Chương 8: Những dòng tin nhắn lúc nửa đêm
Alex đã về Mỹ. Khoảng cách địa lý nửa vòng trái đất lẽ ra phải làm nguội lạnh mối quan hệ sai trái này, nhưng ngược lại, nó lại thổi bùng lên ngọn lửa khát khao qua màn hình điện thoại.
Ngọc thay đổi hẳn. Cô ấy kè kè chiếc điện thoại bên mình 24/7. Có những tối, tôi thấy cô ấy trang điểm nhẹ, xịt nước hoa, mặc váy ngủ lụa là gợi cảm chỉ để… ngồi trong phòng tắm khóa trái cửa.
Tôi biết bên kia đầu dây là ai. Tôi biết họ đang làm gì.
Có lần, tôi vô tình bước vào phòng khi Ngọc đang video call. Cô ấy giật bắn người, vội vàng xua tay, ra hiệu cho tôi tránh ra xa, sợ tôi lọt vào camera. Cô ấy sợ Alex thấy chồng mình. Cô ấy muốn giữ gìn hình ảnh “người tình tự do” trọn vẹn trong mắt gã đàn ông kia.
Tôi lùi lại, đứng nép sau cánh cửa, lòng đau nhói nhưng “thằng nhỏ” lại rục rịch ngóc đầu dậy. Vợ tôi đang gạt bỏ sự tồn tại của chồng để ve vuốt cái tôi của nhân tình.
Đỉnh điểm là một đêm cuối tuần.
Ngọc đi tắm. Cô ấy để quên điện thoại đang sạc trên bàn trang điểm. Màn hình thỉnh thoảng lại sáng lên, báo hiệu tin nhắn đến dồn dập.
Sự tò mò của một gã chồng Cuckold thôi thúc tôi. Tôi rón rén lại gần, tim đập thình thịch như kẻ trộm. Tôi mở khóa điện thoại (tôi biết mật khẩu, nhưng Ngọc không biết tôi hay kiểm tra).
Đập vào mắt tôi là đoạn chat với cái tên được lưu vỏn vẹn một chữ “A”.
Họ đang chat sex.
Những dòng tin nhắn trần trụi, ướt át hiện ra trước mắt tôi. Không phải kiểu thô tục như Khôi, cách Alex chat sex rất tình, rất gợi, khiến người đọc phải đỏ mặt tía tai.
A: “Anh nhớ cái miệng nhỏ của em. Nhớ lúc em ngậm nó sâu tận họng…” Ngọc: “Em cũng nhớ… Đêm nay lạnh quá, ước gì có cái đó của anh ủ ấm…”
Tôi nuốt nước bọt, tay run run vuốt màn hình lên trên để xem lịch sử trò chuyện cũ hơn. Và rồi, tôi khựng lại trước một đoạn hội thoại khiến máu trong người tôi sôi lên sùng sục.
Đó là tin nhắn được gửi ngay sau chuyến đi Đà Nẵng của họ.
A: “Lần đó ở Đà Nẵng… anh tiếc quá.” Ngọc: “Tiếc gì anh?” A: “Tiếc vì không được chơi trần với em. Anh muốn bắn vào bên trong. Anh muốn lấp đầy tử cung em, Ngọc à. Anh muốn đánh dấu em là của anh.”

Gã đàn ông đó không chỉ muốn thân xác vợ tôi. Hắn muốn biến vợ tôi thành nơi chứa đựng tinh trùng của hắn. Một sự chiếm hữu nguyên thủy và tàn nhẫn nhất.
Tôi nín thở chờ xem vợ mình trả lời thế nào. Liệu cô ấy có đồng ý không? Liệu cô ấy có sẵn sàng cho người khác bắn vào bên trong không?
Câu trả lời của Ngọc hiện ra ngay bên dưới, kèm theo một icon mặt đỏ ngại ngùng:
Ngọc: “Giờ chưa được đâu anh… Em sợ dính bầu lắm. Em chưa chuẩn bị tâm lý…”.
Cô ấy nói “Chưa được”, chứ không phải là “Không bao giờ”.
Cô ấy từ chối vì sợ có bầu, chứ không phải vì sợ tôi biết, hay vì đạo đức vợ chồng. Điều đó có nghĩa là, nếu an toàn, hoặc nếu tình cảm đủ lớn, cô ấy sẵn sàng mở cửa tử cung để đón nhận dòng thác của Alex.
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng chảy.
Tôi vội vàng tắt màn hình, đặt điện thoại về vị trí cũ, rồi lao lên giường trùm chăn giả vờ ngủ.
Ngọc bước ra, người tỏa mùi sữa tắm thơm ngát. Cô ấy cầm điện thoại lên, mỉm cười khi đọc tin nhắn mới, rồi leo lên giường nằm cạnh tôi.
Đêm đó, tôi không ngủ được. Tôi quay sang ôm vợ, bàn tay luồn vào váy ngủ của cô ấy, thô bạo hơn mọi ngày.
“Sao nay anh mạnh vậy?” Ngọc hỏi, giọng ngái ngủ.
“Muốn kiểm tra xem…” Tôi gầm gừ vào tai cô ấy, “Xem cái ‘lồn’ này có ai gửi gắm gì vào chưa.”
Ngọc giật mình, người cô ấy cứng lại. Cô ấy không biết tôi đã đọc được gì, nhưng bản năng của người phụ nữ ngoại tình mách bảo cô ấy rằng: Người chồng nằm bên cạnh đang ghen tuông với người tình ở phương xa.
Và trớ trêu thay, chính sự ghen tuông đó lại khiến cuộc làm tình của vợ chồng tôi đêm ấy trở nên cuồng nhiệt một cách điên rồ. Tôi dập cô ấy như để xóa đi dấu vết vô hình của Alex, còn cô ấy rên rỉ dưới thân tôi, nhưng trong đầu có lẽ đang mơ về lời đề nghị “bắn vào trong” đầy ám ảnh kia.