Chương 27: Sợi dây nhân duyên
Hơi men của chai Chivas vẫn còn vương vất trong từng hơi thở của ba chúng tôi. Đêm càng về khuya, những lớp vỏ bọc đạo đức càng bị lột sạch, chỉ còn lại sự trần trụi của thể xác và những lời tự tình thật thà đến mức tàn nhẫn.
Khôi vuốt ve tấm lưng trần đẫm mồ hôi của Ngọc, giọng bâng quơ:
“Thế sau bao năm bặt vô âm tín, làm sao em lại mò ra được anh giữa cái đất Sài Gòn rộng lớn này hả vợ?”
Ngọc khẽ cười, ngón tay cô ấy lơ đãng xoắn lấy một lọn tóc rối.
“Cũng do duyên thôi anh,” Ngọc thì thầm, giọng nói mang chút hoài niệm về những ngày tháng cũ. “Lên Sài Gòn lại tình cờ gặp nhau”. “Ban đầu em cũng chỉ nghĩ là bạn bè cũ gặp lại, rủ nhau đi ăn uống ôn kỷ niệm. Ai dè cái nết ăn uống lại hợp, đi chơi chung với nhau suốt luôn”.
Cô ấy ngước lên nhìn Khôi, đôi mắt đong đưa tình ý: “Gặp nhau nhiều quá, lửa gần rơm lâu ngày… chắc cũng phát sinh thêm cảm tình”.
Tôi nằm bên cạnh, nghe vợ kể về quá trình “say nắng” tình nhân mà tim cứ giật thót từng cơn. Nhưng điều đáng nói nhất không phải là Ngọc đã rung động thế nào, mà là cái cách tôi phản ứng với sự xuất hiện của gã đàn ông này.
Tôi hắng giọng, chen vào câu chuyện của hai người họ, tự lột trần chính sự ngu ngốc và bệnh hoạn của mình.
“Ông biết không Khôi, lúc Ngọc dẫn ông về nhà giới thiệu là bạn thân cấp ba, tôi không hề nghi ngờ hay ghen tuông một chút nào cả.” Tôi nhớ lại cái ngày định mệnh đó. Khôi bước vào nhà tôi với vẻ ngoài phong trần, nam tính. Thay vì đề phòng, tôi lại thấy rất có thiện cảm với gã.
“Ông lại cực kỳ hợp gu nhậu và đi cà phê của tôi”. “Hai thằng đàn ông nói chuyện tâm đầu ý hợp, nhậu nhẹt chém gió xuyên đêm. Nên từ chỗ là bạn của vợ, hai chúng ta lại chơi thân với nhau luôn”.
Khôi bật cười ha hả, vỗ đen đét vào đùi tôi: “Công nhận! Hồi đó tôi cũng nể ông lắm. Có ông chồng nào mà thấy vợ có bạn thân là nam giới, lại còn cao to đẹp trai như tôi mà cứ vô tư rủ về nhà nhậu suốt ngày không?”
Tôi nhếch mép, một nụ cười cay đắng xen lẫn sự thỏa mãn biến thái rạn nứt trên môi. Không, tôi không hề vô tư. Sâu thẳm trong hệ thần kinh vặn vẹo của tôi, một kịch bản đen tối đã được nhen nhóm ngay từ những lần chén chú chén anh ấy.
Tôi thích nhìn cái cách ánh mắt Khôi lén lút trượt dọc theo những đường cong của vợ tôi mỗi khi cô ấy cúi xuống gắp mồi nhậu. Tôi thích cái không khí ngột ngạt, căng thẳng khi ba người ngồi chung một bàn, nơi ranh giới giữa tình bạn và tình dục chỉ cách nhau một lớp vải mỏng manh. Tôi đã trở thành một vị đạo diễn, cố tình tạo ra những khoảng không gian riêng tư, những cơ hội để “củi khô” và “bà hỏa” va vào nhau.
“Tôi cố tình đấy,” Tôi thú nhận, giọng khàn đi vì kích thích. “Tôi là người cố ý tạo điều kiện, ra tay tác hợp một cái là hai người dính nhau luôn”.
Ngọc quay sang nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển sang sự dâm đãng đầy thấu hiểu. Cô ấy trườn người qua Khôi, bò đến sát bên tôi, gục đầu vào ngực người chồng hợp pháp của mình.
“Anh đúng là đồ biến thái,” Ngọc thì thầm, nhưng tay lại vuốt ve dọc xuống vùng bụng dưới của tôi. “Anh cố tình đưa mồi ngon đến tận miệng anh Khôi, tự biến mình thành bù nhìn, chỉ để nhìn vợ mình bị đè ngửa ra đụ mỗi đêm đúng không?”
Tôi không trả lời, chỉ luồn tay vào mái tóc rối bời của vợ. Sự thật đã phơi bày. Khôi không cướp vợ tôi. Ngọc không lén lút phản bội. Mà chính tôi – vì khao khát thứ khoái cảm Cuckold tột cùng – đã xây một cây cầu vững chắc, trải thảm đỏ để dâng hiến thể xác người phụ nữ mình yêu nhất cho gã bạn thân cùng bàn nhậu.
Đêm kỷ niệm ngày cưới kết thúc trong một bầu không khí kỳ lạ. Ba chúng tôi không làm thêm “hiệp” nào nữa. Chỉ nằm đó, trần trụi, nghe nhau kể chuyện quá khứ, chia sẻ những góc khuất trong tâm hồn. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không chỉ chia sẻ thể xác của vợ, mà đang chia sẻ cả quá khứ, linh hồn và những bí mật sâu thẳm nhất của cô ấy cho một người đàn ông khác.
Một gia đình ba người. Bệnh hoạn, méo mó, nhưng lại gắn kết với nhau bằng một thứ tình cảm dơ bẩn mà không ngôn từ nào diễn tả trọn vẹn được.