Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Tôi làm nguyệt lão cho cha và vợ của mình (Dark Ending)

Tôi làm nguyệt lão cho cha và vợ của mình (Dark Ending)

Nhánh truyện này sẽ bắt đầu nối tiếp diễn biến từ khoảng chương 180 – 190 của cái kết đầu tiên. Nếu anh em đã quên tình tiết cũ, có thể ghé đọc lại đoạn đó trước khi bắt đầu phần này nhé. Phần kết mới này gồm khoảng 65 chương, mình dự kiến sẽ đăng tải toàn bộ trong vòng 2 tuần.

Cũng giống như tác giả Markoleq, mình không biết tiếng Trung và không có kinh nghiệm dịch thuật chuyên nghiệp. Với tư cách là một độc giả yêu truyện, mình đã sử dụng AI để hỗ trợ dịch và biên tập lại. Vì vậy, bản dịch khó tránh khỏi những sơ sót, rất mong anh em lượng thứ và góp ý nhẹ nhàng.

Chúc anh em đọc truyện vui vẻ!

Tôi Làm Nguyệt Lão Cho Cha Và Vợ Của Mình (Dark Ending)

【我成了父亲与妻子的月老续 深绿】

Tác giả: chunman210213

Dịch: AI deepseek, AI grok

Edit: nguoidoctruyen

Chương 1: Hai năm

Hai năm thời gian lặng lẽ trôi qua, bề ngoài, gia đình tôi dần trở lại bình yên và hòa thuận.

Cuộc hôn nhân giữa tôi và Tiểu Dĩnh nhìn có vẻ ấm cúng như thuở ban đầu. Cuộc sống của bố tôi và dì Trương trên hòn đảo nhỏ cũng tràn đầy hạnh phúc, ân ái.

Hạo Hạo lớn lên từng ngày, hoạt bát dễ thương, như trở thành một vùng đất lành duy nhất trong cuộc đời tôi.

Tuy nhiên, trong lòng tôi vẫn luôn bị một nút thắt dày vò —
Liệu mối quan hệ tội lỗi giữa Tiểu Dĩnh và bố tôi có thực sự chấm dứt hoàn toàn hay không?

Cuộc hoan ái điên cuồng trong bộ váy cưới trên hòn đảo nhỏ ngày đó, không chỉ là sự hòa quyện thể xác, mà còn như sự va chạm giữa hai tâm hồn.

Tôi không hề nghi ngờ rằng giữa họ đã sớm nảy sinh tình cảm sâu nặng.

Cho dù Tiểu Dĩnh có cố gắng kìm nén dục vọng của mình, liệu bố tôi có thể làm được không?

Dì Trương tuy hiền dịu đảm đang, nhưng tuổi cũng đã cao, nói về thân hình và sức sống, làm sao có thể sánh bằng Tiểu Dĩnh?

Kể cả nếu cả hai đều nhịn được, thì tôi vẫn cảm thấy, ngọn lửa dục tình của họ, như tàn lửa ẩn dưới lớp tro tàn, chỉ cần có một chút gió thổi, cũng có thể bùng cháy trở lại.

Tôi phát hiện ra món đồ chơi tình dục dài 22cm mà Tiểu Dĩnh giấu sâu trong ngăn kéo đầu giường, trên đó vẫn còn vết tích sau khi cô ấy sử dụng.

toi lam nguyet lao cho cha va vo cua minh dark ending (2)

Dục vọng của cô ấy vẫn không thể được thỏa mãn, thậm chí càng theo năm tháng càng trở nên mãnh liệt hơn.

Tôi biết bản thân mình bất lực để lấp đầy khoảng trống ấy trong cô ấy, điều này khiến tôi vừa có lỗi vừa bất an.

Hai năm nay, tôi cố tình giảm tần suất xem lại camera trong nhà, dồn tâm sức vào việc học hành và sinh hoạt của Hạo Hạo, cố gắng trốn tránh sự bất an trong lòng.

Thỉnh thoảng có xem lại camera, cũng không phát hiện bất kỳ hành vi vượt quá giới hạn nào giữa Tiểu Dĩnh và bố tôi.

Tiểu Dĩnh vẫn dịu dàng chu đáo, nhưng đôi khi vẫn thức dậy giữa đêm để lén dùng món đồ chơi đó, trong không khí thoang thoảng tiếng thở dồn nén của cô ấy.

Tôi biết, lúc tự thỏa mãn, cô ấy nghĩ đến không phải tôi, mà là bố tôi.
Ngay cả cuốn nhật ký của Tiểu Dĩnh, cô ấy cũng không cập nhật thêm nữa.

Nói tóm lại, tuy có vẻ như Tiểu Dĩnh đã trở về bên tôi, nhưng ngược lại còn xa cách tôi hơn.

Cô ấy vẫn là người vợ hoàn hảo trong mắt người ngoài: xinh đẹp, dịu dàng, đảm đang, tài giỏi.
Thậm chí còn bắt đầu tập thể hình, thân hình càng trở nên đẹp hơn, nhất là đôi mông tuyệt đẹp ấy, vì thường xuyên luyện tập nên trở nên tròn trịa săn chắc, rất đàn hồi.

Đôi lúc trong chuyện chăn gối với Tiểu Dĩnh, tôi rất thích để cô ấy nằm sấp, hoặc quay lưng lại với tôi, rồi tôi từ phía sau đi vào cô ấy.
Như thế tôi có thể ngắm nhìn đôi bờ mông trắng ngần ấy.

Tiểu Dĩnh vẫn rất yêu tôi, dù khả năng tình dục của tôi vẫn không có nhiều cải thiện.
Tôi không biết có phải vì điều này hay không, mà giữa tôi và cô ấy, luôn xuất hiện một tầng ngăn cách.
Tầng ngăn cách này nói cho cùng là do tôi.
Bởi vì tôi đã tận mắt chứng kiến ‘đám cưới’ của cô ấy và bố tôi ngày hôm đó, nên trong lòng tôi rất vướng mắc.
Từ sau đó, tôi từ chối tham dự bất kỳ đám cưới nào, bất kể của ai.
Hễ cứ nhìn thấy váy cưới màu trắng là tôi hơi buồn nôn và phát ngán.
Đành phải kiếm cớ không đi, chỉ gửi phong bì đỏ, nếu thực sự không từ chối được thì để Tiểu Dĩnh, bố tôi và dì Trương đi thay tôi.

Tôi không biết cuộc sống yên bình này của mình sẽ bị phá vỡ khi nào.
Cứ như thể đang nâng niu một bức tượng thủy tinh xinh đẹp, chỉ cần một phút sơ suất thôi là nó sẽ vỡ tan.

Hôm ấy là thứ Sáu, tôi tăng ca ở công ty đến tám giờ tối, những bảng báo cáo trên màn hình máy tính khiến tôi choáng váng.
Bỗng nhiên điện thoại reo, tôi liếc nhìn tên người gọi, là cô Lâm, giáo viên chủ nhiệm của Hạo Hạo.
Sao muộn thế này cô ấy còn gọi điện làm gì nhỉ?

Tôi tiện tay bắt máy, giọng nói cô Lâm ở đầu dây bên kia hơi sốt sắng và trách móc:
“Anh Vương ạ, sao hôm nay không có ai đến đón Hạo Hạo thế, cháu vẫn đang đợi ở trường đây này.”

Trường tiểu học Hạo Hạo theo học là trường dân lập dành cho giới thượng lưu trong thành phố, với thu nhập của tôi và Tiểu Dĩnh hoàn toàn có thể chi trả.
Chính vì trường dân lập các mặt đều tận tâm hơn, mà tôi và Tiểu Dĩnh lại bận rộn.
Nên dù không ai đến đón Hạo Hạo, cô Lâm cũng phải ở lại cùng cháu đến tận bây giờ.

Lòng tôi chấn động, tôi và Tiểu Dĩnh đã thỏa thuận với nhau, thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu cô ấy đón, thứ Ba, thứ Năm tôi đón.
Nếu cả hai đều bận quá thì nhờ bố tôi hoặc dì Trương đi đón.
Hôm nay đến lượt Tiểu Dĩnh, mà bây giờ đã hơn tám giờ, suy nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là chẳng lẽ Tiểu Dĩnh gặp chuyện gì rồi sao?

Tôi vội gọi cho Tiểu Dĩnh, nhưng không ai nghe máy, liên tục mấy lần đều như vậy.
Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng.
Nhưng rồi lại tự an ủi, điện thoại gọi được thì có nghĩa là vấn đề chắc không lớn, có thể Tiểu Dĩnh cũng đang ở công ty bù đầu với công việc.

Tôi tìm số của bố, do dự một lát rồi gọi.
Lúc này, trong đầu tôi không tự chủ được lại lướt qua những hình ảnh về đêm trên đảo — cảnh Tiểu Dĩnh quấn quýt với bố tôi.
Tôi sợ rằng gọi cho bố cũng không có ai nghe máy, vậy thì có phải là Tiểu Dĩnh và bố tôi đang ở bên nhau không?
Tôi cố gắng kìm nén sự bất an, gọi cho bố.

Đầu dây bên kia là giọng nói lạnh lùng báo thuê bao, không thể liên lạc được.
Tim tôi thắt chặt, trong đầu hiện lên những hình ảnh mà tôi không muốn đối mặt nhất: chẳng lẽ họ lại đến với nhau rồi sao?

Tôi sững người một lát, cú điện thoại của cô Lâm gọi lại kéo tôi về thực tại: “Anh Vương? Anh có thể qua đón Hạo Hạo được không ạ?”
Có lẽ lúc này cô ấy cũng đang nghĩ thầm vợ chồng tôi sao mà vô trách nhiệm quá.
Tan học lúc năm giờ, đến tám giờ vẫn chưa đi đón con, hai vợ chồng lại chẳng gọi điện hỏi han gì cả.

“Hay thế này cô Lâm ạ, tôi sẽ nhờ bố mẹ tôi qua ngay bây giờ, cô làm ơn đợi thêm một lát nữa.”
Công việc trên tay tôi thực sự không thể bỏ được, Hạo Hạo ở trường ít nhất là an toàn, nên tôi hứa với cô Lâm một câu.
Sau đó tôi hít một hơi thật sâu, lại gọi cho dì Trương.

Điện thoại cũng không thể liên lạc được, lòng tôi càng chùng xuống nhưng cũng thấy nhẹ nhõm hơn một chút, điện thoại của dì Trương cũng không gọi được, có thể có nghĩa là dì ấy và bố tôi đang ở cùng một chỗ.
Khoảng một hai phút sau, cuối cùng điện thoại cũng kết nối được.
Giọng dì Trương hơi mệt mỏi: “A lô, ở đây mới bị cúp điện, trạm phát sóng cũng trục trặc, điện thoại mất sóng, mới có lại đây.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, dò hỏi: “Bố cháu đâu rồi ạ? Bố đi đâu thế?”
Dì Trương nói: “Ừ thì bố cháu đi mua bóng đèn, chắc bây giờ đang ở trên thuyền về.”
Vừa dứt lời, tôi nghe thấy đầu dây bên kia tiếng dì ấy gọi bố tôi.
Tiếng bố tôi đáp lại vọng ra, khàn khàn: “Bố đang ở trên thuyền, về ngay đây!”

toi lam nguyet lao cho cha va vo cua minh dark ending (1)

Tôi thở phào một hơi dài, những sợi dây thần kinh căng cứng hơi thả lỏng.
Có vẻ như bố tôi và Tiểu Dĩnh không ở bên nhau.
Nhưng không biết Tiểu Dĩnh đang ở đâu nhỉ, lại không bắt máy, chẳng lẽ thực sự vẫn đang tăng ca ở công ty?

“Dì Trương ơi, bây giờ phiền dì đi đón Hạo Hạo giúp cháu với, cô giáo đang đợi quá rồi, hôm nay cháu và Tiểu Dĩnh đều rất bận, làm phiền dì vậy.”
Tôi nói với dì Trương, giọng có chút áy náy, vì bắt dì ấy phải chạy một chuyến cũng không phải hay.
“Không sao đâu, dì cũng chẳng có việc gì cả.”
Hai năm nay, tư cách của dì Trương chúng tôi đều nhìn thấy cả, rất tốt, không thua kém mẹ ruột của cháu, bà nội ruột của Hạo Hạo.
Vì vậy sau khi dì ấy đồng ý, tôi liền cúp máy ngay để tập trung làm việc.

Gần đây việc rất nhiều, nhiều cấp dưới đều là người mới, trong công việc có nhiều sơ suất.
Tôi bận mãi đến mười giờ tối mới tan sở.
Liếc nhìn điện thoại, có mấy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, đều do Tiểu Dĩnh và dì Trương gửi.
Chắc là Tiểu Dĩnh thấy tôi gọi, gọi lại nhưng tôi không bắt máy, liền nhắn vài tin WeChat.
Còn dì Trương thì đã đưa Hạo Hạo về nhà, nấu bữa tối cho cháu xong mới đi.

