Chương 12
Trưởng phòng theo tỉnh trở về, lập tức bàn bạc với Nhất Tinh một chút, rồi đưa hết tài liệu cho Nhất Tinh. Nhất Tinh bắt tay vào việc ngay, không có gì bất ngờ xảy ra. Chỉ vài ngày sau, chức phó thị trưởng liền thay đổi người, không còn quản công tác chính pháp nữa, để sở được tự do làm việc. Dưới sự điều tra của Nhất Tinh, cùng với viện kiểm sát phối hợp, vài tên quan chức lần lượt ngã ngựa.
Nghiêm Hạo dạo này vẫn đang nghĩ cách tìm Nhị Xà, nhưng mấy ngày trôi qua vẫn không có manh mối. Đồng thời, Nghiêm Hạo cũng biết đám bang có người lén lút theo dõi mình. Hắn nghĩ ra một kế, bí mật tìm vài thằng đàn em trong bóng tối theo bảo vệ, rồi cố tình ra vẻ bận rộn, lén lút gọi điện thoại. Mấy ngày nay Nghiêm Hạo nâng cao cảnh giác, chẳng bao giờ gọi điện cho Nhất Tinh, nhưng hắn bỗng nghĩ ra nếu có người nghe lén mình, thì mình gọi cho Nhất Tinh chắc chắn sẽ có người theo dõi. Vậy nên Nghiêm Hạo giả bộ đi đến chỗ vắng người, gọi điện thoại, rồi cố ý nói mấy lời nhạy cảm. Quả nhiên có tâm phúc của Nhị Xà lén lút theo nghe lén. Nghiêm Hạo bảo đàn em ập đến đè người xuống đất, Nghiêm Hạo không nói không rằng, xông lên đấm đá túi bụi.
“Nói! Nhị Xà ở đâu!”
“Tôi… tôi không biết! Nhị Xà chẳng phải bị Long ca đánh chết rồi sao!”
“Còn bày đặt với tao!” Nghiêm Hạo rút dao ra, đâm xuyên tay hắn.
“Á! Tôi nói! Tôi nói!!” Nhị Xà ở XXX.
“Má nó, sớm nói có phải hơn không, kêu người theo tao đi!” Nghiêm Hạo đánh hắn bất tỉnh, rồi dẫn theo mấy thằng đàn em, nhanh chóng rời khỏi bang. Nhưng tất cả chuyện này đều bị một tên tâm phúc khác của Nhị Xà nhìn thấy, thông báo cho Nhị Xà.
Ngay lúc Nghiêm Hạo định giết người, Nhị Xà đã nhanh chóng rời đi, Nghiêm Hạo đến thì hụt hẫng, “Mẹ! Mình nhất thời nóng vội khinh địch! Bang chắc chắn có người báo tin cho hắn, đáng lẽ mình phải lặng lẽ đi ra mới đúng, ai!” Thế này càng khó tìm được hắn hơn.
Nhị Xà chật vật chuyển đến một cứ điểm khác, trong lòng hiểu rõ, bây giờ không phải mày chết thì tao sống thôi. Nghiêm Hạo mà biết mình chưa chết, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình. Nhưng hắn đồng thời cũng không nghĩ kỹ, Phi Long vì sao không trừ khử Nghiêm Hạo! Theo lý thuyết, hắn đã cung cấp manh mối cho Phi Long rồi, Phi Long không thể nào không nghi ngờ Nghiêm Hạo là cảnh sát nằm vùng. Điều này không thể loại trừ, chẳng lẽ Phi Long lớn gan đến vậy? Chắc chắn có vấn đề, Nhị Xà bảo tâm phúc đi điều tra chuyện này.
Tâm phúc của Nhị Xà tìm được đàn em thân cận của Phi Long, mời hắn đi uống rượu, rồi mới moi được tin, thì ra hôm đó, Phi Long thử dò xét Nghiêm Hạo và Nhất Tinh, nhưng kiểm tra thấy bọn họ đang điên cuồng làm tình với nhau, cô ả kia lại chính là tình phụ của Nghiêm Hạo, nên Phi Long mới bỏ qua nghi ngờ. Nhị Xà nghe xong giật mình, “Chuyện này sao có thể? Con nhỏ đó rõ ràng là cảnh sát nằm viện điều tra mình! Mình tuyệt đối không nhìn lầm! Hơn nữa Nghiêm Hạo còn gọi điện thoại gọi cô ta là mẹ! Sao lại là tình phụ!? Chẳng lẽ Nghiêm Hạo có bùa mê? Gọi tình phụ là mẹ? Thậm chí còn đúng!? Chắc chắn có vấn đề! Cho dù là tình phụ! Nghiêm Hạo sao có thể tìm một cảnh sát làm tình phụ! Hay là Nghiêm Hạo căn bản không biết ả là cảnh sát!”
