Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Lời nói dối của Vợ yêu (Update Chương 40)

Lời nói dối của Vợ yêu (Update Chương 40)

Chương 28: Đã Đóng Cửa

Mặt Phương Trang hơi ửng đỏ, cô liếc Hoàng Nam đầy ý tứ rồi cười nửa miệng, giọng vừa đùa vừa nghiêm:

“Xem ra sếp cũng chẳng phải đàn ông đứng đắn lắm. Em phải giữ khoảng cách với anh thôi, không thì nguy hiểm đấy sếp ạ.”

Hoàng Nam cười lớn, giọng đùa vui vẻ:

“Quá đứng đắn thì thành giả tạo mất. Anh chỉ nói thật lòng, chẳng giấu giếm gì cả.”

“Nhưng sếp cũng đừng nói em ngực to chứ!” Phương Trang cười khúc khích, giả vờ giơ tay che ngực, mặt đỏ thêm chút nữa trông càng duyên dáng.

Hoàng Nam cười ha hả:

“Anh có nói em ngực to đâu? Anh chỉ bảo vài chỗ trên người em không hợp với kiểu gầy guộc xương xẩu thôi. Nhưng nhìn cách em phản ứng kìa… em rất tự tin vào bộ ngực của mình đấy chứ. Thật ra ngực đầy hay mông nở đều là vốn quý của phụ nữ. Em gầy thế này mà ngực với mông vẫn săn chắc, nên thân hình em thuộc loại rất cuốn hút đàn ông. Nếu anh đoán không sai, từ thời cấp ba chắc đã có không ít thằng con trai theo đuổi em rồi phải không?”

Phương Trang cười ngại ngùng, giọng nhỏ lại đầy e lệ:

“Có chứ… nhưng em chẳng nhận ai cả, em chỉ tập trung học hành thôi.”

“Vậy em gặp chồng em thế nào mà thành vợ thành chồng vậy?”

“Qua mai mối,” Phương Trang thở dài nhẹ, giọng mang chút chua xót. “Thời đi học, em nghĩ mấy thằng theo đuổi chỉ muốn giải khuây, vui vẻ nhất thời thôi, chứ không phải muốn lấy vợ nghiêm túc. Nếu em yêu đương với họ thì thiệt thòi chắc chắn là em. Em từng nghĩ giữ gìn bản thân sẽ đổi lại được một cuộc hôn nhân hạnh phúc êm đẹp… nhưng thực tế lại không phải vậy. Sếp ơi, anh nghĩ hôn nhân giống như một ván cược không ạ?”

Hoàng Nam nhún vai, giọng trầm xuống, suy tư:

“Có lẽ vậy? Cuộc đời ai mà biết trước được.”

“Em nghĩ là có thật,” Phương Trang nhìn xuống ly nước me chua trên tay, đôi mắt hơi buồn bã. “Như mẹ em chẳng hạn. Mẹ bảo lúc cưới bố, mẹ nghĩ mình đã chọn đúng người, chọn được một người chồng tốt. Đến khi biết bố ngoại tình, mẹ mới nhận ra mình đã chọn sai lầm. Hồi trẻ mẹ em cũng xinh lắm, lúc đó còn có một anh khác theo đuổi mẹ rất chân thành. Sau khi mẹ chọn bố em, anh ấy lấy một cô khác. Bây giờ hai vợ chồng anh ấy sống rất hạnh phúc, còn mẹ em thì ngày nào cũng thở dài buồn bã. Mẹ bảo nếu chọn anh kia thì có lẽ giờ mẹ cũng hạnh phúc. Tiếc là mẹ đã đánh cược sai…”

Hoàng Nam im lặng một lúc lâu rồi gật đầu nhẹ nhàng:

“Hôn nhân không phải trò chơi, ai cũng không biết tương lai sẽ ra sao. Nói là ván cược cũng được, vì thực sự có rất nhiều thứ nằm ngoài dự đoán của chúng ta.”

“Vì vậy đôi khi em rất ghen tị với mấy thằng độc thân,” Phương Trang cười chua chát, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi. “Em với chồng tình cảm không tốt lắm… cũng tại anh ấy suốt ngày dán mắt vào game, chẳng quan tâm gì đến em. Lúc mới cưới em tưởng mình tìm được người đàn ông tốt nhất trên đời. Giờ mới biết là mình nghĩ nhiều quá, ảo tưởng quá. Nhưng khổ đắng do mình tự gây ra thì cũng chỉ biết tự uống thôi. Sếp ơi, em thấy mình giống mẹ em, cũng là người đánh cược thua. Còn anh thì sao, anh có cảm thấy mình thua không ạ?”

Bị hỏi thẳng vào vấn đề nhạy cảm, Hoàng Nam im bặt một lúc, không biết trả lời thế nào. Anh nhìn xuống nồi lẩu đang bốc khói nghi ngút trước mặt, dù bụng rất đói nhưng chẳng còn chút khẩu vị nào nữa.

Nếu vợ anh thật sự ngoại tình thì đúng là anh đã thua thật rồi, thua đau đớn.

Dựa trên những manh mối hiện tại, xác suất vợ anh ngoại tình là chín phần mười. Nếu không ngoại tình thì vợ anh cũng bị cưỡng bức hay ép buộc gì đó. Không thì chẳng giải thích nổi vết bầm ở cổ tay với vết cào ở đùi trong.

Dù là ngoại tình hay bị cưỡng hiếp… anh đều là người thua cuộc, thua cả một cuộc hôn nhân mà anh từng nghĩ là hạnh phúc.

Hoàng Nam thở dài thật sâu, giọng trầm trầm:

“Dù anh có thua… anh cũng không thể thua cả đời được. Chỉ cần anh ly hôn, anh vẫn còn quyền chọn lại từ đầu. Lúc đó miễn là người vợ mới không ngoại tình, lại hiền lành đức hạnh thì anh vẫn là người thắng cuộc cuối cùng.”

Phương Trang cười buồn, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy triết lý:

“Đánh cược thua rồi lại đi cược tiếp, thắng thua không ai biết trước được sếp ạ.”

“Anh biết, nhưng anh không thể vì sợ thua mà không tái hôn được.”

“Độc thân thì có gì không tốt chứ?”

“Anh phải cho con trai anh một mái ấm gia đình hoàn chỉnh.”

“Nhiều cặp vợ chồng tan vỡ không ly hôn cũng chỉ vì con cái thôi.”

“Gia đình đơn thân không tốt cho sự phát triển của con, em biết mà.”

Phương Trang gật đầu nhẹ, vẻ mặt thông cảm:

“Vì con cái mà đánh cược thêm một lần nữa cũng coi như tình cha sâu nặng thật.”

Hoàng Nam mỉm cười nhẹ, cố gắng giữ vẻ lạc quan:

“Nếu cược thắng thì có khi cuộc sống còn tốt hơn bây giờ nhiều.”

Phương Trang lắc đầu, giọng dịu dàng hơn:

“Em cảm thấy không nên nói chuyện liên quan đến hôn nhân với sếp lúc này. Vì em khá bi quan về hôn nhân, sợ ảnh hưởng đến quan điểm của anh. Dù sao đi nữa, nếu chị chủ thật sự ngoại tình thì em ủng hộ anh ly hôn. Em cũng ủng hộ anh tái hôn. Biết đâu anh sẽ gặp được người phụ nữ tốt hơn chị chủ nhiều, người thật sự xứng đáng với anh.”

Hoàng Nam nhìn cô, giọng chân thành và biết ơn:

“Cảm ơn em nhiều nhé.”

Nói xong anh nâng ly nước me chua lên. Phương Trang vội vàng nâng ly theo, hai ly chạm nhau keng một tiếng trong trẻo.

Hai người cụng ly xong rồi uống ừng ực hai ngụm lớn, cảm giác mát lạnh lan tỏa.

Hoàng Nam cười tươi:

“Ăn đi. Lẩu dê đen này bổ lắm, tốt cho sức khỏe.”

Phương Trang nhướng mày, giọng đùa vui vẻ:

“Có tác dụng làm ngực to không anh?”

Hoàng Nam phì cười lớn:

“Em muốn thành bò sữa à?”

Câu nói khiến cả hai cùng phá lên cười vui vẻ, không khí giữa hai người bỗng trở nên nhẹ nhàng ấm áp trở lại.

Ăn gần no, Hoàng Nam ra quầy tính tiền. Thanh toán bằng Zalo xong, anh hỏi bà chủ quán thân thiện:

“Chị ơi, chị có biết ở Hội An có một công ty du lịch tên Thiên Thanh không ạ?”

