Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Cho thằng nhóc ở trọ đụ hết phụ nữ trong nhà của mình.

Cho thằng nhóc ở trọ đụ hết phụ nữ trong nhà của mình.

Chương 7

Trưa ngày thứ tư, tiếng xe taxi đỗ xịch ngoài đầu hẻm vang lên như một lệnh ân xá.

Trong nhà, không khí căng như dây đàn sắp đứt. Bà Thảo, Nhi và Lan đã tắm rửa sạch sẽ từ sáng, nước hoa phun dày đặc. Họ mặc những chiếc váy ngủ lụa mỏng nhất, xẻ tà cao nhất, không một mảnh nội y. Ba người phụ nữ quỳ thành một hàng ngang ngay trước cửa phòng khách, đầu gối dán chặt xuống sàn, ngực phập phồng thở dốc. Mắt họ dán cứng vào tay nắm cửa, như ba con chó cái đang chờ chủ nhân trở về sau ba ngày bị nhốt.

Ở góc khuất phía sau, Hải cũng quỳ. Cậu ta mặc bộ quần áo xộc xệch, mắt đỏ ngầu vô hồn. Hạ bộ cậu ta đã cương cứng từ sáng chỉ vì biết Dũng sắp về – biết rằng mình lại được chứng kiến “chủ nhân” hành hạ chính gia đình mình.

Cửa mở.

Dũng bước vào, xách balo, áo sơ mi phanh ngực lộ rõ cơ bụng sáu múi bóng loáng mồ hôi đường dài. Mùi bụi đường, mùi nam tính nồng nàn lan tỏa khắp phòng.





“Chủ nhân về…”

Ba người phụ nữ đồng thanh rên rỉ, định lao tới ôm chân hắn.

“Quỳ im đó!” Dũng quát lạnh tanh.

Cả ba khựng lại như bị điện giật, đầu gối dán chặt xuống sàn, không dám nhúc nhích. Dũng thong thả ném balo lên ghế sofa, châm một điếu thuốc, phả khói lơ lửng. Hắn bước chậm rãi qua mặt từng người, như một vị vua kiểm tra đàn nô lệ.

Hắn dùng mũi giày hất tung tà váy của Lan. Chiếc váy lụa bay lên, lộ ra khe lồn non tơ đã ướt sũng, nước dâm kéo thành sợi dài nhỏ giọt xuống thảm.

“Vẫn không mặc quần lót chứ? Tốt… lồn chảy nước ướt cả thảm thế này cơ à?”

Lan run rẩy, giọng khóc: “Em… em tuân thủ luật của chủ nhân… em thèm cặc anh đến chết…”

Dũng quay sang Nhi, bóp mạnh cằm cô, ngón cái ấn vào môi dưới: “Đêm qua tao đếm đứa nào ngoáy lồn nhanh nhất qua video… có vẻ là chị Nhi. Lồn chị vẫn siết chặt như cũ không?”

Nhi cắn môi, nước mắt lăn dài: “Dạ… siết chặt lắm… xin chủ nhân kiểm tra…”

Cuối cùng hắn dừng trước bà Thảo. Hắn mỉm cười ma mị, tay vuốt ve má bà: “Cô Thảo nhớ cặc cháu không?”

Bà Thảo khóc nức nở, giọng run rẩy: “Nhớ… thèm lắm rồi… lồn mẹ chảy nước suốt ba ngày… xin cháu đụ mẹ đi con ơi…”

Dũng phả khói thuốc vào mặt cả ba, giọng lạnh lùng: “Tao mệt. Tao muốn tắm trước.”

Ba người phụ nữ như bị tát. Họ quỳ đó, nước mắt giàn giụa, vùng kín co thắt đau đớn vì cơn khát bị dồn nén thêm một lần nữa. Nhưng không ai dám cãi. Họ chỉ biết quỳ im, chờ lệnh.

Dũng liếc sang Hải đang quỳ ở góc phòng. Hắn ngoắc tay:

“Chó, bò ra đây.”

Hải run rẩy bò bằng tứ chi đến dưới chân Dũng. Dũng dí sát mũi giày dính bụi đường vào mặt cậu ta:

“Ba ngày tao đi, mày có chạm vào đồ của tao không?”

Hải khóc, lắc đầu liên lịa, giọng đã tự động thay đổi: “Dạ không… em không dám… chủ nhân…”

Dũng cười khẩy: “Tốt. Gia đình mày đói cặc tao sắp chết rồi kìa. Liếm sạch giày cho tao, rồi cảm ơn tao vì đã về nhà để đụ vợ mày, mẹ mày và em gái mày đi.”

Hải nhắm mắt, nhục nhã thò lưỡi ra liếm lớp bụi bẩn trên mũi giày Dũng. Mùi đất, mùi mồ hôi đường dài xộc vào mũi cậu ta. Miệng cậu ta mếu máo, từng chữ rơi ra như dao cắt:

“Cảm ơn… chủ nhân… đã về nhà… đụ vợ em… đụ mẹ em… đụ em gái em…”

Ba người phụ nữ quỳ bên cạnh, mắt long lanh nhìn cảnh tượng đó. Không ai thương hại Hải. Họ chỉ càng thêm khao khát Dũng.

Dũng cười phá lên, tiếng cười của kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối: “Được rồi. Phục vụ tao đi.”

Lệnh ân xá vừa ban, ba người đàn bà lao vào Dũng như những con thú đói. Họ xé toạc áo sơ mi của hắn, tranh nhau hôn lên ngực, lên bụng, lên cổ hắn.

Dũng ngả người ra ghế sofa bành rộng. Hắn kéo chiếc váy lụa của bà Thảo lên, nhấc bổng bà ngồi cưỡi hẳn lên con cặc đang cương cứng. Bà Thảo rên la thất thanh, hai tay bấu vai Dũng, vú nảy tưng tưng, nhún điên cuồng để thỏa mãn cơn vã ba ngày:

“A… con ơi… cặc cháu to quá… lồn mẹ sướng quá… đụ mẹ mạnh nữa đi…”

Cùng lúc đó, dưới chân sofa, Nhi và Lan không chịu thua kém. Lan ôm lấy đùi trái của Dũng, liếm dọc từ bắp chân lên đến hai hòn dái, mút mạnh từng hòn. Nhi quỳ ở đùi phải, ngậm lấy những dòng dâm thủy đang trào ra từ sự giao hợp giữa Dũng và bà Thảo, liếm láp sạch sẽ, rồi tranh nhau bú cặc khi Dũng rút ra.

Ba thế hệ phụ nữ hòa làm một khối thịt dâm loạn. Bà Thảo cưỡi trên, nhún mạnh bạo. Nhi và Lan ở dưới, liếm láp, hôn hít, tranh nhau ngậm cặc mỗi khi Dũng rút ra. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch, tiếng rên rỉ dâm đãng, tiếng chửi thề của Dũng vang vọng khắp phòng khách:

“Con đĩ già… nhún mạnh nữa… con đĩ trẻ… liếm sạch lồn mẹ mày đi… hai con đĩ tranh cặc tao ngon thật…”

Dũng hút dở điếu thuốc, nhìn xuống Hải đang quỳ sát mép sofa:

“Bò ra đây. Há miệng ra.”

Hải bò tới ngay sát mép sofa, há to miệng. Dũng gảy tàn thuốc lá thẳng vào lưỡi Hải. Cậu ta bị bỏng, nước mắt ràn rụa, nhưng không dám khép miệng. Cậu ta trở thành một chiếc “gạt tàn sống” phục vụ bạo chúa ngay trong lúc bạo chúa đang đụ tập thể cả gia đình mình.

Mỗi lần Dũng tăng tốc đụ bà Thảo, tàn thuốc lại rơi vào miệng Hải. Mỗi lần Nhi và Lan tranh nhau bú cặc, Hải lại nuốt khan, nước mắt hòa lẫn nước bọt và tàn thuốc đắng ngắt.

Hạ bộ Hải cọ xát dưới sàn nhà, lại bắn ra những dòng tinh dịch rẻ mạt, hòa lẫn cùng nước mắt.

Dũng gầm lên khoái cảm, xả tinh đặc sệt nóng hổi vào sâu tử cung bà Thảo. Bà Thảo run rẩy lên đỉnh, nước dâm phun ra ướt đẫm đùi Dũng. Nhi và Lan lập tức lao vào, liếm sạch tinh trùng tràn ra, tranh nhau nuốt từng giọt.

Dũng vuốt tóc cả ba, giọng trầm khàn thỏa mãn:

“Tốt… ba con đĩ của tao. Từ nay, mỗi khi tao về, phải đón tao bằng nghi thức này. Còn thằng chó…” Hắn nhìn Hải, cười khẩy: “Mày tiếp tục làm gạt tàn sống cho tao. Mày sinh ra là để làm việc đó.”

Hải quỳ đó, miệng vẫn há rộng, tàn thuốc nóng hổi nằm trên lưỡi, nước mắt không ngừng rơi.

Sáng sớm hôm sau, Hải ngủ gục trên thảm phòng khách, người trần truồng, cuộn tròn như một con chó hoang. Miệng cậu ta vẫn còn vị đắng của tàn thuốc và tinh dịch khô cứng từ đêm qua.

Tiếng bước chân đi xuống cầu thang vang lên. Lan đi ngang qua, lơ đãng dùng gót chân cao gót đá nhẹ vào sườn Hải: “Dậy đi thằng hèn. Bò vào bếp lấy nước ấm cho chủ nhân rửa mặt nhanh lên.”

Nhi bước theo sau, mặc chiếc áo sơ mi của Dũng rộng thùng thình, ánh mắt nhìn Hải đầy khinh bỉ. Cô dẫm hẳn một bàn chân lên lưng Hải để bước qua, giọng lạnh tanh: “Đêm qua tao rên to thế mày nghe rõ không? Dọn dẹp cái bãi chiến trường ở sofa đi, ngứa mắt quá.”

Ngay cả bà Thảo cũng không còn chút thương xót nào dành cho con trai ruột. Bà dừng lại, nhìn xuống Hải nằm co quắp, giọng đều đều như nói với một món đồ: “Làm nhanh đi Hải, đừng để Dũng phật ý.”

Hải lết dậy, nước mắt lặng lẽ rơi xuống thảm. Sự tàn nhẫn này còn đau đớn hơn ngàn vạn cú đấm của Dũng. Họ không còn là mẹ, vợ, em gái nữa. Họ đã bị Dũng tẩy não hoàn toàn, biến thành những ác quỷ đội lốt người – và họ đang tự nguyện hành hạ chính cậu ta để lấy lòng chủ nhân.

Bữa sáng diễn ra như mọi ngày, nhưng không khí đã khác. Dũng ngồi ở ghế chủ tọa, ba người phụ nữ quỳ quanh bàn phục vụ hắn. Hải quỳ dưới đất, hai tay bưng khay thức ăn, đầu cúi gằm.

Dũng ăn xong, lau miệng bằng khăn, thong thả tuyên bố:

“Cái nhà này rộng quá, cần thêm tiếng trẻ con. Tao quyết định rồi. Tao sẽ không dùng bao cao su, và tao sẽ không bắn ra ngoài nữa. Tao muốn cả ba đứa chúng mày mang bầu. Tao muốn hạt giống của tao ngập trong tử cung chúng mày. Tao muốn chúng mày sinh con cho tao.”

Không gian tĩnh lặng một giây.

Rồi vỡ òa.

Nhi khóc nấc lên vì sung sướng, ôm chầm lấy đùi Dũng, giọng run run: “Em… em sẽ mang thai cho anh… em muốn có con của chủ nhân…”

Lan reo lên như trẻ con, mắt long lanh: “Em còn trẻ, em đẻ mấy đứa cũng được! Chủ nhân muốn em đẻ bao nhiêu con, em đẻ bấy nhiêu!”

Bà Thảo đỏ mặt, ấp úng nhưng đầy khát khao: “Mẹ già rồi… nhưng nếu con muốn, mẹ sẽ cố dưỡng thai… mẹ sẽ đẻ cho con một đứa con trai khỏe mạnh…”

Dũng mỉm cười xoa đầu từng người, ánh mắt nhìn xuống Hải.

Sắc mặt Hải trắng bệch, đồng tử co giật. Nuôi con của thằng đã đụ nát gia đình mình… Đó là bản án chung thân khủng khiếp nhất. Cậu ta tưởng tượng cảnh mình còng lưng đi làm, kiếm tiền mua sữa, mua tã cho những đứa trẻ mang dòng máu Dũng – trong khi chính cậu ta chỉ là kẻ đổ vỏ.

Dũng nắm tóc Nhi kéo lên, giọng lạnh lùng:

“Muốn mang thai con tao, tụi mày phải chứng minh tụi mày không còn dính dáng gì đến thằng rác rưởi này nữa. Chửi nó đi. Chửi cho tao nghe.”

Nhi không do dự. Cô quay sang trừng mắt nhìn Hải, nhổ một bãi nước bọt xuống sàn ngay trước mặt cậu ta:

“Thằng bất tài. Mày nghĩ tao yêu mày à? Cặc mày chỉ bằng ngón tay chủ nhân, đụ tao chưa kịp ướt đã xịt. Tao thà làm đĩ cho chủ nhân còn hơn làm vợ một thằng liệt dương như mày. Mày chỉ đáng làm chó lau nhà cho tao thôi!”

Lan tiếp lời, giọng the thé cay độc:

“Đồ thất bại. Mày không bảo vệ được em gái thì để chủ nhân đụ em gái mày. Mày xứng đáng làm chó cả đời. Đi làm kiếm tiền nuôi con chủ nhân đi, thằng đổ vỏ!”

Bà Thảo, giọt nước mắt cuối cùng của tình mẫu tử đã khô cạn, gằn giọng:

“Mẹ đẻ mày ra là một sai lầm. Nhìn Dũng xem, nó mới là đàn ông đích thực. Mày chỉ đáng xách dép cho nó. Từ nay mày là đồ vật trong nhà này. Mày mà dám nhìn con tao một cái, mẹ sẽ tự tay cắt cặc mày.”

Từng lời như hàng vạn mũi kim đâm xuyên não Hải. Nhưng tận cùng của sự nhục nhã, hội chứng Cuckold lại bùng nổ. Hải vừa khóc nức nở, vừa gật đầu lia lịa:

“Dạ… đúng… em là rác rưởi… em liệt dương… em không bằng một góc của chủ nhân… xin hãy đụ họ đi chủ nhân… em sẽ nuôi con cho chủ nhân…”

Dũng cười ha hả, gạt phăng mọi bát đĩa trên bàn ăn xuống đất vỡ loảng xoảng.

“Hôm nay tao gieo giống cho con Nhi trước. Chó Hải, bò lên đây. Banh rộng lồn vợ mày ra cho tao đâm.”

Hải run rẩy bò lên bàn, hai tay giữ chặt hai bắp đùi của Nhi, banh rộng để lộ khe lồn ướt sũng đang co bóp mời gọi. Dũng nhắm thẳng, đâm một cú lút cán bạo liệt. Nhi thét lên sung sướng.

Dũng nhấp những cú sâu hoắm, nhắm thẳng vào tử cung. Mỗi lần rút ra chỉ còn đầu khấc, rồi lại dập mạnh vào tận cùng. Khẩu dâm tập trung vào việc “bơm tinh trùng”, “làm cho có chửa”:

“Nhìn kỹ vào, thằng chó. Xem tao bơm giống vào tử cung vợ mày thế nào. Mày chuẩn bị đi làm kiếm tiền mà mua sữa cho con tao đi. Tao sẽ cho mày nuôi cả ba đứa con của tao.”

Nhi cong người, hai tay bấu chặt mép bàn, rên rỉ: “Anh bắn đầy vào trong đi chủ nhân… em muốn mang thai… em muốn bụng to vì con của anh…”

Khi Dũng gầm lên xuất tinh, lượng tinh đặc sệt bắn ồ ạt vào sâu bên trong Nhi. Dũng rút cặc ra. Tinh dịch trắng đục có nguy cơ trào ngược ra ngoài. Hắn ra lệnh lạnh lùng:

“Chó Hải, dùng mồm chặn lại! Tao không cho phép một giọt tinh nào của tao bị chảy ra ngoài lãng phí. Vợ mày phải chửa ngay tháng này!”

Trong sự bẽ bàng tột cùng, Hải gục mặt xuống, dùng lưỡi và môi chặn chặt ngay cửa lồn của Nhi. Cậu ta nuốt những giọt tinh trùng của Dũng trào ra, vị mặn tanh xộc vào mũi, vào họng. Nhi rên rỉ khoái trá, tay vuốt ve bụng mình: “Nhìn kìa… tinh chủ nhân đang ngập tử cung tao… mày phải nuôi con tao đấy, thằng đổ vỏ.”

Lan và bà Thảo đứng cạnh, ánh mắt ghen tị nhìn Nhi đang ôm bụng rên rỉ đầy thỏa mãn. Chúng chờ đến lượt mình.

Dũng vuốt tóc Nhi, cười khẩy nhìn Hải vẫn đang quỳ đó, miệng dính đầy tinh dịch của mình:

“Tốt. Giờ thì chuẩn bị nuôi con đi, thằng cuck. Cuộc đời mày từ nay chỉ còn là đổ vỏ.”

Hải quỳ đó, nước mắt hòa lẫn tinh trùng, khóc trong câm lặng.

Cậu ta đã chính thức trở thành nô lệ nuôi con cho kẻ đã cướp hết mọi thứ của mình.

— Hết —

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng