Chương 21: Hôn Môi Thô Bạo – Bị Khuất Phục, Gọi Thằng Béo Là Chủ Nhân
Ở cổng trường, Quốc Bình khẽ đưa tay ra, định nắm lấy bàn tay thon dài của Thúy Liễu để cùng nhau đi bộ về nhà như mọi khi. Thúy Liễu theo phản xạ định nắm lấy, nhưng rồi cô chợt giật mình dời tay đi chỗ khác, tránh né cái chạm của người yêu.
“Thực xin lỗi Quốc Bình… để… để lúc khác hãy dắt tay nhé. Không, ý em là…”
“Không sao đâu… vậy chúng ta đi thôi.” – Quốc Bình thu tay lại, giọng thoáng chút buồn bã và hụt hẫng.
Thúy Liễu lập tức cảm thấy hối hận vô cùng. Cô biết hành động của mình đã làm anh tổn thương. Nhưng anh làm sao biết được, bàn tay mà anh hằng trân trọng vừa mới phải làm cái việc dơ bẩn là móc từng mảng tinh dịch đặc quánh của gã béo Chí Vỹ. Dù đã rửa qua, nhưng cô vẫn cảm thấy đôi bàn tay mình đầy mùi tanh tưởi dơ bẩn, cô không muốn làm vấy bẩn sự trong sạch của Quốc Bình. Đáng lẽ cô nên ghé vào nhà vệ sinh một lần nữa, nhưng lúc nãy đầu óc cô quá hỗn loạn, chỉ muốn chạy trốn thật nhanh.
Bầu không khí giữa hai người trở nên nặng nề và gượng gạo. Suốt quãng đường về, Thúy Liễu không dám thốt lên lời nào, cũng không dám đi quá gần Quốc Bình. Cô sợ cái mùi tinh trùng dâm uế đang bám đầy trên đôi tất chân và đôi giày cao gót sẽ bị anh phát hiện. Đặc biệt là cái quần lót ren trắng – lúc này đang đẫm trong một “bể” tinh dịch và dâm thủy, mỗi bước đi là một lần chất dịch nhầy nhụa ấy cọ xát vào hai cánh môi âm hộ sưng tấy, làm tâm trí cô loạn thành một đống bùn nhão.
Về đến nhà, Thúy Liễu vội vã lao vào phòng tắm như để tẩy rửa đi lớp nhục nhã trên da thịt. Sau đó cô cố gắng bình tĩnh lại để nấu một bữa cơm giản dị cho cả hai. Ngồi vào bàn ăn, nhìn gương mặt phờ phạc của Quốc Bình, cô biết anh đang có tâm sự. Thúy Liễu vừa định mở lời giải thích về chuyện ở cổng trường thì điện thoại trong túi bỗng rung lên liên hồi. Tin nhắn từ Chí Vỹ lại ập tới như thác lũ. Không còn cách nào khác, cô đành phải cầm máy lên để đối phó với gã “chủ nhân” điên cuồng này dưới danh nghĩa Mộc Thanh.
“Đại ca Mộc Thanh ơi! Chiều nay em làm đúng y như lời đại ca dặn, đéo thèm đụ cái lồn dâm của con chó cái đó, nhưng nó vẫn bướng lắm! Nó đéo chịu gọi em là chủ nhân, cái bản mặt lạnh lùng kiêu kỳ của nó cứ hầm hầm như đưa đám!”
Thúy Liễu đọc dòng tin nhắn mà chỉ muốn chửi thẳng vào mặt gã lợn xề này. Tên khốn đó nghĩ giở mấy cái trò lưu manh, hạ cấp đó ra thì người ta sẽ ngoan ngoãn quỳ rạp xuống liếm gót chân hắn chắc? Cô cắn răng nén giận, gõ phím cộc lốc:
“… Cách của mày vẫn còn thô lỗ, cộc cằn quá.”
“Thế mà còn chưa đủ à? Hay là cái mưu của đại ca đéo ăn thua? Em thấy cái con đĩ này đúng là loại ‘rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt’, chắc phải đè ngửa ra nắc cho nát bét cái lồn thì nó mới ngoan ngoãn”
“Bình tĩnh đi! Đàn bà như Thúy Liễu không dễ thuần phục thế đâu. Mày đang nắm đằng chuôi cơ mà, cứ từ từ mà vờn nó.”
“Nhưng em phải nhịn đến bao giờ nữa? Em thấy cứ đè ra, lấy cặc nện cho lồn nó xịt tung tóe nước ra là nó đàng hoàng lại ngay thôi!”
Thúy Liễu thừa biết không thể dùng đạo lý hay lời lẽ nhẹ nhàng để khuyên can cái con thú hoang chỉ biết suy nghĩ bằng đầu cặc này. Cô đành phải lùi một bước, buông lời dụ dỗ để giữ vững cái uy của “đại ca” Mộc Thanh trong mắt hắn:
“Nghe tao nói này, đàn bà đứa đéo nào cũng thế, ngoài miệng chửi bới nhưng dưới háng lại ứa nước. Mày cứ kiên nhẫn thử thêm lần nữa đi, tao đảm bảo lần sau con đĩ đó sẽ phải tự động banh háng, há mồm ra rên rỉ gọi mày là chủ nhân.”
“Được rồi, em nể mặt đại ca, nghe theo nốt lần này đấy nhé. Nếu lần sau nó mà còn dám thái độ bướng bỉnh, em sẽ thọc cặc đâm nát cái lồn dâm của nó ra, đéo có nể nang gì sất!”
“Nhớ lấy lời tao dặn đấy, rồi liệu mà xóa ngay đống clip đi cho an toàn.”
“Biết rồi biết rồi, để hai ngày nữa em mở lên xem sục cặc cho chán chê mê mỏi đi rồi em xóa!”
Cất điện thoại vào túi, Thúy Liễu cảm thấy kiệt sức. Quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay gã béo, cô chỉ có thể dùng lời nói để kéo dài thời gian. Đúng lúc đó, Quốc Bình đặt bát đũa xuống, đứng dậy lẳng lặng đi về phòng.
“Liễu, anh ăn xong rồi. Hôm nay anh hơi mệt, anh vào nghỉ trước nhé.”
“Vâng… anh nghỉ sớm đi.”
Bị Chí Vỹ dày vò cả ngày, cả thể xác lẫn tinh thần của Thúy Liễu đều rệu rã. Cô dọn dẹp xong cũng mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, cô thức dậy trong trạng thái lơ mơ, cả đêm toàn mộng mị về những cảnh tượng dâm ô. Không biết có phải vì bị ám ảnh quá mức hay không mà cô cảm thấy trong không khí vẫn thoang thoảng mùi tinh trùng tanh nồng của Chí Vỹ.
Đứng trước gương chải tóc, Thúy Liễu phân vân không biết nên mặc gì. Cuối cùng, cô chọn một chiếc sơ mi trắng ôm sát, chân váy xám ngắn khoe trọn đôi chân dài miên man. Hôm nay cô quyết định không đi tất chân, chỉ xỏ chân trần vào đôi dép lê trắng thanh thoát. Dù vậy, cô vẫn không quên nhét một đôi tất chân dự phòng vào túi xách, đề phòng gã béo kia lại lên cơn điên bắt cô phải “thao chân”.
Trên đường đến trường, Thúy Liễu chủ động ôm chặt lấy cánh tay Quốc Bình như để bù đắp cho sự lạnh nhạt chiều qua. Thế nhưng Quốc Bình vẫn cứ ủ rũ, bộ dạng rầu rĩ y hệt như những tuần trước. Thúy Liễu thầm hiểu, có lẽ cái sở thích ” bị cắm sừng” của anh lại đang trỗi dậy. Kể từ khi cô thực sự bị Chí Vỹ phá trinh, cô chưa hề gửi thêm bất kỳ tấm ảnh hay đoạn clip nào cho anh cả. Cô thầm nhủ phải sớm giải quyết gã béo này để đưa cuộc sống của cô và Quốc Bình trở lại quỹ đạo bình thường, không thể để cái sở thích bệnh hoạn đó hủy hoại tình yêu của họ mãi được.
Vừa đến cổng trường, Quốc Bình đột ngột quay sang nhìn cô: “Liễu, sáng nay anh chỉ có hai tiết đầu thôi. Trưa anh phải sang bên hội sinh viên họp, chiều không có lịch gì cả, chúng mình đi dạo một chút nhé?”
“Vâng, em cũng muốn ở bên anh nhiều hơn.”
Thúy Liễu mỉm cười, lòng thầm mong chiều nay gã lợn xề kia đừng xuất hiện phá đám. Buổi sáng trôi qua khá êm đềm, Chí Vỹ không thấy tăm hơi đâu. Đã lâu lắm rồi cô mới được ngồi nghe giảng một cách thong thả như thế này. Nhưng cô biết, không thể chủ quan được. Quả nhiên, vừa bước ra khỏi phòng học sau tiết cuối, cô đã thấy cái bóng dáng béo múp, đáng khinh của Chí Vỹ đang đứng đợi sẵn ở hành lang.
Cô thở dài, lẳng lặng đi theo hắn lên tầng thượng – nơi sân thượng vắng vẻ lồng lộng gió.
“Nói đi, hôm nay anh lại muốn trò gì nữa?”
“Còn trò gì nữa? Tất nhiên là để mày hầu hạ con cặc của ông đây rồi!”
“Ở đây sao? Anh điên rồi à? Chỗ này lúc nào cũng có người lên xuống, làm sao mà làm chuyện đó được?”
“Sợ cái lồn gì? Nhìn đây này!” – Chí Vỹ đắc thắng chỉ tay vào tấm biển “Đang thi công” mà hắn vừa dựng ở cửa lên tầng thượng.
“Anh… anh chắc chắn là cái biển này sẽ ngăn được người ta không?”
“Bớt lải nhải đi! Mau lại đây cho ông đây hôn một cái cho đỡ thèm nào!”
“Này! Đừng có tới gần… Á… ưm!”
Thúy Liễu lùi lại nhưng đã quá muộn. Phía sau cô là hàng rào lưới thép lạnh lẽo, không còn đường lui. Chí Vỹ nhào tới như một con lợn rừng, đôi tay thô kệch siết chặt lấy eo cô, rồi vục cái miệng đầy mùi thuốc lá và dãi dớt vào đôi môi đỏ mọng của nàng hoa khôi. Hắn thô bạo dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng cô, sục sạo khắp khoang miệng như muốn nạo sạch từng milimet thịt mềm bên trong.
Đầu lưỡi của hắn thô và nhám, quấn chặt lấy lưỡi của Thúy Liễu, điên cuồng hút mút khiến cô cảm thấy như phổi mình sắp cạn sạch oxy. Hắn hôn như thể muốn ăn tươi nuốt sống cô, nước dãi chảy tràn ra khóe miệng hai người.
“Ưm…~!!!”
Cơn nghẹt thở bắt đầu làm đầu óc cô quay cuồng. Chí Vỹ vẫn không buông tha, hắn đột ngột đưa lưỡi liếm mạnh vào vùng hàm dưới nhạy cảm, khiến Thúy Liễu run bắn lên như bị điện giật. Cảm giác kích thích quá mức ở vùng cổ khiến đôi chân cô mềm nhũn, cơ thể không tự chủ được mà dựa hẳn vào người gã béo. Cô cố sức đẩy hắn ra, đấm thình thình vào cái lưng đầy mỡ của hắn, nhưng Chí Vỹ vẫn đứng sừng sững như một tảng đá, đôi môi vẫn dính chặt lấy cô như một con đỉa đói.
Sau một nụ hôn dài dằng dặc đến mức Thúy Liễu tưởng mình sắp ngất lịm vì thiếu khí, Chí Vỹ mới từ từ buông ra.
“Hộc… hộc… ha…”
Thúy Liễu dựa lưng vào hàng rào sắt, lồng ngực phập phồng thở dốc, mái tóc rối bời, đôi môi sưng đỏ và bóng loáng nước miếng. Trông cô lúc này nhếch nhác và dâm đãng đến cực điểm. Chí Vỹ nhìn ngắm “tác phẩm” của mình với bộ mặt thô bỉ, hắn liếm môi đầy thèm thuồng.
“Sao hả? Được ông đây hôn sâu thế này, chắc cái lồn mày lại đang chảy nước ròng ròng rồi đúng không?”
Thúy Liễu im lặng, đôi mắt long lanh nước nhìn hắn đầy uất hận.
“Không nói gì là thừa nhận rồi nhé…! Để xem cái mồm hoa khôi này còn chịu đựng được bao lâu!”
Chí Vỹ không chỉ dừng lại ở nụ hôn bạo lực đó. Hắn đưa bàn tay hộ pháp, đầy mỡ và mồ hôi ôm ghì lấy eo Thúy Liễu, kéo sát cơ thể mảnh mai của nàng hoa khôi vào cái bụng phệ của hắn. Nhìn bộ dạng hụt hơi, đôi môi sưng tấy của cô, hắn cười lên hô hố, nụ cười làm rung cả mấy lớp mỡ nọng ở cổ. Hắn lại cúi xuống, định thực hiện thêm một cú cưỡng hôn nữa.
“Này! Anh… anh làm thế là đủ rồi!” – Thúy Liễu vừa thở dốc vừa lấy tay đẩy cái mặt đáng ghét của hắn ra.
“Hehe, đừng có vội vàng. Ông đây còn muốn chơi những chỗ khác trên người mày cơ mà!”
Nói đoạn, Chí Vỹ thô bạo tốc ngược chiếc váy xám của cô lên. Hắn khựng lại một chút khi thấy đôi chân dài miên man của Thúy Liễu hôm nay không được bao bọc bởi lớp tất chân trắng muốt như mọi khi.
“Ơ kìa? Hôm nay mày không đi tất à? Sao lại để chân trần đi học thế này?”
“Tôi… tôi thấy nóng nên không mặc.” – Cô lí nhí, cảm thấy nhục nhã khi đôi chân trần của mình đang bị gã béo nhìn chằm chằm.
“Tính ra thì để chân trần thế này sờ cũng sướng phết! Nhấc chân lên cho ông!”
Chẳng đợi cô đồng ý, hắn nắm lấy bắp đùi trắng nõn của cô, nhấc bổng lên và gác vào vòng bảo hộ. Bàn tay thô ráp của hắn bắt đầu xoa nắn liên hồi, từ bắp chân lên đến tận bẹn đùi. Cảm giác da thịt chạm vào lớp mỡ nhớp nháp của hắn khiến Thúy Liễu rùng mình, nhưng cô biết nếu cự tuyệt, gã điên này sẽ còn làm tới hơn nữa.
Nhưng Chí Vỹ đâu chỉ thỏa mãn với việc sờ đùi. Chỉ sau vài phút vuốt ve làn da mịn màng của hoa khôi, con cặc của hắn đã dựng đứng lên, đẩy lớp quần vải chật chội tạo thành một cái “lều” lù lù trước mặt cô. Hắn thản nhiên kéo khóa quần, lôi khúc cặc gân guốc vẫn còn vương mùi hôi nồng nặc ra ngoài. Bạch! Hắn quất mạnh thân gậy nóng hổi vào đùi Thúy Liễu.
“Hừ hừ! Nhìn xem, cái đôi chân dâm đãng này của mày đã câu dẫn con cặc của ông đây cứng như đá rồi này! Nếu mày không mặc tất thì dùng chính da thịt của mày mà xả tinh cho ông đi!”
Nói rồi, hắn nắm lấy bàn tay mềm mại của Thúy Liễu, ép cô phải cầm lấy khúc cặc to tướng ấy. Cô phải dùng lòng bàn tay bao trọn lấy thân gậy đỏ hửng, đồng thời kẹp nó vào giữa hai đùi thịt mềm của mình. Từng nhịp thúc của Chí Vỹ làm con cặc cọ xát điên cuồng vào lòng bàn tay và làn da đùi của cô, tạo ra những âm thanh nhớp nháp của dịch nhờn. Thúy Liễu cảm thấy mặt mình nóng bừng, vừa nhục nhã vừa sợ hãi. Hắn còn tranh thủ đưa tay kia lên, bóp mạnh vào hai bầu vú căng tròn của cô qua lớp sơ mi mỏng.
“Ưm… anh… nhẹ tay một chút…”
“Nhẹ à? Nhẹ thì làm sao thỏa mãn được con đĩ chịu nhục như mày? Ô kìa! Nhìn xem ai đang ở dưới sân bóng kìa? Chẳng phải là thằng người yêu phế vật của mày đó sao?”
Thúy Liễu giật mình quay đầu nhìn xuống sân vận động phía dưới. Tim cô suýt chút nữa rụng rời khi thấy dáng người quen thuộc với chiếc áo số 9 đang chạy hăng hái trên sân. Là Quốc Bình! Anh đang chơi bóng ngay phía dưới, hoàn toàn không hay biết rằng ở ngay trên đầu mình, cô bạn gái hoa khôi thanh cao đang phải quỳ gối, dùng tay và đùi để sục cặc cho một gã béo dơ bẩn.
“Ha ha! Nhìn thằng đó kìa, chạy nhảy sung sức gớm! Nó mà biết hoa khôi của nó đang chổng mông hầu hạ dương vật cho ông đây thì chắc nó lăn ra chết tươi mất nhỉ!”
“Bình… em xin lỗi…” – Thúy Liễu lẩm bẩm trong nước mắt. Nỗi đau đớn và cảm giác tội lỗi bóp nghẹt trái tim cô. Bàn tay cô vì quá hoảng sợ và áy náy mà vô thức nắm chặt lấy con cặc của Chí Vỹ, khiến hắn càng hăng máu hơn.
“Đúng rồi, bóp chặt vào! Mau, gọi chủ nhân đi con chó cái!”
“Cái gì?! Anh…!”
“Mày quên rồi à? Hôm qua tao đã nói gì? Nếu mày không gọi chủ nhân, tao sẽ đè ngửa mày ra đụ nát cái lồn dâm ngay tại sân thượng này, cho thằng Bình nó ngước lên nhìn thấy luôn!”
Thúy Liễu nhìn xuống Quốc Bình dưới sân, rồi nhìn lại gã lợn xề đang hừng hực dục vọng trước mặt. Vì để bảo vệ cái lồn vốn đã bị phá nát một lần, cô đành nhắm mắt, nuốt hận vào trong:
“Chủ… Chủ nhân…”
“Nói to lên! Ông đây chưa nghe thấy!”
“Chủ nhân! Nghe thấy chưa!” – Cô hét lên trong uất ức.
“Ha ha ha! Ngoan lắm, đúng là con chó ngoan của ta! Để chủ nhân thưởng cho mày một nụ hôn nào!”
Hắn lại ập tới, vục miệng vào môi cô một lần nữa. Thúy Liễu không còn sức kháng cự, cô như một cái xác không hồn, mắt vẫn trân trân nhìn về phía Quốc Bình dưới sân bóng. Cảm giác như có tật giật mình, cô chỉ sợ anh đột ngột ngước lên nhìn thấy cảnh tượng đồi bại này.
“Hộc… hộc… Ra đây! Nhìn cho kỹ nhé con chó cái, tao sẽ bắn tinh ngay trước mặt thằng người yêu mày!”
Khúc cặc trong tay Thúy Liễu bắt đầu run rẩy kịch liệt. Cô định rụt tay lại nhưng Chí Vỹ đã khóa chặt eo cô. Từng dòng tinh đặc quánh, nóng hôi hổi phun trào xối xả, bắn đầy vào lòng bàn tay và chảy dài xuống khắp đôi chân trần của nàng hoa khôi. Chất dịch trắng đục loang lổ trên làn da trắng nõn, dính nhớp và tanh tưởi.