Bà chủ ngẩng lên, suy nghĩ một chút:

“Công ty Du lịch Thiên Thanh á?”

“Đúng rồi ạ.”

“Chị hơi nhớ nhớ… hình như chị từng nghe qua tên này.”

“Chị biết địa chỉ ở đâu không ạ?”

Bà chủ lắc đầu:

“Chị không rõ lắm. Bây giờ mạng internet phát triển, anh lên mạng search là ra địa chỉ ngay thôi.”

“Cũng đúng, cảm ơn chị đã nhắc nhé.”

“Không có gì!”

Ra khỏi quán cùng Phương Trang, Hoàng Nam mở ngay trình duyệt Cốc Cốc trên điện thoại, search “Công ty Du lịch Thiên Thanh Hội An”.

Anh tìm được thông tin trên một trang web cũ. Ngoài số điện thoại bàn còn có cả địa chỉ rõ ràng.

“Phương Trang,” Hoàng Nam nói, giọng hơi hào hứng. “Nếu em không về nghỉ trưa thì đi cùng anh đến công ty Du lịch Thiên Thanh một chuyến nhé. Em thấy thế nào?”

“Không vấn đề gì sếp ạ! Em đi cùng anh luôn.”

Hoàng Nam vẫy ngay một chiếc taxi đang chạy ngang. Hai người lên xe, anh đưa điện thoại cho tài xế xem địa chỉ:

“Anh tài ơi, làm ơn chở chúng tôi đến địa chỉ này giúp anh.”

Tài xế nhìn rồi lắc đầu ngay:

“Công ty du lịch này đã đóng cửa lâu rồi. Hai người đến đó làm gì vậy?”

Hoàng Nam ngạc nhiên hết sức:

“Đóng cửa rồi á?”

“Đúng rồi,” tài xế nói. “Em nhớ là chuyện từ năm kia, công ty phá sản hay làm ăn không nổi gì đó.”

Hoàng Nam vốn định đến công ty tìm Phúc Long, nào ngờ nghe tin này anh chỉ biết thở dài thất vọng, cảm ơn tài xế rồi xuống xe.

Để chắc ăn, anh gọi thẳng số điện thoại bàn ghi trên web.

Kết quả là… số rỗng, không ai nghe máy.

“Số rỗng,” Hoàng Nam nói với Phương Trang, giọng hơi chán nản. “Hoặc là số điện thoại sai từ đầu, hoặc là đã hủy số từ lâu.”

Phương Trang cau mày lo lắng:

“Tài xế không có lý do gì để lừa chúng ta chứ?”

“Không,” Hoàng Nam lắc đầu. “Anh ta làm ăn, chở chúng ta là kiếm tiền. Anh ta không ngu đi làm ngược lại với tiền của mình.”

Phương Trang thở dài:

“Vậy bây giờ không tìm được Phúc Long nữa hả sếp?”

“Vẫn tìm được,” Hoàng Nam nói, cố giữ bình tĩnh. “Chỉ là phải qua điện thoại của vợ anh thôi. Anh sẽ nghĩ cách khác.”

“Vậy giờ chúng ta chia tay ở đây à?”

“Còn sớm mà,” Hoàng Nam liếc đồng hồ. “Anh hẹn vợ anh ba giờ chiều mới gặp, giờ mới một rưỡi. Phương Trang, anh dẫn em đi dạo Sông Hoài một chút. Anh thấy cảnh ở đó đẹp lắm, thơ mộng và yên bình.”

Phương Trang cười tươi rói, vẻ mặt vui vẻ trở lại:

“Được chứ! Em đi với sếp luôn.”

Hai người đi bộ chậm rãi. Hoàng Nam vừa đi vừa nói chuyện, giọng quan tâm:

“Đúng rồi, tối em một mình lang thang trong phố cổ, em đừng để mấy anh chàng đẹp trai rủ đi bar hay chỗ nào lạ nhé. Dù bây giờ đánh mạnh vào mấy con gái rượu nhưng vẫn còn nhiều đứa lừa khách du lịch. Lỡ em mất cả tiền lẫn sắc thì anh lo em sẽ hối hận cả đời đấy.”

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Quảng cáo

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng