Chương 22: Lễ Hội Trường Và Bộ Áo Dài Mỏng Dính Của Thúy Liễu
Buổi họp của Hội sinh viên diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt của những ngày cuối học kỳ. Tiếng quạt trần quay lạch cạch trên đỉnh đầu dường như cũng không xua tan được cái nóng và sự căng thẳng của các thành viên. Quốc Bình ngồi ở dãy bàn giữa, tay cầm cây bút bi xoay liên tục nhưng tâm trí thì đã bay tận phương nào. Anh đang mải mê nghĩ về Thúy Liễu – cô bạn gái hoa khôi tuyệt sắc của mình. Những thay đổi lạ lùng của cô trong mấy ngày gần đây, sự lạnh nhạt đột ngột rồi lại chủ động gần gũi, khiến một kẻ có máu “Cuckold” như anh vừa lo lắng, lại vừa cảm thấy một luồng khoái cảm bệnh hoạn len lỏi trong từng thớ thịt.
“Vậy là kế hoạch cho ngày hội Văn hóa truyền thống coi như đã chốt xong. Nhưng còn một việc cuối cùng tôi cần lưu ý…”
Tiếng dằn giọng của anh Hội trưởng vang lên, kéo Quốc Bình trở lại thực tại. Hội trưởng rút từ dưới tập tài liệu ra một tờ danh sách, dùng ngòi bút gõ “cạch cạch” xuống bàn đầy quyền lực.
“Dù nhà trường không ép buộc toàn thể sinh viên, nhưng riêng các thành viên ban cán sự chúng ta thì phải làm gương. Ngày mai, tất cả phải diện trang phục truyền thống Việt Nam. Có ai ở đây chưa chuẩn bị được đồ không? Báo tên ngay để tôi còn liệu đường sắp xếp cho mượn.”
Quốc Bình giật thót mình. Suốt tuần qua anh chỉ mải mê với những suy nghĩ dâm tà và lo cho Thúy Liễu mà quên bẵng mất cái nhiệm vụ này. Anh lúng túng giơ tay, giọng hơi lí nhí vì ngại:
“Báo cáo hội trưởng… tôi… tôi vẫn chưa chuẩn bị được đồ ạ.”
Anh Hội trưởng khẽ thở dài, đưa mắt nhìn Quốc Bình đầy vẻ thất vọng. Anh ta ghi tên Bình vào danh sách rồi nhắc nhở bằng giọng nghiêm khắc:
“Cậu Bình này, cậu ở bên ban Văn thể mỹ, chính cậu là người tổ chức mà lại để thế à? Ngày mai có cả các giáo sư đầu ngành và ban giám hiệu đến dự, cậu phải chấn chỉnh lại ngay, không được lơ là thế đâu!”
“Vâng, tôi xin lỗi… lát tan họp tôi sẽ đi mượn ngay ạ.” – Quốc Bình cúi đầu, lòng thầm trách mình quá thiếu sót.
Sau khi tuyên bố giải tán, các thành viên khác nhanh chóng thu dọn đồ đạc để ra về. Tuy nhiên, một nhóm bạn thân thiết của Quốc Bình vẫn nán lại. Đám này vốn là những “chiến hữu” cùng sở thích hóng hớt, thấy Hội trưởng vừa đi khỏi là lập tức túm tụm quanh anh.
“Này Bình, dạo này ông bị làm sao thế? Cứ như kẻ mất hồn ấy, có chuyện gì khó nói à?” – Một gã bạn vỗ mạnh vào vai anh, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
“Đâu có… chỉ là dạo này tao với bạn gái có chút chuyện riêng, làm tao hơi đau đầu suy nghĩ thôi.”
Quốc Bình định nói lấp liếm cho qua chuyện, nhưng vừa nghe thấy hai chữ “bạn gái”, đám bạn vốn đã luôn thèm khát Thúy Liễu lập tức mắt sáng rực lên.
“Chuyện với Liễu đại hoa khôi á? Một người vừa xinh đẹp vừa hiểu chuyện như cô ấy mà cũng làm ông buồn được sao?”
“Đúng đấy, hai đứa mày là cặp đôi vàng của trường mà! Có chuyện gì thì nôn ra cho anh em tư vấn xem nào, đừng có giữ một mình!”
Nhìn bộ dạng tò mò của lũ bạn, Quốc Bình biết không thể trốn tránh, đành bịa ra một lý do nghe cho có vẻ “con người”:
“À… thì phụ nữ mà, dạo này cô ấy hay cáu gắt vô cớ, tâm trạng cứ thất thường sao ấy. Tao thì vụng về, chẳng biết dỗ dành thế nào cho phải.”
Đám bạn gật gù ra vẻ thấu hiểu, một tên đột nhiên nảy ra ý kiến: “À, thế thì đúng rồi! Ngày mai là hội Văn hóa, ông rủ Thúy Liễu cùng tham gia đi. Để cô ấy hòa mình vào không khí lễ hội, biết đâu tâm trạng lại tốt lên?”
“Đúng đúng!” – Một tên khác nhao nhao hưởng ứng – “Nếu ông đưa được Thúy Liễu đến, bảo cô ấy diện một bộ Áo dài trắng truyền thống thì đảm bảo cả cái trường này sẽ ‘nổ tung’! Với cái dáng người hoàn hảo của cô ấy, mặc Áo dài lụa mỏng thì đúng là đẹp không tì vết luôn!”
Quốc Bình nghe mà lòng thầm chửi rủa: “Lũ chó này, miệng thì nói lo cho tâm trạng của Liễu, thực chất là muốn nhìn thấy hai bầu vú 86 và cái mông 91 của cô ấy hằn lên dưới lớp vải Áo dài trắng mỏng tang chứ gì!” Thế nhưng, cái phần bệnh hoạn trong thâm tâm anh lại rạo rực lên. Anh tưởng tượng cảnh Thúy Liễu mặc Áo dài, mỗi bước đi là tà áo lại quấn quýt lấy đôi chân dài, để lộ ra những đường cong chết người trước hàng ngàn con mắt thèm khát của đám đàn ông… Càng nghĩ, anh càng thấy sướng.
“Các ông cứ đùa. Thúy Liễu vốn thích yên tĩnh, cô ấy sẽ không đồng ý đến chỗ xô bồ thế này đâu. Với lại giờ này kiếm đâu ra Áo dài vừa khít với dáng cô ấy?”
“Mày lo gì chuyện đó!” – Tên bạn nhanh nhảu lôi từ gầm bàn ra một túi giấy to – “Tao có sẵn đây một bộ Áo dài trắng hàng đặt may cho người mẫu, chất lụa cực xịn. Với chiều cao 1m69 và số đo chuẩn chỉ của Thúy Liễu, tao đảm bảo mặc vào là vừa khít, đẹp như tạc tượng luôn!”
Hắn thô bạo nhét cái túi vào tay Quốc Bình. Cả đám vẫn không ngừng ép uổng khiến anh không còn đường lui.
“Thôi được rồi, tao sẽ về hỏi Liễu. Nhưng cô ấy có chịu hay không là tùy nhé.”
“Được! Vậy mới là anh em chứ! Tao đang mong chờ đến ngày mai quá…” – Tên bạn cười hố hố, che giấu sự thèm thuồng trong đôi mắt.
Sau khi giải tán, Quốc Bình cầm túi quần áo bước ra hành lang. Từ xa, anh đã thấy bóng dáng kiêu kỳ của Thúy Liễu đang đứng đợi. Hôm nay cô diện chiếc sơ mi trắng ôm sát, làm nổi bật hai bầu ngực căng tròn như muốn nổ tung. Chân váy ngắn xám nhạt khoe trọn đôi chân dài trắng nõn nà. Quốc Bình chợt nhận ra hôm nay cô không mang tất, đôi chân trần mượt mà như ngọc thạch của cô khiến những gã sinh viên đi ngang qua đều phải ngoái nhìn và nuốt nước miếng ực ực.
“Thúy Liễu! Ngại quá, anh không biết em đến đây chờ, để em đợi lâu rồi.” – Quốc Bình chạy lại, giọng đầy vẻ hối lỗi.
Thúy Liễu quay lại, khẽ mỉm cười dịu dàng: “Không sao đâu anh. Lúc nãy em định ra sân bóng tìm anh nhưng không thấy, nên mới qua đây đợi.”
“Ừ, họp xong rồi, chúng mình đi thôi. Anh đưa em ra phố dạo một vòng nhé?”
“Vâng.”
Quốc Bình nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, khẽ xoa nhẹ lên làn da mịn màng ấy. Đi được một đoạn, Thúy Liễu tò mò nhìn cái túi trên tay anh:
“Bình, trong túi này là cái gì thế anh?”
Quốc Bình khẽ hắng giọng, nhân cơ hội mở lời: “À… là thế này. Ngày mai trường mình có lễ hội Văn hóa truyền thống. Đám bạn anh ở Hội sinh viên đều mong muốn em cùng tham gia cho xôm. Chúng nó còn chuẩn bị sẵn một bộ Áo dài trắng này cho em nữa. Anh nghĩ em dạo này hay mệt mỏi, đi chơi hội một chút cho tâm hồn thoải mái, em thấy sao?”
Thúy Liễu khựng lại, ánh mắt thoáng chút do dự. Nghĩ đến những chuyện kinh tởm với Chí Vỹ, cô cảm thấy việc xuất hiện trước đám đông là một áp lực cực lớn. Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của Quốc Bình, cô lại không nỡ từ chối.
“Như vậy à? Ừm… thôi được rồi, em sẽ tham gia.”
Quốc Bình mừng rỡ: “Liễu, nếu em không thích thì cứ bảo anh nhé, anh không ép đâu.”
“Không đâu anh, thực sự em cũng cần được thả lỏng một chút. Hơn nữa, được cùng anh tham gia hoạt động của trường, tất nhiên là em nguyện ý rồi.”
Quốc Bình siết chặt tay cô, lòng tràn đầy kiêu hãnh. Anh đang mộng tưởng về cảnh tượng ngày mai, khi “Hoa khôi” của anh diện bộ Áo dài trắng mỏng dính, phô diễn trọn vẹn vẻ đẹp trước toàn trường…
Quốc Bình nhìn Thúy Liễu quay đầu lại mỉm cười với mình, trái tim anh bỗng chốc nóng rực như có lửa đốt. Nhìn khuôn mặt thanh tú, đôi môi đỏ mọng đầy mê hoặc của nàng hoa khôi, anh chỉ muốn lao đến ôm chầm lấy cô mà hôn ngấu nghiến ngay giữa phố. Thế nhưng, bản tính nhút nhát và sự e dè trước đám đông đã kiềm chế anh lại. Anh thầm nghĩ, thay vì làm loạn ở đây, chi bằng nhanh chóng đưa cô đi chuẩn bị cho ngày mai.
Họ ghé vào một tiệm chuyên cho thuê và bán trang phục truyền thống nằm sâu trong khu phố cổ. Không gian bên trong phảng phất mùi trầm hương, trưng bày đủ loại Áo dài, lụa là và trang sức ngọc trai lấp lánh. Quốc Bình đưa cho Thúy Liễu cái túi xách chứa bộ trang phục mà “bạn anh” gửi, giục cô vào phòng thay đồ thử xem có vừa vặn hay không. Trong lúc chờ đợi, anh cũng chọn cho mình một bộ đồ gấm thêu rồng phượng màu hồng cánh sen khá bắt mắt. Sau khi thanh toán xong xuôi, anh đứng tựa cửa chờ đợi, lòng bồn chồn không yên.
“Sao mà lâu thế nhỉ?” – Quốc Bình lẩm bẩm. Một bộ Áo dài thôi mà, có cần phải mất đến gần nửa tiếng đồng hồ không? Ngay khi anh định cất tiếng gọi thì cánh cửa phòng thay đồ từ từ mở ra. Giây phút Thúy Liễu bước ra, Quốc Bình cảm thấy như hơi thở của mình bị bóp nghẹt, hai mắt đứng tròng vì kinh ngạc.
Thúy Liễu bước ra trong một bộ Áo dài trắng “cách tân” đến mức điên rồ. Chất liệu lụa mỏng tang, gần như trong suốt dưới ánh đèn, bao phủ lấy cơ thể gợi cảm của nàng hoa khôi. Ở phần ngực, lớp vải được cắt xẻ táo bạo, tạo thành hai “cửa sổ tâm hồn” hình thoi ngay chính diện, để lộ ra hai bầu vú trắng ngần, căng mọng như hai trái bưởi diễn. Phần đầu vú chỉ được che đậy hờ hững bởi một chút ren mỏng, khiến hai hạt nhũ hoa đỏ hồng ẩn hiện đầy khiêu khích.
Chưa dừng lại ở đó, hai tà áo được xẻ cao quá hông, để lộ toàn bộ vùng eo thon gọn và đường rãnh bụng săn chắc. Vì tà áo xẻ quá cao, mỗi bước đi của Thúy Liễu lại khiến cái quần lót ren trắng nhỏ xíu bên trong hiện ra mồn một. Đôi chân dài miên man của cô được bao bọc bởi lớp tất trắng mỏng, phần đùi mật ong bị vòng nịt tất siết lại tạo thành một vết hằn đầy gợi dục. Cô mang đôi cao gót đen mũi nhọn, dây quấn quanh cổ chân, khiến dáng đi càng thêm uyển chuyển và dâm mĩ. Trên mái tóc đen mượt, cô cài thêm một đóa sen trắng tinh khôi, tạo nên một sự tương phản kinh người giữa vẻ thanh cao của khuôn mặt và sự lẳng lơ của bộ trang phục.
“Bình… em mặc bộ này… trông có được không?” – Thúy Liễu lí nhí, hai má đỏ bừng vì xấu hổ.
“Đẹp… em đẹp đến mức anh không thốt nên lời…” – Quốc Bình nuốt nước miếng ực một cái, phía dưới quần anh bắt đầu cứng ngắc.
Sự xuất hiện của Thúy Liễu khiến cả cửa hàng đại loạn. Đám khách nam xung quanh nhìn cô chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống, mấy cô nhân viên thì sững sờ đến mức đánh rơi cả sổ sách. Những người đi đường bên ngoài cũng tò mò ghé sát mặt vào cửa kính, mắt dán chặt vào hai bầu vú đang nảy lên theo từng nhịp thở của cô, hệt như một bầy sói đói đang rình rập một miếng thịt béo bở.
Quốc Bình cảm thấy một luồng cảm xúc hỗn loạn. Một mặt, anh phẫn nộ vì vợ mình bị đám đàn ông kia hiếp dâm bằng mắt, nhưng mặt khác, cái máu “Cuckold” trong anh lại trỗi dậy mãnh liệt. Anh cảm thấy cực kỳ hưng phấn khi nghĩ đến cảnh ngày mai, Thúy Liễu sẽ diện bộ đồ điếm đàng này trước mặt toàn trường.
“Anh thực sự muốn em mặc bộ này đi hội sao?” – Thúy Liễu hỏi lại lần nữa như để xác nhận.
“À… ừm… bạn anh đã cất công chuẩn bị, nếu em không quá khó chịu thì cứ mặc đi. Anh thấy nó rất hợp với em.”
Thúy Liễu im lặng, ánh mắt thoáng chút buồn bã nhưng rồi cô cũng gật đầu đồng ý. Cô thà mặc bộ này đi cùng Quốc Bình còn hơn là bị gã béo Chí Vỹ đè ra nện trong phòng học vắng.
—————————————
Đêm đó, Thúy Liễu nằm trên giường, lòng dạ rối bời. Cô đồng ý tham gia ngày hội vì hy vọng đám đông sẽ là lá chắn giúp cô thoát khỏi nanh vuốt của Chí Vỹ. Thế nhưng, gã “chủ nhân” béo ú kia đâu dễ buông tha. Điện thoại cô rung lên, tin nhắn từ Chí Vỹ gửi cho “Mộc Thanh” hiện ra:
“Đại ca ơi, mai em nên đụ con điếm hoa khôi đó ở đâu cho sướng nhỉ? Hay là cứ lôi ra sau nhà học nện cho nó một trận?”
Thúy Liễu nghiến răng, cố giữ bình tĩnh để nhắn lại: “Ngày mai trường đông lắm, mày đừng có làm càn. Bị bắt một cái là tiêu đời đấy.”
“Đông thì sao? Càng đông tôi càng hăng! Nghe nói mai nó mặc Áo dài à? Đm, Áo dài trắng mà bị tôi nện cho bắn đầy tinh trùng thì đúng là tuyệt phẩm! Em nhất định phải bắn trong, gieo giống vào cái tử cung dâm đãng của nó!”
Thúy Liễu rùng mình. Cô phải tìm cách thỏa hiệp: “Này, mày đã hứa là tiến hành theo trình tự cơ mà? Nó đã chịu gọi mày là chủ nhân rồi, mày đừng có ép quá.”
“Nhưng em nứng quá rồi đại ca! Nhìn cái vú nó to thế kia, không được đụ lồn thì chết mất!”
“Vậy thế này đi… Nếu nó chịu cho mày dùng vú kẹp cặc, rồi bắn hết lên ngực nó, mày có chịu để yên cái lồn nó không?”
“Hửm? Kẹp vú à? Để con hoa khôi kẹp vú cho mình bú thì cũng sướng đấy… Được thôi, xem biểu hiện của con chó cái đó thế nào đã. Nếu nó làm em sướng, sẽ tạm tha cho cái lồn của nó!”
Cất điện thoại, Thúy Liễu thở dài. Cô lấy trong ngăn kéo ra mấy chiếc bao cao su và thuốc tránh thai khẩn cấp nhét vào túi xách. Ngày mai, cô sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến nhục nhã ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Sáng sớm hôm sau, Thúy Liễu cùng Quốc Bình đến trường. Không khí lễ hội đã tràn ngập, nhiều sinh viên đã diện đồ truyền thống đi lại khắp nơi. Thúy Liễu không dám mặc bộ Áo dài kia ngay từ nhà, cô định vào trường mới thay.
Vừa đến nơi, Quốc Bình bận bịu với đám bạn trong ban cán sự. Thúy Liễu được mấy cô bạn cùng khóa kéo vào khu vực trang điểm riêng cho nữ sinh.
“Ôi, chị Liễu đến rồi! Nghe nói hôm nay chị mặc Áo dài trắng à? Để bọn em làm tóc cho chị nhé!”
Đám con gái vây quanh cô, người khen tóc đẹp, kẻ khen da trắng. Họ đâu biết rằng đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo ấy là một tâm hồn đang rỉ máu. Thúy Liễu ngồi im cho họ vấn tóc theo kiểu cổ điển, hai lọn tóc mai buông lơi che bớt khuôn mặt đang đỏ ửng vì thẹn thùng.
Khi đã làm tóc xong, Thúy Liễu bước vào phòng thay đồ. Cô trút bỏ bộ quần áo thường ngày, từ từ xỏ mình vào bộ Áo dài trắng mỏng tang, mang cao gót, rồi hít một hơi thật sâu để bước ra ngoài.
Giây phút cô bước ra khỏi phòng thay đồ, cả khu vực trang điểm bỗng chốc lặng ngắt như tờ. Mọi ánh mắt của đám nam sinh đứng gần đó đều đổ dồn vào bộ Áo dài “xuyên thấu” của cô. Họ nhìn trân trân vào hai cái “cửa sổ” để lộ bầu vú trắng nõn, nhìn vào cái quần lót ren ẩn hiện sau lớp lụa mỏng, và đặc biệt là đôi chân dài miên man được bọc tất trắng.
“Vãi đái… đây là hoa khôi Thúy Liễu sao? Nhìn bộ đồ kìa… đúng là con đĩ hạng sang!” – Một gã nam sinh nuốt nước miếng, đôi mắt dâm dật quét từ ngực xuống mông cô.
Thúy Liễu cảm thấy hàng ngàn bàn tay vô hình đang sờ soạng khắp cơ thể mình. Cô cúi đầu, mặt nóng bừng, đôi tay run rẩy nắm chặt tà áo mỏng. Cuộc hành trình nhục nhã của nàng hoa khôi trong ngày hội Văn hóa chính thức bắt đầu.
Ngay khi Thúy Liễu và Quốc Bình bước xuống sân vận động – tâm điểm của ngày hội Văn hóa – họ lập tức trở thành thỏi nam châm thu hút mọi ánh nhìn dâm dật. Giữa một rừng những bộ Hán phục, Việt phục bảo thủ và kín cổng cao tường, bộ Áo dài trắng “xuyên thấu” của Thúy Liễu nổi lên như một sự sỉ nhục vào truyền thống nhưng lại là một bữa tiệc thị giác cho đám đàn ông.
Xung quanh sân vận động, các gian hàng thư pháp, nhạc cụ dân tộc mọc lên san sát.
Vì chiếc Áo dài xẻ tà quá cao, vượt qua cả hông, nên mỗi bước đi của Thúy Liễu là một lần cái quần lót ren trắng nhỏ xíu ẩn hiện, mời gọi. Cô phải bước đi cực kỳ rón rén, tà áo mỏng manh cứ quấn quýt lấy đùi, khiến vùng tam giác mật của cô cứ lộ ra mồn một trước hàng ngàn ống kính điện thoại.
“Đm, nhìn kìa! Đó chẳng phải là hoa khôi Thúy Liễu sao? Nhìn bộ Áo dài trắng kia kìa, vú to thế kia mà mặc xuyên thấu, đúng là con đĩ lẳng lơ!” – Một gã nam sinh vừa nói vừa nuốt nước miếng ực một cái.
“Mẹ kiếp, nhìn cái chân kìa. Nhìn cái bộ dạng này chắc tối qua bị thằng Bình nó nện cho nát lồn rồi nên nay mới mặc bạo thế này!” – Một tên khác đế thêm vào, tay không ngừng bấm máy ảnh, thu trọn hình ảnh hai bầu vú đang nảy lên của cô vào máy.
Thúy Liễu nghe thấy hết. Những lời nhục mạ bẩn thỉu lọt vào tai khiến mặt cô nóng bừng như nung, lòng tràn đầy sự nhục nhã nhưng cơ thể lại có một phản ứng kỳ lạ – một luồng điện tê dại chạy thẳng xuống phần dưới khiến nơi đó bắt đầu ẩm ướt. Cô vội vã ôm chặt lấy cánh tay Quốc Bình, hy vọng anh sẽ che chắn cho mình, nhưng cô không biết rằng Quốc Bình lúc này cũng đang đê mê trong cảm giác “bạn gái mình được người khác thèm muốn”, anh tận hưởng sự thèm khát của đám đàn ông dành cho cơ thể bạn gái mình.
Ở một góc khuất, Thúy Liễu thoáng thấy bóng dáng béo múp của Chí Vỹ. Hắn đứng đó, tay đút túi quần, đũng quần cộm lên một khối to tướng. Hắn liếm môi, đôi mắt ti hí nhìn cô như đang lột sạch lớp vải lụa trắng trên người cô ra. Thúy Liễu rùng mình, cô vội kéo Quốc Bình đi thật nhanh về phía gian hàng thư pháp để chạy trốn ánh mắt của gã ác quỷ.
Tại gian hàng thư pháp, không khí có vẻ yên tĩnh hơn một chút. Trên bàn bày sẵn giấy, nghiên mực và những cây bút lông tinh xảo. Quốc Bình muốn làm dịu tâm trạng bạn gái nên nhẹ nhàng hỏi: “Liễu, em giỏi thư pháp mà, hay là mình thử viết vài chữ xem sao?”
“Vâng, để em thử.” – Thúy Liễu thở phào, cô muốn dùng sự thanh cao của thư pháp để che đậy đi vẻ ngoài dâm loàn của mình lúc này.
Cô cầm bút, cử chỉ uyển chuyển mài mực. Dưới ánh mắt tò mò của mọi người, Thúy Liễu đặt bút viết xuống hai hàng chữ ngay ngắn, rồng bay phượng múa:
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?
Vừa viết xong, một người đàn ông khoảng 50 tuổi, dáng vẻ đạo mạo, tay cầm quạt giấy bước tới. Đó là vị giáo sư nổi tiếng của Viện Quốc học. Ông nhìn chăm chú vào bức thư pháp, rồi lại nhìn Thúy Liễu – lúc này đang đứng khép nép trong bộ đồ “xuyên thấu” để lộ cả nhũ hoa mờ ảo.
“Cô gái, em có thể giải thích vì sao lại chọn hai câu thơ này không?” – Vị giáo sư hỏi, giọng đầy vẻ tán thưởng.
Thúy Liễu khẽ cúi đầu, cố gắng che đi khe ngực sâu hoắm: “Thưa thầy, Hai câu thơ nói lên nỗi cô đơn của cái tôi thi sĩ. Khát vọng được yêu thương, được cứu rỗi. Tâm trạng mong manh, vừa hy vọng vừa tuyệt vọng.
Đặt trong hoàn cảnh Hàn Mặc Tử lúc bệnh nặng, sống trong cô độc, ta càng thấy rõ: “Trăng” không chỉ là vẻ đẹp thiên nhiên mà còn là ánh sáng cuối cùng của đời sống tinh thần.
Hai câu thơ vẽ nên một bức tranh đêm trăng huyền ảo, đồng thời gửi gắm tâm trạng mong chờ, khắc khoải và khát vọng được sẻ chia của thi nhân. Cảnh càng đẹp bao nhiêu thì nỗi buồn, nỗi cô đơn càng thấm thía bấy nhiêu.”
Nghe xong, vị giáo sư gật đầu tâm đắc, ông đưa ngón tay cái lên khen ngợi: “Tuyệt vời! Thật không ngờ một nữ sinh có vẻ ngoài… hiện đại và rực rỡ thế này lại có nội tâm sâu sắc đến thế. Chữ đẹp, người đẹp, suy nghĩ lại càng đẹp. Các em nhìn xem, đây mới là tấm gương cần học tập!”
Đám nam sinh xung quanh ồ lên. Thúy Liễu cảm thấy mỉa mai tột độ. Một vị giáo sư đạo mạo đang khen ngợi “nội tâm thanh cao” của một cô gái đang mặc đồ như một con đĩ, người vừa mới bị một gã béo cưỡng hiếp cách đây không lâu.
“Tốt lắm, thầy rất coi trọng những người trẻ như em. Cây quạt này là vật kỷ niệm của thầy, tặng cho em làm phần thưởng. Cố gắng học tập nhé!” – Vị giáo sư trao cây quạt giấy cho cô.
“Em cảm ơn thầy…” – Thúy Liễu đón lấy cây quạt, tay cô run rẩy. Cô biết, sự thanh cao của mình đã sớm bị Chí Vỹ và cả cái sở thích bệnh hoạn của Quốc Bình nghiền nát từ lâu rồi. Cô cầm cây quạt, lẳng lặng bước đi theo Quốc Bình, tà áo dài trắng mỏng tang lại một lần nữa tung bay, để lộ đôi chân dài và cái mông trắng ngần trước những ánh mắt thèm khát đang hau háu nhìn theo.
Quảng cáo