Tôi cảm ơn dì Trương trước, nghĩ bữa khác sẽ mua cho dì ấy một món quà để tỏ lòng biết ơn.
Sau đó lại gọi cho Tiểu Dĩnh, tôi ngồi trên xe, điện thoại tự động kết nối bluetooth.
Chuông nhanh chóng đổ hồi dài, đầu dây bên kia đã có người nhấc máy.
“Alo vợ à, anh về nhà ngay đây.”

Tiểu Dĩnh ở đầu dây bên kia có chút lo lắng và trách móc, nhưng lại như có chút áy náy: “Anh xin lỗi, lúc nãy em bận việc ở công ty nên không để ý đến điện thoại, em biết chuyện rồi, đều tại em quên mất hôm nay là thứ Sáu, em cứ tưởng anh đi đón Hạo Hạo…”
Tôi nói không sao, dạo này công ty của Tiểu Dĩnh tăng ca cũng rất nhiều, sau đại dịch, công ty nào cũng cạnh tranh gay gắt và liên tục cắt giảm nhân sự.
Cái thời mà ngày nào cũng qua loa lấy lệ như trước đã không còn nữa, hễ không cố gắng một chút là có thể bị đào thải.
Tôi và Tiểu Dĩnh cũng vậy.

Tôi lại hỏi tình hình của Hạo Hạo.
Tiểu Dĩnh bảo tôi Hạo Hạo ăn cơm, tắm rửa, làm bài tập xong đã ngủ rồi, nhờ ơn dì Trương giúp đỡ hết.
Tôi bảo Tiểu Dĩnh về sớm, rồi vội vàng cúp máy, nổ máy xe.

Trên đường về khu chung cư nhà tôi, phải đi qua một ngã tư ven biển.
Từ ngã tư này rẽ phải là hướng về khu chung cư nhà tôi, rẽ trái là hướng ra đảo nhỏ.
Lái xe ra cảng thì xem số lượng xe trên đường, chắc khoảng mười đến hai mươi phút.
Khi tôi đến ngã tư, không hiểu thế nào lại đi vào làn đường rẽ trái.
Thực ra chỉ cần quay đầu xe ở phía trước là được, nhưng tôi không quay đầu, mà đạp thẳng ga về hướng cảng.

Đêm muộn rồi, trên đường chẳng còn nhiều xe, chưa đầy mười lăm phút đã đến bến cảng.
Tôi dừng xe, đứng bên đường nhìn về phía hòn đảo nhỏ, nơi đó lờ mờ thấy một chút ánh sáng lấp ló, chắc là ánh đèn trong nhà bố tôi và dì Trương, cùng với ánh sáng từ các phòng máy móc thiết bị.

Trên hòn đảo nhỏ đó, bố tôi và Tiểu Dĩnh đã từng mặc váy cưới và áo vest tổ chức một ‘buổi lễ’ đơn giản.
Cho đến tận bây giờ, Tiểu Dĩnh và bố tôi vẫn không biết rằng, tối hôm ấy, ‘người làm chứng’ cho họ chính là tôi.

toi lam nguyet lao cho cha va vo cua minh dark ending 2 (1)

Thở dài một lúc, tôi lên xe chuẩn bị về nhà.
Nhưng khi về nhà, bỗng nhiên tôi thấy ở khu vực bến cảng này đã xây dựng lên một dãy nhà cao sáu tầng.
Tôi chợt nhớ ra, hai năm trước nơi này đã bước vào giai đoạn hoàn thiện, hình như là khu nhà tái định cư do chính phủ xây dựng.
Tuy nhiên bây giờ vẫn chưa có mấy người vào ở, lác đác vài ba ánh đèn.
Tôi không để ý lắm, lái xe về nhà.

[PS: Ba cái kết của bậc thầy Tính và Tình (Tình Dục Và Tình Yêu) tôi đều không hài lòng lắm, đã đọc nhiều năm rồi, nay muốn tự tay viết, với sự hỗ trợ của AI, một phiên bản Deep Green (cắm sừng sâu) sau cái kết thứ nhất, bởi vì tôi cho rằng nhân vật nữ chính Tiểu Dĩnh không thể nào cắt đứt được với người bố, cánh cửa dục vọng của cô ấy đã được mở ra, tuyệt đối không thể nào đóng lại được nữa.]

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng