Chương 26: Bản tình ca của kẻ đến sau
Hương vị nồng nàn của rượu Chivas 18 hòa lẫn với mùi vị tanh nồng của tinh dịch tạo nên một thứ không khí ngột ngạt nhưng lại đầy cám dỗ trong căn phòng ngủ. Đêm kỷ niệm sáu năm ngày cưới của chúng tôi vẫn chưa chịu khép lại.
Khôi nằm nghiêng người, một tay chống cằm, tay kia lười biếng vẽ những vòng tròn vô định lên chiếc bụng phẳng lì vừa bị hắn bắn đầy tinh dịch của Ngọc. Ánh mắt hắn lướt qua tôi, rồi dừng lại ở khuôn mặt đang nhắm nghiền tận hưởng sự mơn trớn của vợ tôi.
“Này,” Khôi cất giọng trầm khàn, phá vỡ sự im lặng. “Thế ngày xưa hai người quen nhau thế nào? Đang là hoa khôi học cao đẳng dưới tỉnh, sao lên Sài Gòn lại va phải ông Tuấn hiền khô này được?”
Câu hỏi của Khôi như một lưỡi dao mổ xẻ vào quá khứ của chúng tôi. Hắn đang phán xét, đang tò mò về cái cách mà gã đàn ông lùn tịt, nhạt nhẽo này có thể rước được người đàn bà mà hắn từng thầm thương trộm nhớ về làm vợ.
Ngọc từ từ mở mắt. Cô ấy trở mình, nằm gối đầu lên cánh tay vạm vỡ của Khôi, hướng ánh mắt về phía trần nhà như đang lục lọi lại những mảnh ký ức cũ.
“Hồi đó em mới ra trường, lên Sài Gòn xin việc làm hành chính nhân sự ở công ty cũ của anh Tuấn,” Ngọc bắt đầu kể, giọng đều đều. “Lúc đó em bơ vơ lắm, vừa chia tay một mối tình bồng bột xong, công việc thì áp lực. Anh Tuấn thì làm trưởng nhóm thiết kế, ngồi đối diện dãy bàn của em.”
Tôi nằm nhắm hờ mắt, lắng nghe chính câu chuyện của đời mình qua lời kể của vợ. Ký ức về những ngày tháng tôi trồng cây si, lẽo đẽo mua từng ly trà sữa, từng phần ăn sáng để trên bàn làm việc cho Ngọc hiện về rõ mồn một.
“Anh ấy tán em kiểu gì?” Khôi nhếch mép cười, ngón tay hắn vô tình miết nhẹ qua đầu ngực đang nhô lên của Ngọc khiến cô ấy khẽ rùng mình.
“Tán kiểu… ngốc xít lắm,” Ngọc bật cười, một nụ cười nửa vời, không rõ là trân trọng hay thương hại. “Anh ấy hiền khô à. Đi chơi chung cả đám công ty, lúc nào anh ấy cũng giành xách đồ cho em. Đi xem phim thì mua sẵn bỏng ngô, nước uống. Đưa em về tận phòng trọ rồi mới dám về. Ròng rã gần một năm trời anh ấy mới dám nắm tay em lần đầu tiên.”
Khôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười ngạo nghễ của một gã thợ săn lão luyện khi nghe về cách tiếp cận con mồi vụng về của một gã ăn chay. Hắn thò tay véo nhẹ má Ngọc: “Trời ạ, một năm mới dám nắm tay. Còn tôi… tôi đè cô ra lột sạch đồ chỉ sau ba lần đi uống cà phê.”
“Ưm… anh hư quá mà…” Ngọc lườm yêu Khôi, đưa tay cấu nhẹ vào ngực hắn.
Sự trêu đùa của họ đâm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Ngọc đang vô tình so sánh sự tôn trọng, gìn giữ của tôi ngày trước với sự chiếm đoạt thô bạo, hoang dã của Khôi bây giờ. Và rõ ràng, ở hiện tại, cô ấy tôn thờ sự thô bạo đó hơn.
“Vậy sao em lại đồng ý cưới ông ấy?” Khôi hỏi tiếp, chọc trúng câu hỏi mà tôi luôn sợ phải nghe câu trả lời nhất.
Ngọc im lặng một nhịp. Cô ấy quay sang nhìn tôi, ánh mắt ánh lên một sự dịu dàng pha lẫn áy náy. Rồi cô ấy quay lại nhìn Khôi, thẳng thắn đáp:
“Vì anh ấy an toàn.”
Hai chữ “an toàn” rơi tõm vào không gian, nặng trĩu.
“Lúc đó em đã 24 tuổi, nếm đủ những mệt mỏi của tình yêu tuổi trẻ rồi,” Ngọc thở dài. “Em cần một bến đỗ. Anh Tuấn không đẹp trai như anh, không lãng mạn dẻo miệng, trên giường lúc đó cũng… rất rụt rè và nhạt nhẽo. Nhưng anh ấy thương em thật lòng. Anh ấy có chí cầu tiến, biết lo làm ăn, không rượu chè cờ bạc, lại cực kỳ chiều chuộng em. Anh ấy đưa hết lương cho em giữ, mua nhà để tên em.”
Ngọc vuốt nhẹ lên gò má của Khôi, giọng nói đượm vẻ thực dụng của một người đàn bà từng trải:
“Anh hiểu không Khôi? Em chọn anh Tuấn để làm chồng, làm cha của con em, vì anh ấy là một khuôn mẫu hoàn hảo cho gia đình. Phụ nữ mà, đến một lúc nào đó, họ không chọn người làm mình tim đập chân run nữa, họ chọn người cho mình cảm giác bình yên.”
Khôi gật gù, ánh mắt hắn lóe lên một tia đắc ý tột độ. Hắn đã hiểu ra vị thế thực sự của mình trong cuộc chơi này.
“Hóa ra là vậy,” Khôi thì thầm, cúi xuống hôn lên vành tai Ngọc. “Ông Tuấn cho em sự bình yên, cho em một ngôi nhà. Còn anh… anh cho em những cơn nứng điên cuồng, cho em khoái cảm, cho em được làm một con điếm hoang dại nhất trên chính chiếc giường mà ông ấy mua. Phải vậy không?”
“Dạ… đúng rồi… chỉ có anh mới làm em sướng đến điên dại như thế…” Ngọc nhắm mắt lại, rên rỉ thừa nhận.
Tôi nằm quay lưng lại với họ, hai tay bấu chặt vào ga giường. Lời kể của Ngọc lột trần mọi sự thật. Tôi không phải là tình yêu đích thực, tôi chỉ là “sự lựa chọn tối ưu về mặt lý trí”. Tôi là vỏ bọc hoàn hảo để cô ấy có một cuộc sống êm ấm trước mắt xã hội. Còn phần con người bản năng, phần xác thịt đàn bà thèm khát nhục dục của cô ấy… đã mãi mãi thuộc về gã đàn ông đang vuốt ve cô ấy lúc này.
Tôi là người đến trước trên giấy tờ, nhưng lại là kẻ đến sau trong việc chinh phục phần “con” hoang dại của vợ mình.
Câu chuyện tình yêu sáu năm trước từng là niềm tự hào của tôi, giờ đây lại trở thành một câu chuyện hài hước, làm nền cho sự vĩ đại của kẻ thứ ba trong ngày kỷ niệm cưới. Nước mắt tôi tứa ra, mặn chát, nhưng ở phía dưới, thằng nhỏ vừa mới xuất tinh cách đây nửa tiếng lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy. Sự sỉ nhục trí mạng này, một lần nữa, lại thắp lên ngọn lửa cuồng dâm bệnh hoạn trong tôi, không thể nào dập tắt được.