Dù không có thuốc kích dục, nhưng sự vi phạm đạo đức khủng khiếp khi phải hầu hạ gã béo ngay trên đầu bạn trai khiến tâm trí Thúy Liễu gần như sụp đổ. Ngay khi hắn vừa nới lỏng tay sau cú xuất tinh, cô liền đẩy mạnh hắn ra rồi cắm đầu chạy trốn.
“Mẹ kiếp! Con chó này!” – Chí Vỹ chửi với theo.
Thúy Liễu lao vào nhà vệ sinh gần nhất, vặn vòi nước hết cỡ để tẩy rửa đống tinh dịch dơ bẩn trên tay và chân. Cô nhìn mình trong gương, đôi môi sưng tấy, gương mặt đẫm lệ. Cô phải làm gì đây? Hắn càng lúc càng lấn tới, thậm chí muốn sỉ nhục cô ngay trước mặt Quốc Bình.
Cô run rẩy mở điện thoại, thấy tin nhắn từ Chí Vỹ gửi cho “Mộc Thanh”:
“Đại ca ơi! Thật không ngờ, con nhỏ hoa khôi đó cuối cùng cũng chịu khuất phục rồi! Nó vừa quỳ xuống gọi tôi là chủ nhân, nghe mà con cặc tôi nó cứng ngắc luôn! Tiếc là lúc nãy để nó chạy mất, lần sau tôi nhất định phải nện cho nó một trận ra trò!”
Thúy Liễu thở phào vì hắn không quá để ý chuyện cô bỏ chạy. Cô nhanh chóng gõ chữ:
“Tôi đã bảo mà, ông cứ nghe tôi. Vậy cái video đó ông đã xóa chưa?”
“Cái đó tính sau đi. Chiều nay tôi phải đi ‘dạy dỗ’ thêm cho nó mới được!”
Thúy Liễu rụng rời tay chân. Chiều nay cô đã hứa đi dạo phố với Quốc Bình, đó là khoảng thời gian hiếm hoi anh muốn được ở bên cô. Cô không thể để gã béo này phá hỏng nó được.
“Ông đừng có nôn nóng. Chiều nay hãy bỏ mặc nó đi.” – Cô gõ phím.
“Tại sao? Đang đà thắng lợi mà đại ca?”
“Ông không hiểu đàn bà rồi. Phải biết ‘lạt mềm buộc chặt’. Hôm nay ông bỏ rơi nó, để nó thấy thiếu hơi cặc của ông, ngày mai nó sẽ càng thèm khát hơn. Lúc đó ông muốn đụ kiểu gì nó cũng nghe.”
“Ách… ra là vậy sao? Nghĩa là ngày mai tôi có thể đụ nát cái lồn dâm của nó à?”
Thúy Liễu rùng mình khi thấy gã béo hiểu theo hướng đó, nhưng cô đành cắn răng: “Tóm lại chiều nay đừng tìm nó. Đó là một phần của kế hoạch.”
“Được rồi, tôi nghe ông nốt lần này. Nhưng nói trước, ngày mai mà không được nện lồn nó thì ông đây sẽ dùng biện pháp mạnh, đè nó ra nện ngay tại chỗ luôn đấy!”
“Được… nhưng nhớ phải đeo ‘áo mưa’ vào đấy nhé.”
“Biết rồi, có lồn đụ là được chứ gì!”
Cất điện thoại vào túi, Thúy Liễu đứng dậy, lau khô nước mắt. Nghĩ đến cảnh ngày mai lại bị gã lợn đó dày vò thân thể, lòng cô tràn ngập nỗi sợ hãi. Nhưng trước mắt, cô phải đi tìm Quốc Bình. Cô cần hơi ấm của anh để xua đi cái mùi hôi hám của Chí Vỹ vẫn còn đang ám ảnh trong tâm trí…
Quảng cáo