Chương 17
Nhị Xà nằm vật vã trong bệnh viện tư nhân, cố gắng gượng chút sức tàn. Vốn dĩ cái đầu đã sứt mẻ, lần này còn bị Phi Long đập cho thừa sống thiếu chết, mãi mới nhặt lại được một mạng. Hắn ta cố lết về cái ổ bí mật của mình, chưa kịp thở dốc đã phải vắt óc nghĩ xem nên làm gì tiếp theo. Nếu bị tóm, với đống tội lừa bán trẻ con, còn cả vụ đấm trưởng phòng cảnh sát, thì xác định là tử hình, có khi mọt gông trong tù đến hết đời. Mà nếu rơi vào tay Phi Long hay Nghiêm Hạo thì cũng chỉ có nước đếm số, đằng nào cũng chết. Nhị Xà nghĩ nát óc cũng không ra được kế nào hay hơn, đành tặc lưỡi chơi tất tay một ván!
Nhị Xà tự chỉnh trang bản thân trông tươm tất hơn chút đỉnh, trùm khăn kín đầu rồi mò ra ngoài. Mục tiêu của hắn chính là Phi Long! Nhị Xà lén la lén lút mai phục quanh địa bàn của bang, đợi mãi đến khi trời nhá nhem tối mới thấy Phi Long dẫn theo vài đàn em lóc cóc ra khỏi cửa. Nhị Xà bám theo sau, chờ cho cả bọn rẽ vào một con hẻm vắng thì tóc rắn chớp thời cơ, gào lên một tiếng: “Long ca!!”
Phi Long giật bắn mình, quay phắt lại thì thấy một thằng bịt mặt đứng nghênh ngang trước mặt, “Mày… Mày là thằng nào?”
Nhị Xà kéo phăng cái khăn trùm đầu xuống, “Tôi đây, Nhị Xà!”
“Đệt! Mày còn dám vác mặt ra đây à! Lên cho tao! Bắt sống nó!” Đám đàn em nhao nhao xông lên, Nhị Xà đứng im như phỗng, để mặc mấy thằng đàn em đè nghiến xuống đất.
“Mày được đấy! Gan cũng to phết nhỉ! Còn dám mò đến tìm tao! Lần trước tao đã nể tình mày rồi, lần này tao cho mày chết không toàn thây!”
“Long ca!! Nghe tôi nói đã!! Nói xong rồi muốn giết muốn xẻ thế nào tùy anh!”
“Mày còn bày đặt cái gì nữa? Lần trước mày lừa tao! Tao còn chưa tính sổ với mày đấy!”
“Long ca!! Tôi biết anh không tin tôi! Nhưng mà Vương Hạo nó nằm vùng thật mà!! Mẹ kiếp, chính mắt tôi thấy nó đến bệnh viện bắt tôi!”
“Mày còn trò gì mới hơn không? Không thì tao cho mày ăn đòn đấy!”
“Long ca nghĩ lại xem!! Sau khi anh đánh tôi bán đứng, bang mình làm ăn có phất lên không? Bao nhiêu vụ làm ăn đều bị tóm gọn, chẳng lẽ anh không nghi ngờ có nội gián sao? Tôi mà là nội gián á! Làm sao có chuyện đó được!”
“Này!”
“Lần trước tôi bắt má Vương Hạo, ép Vương Hạo đến cứu người, nó tức tốc chạy đến ngay, nếu không phải tình nhân thì làm sao nó để ý đến thế, nó chơi gái đầy ra đấy, có con nào nó thèm để vào mắt!”
“Nhưng mà!! Hai đứa nó không thể nào là mẹ con được!! Tôi tận mắt thấy bọn nó ân ái với nhau, còn làm mấy tư thế siêu điên cuồng nữa! Anh bảo tôi tin được không?”
“Long ca! Giờ là cái thời nào rồi! Mấy chuyện đó đầy ra đấy chứ có lạ gì!”
“Mày còn gì để nói nữa không? Vẫn không thuyết phục được tao đâu!”
“Được!! Vậy có một chiêu chắc chắn chứng minh được!”
“Mày nói đi!”
“Anh cứ nói là anh phát hiện tôi ở đâu đi! Anh nói cho Vương Hạo biết! Tôi tin là cảnh sát cũng sẽ biết tôi ở đâu, rồi kéo đến đây!”
“Hả? Sao tao biết có phải mày giăng bẫy không?”
“Tôi đang ở ngay trước mặt anh đây, anh nhốt tôi lại, thì làm sao tôi liên lạc được với bên ngoài, anh nói một địa điểm mà tôi không biết, thì làm sao tôi mật báo được chứ! Nếu cảnh sát không đến, anh giết tôi cũng chưa muộn!”
Phi Long ngẫm nghĩ, Nhị Xà tự tìm đến nộp mạng, nếu là bình thường thì hắn không cần phải làm thế, chẳng lẽ hắn thật sự bị Nghiêm Hạo lừa? Nó lại đi ân ái với má mình? Còn để má mình phun dâm thủy đầy phòng!
“Được!! Tao cho mày cơ hội này!! Nếu mày dám láo tao! Thì cứ chuẩn bị xuống gặp ông bà đi, lần này tao phải tận mắt nhìn thấy Diêm Vương đến đón mày, đừng hòng sống sót!”
“Long ca!! Tin tôi đi!!”
“Mẹ kiếp, đem nó về nhốt lại! Cấm đứa nào được hé răng cho Vương Hạo biết! Rõ chưa?”
“Vâng” Phi Long ra lệnh, mấy thằng đàn em lôi Nhị Xà đi, giấu vào một cái địa điểm bí mật.
Phi Long nghĩ ngợi rồi lôi điện thoại ra gọi cho Nghiêm Hạo, “Hạo! Tao tìm được Nhị Xà rồi! Nó đang trốn ở kho XX, mày mau đến tóm nó đi, đừng để nó xổng mất, tao cũng đến ngay đây!” Nói xong hắn cúp máy.
Nghiêm Hạo nghe xong giật nảy mình, vội vàng báo cho Nhất Tinh, “Mẹ! Phi Long tìm được Nhị Xà rồi!”
“Phi Long tìm được Nhị Xà nhanh vậy sao?” Nhất Tinh thấy có gì đó sai sai, nhưng nếu thật sự để Phi Long bắt được Nhị Xà thì bà ta nhất định phải diệt khẩu.
“Mẹ! Nếu Phi Long bắt được Nhị Xà thì nhất định sẽ giết nó, chúng ta phải làm sao đây?”
“Ừ, Nhị Xà là chứng cứ quan trọng, nếu tóm được nó thì sẽ giáng một đòn chí mạng vào Phi Long, không thể bỏ qua cơ hội này được!”
“Vậy mẹ mau phái người đi đi, tranh thủ tóm được Nhị Xà trước khi Phi Long kịp ra tay!”
“Khoan đã! Mẹ cứ thấy là lạ ở đâu ấy!”
“Mẹ! Bắt người quan trọng hơn!”
Nhất Tinh nhất thời không nghĩ được nhiều, “Chỉ có thể làm vậy thôi, Hạo cẩn thận một chút, giữ liên lạc thường xuyên nhé!”
“Mẹ cứ yên tâm!”
Nói rồi Nghiêm Hạo phóng xe như bay, Nhất Tinh cũng nhanh chóng gọi điện thông báo cho cảnh đội xuất phát, đến kho XX bắt Nhị Xà, bà ta cũng lái xe đến đó luôn.
Nghiêm Hạo cố tình chạy chậm lại một chút, hắn không thể đến trước cảnh sát được, còn cảnh đội nhận được lệnh của Nhất Tinh thì lập tức lên đường, chỉ lát sau đã đến được kho XX. Họ quan sát một vòng xung quanh, xác định không có cửa ra vào nào khác liền xông thẳng vào.
Cảnh sát lục soát kho hàng một lượt, kết quả chẳng thu được gì, đến một bóng ma cũng không thấy, hơn nữa kho này bỏ hoang đã lâu, bụi bặm bám đầy, căn bản không có dấu chân người, Nhị Xà không thể nào trốn ở đây được, cả đội lục tục kéo nhau ra, không hiểu chuyện gì xảy ra, vội vàng báo cáo với Nhất Tinh.
“Cục trưởng!”
“Thế nào, bắt được người chưa?”
“Cục trưởng, có lẽ có sự nhầm lẫn rồi ạ? Trong kho không có ai cả!”
“Hả? Chẳng lẽ Nhị Xà lại tẩu thoát rồi?”
“Cục trưởng, Nhị Xà không giống loại người sẽ trốn trong cái kho đó!”
“Vì sao lại nói như vậy?”
“Cái kho đó bỏ hoang nhiều năm rồi, bên trong không hề có dấu chân người lạ!”
“Cái gì!?” Nhất Tinh giật thót mình, sao có thể như vậy được, chẳng lẽ có sự nhầm lẫn, Phi Long nhớ nhầm sao?
“Không lẽ… Không ổn rồi! Bị lừa rồi!!” Nhất Tinh lập tức hiểu ra, “Chắc chắn Phi Long cố ý tung tin giả, để thăm dò Nghiêm Hạo!! Xem ra Phi Long vẫn còn nghi ngờ Nghiêm Hạo!”
Nhất Tinh cho cảnh sát tạm thời rời khỏi kho hàng, nhưng không đi quá xa, cứ loanh quanh chờ lệnh, “Rốt cuộc là vì cái gì!? Sao Phi Long lại đột nhiên nghi ngờ Nghiêm Hạo chứ?” Nhất Tinh vắt óc suy nghĩ, nhưng có thể khẳng định một điều là Nghiêm Hạo lại bị lộ tẩy rồi. Nhất Tinh định gọi cho Nghiêm Hạo thì từ xa đã thấy Nghiêm Hạo dẫn theo vài người xông vào kho hàng.
“Chết tiệt! Hạo gặp nguy hiểm rồi!” Nhất Tinh không kịp ngăn cản Nghiêm Hạo, trong lòng rối như tơ vò.
Nghiêm Hạo thấy mấy tên cảnh sát đã rút lui, liền dẫn đàn em xông vào, làm bộ bắt người. Nhưng vào tới nơi, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra luôn. Không có dấu hiệu vật lộn hay đánh đấm gì cả, toàn tro bụi. “Ủa, vụ này là sao? Chắc báo tin sai rồi? Nhị Xà đâu có giống loại trốn ở đây đâu?”
Đang lúc Nghiêm Hạo chưa hiểu gì thì Phi Long cũng giả bộ mò tới. Hắn nãy giờ lén theo dõi hết cả rồi. Nghiêm Hạo thấy Phi Long đến, vội vàng chạy tới, “Long ca! Nhị Xà biến đâu mất tiêu rồi, hay là mình nhầm rồi?”
“Hả? Đâu có! Mà Tiểu Hạo này, vụ này tao cũng hơi lú…”
“Sao vậy Long ca?”
“Tao mới nghe phong phanh, có một đám cảnh sát cũng mò tới đây… trùng hợp vãi?”
Nghiêm Hạo giật mình, lúc này mới nhận ra, đây là cái bẫy của Phi Long, mình bị gài rồi. Chẳng lẽ Phi Long vẫn còn nghi ngờ mình?
“Ủa? Em cũng không biết sao lại có chuyện này nữa!” Nghiêm Hạo chỉ còn nước giả bộ trấn tĩnh.
“Ờ, tao báo cho mày biết thôi, chứ ai biết đâu. Chẳng lẽ tao tự báo cảnh sát chắc?”
Nghiêm Hạo lạnh cả sống lưng, vụ này giải thích kiểu gì đây! Hôm nay đúng là sơ suất thật, ham hố vụ Nhị Xà, không cẩn thận gì cả.
“Long ca! Em thề em không biết gì hết! Em…” Ngay lúc Nghiêm Hạo đang bí thì Nhất Tinh hộc tốc chạy vào.
“Hạo ca!! Anh không sao chứ!!” Nghiêm Hạo thầm kêu trời, sao cô ta lại mò tới đây nữa!
“Em?? Sao em lại tới đây?”
Phi Long càng ngạc nhiên hơn, hắn không ngờ Nhất Tinh lại xông thẳng vào như vậy. Chẳng lẽ cô ta dùng thân phận cảnh sát để bảo kê cho Nghiêm Hạo? Hay là còn lý do nào khác?
“Hạo ca!! Em gọi anh mấy chục cuộc rồi mà anh không bắt máy! Em lo chết đi được! Điện thoại anh đâu?”
Nghiêm Hạo ngớ người móc điện thoại ra. Phi Long giật lấy xem, quả thật một rừng cuộc gọi nhỡ của Nhất Tinh. Nhất Tinh tranh thủ lúc Phi Long xem điện thoại, mấp máy môi nói nhỏ với Nghiêm Hạo. Nghiêm Hạo cũng lanh, hiểu ý ngay, bèn đáp lại: “Ờ, dạo này nhiều chuyện quá, trừ số của Long, mấy số khác em toàn tắt tiếng hết!”
Phi Long nghe vậy, lại nhìn điện thoại. Đúng là sau khi hắn gọi cho Nghiêm Hạo, Nhất Tinh vẫn gọi liên tục. Nếu Nhất Tinh là mẹ hắn, lại còn là cảnh sát nữa, thì chuyện này cũng hơi kỳ hoặc! Hết đường giải thích, Nghiêm Hạo phải chủ động gọi cho Nhất Tinh mới phải. Đằng này Nhất Tinh gọi nhỡ nhiều như vậy. Nếu lúc đó cả hai ở cùng nhau thì làm gì có chuyện gọi nhỡ liên tục như vậy. Hơn nữa mấy cuộc gọi nhỡ sớm nhất còn trước khi hắn gọi cho Nghiêm Hạo. Vậy là bọn này biết trước hắn định giở trò nên mới diễn tuồng gọi điện thoại!
Phi Long nhất thời không nghĩ ra gì, dĩ nhiên là hắn không biết, điện thoại của Nghiêm Hạo đã bị người ta hack rồi. Nhất Tinh nhanh trí nghĩ ra kế này, để cảnh sát mạng sửa lại nhật ký cuộc gọi của Nghiêm Hạo, rồi cô ta xông vào.
Nhưng Phi Long vẫn nhìn Nhất Tinh dò xét, “Vậy là em tìm được tới đây bằng cách nào?”
“Em với Hạo ca có cài app định vị cho nhau, nên em biết anh ở đâu! Em nghe nói hôm nay bên cục có động lớn, em lo cho anh, gọi điện thoại không được nên em mò tới đây!”
“Ra vậy?” Phi Long lại nhìn cái điện thoại. Quả thật có cái app kia. Lúc này đàn em chạy vào, “Long ca, mình bị bế hai cái sòng rồi, nghe nói cảnh sát hôm nay đánh mạnh lắm.”
“Cảnh sát làm rầm rộ vậy thiệt hả? Chẳng lẽ trùng hợp? Bắt ngay chỗ này luôn?” Phi Long bán tín bán nghi, “trùng hợp quá vậy, khó tin vãi! Rốt cuộc ai báo cảnh sát vậy? Hay là Nhị Xà gài mình?”
Phi Long lại nhìn Nghiêm Hạo, rồi lại nhìn Nhất Tinh, vẫn thấy có gì đó sai sai. Suy nghĩ một hồi hắn bỗng vỡ lẽ, “Hai người?? Quan hệ tốt dữ vậy? Bồ bịch thôi mà? Tiểu Hạo, mày cũng để cho nó định vị luôn hả? Mày đâu có giống loại quan tâm tới phụ nữ như vậy đâu!”
“Em…” Nghiêm Hạo đang nghĩ cách chống chế thì Nhất Tinh nhanh nhảu đáp: “Hạo ca của em gái gú đầy mình, ban đầu cũng chỉ định chơi bời thôi, ai dè em lại có bầu!”
Phi Long giật mình hết hồn.
“Cái đéo?? Vớ vẩn! Nếu là như lời Nhị Xà nói, bọn họ là mẹ con, sao mà có bầu được, chuyện này vốn vô lý. Chẳng lẽ mình hiểu lầm Nghiêm Hạo rồi hả?”
Nhất Tinh thấy Phi Long đang nghiêng ngả theo hướng của mình, bèn bồi thêm với Nghiêm Hạo, “Hạo ca!!
Anh không sao là em yên tâm rồi. Mình về nhà anh nha, em có chuyện muốn nói với anh!” Vừa nói cô ta vừa cố ý nháy mắt với Nghiêm Hạo, như thể có bí mật gì đó. Phi Long thấy vậy trong lòng mừng thầm, “Phải rồi, trong nhà Tiểu Hạo vẫn còn người của mình theo dõi, phải xem bọn nó nói cái gì mới được!”
Phi Long vội cười với Nghiêm Hạo, “Chắc tao nghĩ nhiều quá thôi. Haha, Tiểu Hạo đừng để bụng nha, dù sao cũng hơi trùng hợp. Thôi mày về trước đi!”
“Long ca! Vậy em đi trước nha!”
“Ừ, chăm sóc tốt bồ mày đó, à không, giờ là mẹ con mày rồi. Nhớ đối xử với người ta tốt vào!”
“Dạ biết Long ca!”
Quảng cáo