Chương 1
Tại một góc khuất tăm tối của XX, có một cái kho hàng bí mật. Thường thì người ngoài tuyệt đối không bén mảng tới đây, vì bên trong chất đầy đủ loại hàng lậu. Từ xe hơi điện tử, đến rượu ngoại thuốc lá, cái gì cần là có cái đó. Thậm chí còn có cả những thùng thuốc phiện, nhìn thôi đã thấy ghê người.
Vậy mà kho hàng lúc này lại sáng đèn rực rỡ. Ngoài mấy tên đàn em giữ kho, còn có một thanh niên vạm vỡ, trông rất có khí chất. Tuy nhìn trẻ hơn đám lâu la kia, nhưng cái vẻ mặt nghiêm nghị của Nghiêm Hạo lại khiến người ta phải rụt cổ. Đúng vậy, Nghiêm Hạo chính là một trong những cánh tay đắc lực nhất của đại ca Phi Long bên hội Tam Hoàng. Từ ngày được Long ca để ý rồi kéo vào tổ chức, Nghiêm Hạo không ngừng thăng tiến nhờ những ý tưởng táo bạo và tác phong làm việc mạnh mẽ. Giờ thì Nghiêm Hạo đã là một nhân vật có máu mặt trong giới.
Mấy tên đàn em cúi đầu khom lưng đứng bên cạnh, không dám thở mạnh. Đối diện chúng là một bà trung niên, tay bị trói ngoặt ra sau, tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch. Bà thở hổn hển, bộ ngực căng tròn nhấp nhô. Cái áo sơ mi không cài hết cúc để lộ ra áo ngực bên trong, cho thấy bà này ngực cũng không phải dạng vừa. Bên ngoài áo sơ mi, bà còn khoác một bộ cảnh phục bẩn thỉu không thể tả! Bà trừng mắt nhìn mấy tên ác ôn trước mặt, nhổ toẹt một bãi nước bọt:
“Lũ cặn bã! Bọn bây sớm muộn gì cũng bị pháp luật trừng trị thôi!”
Bốp! Nghiêm Hạo vả cho bà một phát nảy đom đóm mắt.
“Mẹ mày! Nói! Sao mày biết chỗ này?”
“Ha ha! Bọn bây cứ chờ mà xem! Bọn bây đừng hòng trốn thoát!”
Mấy tên đàn em có chút sợ. Chúng nó còn đang mơ mộng hưởng vinh hoa phú quý, chứ không muốn vào tù bóc lịch. “Hạo ca, bà ta thấy rõ mặt bọn mình rồi, chỗ này cũng là tang chứng vật chứng, hay là mình thủ tiêu bà ta luôn đi!”
“Cút hết sang một bên! Sợ cái đéo gì! Đừng nói là bà ta thoát được! Cho dù có ra ngoài thì sao? Tụi bây nghĩ bọn mình lăn lộn được đến ngày hôm nay mà không có chút thủ đoạn nào à? Ngu vãi!”
“Dạ dạ! Hạo ca nói phải!” Mấy tên đàn em hơi yên tâm một chút.
“Ha ha! Buồn cười thật! Lưới trời lồng lộng! Tụi bây nghĩ tụi bây là ai? Cho dù là ông trời thì tao cũng có cách tóm cổ tụi bây vào!”
Nghiêm Hạo vung tay tát thêm một phát nữa, “Mẹ kiếp, đồ đàn bà thối tha! Nói nhiều vãi lồn! Mày khai thật đi! Sao mày biết chỗ này? Có phải có ai báo cho mày không?”
Bà trừng trừng nhìn Nghiêm Hạo, không nói một lời. Nghiêm Hạo tiến tới bóp lấy hai má bà, nâng lên, “Mày khai hay không hả!?”
Bà phun thẳng một bãi nước bọt vào mặt Nghiêm Hạo, “Đ. mẹ mày, đồ cặn bã!”
Nghiêm Hạo lau mặt, định vả thêm cho bà một phát nữa, chợt cảm thấy da bà mềm mại vô cùng. Bà này da dẻ được chăm sóc kỹ lưỡng, mịn màng như da em bé. Nhìn kỹ lại, bà toát lên vẻ tươi tắn thoát tục, đôi mắt mở to ánh lên vẻ đẹp khó cưỡng. Tuy có chút dấu vết thời gian, nhưng lại càng lộ ra vẻ mặn mà quyến rũ. Thân hình bà thì khỏi phải bàn, chỗ lồi chỗ lõm, đôi gò bồng đảo căng tròn làm áo sơ mi muốn bung cúc. Cái dáng vẻ đầy đặn ấy cho thấy bà đã đến độ chín của người đàn bà, giai đoạn ham muốn trỗi dậy mạnh mẽ nhất.
Nghiêm Hạo chuyển sang tươi cười, “Tôi thấy bà cũng cỡ 35 rồi chứ ít gì. Dáng người gì mà ngon dữ vậy! Mấy thằng nhóc đừng có căng thẳng quá! Sao nào? Chồng bà có làm bà thỏa mãn được không?”
“Ha ha ha ha!” Mấy tên đàn em cũng hùa theo cười dâm, “Hạo ca! Bà này nhìn còn sung sức lắm đó!”
Bà chửi thẳng mặt: “Đ. mẹ tụi bây! Lũ súc sinh, dâm tặc! Hừ!”
“Ha ha ha, dâm tặc thì dâm tặc, tao đây cho bà thấy thế nào là dâm tặc!” Nói rồi Nghiêm Hạo xông tới giật phăng cái áo sơ mi xộc xệch của bà, hàng cúc áo bung ra tứ tung, áo ngực hoàn toàn lộ ra. Không đợi bà kịp phản ứng, Nghiêm Hạo chộp lấy áo ngực, dùng sức xé toạc. Lập tức đôi vú to tròn mềm mại nhảy xổ ra, rung rẩy. Trước kia còn có áo ngực che chắn, giờ thì hoàn toàn phơi bày trước không khí. Thì ra đôi vú của bà còn to hơn cả tưởng tượng. Mấy tên đàn em trợn mắt há mồm, “Quá đã! To vãi!” “Mướt quá, tao mà được cắn một miếng thì còn gì bằng!” Mấy tên đàn em dồn hết ánh mắt về phía Nghiêm Hạo, mong Nghiêm Hạo cho chúng nó được nếm thử món hàng cực phẩm này.
Nghiêm Hạo địt gái nhiều vô kể, nhưng chưa bao giờ thấy qua đôi vú nào khiến hắn phải ngây người như vậy. “Má… Mẹ kiếp!!! Vú của bà này ngon vãi lồn! Núm vú còn hồng hào nữa chứ.” Nghiêm Hạo vứt áo ngực sang một bên, tiến tới bóp lấy bầu vú của bà. Một tay hắn không sao nắm hết được, cảm giác vừa trắng mịn vừa đàn hồi.
“Bọn bây! Bọn bây… Bọn bây định làm gì hả? Lũ súc sinh! Bỏ tao ra!” Bà phát hiện ra đôi vú của mình bị người ta sàm sỡ, xấu hổ không chịu nổi. Đã gần 20 năm rồi không ai được chạm vào chúng, giờ lại bị lũ súc sinh này giở trò. Bà hận không thể giết chết hết lũ người trước mặt!
Nghiêm Hạo thầm nghĩ, cả đời này hắn địt qua người mẫu, địt qua minh tinh, địt qua tiếp viên hàng không, nhưng chưa từng địt qua cảnh sát! Nghĩ vậy, cặc hắn đã rục rịch. Hắn quay đầu nhìn mấy tên đàn em đang cầm cái áo ngực vừa mút vừa liếm, nước miếng chảy ròng ròng, “Mấy đứa còn định tranh gái với tao hả? Đem bà ta vào phòng cho tao! Chờ tao chơi xong, tâm trạng tao tốt, không chừng tao cho tụi bây hưởng sái!”
“Cám ơn Hạo ca!” Mấy tên xúm lại lôi bà đi, vừa lôi vừa tranh thủ sờ soạng, bóp vú bà. Bà ra sức giãy giụa, nhưng sức đâu mà lại được chúng nó. Mấy tên lôi bà vào trong phòng. Thì ra trong kho hàng có một cái văn phòng nhỏ, dành cho người quản lý kho sử dụng. Bên trong có cả sofa và giường để nghỉ ngơi. Chúng nó trói tay chân bà lên giường, sau đó Nghiêm Hạo ra hiệu cho chúng nó đi ra ngoài. Mấy tên đàn em luyến tiếc rời khỏi căn phòng, đóng cửa lại.
“Hạo ca sướng thật! Vú con mẹ kia ngon vãi lồn!”
“Đúng đó! Tao chưa thấy cái nào to như vậy, lại còn mướt rượt nữa chứ! Sờ vào phê gì đâu!”
“Haizz, chờ Hạo ca xong việc, bọn mình tha hồ mà chén! Ha ha ha…”
“Vậy thì phải đợi thôi. Mấy anh không biết Hạo ca hả? Làm lên là thôi luôn, mấy bà cũng không chịu nổi. Phải hai tiếng nữa mới xong. Tụi mình ra ngoài làm điếu thuốc rồi vào” mấy tên đàn em nói rồi kéo nhau ra ngoài kho hút thuốc.
Trong phòng, Hạo đã không nhịn được nữa rồi. Bộ đồng phục cảnh sát của bà ấy bị quăng sang một bên, hai tay hai chân bị trói banh ra, giờ chẳng khác gì con cừu non chờ thịt, ánh mắt mất hết vẻ uy nghiêm, thay vào đó là chút hoảng sợ.
“Sao? Hết ngưu chưa? Bà cứ chửi đi! Bà càng chửi, lát nữa tôi đụ bà càng mạnh!”
“Thả ra! Tao có thể làm mẹ mày đấy! Thằng súc sinh!”
“Ha ha ha, được thôi mẹ, để tôi xem cái chỗ sinh ra tôi trông thế nào!” Nói xong, Hạo dùng sức mạnh xé toạc quần lót của bà cảnh sát, cái lồn no đủ hiện ra trước mắt, tỏa ra mùi dâm đãng nhè nhẹ, khe lồn khít rịt, chỉ hở ra một đường nhỏ. Không giống như mấy con hàng mà Hạo từng đụ, cái lồn đen sì sì, cái lồn của bà cảnh sát này lại hồng hào phấn phấn, khiến Hạo nuốt ực một ngụm nước bọt.
“Cái lồn của bà, sao mà nó non thế kia? Chắc là chồng bà không làm ăn gì được, bình thường không chơi bà hả? Ha ha ha.”
“A… Mày… Van mày… Mày đừng như vậy… Loại đàn bà như tôi mày lạ gì, tao còn đáng tuổi mẹ mày, toàn đồ bà già cả rồi!”
“Ha ha ha, giờ mới xin tha hả? Muộn rồi! Cái vú sữa này, cái lồn non này, đéo thể lẫn với bà già được, lát nữa tôi cho bà sướng đừng có mà kêu ca!”
Nói rồi Hạo vứt quần lót sang một bên, nhanh chóng cởi quần mình, cặc hắn văng ra nghe cái bốp. Cây cặc dị thường to lớn, đỏ thẫm quy đầu, chứng tỏ nó đã chinh chiến nhiều rồi, đụ không biết bao nhiêu người. Bà cảnh sát thấy cây cặc kinh dị kia thì vội vàng nhắm chặt mắt, nghiêng đầu sang một bên.
“Sao nào? Cặc tôi còn có khả năng làm mẹ, mấy con đàn bà bị tôi đụ qua, đứa nào mà chẳng mê mẩn nó. Lát nữa bà sẽ biết mùi vị của nó thôi, ha ha ha, sao còn không dám nhìn? Đến mà thưởng thức cho kỹ vào! Chưa thấy cặc nào to như này bao giờ hả?”
Hạo nói rồi túm lấy mặt bà cảnh sát, ép bà phải nhìn. Cây cặc thô to cứ lù lù trước mắt, cái đầu cặc to tướng chĩa thẳng vào mặt bà, khiến bà giật mình kêu “a”. Lẽ nào hôm nay mình thật sự phải bị người ta đụ sao? Mình đã gần 20 năm không biết mùi cặc rồi, nhưng cây cặc trước mắt này đã lật đổ mọi nhận thức của mình về đàn ông. Bà cảnh sát hoảng sợ tột độ, cố gắng giãy giụa.
“Van mày tha cho tôi đi, tôi sẽ khuyên can, giúp tụi mày giảm án! Chỉ cần mày đừng đụng vào tôi! Van mày! Đừng như vậy mà!”
“Ha ha ha, bà tiết kiệm chút sức đi, lát nữa còn phải vận động nhiều!” Nói rồi Hạo buông mặt bà cảnh sát ra, chuẩn bị vác cặc lên nghênh chiến. Nhưng lúc này bà cảnh sát bỗng nhiên mở to mắt! Giống như nhìn thấy cái gì đó, vẻ mặt vô cùng kinh hoàng, hoặc là kinh ngạc, hoặc là hưng phấn, đủ loại tâm tình quái dị trộn lẫn vào nhau, bà hét lớn với Hạo:
“Mày! Mày dừng tay ngay! Tao là mẹ mày! Tao là mẹ ruột của mày!”
Hạo sững sờ tại chỗ. Nếu chuyện này xảy ra một tháng trước, Hạo tuyệt đối sẽ không quan tâm bà cảnh sát nói gì, cứ thế mà đụ. Nhưng bây giờ, Hạo lại bị những lời này làm cho choáng váng.
Thời gian quay ngược về 20 năm trước. Trường cảnh sát vừa có một lứa tốt nghiệp xuất sắc nhất tiến vào đội hình cảnh sát. Nơi này vốn là địa bàn của mấy ông tai to mặt lớn, nay lại có thêm một cô sinh viên xinh đẹp, hơn nữa còn là con nhà nòi chính hiệu. Cô có mái tóc ngắn trông rất mạnh mẽ, nhưng lại pha chút nét non nớt và rụt rè của mấy nữ sinh, khiến cả đồn cảnh sát xôn xao cả lên, lập tức dấy lên một làn sóng nhiệt nghị. Vài tháng sau, người theo đuổi Nhất Tinh nhiều không đếm xuể. Vốn dĩ, làm cảnh sát thì việc tìm vợ cũng không phải dễ, nhất là cảnh sát hình sự, công việc bấp bênh lại hay gặp nguy hiểm. Vì thế Nhất Tinh nghiễm nhiên trở thành mục tiêu theo đuổi của cả đội. Nhưng Nhất Tinh lại chọn một người có vẻ ngoài tầm thường, nhưng thật thà chịu khó làm Nghiêm Hạ. Hai người đều là cảnh sát, trong quá trình cùng nhau làm nhiệm vụ, dần dần nảy sinh tình cảm. Nhất Tinh có mối tình đầu, sau một lần ăn tối, Nghiêm Hạ đã chiếm được lần đầu tiên của cô.
Sau đó hai người kết hôn, cũng chấm dứt những tháng ngày ồn ào của đồn cảnh sát. Đương nhiên, Nghiêm Hạ lần này đắc tội hết cả đám đồng nghiệp. Một bông hoa xinh đẹp như thế lại bị một thằng nhóc vô danh tiểu tốt nào đó cướp mất. Hơn một năm sau, Nhất Tinh sinh một thằng cu. Vì là cảnh sát nên Nhất Tinh không có nhiều thời gian chăm sóc con, sớm đã gửi nó đến nhà trẻ.
Nhất Tinh có năng lực làm việc phi thường, chẳng bao lâu đã được đề bạt lên chức, công việc cũng càng thêm bận rộn. Thằng bé hầu như đều do chồng hoặc người thân, hàng xóm giúp đỡ đưa đón. Cho đến một ngày, Nhất Tinh đang nghiên cứu một vụ án thì nhận được một cuộc điện thoại thay đổi cả cuộc đời cô.
Hôm đó Nghiêm Hạ rảnh rỗi, đến nhà trẻ đón con, tiện thể ghé siêu thị mua chút đồ ăn thức uống. Quay người lại một cái, thằng bé đã không còn ở trong xe đẩy nữa. Nghiêm Hạ hốt hoảng tìm kiếm xung quanh, cho người trích xuất camera của siêu thị, phong tỏa siêu thị. Nhưng theo dõi thì thấy một người đàn bà ôm thằng bé vội vã đi ra từ cửa sau. Nghiêm Hạ không nói không rằng chạy theo, thấy người đàn bà lên một chiếc xe, liền lái xe đuổi theo. Chiếc xe phía trước lao nhanh về vùng ngoại thành, Nghiêm Hạ bám theo không rời.
Cuối cùng xe dừng lại ở một vùng hoang vu hẻo lánh, mấy người đàn ông vạm vỡ bước xuống. Nghiêm Hạ không hề sợ hãi, yêu cầu đối phương thả con trai ra, nhưng sức người có hạn, vài người vô tình đâm bị thương Nghiêm Hạ, sau đó vội vã lên xe bỏ chạy. Nghiêm Hạ nhanh chóng gọi cho Nhất Tinh một cuộc điện thoại rồi ngất đi.
Khi Nhất Tinh đuổi đến hiện trường, đưa chồng đến bệnh viện thì đã quá muộn, Nghiêm Hạ mất máu quá nhiều, không cứu được nữa. Thằng bé thì bị người lạ bắt cóc, tung tích không rõ. Từ đó về sau cuộc đời Nhất Tinh thay đổi, cô trở thành một con người khác, lạnh lùng với đồng nghiệp, tàn nhẫn với tội phạm. Ngược lại, điều đó lại giúp Nhất Tinh nhanh chóng leo lên chức phó cục trưởng, nhưng Nhất Tinh vẫn lăn lộn ở tuyến đầu, tự mình chỉ đạo, nhất là các vụ án buôn bán người, cô đều muốn đích thân nhúng tay, vì cô quá hận loại tội phạm này rồi. Mỗi đêm về, Nhất Tinh đều có thói quen lấy ảnh thằng bé ra, rửa mặt bằng nước mắt. 20 năm rồi, cô vẫn không thể tìm được con trai mình, chỉ có thể đi bắt thật nhiều tội phạm để giải tỏa hận thù trong lòng.
Hôm nay Trần Nhất Tinh rời khỏi hiện trường vụ án khi trời đã rạng sáng. Cô tính bụng về đồn cảnh sát để phân tích cụ thể, rồi lái xe đi. Ai ngờ giữa đường lại thấy mấy thằng lưu manh đang đánh một ông trung niên. Trần Nhất Tinh nhanh chóng xuống xe can thiệp: “Cảnh sát đây! Mấy người làm cái gì đấy hả?”
Đám lưu manh vừa thấy bóng dáng cảnh sát thì ba chân bốn cẳng chuồn lẹ như vịt. Trần Nhất Tinh tiến lên xem xét thì thấy ông kia bị thương không nhẹ. “Ông có sao không? Có cần đi bệnh viện khám không? Bọn chúng là ai, sao lại đánh ông?”
“Ơi, cảm ơn đồng chí cảnh sát, tôi không sao, không cần đâu ạ,” ông ta đáp.
Trần Nhất Tinh quan sát kỹ thì thấy ông trung niên này có vẻ không bình thường, thần trí cũng lơ mơ. Với kinh nghiệm nghề nghiệp, Trần Nhất Tinh nhận ra ngay đây là một con nghiện, đúng vậy, một thằng nghiện hút! Cô nhanh chóng lấy điện thoại gọi người, sau đó sai người ta còng tay ông đàn ông trung niên kia vào cái thùng rác gần đó, rồi đuổi theo hướng mà mấy tên lưu manh vừa chạy.
Hóa ra ông đàn ông này thường mua thuốc phiện của đám lưu manh kia. Nhưng dạo gần đây tiền nong ngày càng eo hẹp, mà cơn nghiện thì càng lúc càng lên, nên ông ta định kiếm chỗ nào vắng vẻ để mua chịu. Thấy bọn kia không chịu, ông ta liền giật lấy một gói rồi bỏ chạy, kết quả bị đuổi kịp, ăn một trận nhừ tử, đúng lúc Trần Nhất Tinh đi ngang qua.
Trần Nhất Tinh đuổi theo hướng bọn chúng chạy, đến một cái nhà kho. Cô liếc mắt nhìn vào bên trong, quả nhiên thấy bọn chúng ở đó cả. Biết mình đơn thương độc mã thì không làm nên trò trống gì, Trần Nhất Tinh định gọi điện báo cho đồng nghiệp đến hỗ trợ. Ai ngờ vừa cầm điện thoại lên thì bị một thằng lạ mặt từ phía sau giật mất, chưa kịp phản ứng thì đã bị nó đánh ngất xỉu.
Thằng này chính là Hạo ca. Hắn đến nhà kho để kiểm tra theo lệ thường, không ngờ lại đụng phải Trần Nhất Tinh, thế là trói cô lại, ép hỏi xem cô là ai. Đến mấy thằng lưu manh cũng không ngờ lại xảy ra chuyện này. Mà Hạo ca thì nổi tiếng là nóng tính, không ai dám thở mạnh.
Nói về chuyện Hạo ca bị Trần Nhất Tinh bắt gặp. “Mẹ tao á hả? Mẹ ruột của tao á? Sao lại có chuyện trùng hợp như vậy được!”
Sau một hồi kinh ngạc, Hạo ca phản ứng lại: “Cô nói cái gì? Cô là mẹ tôi á? Ha ha ha, cô thiếu con trai hả? Cô nghĩ nói thế thì tôi sẽ tha cho cô chắc?”
Trần Nhất Tinh gào lên như điên dại: “Nghe tôi nói này! Tôi nói thật đấy! Tôi tìm con suốt 20 năm rồi! Con trai của tôi, không thể nào tôi nhận nhầm được! Nhìn cái bớt của con đi!”
Hạo ca cúi xuống nhìn cái bớt hình thù kỳ quái bên háng mình, cười khẩy: “Ha ha ha, cô muốn nói con trai cô cũng có cái bớt y chang thế này hả? Chiêu này xưa rồi diễm ơi! Tỉnh lại đi má!”
“Tôi không thể nào nhận nhầm được! Tin tôi đi! Cho tôi nhìn lại một lần thôi mà!” Trần Nhất Tinh vừa nói vừa cố hướng mắt về phía cặc của Hạo ca. Cô cố hết sức không nhìn cái cặc thô kệch kia, nhưng cái bớt lại nằm ngay bên cạnh, khiến cô không thể không nhìn. Thế là cô đành phải tiện thể ngắm nghía luôn cả con cặc uy vũ kia.
Hai mươi năm không được hưởng tí mùi đàn ông nào, con cặc trước mặt quả thật khiến Trần Nhất Tinh cảm thấy mặt đỏ tim run. Nó to như vậy, lại còn nghểnh hẳn lên, cái quy đầu to tướng cứ như một con gà chọi đang nhìn trừng trừng vào mình. Nhưng Trần Nhất Tinh vẫn cố dồn hết sự chú ý vào cái bớt. Cô chắc chắn mình không nên nhìn cái cặc này, nhất là khi nó đang cương cứng như vậy. Cái cặc này càng không nên cương lên trước mặt cô như thế này, thậm chí còn muốn đâm vào cái lồn non mơn mởn của cô nữa chứ.
“Con trai! Mẹ tìm được con rồi! Mẹ thật sự là mẹ của con! Cái bớt đặc biệt kia, ngày nào mẹ cũng ngắm nghía nó đấy con ạ!”
“Mẹ! Mẹ lại lên cơn điên rồi đấy à? Mẹ có bằng chứng gì không hả?”
“Con trai! Con cầm lấy cái áo cảnh phục của mẹ đi, trong túi áo có hai tấm hình, một trong hai tấm chụp cận cảnh cái bớt của con đấy!”
Hạo ca bán tín bán nghi, mò mẫm dưới mép giường lôi cái áo cảnh phục của Trần Nhất Tinh lên, quả nhiên thấy có hai tấm hình. Một tấm chụp một thằng nhóc đang cười tươi rói vào ống kính khi còn học mẫu giáo. Hạo ca hơi giật mình, tấm ảnh này quả thật rất giống hắn hồi bé. Rồi hắn run run cầm lấy tấm còn lại, tấm này chụp cái cặc bé tí của một thằng nhóc, bên cạnh có một cái bớt giống y đúc của hắn!
Hạo ca kinh hãi ném tấm ảnh xuống đất: “Cái đéo gì thế này! Sao có thể trùng hợp đến vậy được? Mẹ… Mẹ thật sự là mẹ của con á?”
“Con trai! Mẹ không thể nào nhận nhầm được! Con nhìn đi, làm sao có thể có cái bớt thứ hai giống y chang như vậy, lại còn mọc đúng ở cái chỗ đó nữa chứ!” Hạo ca ngồi phịch xuống đất, hồi tưởng lại những chuyện trước kia.
Cha mẹ Hạo ca vốn là một cặp vợ chồng nông dân bình thường như bao người khác. Nhà nghèo từ nhỏ, Hạo ca học xong tiểu học thì nghỉ học, suốt ngày lêu lổng. Cha mẹ cũng chẳng quản được hắn. Nhưng vì có sức vóc tốt, lại đánh nhau rất hăng, nên từ nhỏ Hạo ca đã là một tay anh chị có số má trong làng, không ai dám bắt nạt.
Từ nhỏ Hạo ca đã thường mơ một giấc mơ, trong mơ hắn được chơi đùa cùng bạn bè mẫu giáo, cha mẹ thì hiền từ vui vẻ. Nhưng thực tế trong làng làm gì có trường mẫu giáo nào. Hạo ca cũng không hiểu tại sao mình lại mơ như vậy. Rồi một ngày, có một đám người bị đuổi đánh chạy đến làng. Hạo ca không biết ai là ai, nhưng thấy đám đông đánh ít người thì máu anh hùng nổi lên, thế là hắn xông vào giúp đám bị truy đuổi. Hạo ca sức dài vai rộng, chém bọn kia cứ như chém dưa, khiến chúng ngã trái ngã phải, xám xịt bỏ chạy.
Đám bị truy đuổi kia chính là Phi Long, đại ca có máu mặt của giới xã hội đen ở XX. Phi Long nhận ra Hạo ca là một nhân tài có số má, lại còn cứu mạng hắn, thế là đưa hắn về thành phố, dẫn dắt hắn vào con đường giang hồ. Vài năm sau, sự nghiệp của Phi Long phất lên như diều gặp gió, Hạo ca cũng trở thành một nhân vật máu mặt bên cạnh Phi Long. Sau này Hạo ca cũng ít khi về quê, dù hắn đã đón cha mẹ lên thành phố, nhưng họ không quen sống ở đây. Dù biết Hạo ca làm ăn không phải là chuyện quang minh chính đại gì, nhưng họ cũng chẳng còn cách nào khác, đành mặc kệ Hạo ca muốn làm gì thì làm.
Cho đến một tháng trước, Hạo ca nhận được thông báo từ quê nhà, mẹ hắn sắp qua đời. Hạo ca vội vã về quê. Mẹ hắn hấp hối, có lẽ vì cảm thấy áy náy nên trước khi trút hơi thở cuối cùng, bà đã nói cho Hạo ca biết, hắn không phải là con ruột của họ!
Chuyện vừa mới xảy ra thật trùng hợp, ngay sau khi mẹ hắn nói cho hắn biết sự thật động trời kia được một tháng, thì trước mặt cái cặc đang cương cứng của hắn, cái cô cảnh sát xinh đẹp này lại bảo rằng cô ta là mẹ ruột của hắn!
Quảng cáo