Chương 45: Bị ba chồng véo đau vú
Ông Tráng, dưới cái cớ chân vẫn còn chưa lành, đã hoàn toàn chấp nhận, thậm chí là mong chờ sự chăm sóc thân mật của cô con dâu. Còn Diễm Kiều, dưới sự chỉ dạy và thúc ép của mẹ chồng, cũng đã dần dần dẹp bỏ sự e dè, chủ động hơn trong việc thực hiện “nghĩa vụ” của mình.
Buổi tối hôm đó, sau khi đã giúp ông Tráng ăn cơm và uống thuốc xong, Diễm Kiều lại bưng một chậu nước ấm vào phòng để chuẩn bị lau người cho ông. Mùi lá ngải cứu và các loại thảo dược khác do bà Lượm cẩn thận nấu, tỏa ra một mùi hương dễ chịu, nhưng lại không thể nào xua đi được không khí ngột ngạt, đầy ẩn ý trong căn phòng.
Ông Tráng ngồi trên giường, cởi trần, để lộ ra thân hình rắn chắc của một người đàn ông quanh năm lao động. Ông không còn giả vờ ngủ hay quay mặt đi nữa. Ánh mắt ông dán chặt vào thân hình thon thả của cô con dâu đang được giấu dưới lớp áo lụa mỏng. Ông nhìn cách cô đi lại, cách cô cúi xuống vắt chiếc khăn, và cả cái cách mà mái tóc dài của cô khẽ lay động.
Trước đây, ba chồng đa số chỉ gọi mình là “con dâu”. Nhưng mấy ngày nay, ông lại luôn gọi thẳng tên mình, “Diễm Kiều”. Hơn nữa, cô gái nhỏ cũng đã đại khái biết được rằng, người đàn ông gọi tên của mình như vậy là có ý gì. Cô lại cảm thấy xấu hổ không thể nào ngẩng đầu lên được, chỉ biết căng thẳng nhìn vào những ngón chân của mình. Nhưng rồi đôi mắt cô lại vô tình hay cố ý liếc đến cái lều đã được dựng lên ở trong quần của ba chồng. Bỗng chốc, mặt cô lại càng đỏ hơn.
“Ba ơi… con, con giúp ba cởi quần…”.
“Diễm Kiều… con cũng cởi ra đi…”. Một tay ông đè con dâu vào tường, người đàn ông chỉ khẽ thở hổn hển, rồi rất vội vàng nói. Ông Tráng cũng không biết tại sao mình lại trở nên như vậy nữa. Mấy hôm nay, hễ cứ nhìn thấy con dâu là ông lại không thể nào kiểm soát được mình, không thể kiểm soát được ham muốn đối với cô. Ông muốn được hung hăng địt cô, được hành hạ cô… để cho cô có thể sớm có thai với mình. Nhưng rồi lại có một suy nghĩ khác, ông lại hận không thể để cho cô có thai muộn hơn một chút, để cho mình có thể cùng cô thân mật giao cấu được nhiều hơn.
Nghĩ đến đây, ông Tráng bắt đầu có chút kích động, xé đi dây lưng của Diễm Kiều. Mũi của ông không ngừng cọ vào khuôn mặt rạng rỡ, đầy quyến rũ của con dâu.
“A ực~ ba ơi… ba, ba chậm lại một chút… con sợ… con sợ…”. Diễm Kiều cũng không biết tại sao lại thành ra như thế này. Rõ ràng là ba chồng trước đây rất ghét việc mình quá chủ động quyến rũ ông. Nhưng bây giờ, người đàn ông lại như thể ngày nào cũng được ăn canh đại bổ, về cái phương diện đó, ông đòi hỏi một cách quá đáng, làm cho cô có chút không thể nào ứng phó kịp.
Người đàn ông lại như không hề nghe thấy lời của cô. Ông chỉ ôm lấy khuôn mặt nhỏ của cô, rồi dùng miệng của mình mà dụi lung tung. Từ trán, đến mắt, rồi đến má, môi, cằm. Từng chút từng chút một, ông để lại những nụ hôn vụn vặt và dày đặc, làm cho cô gái nhỏ ở trong lòng không ngừng run rẩy.
“Ực~ ba!”. Mấy hôm nay, Diễm Kiều đã bị ông địt cho đến nát cả người, hơn nữa cơ thể của cô lại rất nhạy cảm. Bị người đàn ông nồng nhiệt nhào nặn cơ thể, hôn hít như vậy, khuôn mặt trắng nõn của cô chẳng mấy chốc đã ửng hồng lên. Thậm chí, khi người đàn ông xé toạc chiếc áo của cô, thân hình trần trụi của cô cũng đã. “Ba ơi… đừng ực~”.
Người đàn ông lại không cho cô có thể từ chối mình được nữa. Ông ôm chặt lấy vòng eo thon của con dâu,.
“Diễm Kiều ngoan, con không phải là muốn ba gieo giống cho con hay sao? Con mà không nghe lời một chút, thì ba làm sao có thể địt con để mà gieo giống được?”. Cất lên một giọng nói khàn khàn, nói những lời lẽ đầy tục tĩu, người đàn ông rất dứt khoát bóp lấy một bên vú của cô, rồi dùng chiếc cằm có chút râu ria của mình mà cọ vào khối thịt mềm mại đó, cọ đến mức làm cho cô không ngừng run rẩy.
“A ực~ ba~ con dâu… con dâu không chịu nổi đâu ư~”. Thực sự không thể nào chịu nổi được sự hành hạ như vậy của người đàn ông, đôi môi anh đào đỏ mọng vì bị kích thích tình dục của cô chỉ không ngừng phát ra những tiếng kêu đầy nũng nịu.
Ông Tráng lại một miệng ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô, rồi hung hăng mút lấy, không cho cô một chút cơ hội nào. Ra sức hôn con dâu, người đàn ông hôn cô đến mức không thể nào thở nổi. Cảm thấy người ở trong lòng mình đã mềm nhũn ra rồi, ông mới khẽ buông cô ra. Chính ông cũng có đôi mắt đờ đẫn nhìn cô gái nhỏ đang ở trong lòng mình. Ngón tay thô ráp của ông không ngừng vuốt ve khuôn mặt đang ửng hồng của cô.
“Con ngoan, dang chân ra đi, hửm?”.
“Ba…”. Rụt rè nhìn ba chồng, Diễm Kiều cũng biết rằng mình không phải là lần đầu tiên làm chuyện như vậy rồi. Nhưng không hiểu tại sao, cô luôn cảm thấy rất căng thẳng, mỗi một lần đều giống như là lần đầu tiên. Hơi thở có chút gấp gáp, cô nhìn ba chồng, cô gái nhỏ không dám cử động lung tung.
Đúng vào lúc này, ở bên ngoài sân bỗng nhiên vang lên tiếng gọi quen thuộc của anh Quân. “Ba, mẹ, Diễm Kiều, con về rồi đây.”.
Nghe thấy tiếng anh Quân đã về, cả hai người ở trong phòng đều ngẩn ra. Diễm Kiều, vốn còn đang có chút căng thẳng, không biết phải làm sao, khi nghe thấy chồng mình đã về thì liền định sẽ đi ra xem anh. Không ngờ, ba chồng lại bóp mạnh lấy vú của cô, dùng sức mà vặn một cái, đau đến mức cô sắp sửa khóc lên.
“Ba… ba, ba làm con đau…”.
Lúc này, ông Tráng mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Ông vội vàng buông con dâu ra. “Diễm Kiều, ba, ba không có cố ý… ba…”. Có chút ngượng ngùng khi nhìn con dâu, ông Tráng vội vàng rụt tay lại, không biết phải giải thích như thế nào.
Bên ngoài lại vang lên tiếng của bà Lượm. “Diễm Kiều, ba của con đã ngủ chưa? Thằng Quân nó về rồi đó.”.
“Ba… ba ông ấy…”. Mắt đỏ hoe nhìn ba chồng, Diễm Kiều lo lắng không biết phải nói gì. Hai người họ, trên người đều đang không mặc áo.
Có chút nản lòng khi nhìn con dâu, ông Tráng chỉ biết kéo lê chiếc chân phải nặng nề của mình, không được tự nhiên đi đến bên giường. Ông mặc lại quần áo cho mình rồi mới nói với bà Lượm: “Ba mới vừa dậy đi tiểu đó, con bảo thằng Quân nó uống ngụm trà, ngồi một lát rồi hãy vào.”. Nói xong, ông liền quay lưng lại, không nhìn cô nữa.
Thấy ba chồng cô đơn như vậy, đôi môi non nớt của Diễm Kiều khẽ hé ra rồi lại nhẹ nhàng khép lại. Cô không biết phải nói gì. Ngập ngừng một lúc lâu, cô mới sửa sang lại quần áo của mình, rồi miễn cưỡng cười, vén rèm lên. “Anh Quân… ba… đang ở trong đó…”.
Xa nhà đã nhiều ngày, anh Quân luôn nhớ Diễm Kiều và ba má, nhất là khi biết tin cha của mình bị ngã. Anh lại càng lo lắng hơn. Vén rèm bước vào trong căn phòng của mình và Diễm Kiều, thấy cha đang quay lưng lại nằm đó, người đàn ông chỉ gọi một tiếng “ba”, rồi lại nhìn sang vợ của mình, phấn khích gọi: “Diễm Kiều…”.
“Dạ, ba, anh Quân về rồi.”. Nhiều ngày không gặp, Diễm Kiều trong lòng cũng rất nhớ anh. Nhưng vì nể ba chồng đang ở đó, nên cô cũng không dám thể hiện ra quá mức.
Quả nhiên, không lâu sau, ông Tráng liền quay người lại. Ông lí nhí đáp lại một tiếng, rồi lại nói với Diễm Kiều: “Con dâu, con ra ngoài trước đi, để ba nói chuyện với thằng Quân một lát.”.
“Vâng ạ.”. Gật đầu, không nói nhiều mà bưng chậu nước lên, Diễm Kiều chỉ ngoan ngoãn đáp lời. Cô lại liếc nhìn anh Quân một cái, rồi bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện đầy ngượng ngùng. Tối nay, cô nên ngủ ở đâu?. Là đi ngủ cùng với mẹ chồng, hay là cùng với anh Quân ở trong phòng để hầu hạ ba chồng?.
Đang suy nghĩ lung tung ở ngoài sân giặt đồ, bà Lượm lại ôm một chiếc chăn đến bên cạnh cô, thấp giọng nói: “Diễm Kiều, mấy hôm nay mẹ đã dọn dẹp xong cái căn phòng trống ở trước vườn rau rồi. Tối nay, thằng Quân sẽ qua bên đó ngủ. Con cứ ở trong phòng mà chăm sóc cho ba của con cho tốt vào.”.
Nghe vậy, cô gái nhỏ bỗng chốc mặt đỏ bừng lên. Cô chỉ đứng dậy, cẩn thận nhìn vào trong phòng của mình. Bên trong, thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng nói chuyện của ba chồng và anh Quân.
“Sao, sao lại thế được ạ? Hay là, hay là… mẹ… mẹ để cho anh Quân tối nay ngủ chung với ba đi ạ?”. Không hiểu sao, Diễm Kiều có chút bất an. Có lẽ là vì ba chồng lúc nãy đã giận, cô sợ rằng tối nay lại xảy ra chuyện gì đó. Có lẽ là vì anh Quân đã ở đây, anh Quân mới là chồng của cô. Chồng đã về rồi, thì cô có phải là nên tạm thời quan tâm đến anh Quân không?. Nhưng cô lại cảm thấy rằng mình đã làm cái chuyện đó với ba chồng rồi, hình như là không thể nào tự nhiên mà đối mặt với anh Quân như trước đây được nữa.
Nghe vậy, bà Lượm chỉ khẽ véo vào má non của cô, nửa đùa nửa thật mà nói: “Con bé thật thà này! Bây giờ ba của con khó khăn lắm mới có thể thông suốt được. Con phải dành nhiều tâm tư hơn nữa để mà giữ ông ấy lại, phải cố gắng hơn nữa, biết đâu mấy hôm nữa là lại có thai rồi thì sao.”.
Có chút tủi thân và khó xử, Diễm Kiều mím môi, chỉ rụt rè nói: “Nhưng, nhưng con đã lâu lắm rồi không được gặp anh Quân… Hơn nữa, ba ông ấy hình như có rất nhiều chuyện muốn nói với anh Quân…”.
“Con xem con kìa! Lại nói những cái lời này rồi. Lúc trước không phải là mẹ đã nói với con rồi sao? Ba của con, ông ấy có tính tình rất khó chịu… con phải dỗ dành ông ấy nhiều hơn, à?”. Đặt chiếc chăn lên trên ghế, bà đưa tay lên vuốt tóc cho con dâu. Bà Lượm không ngừng giảng giải, dạy cho cô cách để “quyến rũ” ông Tráng. Vốn dĩ Diễm Kiều trong lòng còn đang rất rối bời, bây giờ nghe lời của mẹ chồng, cô lại thấy yên tâm hơn rất nhiều. Cô chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
“Vậy, vậy thì tối nay con vẫn sẽ ở trong phòng để hầu hạ…”. Nhưng cô vẫn theo mẹ chồng ra cái căn phòng trống đó để giúp dọn dẹp phòng, trải giường cho anh Quân.
Hai mẹ con lại nói chuyện với nhau một lúc, chẳng mấy chốc, anh Quân đã xách một chiếc lồng thỏ qua. “Diễm Kiều, con thỏ này em nuôi tốt thật đó.”.
Mặc dù chuyện xảy ra ở trong nhà, đối với những người khác không phải là một chuyện nhỏ. Nhưng đối với anh Quân, mọi thứ lại không có gì thay đổi cả. Diễm Kiều vẫn là cô vợ ngoan của anh, ba vẫn là người ba ruột của anh. Hơn nữa, cũng như mẹ và anh đã nói, Diễm Kiều và ba ở bên nhau để làm cái chuyện đó thì mới có thể giúp cho nhà họ Lưu nối dõi tông đường được. Nên vừa mới về đến nhà, thấy Diễm Kiều, trong lòng anh đã vui mừng khôn xiết.
“Thật ra, mấy hôm nay em cũng rất bận, đều là do mẹ đã giúp em chăm sóc nó đó.”. Được mẹ chồng khuyên giải một lúc, Diễm Kiều lại tỏ ra rất tự nhiên. Cô cũng ngồi xổm xuống, cùng với anh Quân xem cặp thỏ. Cô lại dịu dàng hỏi: “Anh Quân, anh ở ngoài đó có quen không?”.
“Ừm! Anh rất quen!”. Dịu dàng cười với vợ, anh Quân lại không nhịn được mà vuốt đầu cô. “Còn em thì sao? Anh thấy em hình như là đã gầy đi một chút. Mẹ nói mấy hôm nay em phải chăm sóc cho ba, đã vất vả cho em rồi…”. Nói đến đây, người đàn ông không nhịn được mà ôm lấy vai của cô, rồi hôn lên trên trán của Diễm Kiều.
“Em, em…”. Bỗng nhiên bị anh Quân hôn một cái, cô gái nhỏ bỗng cảm thấy có chút không được tự nhiên. Mắt cô không ngừng chớp, muốn nói rồi lại thôi khi nhìn người đàn ông. “Sao vậy?”. Thấy cô như vậy, anh Quân có chút kỳ lạ, nhưng rất nhanh sau đó đã không còn để ý nữa. Anh chỉ xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng nõn của Diễm Kiều, còn định sẽ nói thêm điều gì đó, thì ở bên ngoài lại vang lên tiếng của bà Lượm.
“Diễm Kiều, con đi trông ba của con đi, mẹ đi nghỉ đây.”.
“Con biết rồi ạ, con, con qua ngay đây.”. Nghe mẹ chồng gọi mình qua chỗ của ba chồng, Diễm Kiều bỗng cảm thấy như vừa trút được một gánh nặng. Cô chỉ khẽ đứng ra xa. Anh Quân cũng không giữ cô lại, chỉ thúc giục cô đi hầu hạ cha của mình.
Nhưng khi đi qua ngoài hành lang, cô bỗng lại cảm thấy do dự. Cô chỉ vặn vẹo vạt áo, rồi bước vào trong phòng. Lúc vào, cô thấy chỉ có một ngọn đèn nhỏ đang được thắp sáng ở bên cạnh giường. Ba chồng cô đang nằm nghiêng mặt ra ngoài, nhưng vẫn chưa ngủ.
Có chút ngượng ngùng khi nhìn ba chồng, Diễm Kiều bỗng nhớ lại cái chuyện anh Quân đã hôn mình. Tim cô bỗng đập loạn xạ, như rất chột dạ mà cúi đầu xuống.
“Con đi đâu vậy?”.
“Dạ, con đi giặt, giặt đồ ạ…”. Không hiểu sao, cô vốn không phải là người thích nói dối, nhưng lại trực tiếp nói ra một lời nói dối. Khi cô nhận ra rằng mình đã cố ý không cho ba chồng biết là lúc nãy mình đã ở cùng với anh Quân, cô lại càng thêm chột dạ. Mặt cô không khỏi đỏ bừng lên
Quảng cáo