ có điều kiện, Ngọc từ từ quỳ gối xuống sàn, ngay trước mặt Khôi. Cô dâu của tôi há chiếc miệng nhỏ nhắn, ngậm trọn lấy phần đầu khấc rồi bắt đầu bú liếm say sưa. Tiếng chụt chụt vang lên dâm đãng.
Tôi không chịu nổi nữa. Tôi tiến đến phía sau lưng Ngọc, quỳ một chân xuống. Tôi luồn tay qua cạp quần lót trắng của cô ấy, tìm đến lỗ lồn đang rỉ nước. Hai ngón tay tôi cắm phập vào trong, bắt đầu kích thích, móc ngoáy liên hồi.
Bị tấn công cả trên lẫn dưới, Ngọc phát điên. Cô ấy rên lên trong cổ họng, cái đầu nhấp nhô bú sâu lút cán con cặc căn cứng của Khôi, trong khi hông cứ đẩy lùi lại phía sau để đón nhận những ngón tay của tôi.
Khôi luồn tay xuống, xé toạc chiếc quần lót trắng của Ngọc ném sang một bên. Cả tôi và hắn cũng điên cuồng lột sạch quần áo trên người mình. Chúng tôi xốc Ngọc lên, quăng cô ấy xuống chiếc giường rộng lớn.
Đêm nay là kỷ niệm ngày cưới của tôi, nên Khôi nhường tôi “khai tiệc”.
Tôi leo lên người vợ, đâm thẳng vào trong. Cảm giác ấm nóng, khít khao cộng với hình ảnh chiếc váy cưới vứt lăn lóc dưới sàn nhà, và ánh mắt cổ vũ của gã tình nhân đứng bên cạnh đã đánh gục hệ thần kinh của tôi.
Chỉ chưa đầy hai mươi cú nhấp, tôi đã gồng cứng người. “Anh ra… anh ra mất!” Tôi rên rỉ tột cùng, phóng thích toàn bộ tinh dịch vào sâu trong vợ mình. Sự xuất tinh sớm thảm hại này lại chính là minh chứng cho sự phấn khích tột độ của một gã Cuckold.
Tôi lật ngửa Ngọc ra, lùi lại nhường chỗ cho “nhân vật chính”.
Chúng tôi thay phiên nhau. Tôi nhoài người lên phía đầu giường, ôm lấy khuôn mặt Ngọc, trao cho cô ấy những nụ hôn ướt át, nồng nàn. Còn ở phía dưới, Khôi nắm lấy hai cổ chân Ngọc, nhấc bổng lên và bắt đầu nhấp.
Bạch… bạch… bạch… Khôi đâm lút cán. Sự to lớn của hắn khuấy đảo thứ tinh dịch mà tôi vừa bắn vào, tạo ra những âm thanh nhóp nhép đặc quánh. Ngọc kẹt giữa những nụ hôn của chồng và sự tàn bạo của tình nhân, chỉ biết cong người rên la thảm thiết.
Sau một hồi dập dìu cuồng loạn, Khôi đột ngột dừng lại. Hắn rút dương vật ra, mồ hôi nhễ nhại, thở hắt ra: “Vợ mặc lại váy cưới vào đi.”
Ngọc ngoan ngoãn leo xuống giường. Cô ấy không mặc đồ lót, trực tiếp khoác lại chiếc váy cưới màu trắng lên người, kéo khóa lên nửa lưng.
Khôi tiến lại gần, bế thốc cô dâu lên, ném mạnh xuống giường. Hắn bạo lực vén tung phần thân dưới của chiếc váy cưới lên tận eo. Đập vào mắt hắn là âm đạo sưng tấy đỏ ửng, vẫn còn đang nhỏ giọt tinh dịch của tôi trào ra ngoài.
Khôi thò tay vào túi quần vứt trên sàn, lấy ra một chiếc bao cao su. Nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng dâm loạn đó, hắn nhếch mép, vứt toẹt chiếc bao sang một bên.
Hắn đụ trần.
Hắn nắm lấy eo Ngọc, thúc một cú chí mạng vào sâu tận cùng tử cung. Chiếc váy cưới trắng muốt nhàu nhĩ bọc lấy nửa thân trên, trong khi nửa thân dưới đang bị một gã đàn ông không phải chồng mình cày xới bạo liệt. Khôi dập cực mạnh, cực sâu. Váy cưới tung lên theo từng nhịp nẩy của hông.
“Khôi… anh Khôi… nát em mất… ớ ớ…” Ngọc hét lên, tay bấu chặt vào lớp ga giường.
Đến khi không thể kìm nén được nữa, Khôi rút phắt ra ngoài. Hắn túm lấy phần cổ áo cúp ngực của chiếc váy cưới, kéo trễ xuống để lộ hai bầu vú căng tròn.
Dòng tinh dịch đặc sệt, trắng đục của Khôi bắn thành từng tia mạnh mẽ. Nó rơi vãi lên chiếc bụng phẳng lì, vương vãi lên hai bầu ngực trần, và bắn cả lên khuôn mặt kiều diễm đang nhắm nghiền mắt vì khoái cảm của vợ tôi.
Chiếc váy cưới ngày kỷ niệm đã hoàn toàn bị vấy bẩn bởi tinh trùng của kẻ khác. Tôi đứng nhìn cảnh tượng đó, hai chân bủn rủn, nở một nụ cười mãn nguyện.