Trinh đứng trước gương lớn trong phòng ngủ, ánh nắng chiều xuyên qua rèm mỏng chiếu lên khuôn mặt trái xoan trắng hồng của cô. Năm nay 26 tuổi, nhưng thân hình cô vẫn giữ nguyên vẻ kiêu sa của một hoa hậu từng gây sốt bốn năm trước. Đôi chân dài miên man như hai đường ngọc thướt tha, da trắng mịn màng không tì vết, khuôn mặt xinh đẹp với đôi môi đỏ mọng và đôi mắt long lanh luôn toát lên vẻ dịu dàng của người vợ hiền. Bộ ngực vừa phải, tròn trịa, đủ để nằm gọn trong bàn tay đàn ông, nhưng điểm khiến bất kỳ ai cũng phải nuốt nước bọt chính là cặp mông to tròn, săn chắc, cong vút một cách khiêu khích mỗi khi cô bước đi. Hông rộng, eo thon, tạo nên đường cong hoàn hảo khiến chiếc váy nào cũng phải bó sát.

Chồng cô – anh Hùng – là doanh nhân giàu có, sáng nay đã đi công tác suốt cả tuần. Con trai Minh, 13 tuổi, vừa nhắn tin “Mẹ ơi con đi học thêm đến tối mới về”. Nhà chỉ còn mình Trinh. Cô mặc bộ đồ ngủ lụa mỏng màu hồng nhạt, chất vải óng ánh ôm sát lấy từng centimet da thịt. Áo hai dây mảnh mai, hai bên vai tròn lộ ra, cổ áo thấp sâu đến mức khe ngực trắng hồng hiện rõ hai đường cong mềm mại. Quần ngắn cũn cỡn, viền ren, chỉ vừa che kín cặp mông căng mọng, hai bên đùi trắng muốt dài ngoằng trần trụi. Cô đi chân đất, từng bước chân khiến cặp mông khẽ lắc lư, thịt mông rung rung nhẹ dưới lớp lụa mỏng.
Trinh bước xuống bếp sau nhà, nơi có khu vườn nhỏ thoáng mát. Cô đang hầm một nồi canh thịt bò, tay khuấy nhẹ, lưng quay về phía cửa. Mùi thơm ngào ngạt bay ra. Không khí yên tĩnh, chỉ có tiếng chim hót xa xa.
Tiếng chuông cửa vang lên nhẹ nhàng. Trinh lau tay vào chiếc tạp dề nhỏ, bước ra mở. Nhân – cậu bạn thân của Minh, 13 tuổi, cao 1m62, vai rộng, khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt sâu hun hút – đứng đó, tay cầm cuốn sách giả vờ. Nụ cười trên môi cậu ta rất thân thiện, nhưng ánh mắt thì khác hẳn. Từ giây đầu tiên, ánh mắt Nhân đã lướt chậm rãi, như một con thú đói, soi mói từ đôi chân dài trắng muốt của Trinh, lên đến khe ngực sâu hun hút, rồi dừng lại thật lâu ở cặp mông to tròn đang khẽ lắc dưới lớp lụa mỏng.
“Chào cô Trinh ạ… Minh nhà không ạ? Con qua đưa sách cho nó.” Giọng Nhân trầm ấm, nhưng hơi thở hơi gấp.
Trinh mỉm cười nhẹ nhàng, không biết gì: “Minh đi học thêm chưa về, con vào ngồi chờ đi, mẹ đang nấu canh sau bếp.”
Cô quay lưng, dẫn Nhân vào nhà. Nhân bước theo, mắt không rời khỏi cặp mông cô dù chỉ một giây. Cặp mông to săn chắc ấy lắc lư từng bước, khe mông sâu mờ mờ hiện ra dưới quần ngủ mỏng. Trinh cảm nhận được ánh mắt ấy – như lần trước, lần trước nữa. Ban đầu cô thấy khó chịu, một dòng điện lạ chạy dọc sống lưng khiến da gà nổi lên. Nhưng dần dần cô quen, thậm chí có những đêm nằm cạnh chồng, cô vô thức tưởng tượng ánh mắt ấy và thấy dưới bụng hơi nóng ran. Hôm nay, ánh mắt Nhân càng nóng bỏng hơn, như muốn cởi phăng quần áo cô ra ngay lập tức.
Trinh quay lại bếp sau, cúi xuống nhặt chiếc thìa rơi dưới sàn. Tư thế ấy khiến cặp mông to đẩy ngược ra sau, quần ngủ mỏng tang căng cứng, khe mông lộ rõ đường nét, hai bên đùi trắng muốt khép hờ. Nhân không ngồi ở phòng khách như mọi lần. Cậu ta lặng lẽ đi theo, bước chân không một tiếng động. Từ tuần trước, Nhân đã lên kế hoạch chi tiết: mua loại pheromone kích dục đặc biệt – mùi ngọt ngào pha lẫn mồ hôi nam tính, chỉ cần hít ba hơi là hormone phụ nữ rối loạn, dục vọng tăng gấp đôi, chân tay mềm nhũn sau năm phút. Cậu ta nhỏ thật nhiều lên cổ áo, lên tay, lên cả khăn mùi xoa giấu trong túi.
Nhân tiến lại từ phía sau, cách Trinh chỉ hai bước. Mùi hương ấy lan tỏa. Trinh đang cúi người, không hay biết. Nhân đưa tay lên, một tay nhẹ nhàng bịt miệng cô từ phía sau, tay kia vòng qua eo thon, ôm chặt lấy.
“Đừng kêu, cô Trinh… con thèm cô quá rồi… từ lâu lắm rồi.”
Trinh giật nảy người, mắt mở to kinh hoàng. Cơ thể ngọc ngà của cô giãy giụa dữ dội ngay lập tức. Chân dài đạp lia lịa, tay cào cấu mạnh vào cánh tay Nhân, cố gồng người đẩy ra. “Buông ra! Mày… mày điên à! Tao là mẹ Minh! Hùng sẽ giết mày!” Giọng cô run rẩy, nước mắt trào ra tức thì. Cô vùng vẫy điên cuồng, đầu ngoảnh lại cắn mạnh vào tay Nhân, chân dài cố đá vào háng cậu ta. Nhưng Nhân đã chuẩn bị sẵn. Cậu ta ép chặt cô vào tường bếp lạnh, miệng ghé sát tai cô, phun một hơi pheromone đặc quánh thẳng vào mũi Trinh.
Một hơi. Hai hơi. Ba hơi.

Trinh vẫn chống cự, nhưng mùi hương ấy đã len vào phổi. Cơ thể cô bắt đầu nóng ran từ từ, như có ngọn lửa liếm từ trong xương ra. Đầu óc vẫn tỉnh táo, vẫn kinh hoàng: “Không… không được… mình không thể… đây là bạn con mình… mình phải chạy…” Nhưng chân tay dần yếu ớt. Đôi chân dài run run, đầu gối khẽ khuỵu xuống. Vú cô căng tức, núm vú cứng ngắc cọ vào lớp lụa mỏng, đau nhói vì thèm vuốt ve. Khe lồn bắt đầu ẩm ướt, nước dâm rỉ ra chậm rãi, thấm ướt quần ngủ.
“Không… a… buông… buông tay ra…” Cô vẫn rên rỉ chống cự bằng lời nói, tay vẫn cố giơ lên đẩy ngực Nhân, nhưng sức lực chỉ còn một nửa. Nhân cười khẽ, không vội. Cậu ta từ từ xé một bên dây áo hai dây, để lộ một bên vú trắng hồng đầy đặn. Ngón tay cậu ta vuốt ve thật chậm quanh quầng vú, rồi mới ngậm núm vú mút nhẹ, lưỡi liếm vòng vòng. Trinh rên lên, cơ thể giật nảy: “Ư… đừng… đừng liếm… mình… mình không muốn…” Nhưng nước dâm chảy nhiều hơn, đùi dài siết chặt lại vô thức.
Nhân kéo quần ngủ cô xuống từ từ, từng centimet một. Cặp mông to trắng nõn bật ra, thịt mông rung rung. Cậu ta bóp mạnh nhưng chậm rãi, năm ngón tay ấn sâu vào lớp thịt săn chắc, kéo giãn khe mông, để lộ lồn hồng hào đang ướt nhẹp. “Cô Trinh… mông cô to và ngon quá… con mơ về nó mỗi đêm…” Nhân thì thầm, giọng dâm đãng, đồng thời cởi quần mình, để con cặc to dài, gân guốc, đầu khấc tím ngắt bật ra, cọ nhẹ lên khe mông Trinh.
Trinh vẫn còn ý thức rõ ràng, lòng đầy sợ hãi và xấu hổ: “Mình chưa từng nghĩ đến nó… mình không yêu nó… chỉ là thuốc… chỉ là thuốc thôi…” Nhưng cơ thể phản bội. Khi Nhân ấn con cặc vào từ từ, từng centimet một, lồn cô giãn ra đón nhận dù miệng vẫn kêu: “Á… to… đau… rút ra… rút ra đi con…” Nước dâm tuôn ra nhiều hơn, trơn tru giúp con cặc chui sâu dần. Nhân không thúc mạnh ngay, cậu ta nhấp nhẹ, chậm rãi, để con cặc cọ xát từng nếp gấp bên trong lồn Trinh, tay thì bóp mông, mút vú, hôn cổ cô thật lâu.
Mười phút trôi qua trong nhịp chậm. Trinh rên rỉ liên tục, nước mắt chảy, nhưng hông bắt đầu khẽ đẩy ra sau theo bản năng: “Ưm… ưm… sâu quá… đừng… a… a…” Cơ thể run cầm cập, chân dài đứng không vững, phải dựa vào tường. Nhân vẫn chậm rãi, rút ra gần hết rồi đẩy vào sâu, mỗi lần đều mô tả chi tiết: “Lồn cô siết chặt quá Trinh ơi… nước dâm chảy tùm lum… mông cô rung khi con đụ… cô sướng không?”
Trinh lắc đầu yếu ớt: “Không… không sướng… mình… mình ghét… nhưng… nhưng sao cơ thể…” Thuốc khiến cô không thể chống cự nổi nữa, chân tay mềm như bún, chỉ biết rên và để mặc. Sau mười lăm phút, Nhân tăng nhịp dần, vẫn chưa nhanh, nhưng đủ để Trinh đạt khoái cảm đầu tiên – một cơn run rẩy kéo dài, nước dâm phun ra ướt đùi, miệng cô há ra rên không thành lời: “Aaaa… ra… ra rồi… không muốn… nhưng… sướng…”
Nhân lật cô nằm ngửa lên bàn bếp gỗ rộng, hai chân dài vắt lên vai cậu ta. Cậu ta tiếp tục đụ chậm nhưng sâu, con cặc chạm tận tử cung mỗi lần. Tay bóp cả hai vú, miệng hôn ngấu nghiến môi Trinh. Cô vẫn thì thầm trong cơn mê: “Mình… mình… chỉ là thuốc… đừng tin… a… a… đụ nữa đi… không, đừng đụ nữa…” Mâu thuẫn đến cực điểm. Cặp mông to bị ép sát bàn, thịt mông dập dờn theo từng cú thúc.

Hai mươi lăm phút sau, Nhân bắn tinh nóng hổi, đầy ứ vào sâu trong lồn Trinh. Cô nằm đó, thở hổn hển, da thịt lấp lánh mồ hôi, mắt long lanh nhưng vẫn còn vẻ hoảng loạn và xấu hổ. “Con Nhân… cô… cô không biết phải làm sao… cô chưa từng nghĩ đến con theo cách này… chỉ là… chỉ là thuốc thôi…”
Nhân hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm: “Cô chưa yêu con, nhưng cơ thể cô đã thuộc về con rồi. Chúng ta sẽ còn nhiều thời gian.