Chương 1
Nắng hè Sài Gòn tháng Ba như đổ lửa. Căn nhà ba tầng nằm sâu trong hẻm nhỏ quận 10 vẫn giữ được chút không khí cũ kỹ của một gia đình trung lưu: tường sơn vàng nhạt đã loang lổ, sân trước lát gạch đỏ, và những chậu cây cảnh úa vàng vì thiếu chăm sóc. Phòng trọ tầng ba – vốn là phòng ngủ cũ của Hải – giờ được cho thuê lại sau khi bà Thảo quyết định như vậy vừa có thêm tiền hàng tháng mà cũng đỡ phí phạm không gian trống.
Dũng, 22 tuổi, bước lên cầu thang, vai vác hai thùng carton nặng trịch. Chiếc áo phông trắng mỏng dính sát vào thân hình vạm vỡ, lộ rõ từng múi cơ bụng sáu múi bóng loáng mồ hôi. Da ngăm đen khỏe khoắn, vai rộng, cánh tay cuồn cuộn gân guốc – thứ cơ thể chỉ có được từ những năm tháng lao động tỉnh lẻ và tập gym ngoài trời. Mồ hôi chảy dài từ cổ xuống khe ngực, nhỏ giọt xuống nền gạch.
Hải, 25 tuổi, đứng dưới chân cầu thang, mặc cái áo thun cũ kỹ lùng thùng, đeo kính cận gọng mỏng, tay ôm một hộp nhỏ cố gắng giúp. Chỉ sau vài bậc thang, cậu đã thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại trên trán.

“Để em… em tự khuân được mà anh Hải,” Dũng cười, giọng trầm ấm mang chút accent miền Tây. Cậu ta cúi xuống, cơ bắp lưng căng cứng dưới lớp áo ướt.
Hải cười gượng, cố giấu đi sự lúng túng: “Không sao, anh em mà.”
Từ cửa phòng mình, Nhi, 24 tuổi, bạn gái chưa cưới của Hải, đứng tựa khung cửa, tay khoanh trước ngực. Cô mặc chiếc váy lụa mỏng màu kem, tóc búi cao lộ cổ trắng. Ánh mắt cô khẽ dừng lại trên lưng Dũng khi cậu ta lột phăng chiếc áo ướt ra, vắt vai. Thân hình nam tính hiện ra trần trụi dưới nắng: ngực nở, bụng phẳng, đường chữ V sâu hun hút dẫn xuống dưới lớp quần jeans rách gấu. Nhi nuốt khan, một nhịp tim lạ lùng đánh trật. Cô quay mặt đi, tự trách mình.
Bữa cơm tối đầu tiên diễn ra ở bàn ăn dưới tầng một. Bà Thảo – 45 tuổi nhưng vẫn giữ được dáng người đầy đặn, da trắng hồng nhờ kem dưỡng – bày biện mấy món ăn đơn giản: canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau muống xào tỏi.
Hải ngồi đầu bàn, giọng hào hứng: “Dũng là sinh viên năm cuối trường Bách Khoa, học giỏi lắm mẹ ạ. Nhà em ở Bến Tre, lên đây học và làm thêm. Con nghĩ thuê phòng tầng ba là hợp lý nhất.”
Dũng ngồi ngay bên cạnh bà Thảo, mỉm cười lễ phép: “Dạ, cháu cảm ơn cô và anh Hải nhiều. Cháu sẽ cố gắng không làm phiền mọi người.”
Bà Thảo khẽ cười, má hơi ửng hồng khi Dũng khen: “Cô nấu ngon quá. Cháu ở quê lâu nay chỉ toàn ăn cơm bụi, chưa từng được ăn món nào đậm đà thế này.” Ngón tay cậu ta vô tình chạm nhẹ mu bàn tay bà khi đưa đũa. Bà Thảo giật mình, nhưng không rút tay lại ngay.
Lan – 19 tuổi, em gái Hải – ngồi đối diện Dũng. Cô mặc áo phông rộng thùng thình nhưng cố tình ngồi nghiêng người để hai chân thon dài đung đưa dưới gầm bàn. Ánh mắt cô lén nhìn Dũng, tò mò xen lẫn chút nổi loạn tuổi mới lớn. “Anh Dũng có bạn gái chưa ạ?” cô hỏi, giọng ngọt.
Dũng nhếch mép, ánh mắt quét qua Lan một vòng chậm rãi: “Chưa em. Bận học với làm. Nhưng nếu có cơ hội… anh cũng không ngại.” Câu nói nhẹ tênh, nhưng ánh mắt cậu ta dừng lại trên đôi môi mọng của Lan lâu hơn một giây.
Nhi ngồi cạnh Hải, im lặng. Cô gắp thức ăn, nhưng đũa cứ dừng lại giữa chừng. Hải thì huyên thuyên kể về công việc văn phòng, về những dự án nhỏ bé, giọng đầy tự hào. Nhi khẽ thở dài, ánh mắt vô thức liếc sang Dũng. Cậu ta đang nhìn thẳng vào cô – không phải kiểu nhìn xã giao, mà là kiểu nhìn như đang lột sạch lớp vỏ bên ngoài.
Dũng nghĩ thầm, trong đầu cậu ta đang bóc tách từng người.
Bà Thảo: góa phụ, cơ thể vẫn căng tràn, ánh mắt thèm khát tình cảm đàn ông đã bị kìm nén quá lâu. Chỉ cần một câu khen ấm áp là bà đã đỏ mặt.
Lan: con nhỏ nổi loạn, đôi chân dài và ánh mắt tò mò. Dễ bị dẫn dắt bởi thứ gì đó “nguy hiểm”.
Nhi: đẹp, trưởng thành, nhưng rõ ràng đang thiếu thốn. Hải nói nhiều nhưng chẳng có trọng lượng. Cô ta cần một thằng đàn ông thực sự biết cách làm cô ta rên rỉ.
Dũng mỉm cười, gắp miếng thịt bỏ vào chén Nhi: “Chị Nhi ăn đi. Nhìn chị gầy quá.”
Nhi giật mình, nhận đũa từ tay cậu ta. Ngón tay hai người chạm nhau. Cô cảm nhận được sức nóng từ da thịt Dũng.
Đêm khuya.
Phòng Dũng chỉ cách phòng Hải-Nhi một bức tường mỏng. Tường cũ, cách âm kém. Dũng nằm trần trên giường, chỉ mặc quần đùi thể thao, vắt tay lên trán.
Từ phòng bên cạnh, tiếng kẽo kẹt giường vang lên.
“Ư… Hải… nhẹ thôi…” giọng Nhi gượng gạo.
Hải thở hổn hển, tiếng da thịt va chạm khô khốc, ngắn ngủi. “Anh… anh sắp ra rồi… em chịu không nổi hả?”
Chỉ chưa đầy năm phút. Tiếng Hải rên rỉ, giật bắn vài cái rồi im bặt. Sau đó là tiếng ngáy khò khò.
Nhi thở dài não nuột, rõ mồn một qua bức tường. Tiếng xoay người, tiếng chăn xô. Rõ ràng là cô đang nằm đó, cơ thể vẫn nóng ran mà không được thỏa mãn.

Dũng dán tai sát tường, mỉm cười khinh bỉ. Thằng beta này. Đụ chưa được năm phút đã xịt. Mày để con đĩ của mày nằm đó thèm khát thế này à?
Cậu ta đứng dậy, bước ra hành lang.
Nhi không ngủ được.
Cô mặc chiếc váy ngủ lụa mỏng màu đen, không mặc nội y. Vải lụa ôm sát thân hình, hai núm vú căng cứng hằn rõ dưới lớp vải. Cô rón rén đi xuống bếp lấy nước, chân trần trên sàn gạch mát lạnh.
Tủ lạnh mở ra, ánh sáng trắng lạnh hắt vào bóng tối.
Nhi vừa đưa cốc nước lên môi thì một thân hình cao lớn đứng sau lưng cô.
Va.
Cô giật mình quay lại, va thẳng vào lồng ngực trần trụi của Dũng. Cốc nước suýt rơi. Dũng nhanh tay vòng một cánh tay qua eo cô, kéo sát lại, tay kia đỡ lấy cốc.
Khoảng cách giữa hai người bằng không.
Mùi mồ hôi nam tính nồng nàn, hơi thở nóng rực phả thẳng vào cổ Nhi. Lồng ngực Dũng ép sát bầu ngực cô, hai núm vú cứng ngắc cọ vào da thịt nóng bỏng. Váy lụa mỏng manh không che được gì. Dũng có thể cảm nhận rõ phần dưới của Nhi đang nóng ran và ẩm ướt.
Cậu ta không buông ra ngay.
Bàn tay to lớn áp sát vòng eo mỏng, ngón cái khẽ miết nhẹ lên lớp lụa trơn tuột, lướt xuống hông.
Nhi run rẩy. Hai chân cô nhũn ra. Lý trí hét lên phải đẩy hắn ra, nhưng cơ thể lại phản bội – bầu ngực phập phồng, phần giữa hai đùi ướt át, nóng rực.
Dũng cúi sát, môi gần chạm vành tai cô, giọng trầm khàn, ma mị:
“Xin lỗi chị… nhà nóng quá nên em không ngủ được.”
Hắn dừng một giây, hơi thở phả vào da thịt cô:
“Còn chị… có vẻ chị cũng đang thấy ‘nóng’ trong người đúng không?”
Câu nói mang hàm ý khiêu khích tột độ. Ngón tay hắn khẽ siết mạnh hơn một chút trên eo Nhi, đủ để cô cảm nhận được sức mạnh của một bàn tay đàn ông thực sự.
Nhi thở dốc, môi run run, không thốt nên lời.
Dũng buông cô ra chậm rãi, nhếch mép cười. Ánh mắt hắn quét xuống dưới váy cô một lần cuối – nơi lớp lụa đã ướt một vệt rõ ràng – rồi thong thả quay lưng, bước lên cầu thang.
Nhi đứng chết trân trong bếp tối, tay bám chặt vào mép tủ lạnh.
Hai bầu ngực căng cứng đau nhức.
Phần dưới nóng ran, nước dâm chảy dài theo đùi.
Cô cắn môi, mắt ướt át.
Và lần đầu tiên sau rất lâu, Nhi nhận ra:
Cơ thể mình đang thèm khát một thứ mà Hải không bao giờ cho cô được.
Sáng thứ Bảy, nắng hè Sài Gòn vẫn oi bức dù mới tám giờ. Căn nhà ba tầng im ắng, chỉ có tiếng quạt trần quay ù ù và tiếng game từ phòng khách vọng ra. Hải nằm ườn dài trên sofa, mặc cái quần đùi cũ, đeo tai nghe chống ồn, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. “Địt mẹ, team ngu quá!” cậu ta gắt gỏng, tay bấm lia lịa, hoàn toàn không để ý gì xung quanh.
Nhi bước ra từ phòng ngủ, mặt vẫn còn phờ phạc vì mất ngủ. Chiếc váy nhà mỏng tang ôm sát thân hình, hai núm vú vẫn hơi căng cứng vì dư âm đêm qua. Cô cố gắng dọn dẹp nhà cửa, lau bàn, nhặt đồ linh tinh, nhưng tâm trí cứ trôi về khoảnh khắc trong bếp tối: bàn tay to lớn của Dũng siết eo cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ, và câu nói khiêu khích ấy vẫn còn vang vọng. Vùng kín của cô lại vô thức rỉ ra một ít nước mỗi khi nhớ lại. Nhi cắn môi, tự trách mình: Mày điên rồi Nhi ơi… chỉ là chạm nhẹ mà đã thế này?
Từ bếp vọng ra tiếng kim loại va chạm. Dũng đang cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi thể thao màu xám, cơ bụng sáu múi bóng loáng mồ hôi. Cậu ta đang sửa cái vòi nước bị rỉ mà bà Thảo than vãn từ lâu. Cờ lê quay đều, bắp tay cuồn cuộn, lưng rộng căng cứng. Mùi mồ hôi nam tính nồng nàn lan tỏa khắp góc bếp.
Bà Thảo đứng cạnh, tay cầm đèn pin soi, ánh mắt không giấu nổi sự chiêm ngưỡng. “Dũng sửa giỏi thật… cô già rồi, không biết gì hết.” Bà cười, giọng hơi run, mắt lén liếc xuống đường chữ V sâu hun hút dưới bụng Dũng.
Lan từ trên lầu đi xuống, mặc quần đùi ngắn cũn cỡn, áo ba lỗ rộng thùng thình. Cô cố tình đi chậm lại khi ngang qua bếp, ánh mắt tò mò quét dọc thân hình Dũng. “Anh Dũng khỏe thật… em tưởng chỉ dân gym mới có body thế này,” Lan nói, giọng ngọt, chân đung đưa.
Dũng quay lại, mỉm cười, giọng trầm ấm: “Anh chỉ làm thêm thôi Lan. Anh Hải bận game nên anh phụ cô một tay.” Cậu ta liếc nhanh về phía phòng khách, nơi Hải vẫn đang gào thét với game, rồi nhếch mép nhìn Lan và bà Thảo một cách đầy hàm ý.
Nhi lau bàn ở phòng khách, nhưng ánh mắt cứ dán chặt vào bóng lưng Dũng trong bếp. Sự so sánh cứa vào tim cô: một bên là gã đàn ông hừng hực sức sống, tháo vát, đang làm việc mồ hôi nhễ nhại; một bên là Hải – bạn trai cô – nằm ườn, văng tục vì thua game. Vùng kín của Nhi lại nóng ran, nước dâm rỉ ra ướt đẫm quần lót. Cô siết chặt đùi, cố kìm nén.
Trưa dần. Bà Thảo đi siêu thị. Lan đi học nhóm. Nhà chỉ còn ba người: Hải, Nhi và Dũng.
Hải vẫn dán mắt vào màn hình, tai nghe to đùng, âm thanh game ù ù vang khắp phòng khách.
Nhi bưng rổ quần áo ra sân phơi phía sau nhà – một góc khuất, chỉ cách phòng khách một cánh cửa kính mỏng. Chiếc máy giặt đang chạy, rung bần bật, tiếng rào rào át bớt mọi âm thanh.
Dũng xuất hiện từ phía sau, không một tiếng động. Cậu ta ép sát Nhi vào tường cạnh máy giặt, ngực trần nóng bỏng dán chặt vào lưng cô. Hai tay hắn bẹo chặt vòng eo, cặc đã cương cứng cọ mạnh vào mông Nhi qua lớp quần đùi mỏng.
Nhi giật bắn, định la lên thì Dũng nhanh tay bịt miệng cô bằng một bàn tay to lớn.
“Suỵt… chị im nào,” Dũng thì thầm sát tai, giọng trầm khàn đầy khinh bỉ và dục vọng. “Đêm qua chị ngủ ngon không? Hay lại thức trắng vì thèm một thứ mà thằng phế vật ngoài kia không cho nổi?”
Nhi run rẩy, cố giãy giụa nhưng cơ thể lại mềm nhũn. “Dũng… buông ra… Hải ở ngoài kia…”
Dũng cười khẩy, tay kia luồn xuống dưới váy cô, thô bạo kéo lệch chiếc quần lót ren đã ướt sũng. Hai ngón tay to lớn miết dọc khe lồn trơn trượt, nước dâm dính nhớp nháp kéo thành sợi. “Nhìn nó xem,” hắn hất đầu về phía phòng khách, nơi Hải đang gào “Địt mẹ mày!” vì thua ván game. “Đeo tai nghe chơi game. Bạn gái nó đang ướt sũng vì một thằng đàn ông khác ngay trong nhà mà nó chẳng biết gì. Chị yêu một thằng hèn như vậy không thấy phí phạm cái lồn ngon này sao?”
Nhi cắn môi đến chảy máu, nước mắt ứa ra vì nhục nhã và khoái cảm. “Anh… đừng nói vậy… Hải là…”
“Là cái lồn gì?” Dũng ấn hai ngón tay sâu vào trong, khuấy mạnh, chạm đúng điểm G. Nhi oằn người, tiếng rên bị hắn bịt miệng thành tiếng ú ớ. “Nó đụ chị chưa được năm phút đã xịt. Còn em? Em có thể làm chị chảy nước như thế này chỉ bằng hai ngón tay. Chị nhìn đi… lồn chị siết chặt ngón tay em kìa. Thèm cặc thật rồi phải không?”
Máy giặt rung bần bật, át tiếng ngón tay Dũng khuấy nước dâm ướt át. Nhi hai chân run lẩy bẩy, bầu ngực phập phồng cọ sát vào tường. Dũng rút tay ra một chút, rồi ấn mạnh thêm một ngón nữa, ba ngón tay cày nát bên trong cô.

“Rên đi chị. Cứ rên to lên xem thằng hèn đó có nghe thấy không. Nó cách chúng ta có vài bước chân thôi đấy. Nó đang ngồi đó chơi game trong khi em đang dùng ngón tay đụ lồn bạn gái nó.”
Nhi không chịu nổi nữa. Cô luồn tay ra sau, kéo quần đùi Dũng xuống, nắm lấy con cặc đang cứng ngắc, to lớn gấp rưỡi Hải. Tay cô sục mạnh, trơn trượt vì nước nhờn của chính mình.
Dũng rên khẽ, cắn nhẹ vành tai cô: “Tốt… sục cho anh đi. Tay chị khéo thật. Thằng Hải có biết chị sục cặc cho người khác ngon thế này không?”
Tension lên đến đỉnh điểm. Tiếng game từ phòng khách vẫn vang vọng. Dũng tăng tốc ngón tay, ấn mạnh vào điểm nhạy cảm. Nhi oằn người, mắt trợn trắng, nước dâm bắn ra tung tóe ướt đẫm tay Dũng và sàn gạch.
Ngay lúc đó, tiếng Hải từ phòng khách vọng vào, rõ mồn một: “Nhi ơi! Lấy cho anh lon bò húc trong tủ lạnh với!”
Nhi hoảng loạn tột độ, cơ thể vẫn đang co giật vì cực khoái. Cô thở dốc, mắt đẫm nước nhìn Dũng. Dũng mỉm cười thỏa mãn, rút tay ra chậm rãi, cố tình quệt dòng dâm thủy trong vắt dính nhớp trên ngón tay lên vành môi Nhi.
“Ra phục vụ bạn trai chị đi,” hắn thì thầm, giọng đầy chế giễu. “Tối nay, chốt cửa cẩn thận… vì em sẽ vào đấy. Và lần này, em sẽ cho chị biết thế nào là bị đụ thật sự.”
Dũng buông cô ra, thong thả kéo quần lên, quay lưng đi lên lầu như không có gì xảy ra.
Nhi vuốt vội lại váy áo, chân lảo đảo, mặt đỏ bừng. Cô mở tủ lạnh, lấy lon bò húc đưa cho Hải. Mùi mồ hôi nam tính của Dũng vẫn còn vương trên người cô, lẫn với mùi tình dục ngai ngái.
Hải tháo một bên tai nghe, đón lon nước. Cậu ta nhíu mày, ngửi thấy mùi lạ – mồ hôi đàn ông mạnh mẽ xen lẫn mùi dâm thủy. Ánh mắt Hải khẽ liếc xuống phần ngực váy Nhi hơi xộc xệch, đôi môi sưng đỏ, và đôi chân run run.
Thay vì ghen tuông hay hỏi han, một cảm giác râm ran lạ lùng chạy dọc sống lưng Hải. Tim cậu ta đập nhanh hơn. Một hình ảnh thoáng qua trong đầu: Nhi vừa làm gì đó… với ai đó… ngay trong nhà này. Cậu ta nuốt khan, không nói gì, chỉ im lặng uống một ngụm nước lớn.