Đầu óc Nhị Xà xoay như chong chóng, nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy Phi Long làm việc này không đáng tin, “Mẹ nó! Đều là lũ vô dụng! Phi Long làm bang ngày càng đi xuống, ngay cả một thằng nằm vùng cũng không tra ra, ông đây liều tất tay! Không giết chết Nghiêm Hạo, tao cũng đừng mong sống yên ổn!! Tao tự thân xuất mã! Đến lúc đó xem mày nói thế nào!” Nhị Xà nghĩ ra một kế, nếu mượn tay Phi Long không giết được Nghiêm Hạo, thì dứt khoát lợi dụng Nhất Tinh. Nhị Xà kiên định cho rằng Nhất Tinh tuyệt đối không phải là một con bé tình nhân đơn giản của Nghiêm Hạo, nếu thật sự là tình nhân, vậy cho dù chính mình nhận thua.
Nhị Xà bảo tâm phúc làm thế này thế này, bảo đám có thể gọi là anh em đều tập hợp, rồi lén lút phục kích trước cửa nhà Nhất Tinh. Nhất Tinh không ngờ địa chỉ nhà mình bị lộ, Nghiêm Hạo cũng không ngờ ngày đó Nhị Xà lén lút theo dõi mình mãi cho đến tận dưới lầu nhà Nhất Tinh.
Nhất Tinh dạo này bận tối mắt tối mũi, bỏ quên mối nguy hiểm từ Nhị Xà, mà phần lớn thời gian đều ở đồn cảnh sát, bình thường về nhà đều đã rạng sáng, mà vừa mới xong việc, bên ngoài lại không có ai nên dễ dàng mất cảnh giác. Hôm nay rạng sáng, Nhất Tinh kéo thân thể mệt mỏi về nhà, vừa xuống lầu thì Nhị Xà và vài tên tâm phúc xông tới. Nhất Tinh chống cự được vài chiêu, nhưng không địch lại người đông, bị chuốc thuốc mê bất tỉnh, nhét vào xe mang đi.
Nhất Tinh bị mang đến cứ điểm của Nhị Xà, tay bị trói lại, rồi bị tạt nước cho tỉnh! Nhất Tinh mơ màng tỉnh lại, nhìn thấy trước mắt Nhị Xà. “Cảnh sát mà cũng kinh ngạc à? Cô tỉnh rồi à? Đừng kinh ngạc như vậy! Nếu cô có thể đi bắt tao ở bệnh viện, chứng tỏ cô biết tao là ai! Tao tin con trai cô Vương Hạo chắc chắn cũng nói với cô rất nhiều!” Nhị Xà cười khẩy.
“Hừ! Hắn căn bản không phải con tao! Tụi mày rốt cuộc muốn gì chứ!!”
“Ha ha! Còn giả bộ! Chắc một hồi nữa cô sẽ biết thôi, nghe nói cô là tình phụ của hắn? Ha ha ha ha, không biết một thằng đàn ông có thể vì một con tình phụ mà liều mạng không đây?”
“Tụi mày! Tụi mày muốn làm gì! Nếu biết tao là cảnh sát! Còn dám làm càn như vậy!!”
Nhị Xà tát cho Nhất Tinh một bạt tai, “Đ. mẹ mày cảnh sát!! Lão tử hận nhất là lũ cảnh sát chúng mày!
Bây giờ cô nói Vương Hạo có phải là cảnh sát nằm vùng không, bây giờ cô nói cho tao, không thì tao sẽ thả Vương Hạo một mạng!”
“Hừ! Vương Hạo căn bản không biết tao là cảnh sát, tao lợi dụng hắn thôi! Ha ha ha, lũ óc chó chúng mày!”
“Cô không nói cũng không sao! Anh em chuẩn bị cho tao tốt lắm! Tao không tin Vương Hạo không đến cứu mẹ nó!
Về điểm này lừa được Phi Long, không lừa được tao đâu!”
Nghiêm Hạo đang lúc tìm Nhị Xà thì Nhị Xà chủ động liên lạc với hắn, còn gửi cho hắn một tấm hình, là ảnh chụp Trần Nhất Tinh bị trói! Sau đó hắn nhận được tin nhắn: “Vương Hạo! Nghe nói mày mới tìm được người phụ nữ ngon nghẻ lắm, anh em tao lâu ngày không được giải tỏa rồi, cho bọn tao mượn chơi vài bữa chắc mày không ý kiến gì đâu ha ha ha ha, bọn tao đang ở XXXX, nếu mày muốn cùng hưởng lạc thì đến đây! Nhớ đến một mình thôi, không thì bọn tao sẽ cưỡng hiếp cô này đến chết, mày không còn phần đâu ha ha ha ha!”
Nghiêm Hạo đọc xong thì giận điên lên, “Đ.M thằng Nhị Xà! Tao giết mày!!!” Hắn chẳng kịp nghĩ nhiều, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy đến, “Mẹ! Mẹ nhất định không được xảy ra chuyện gì! Con sơ suất quá rồi!!”
“Vậy mà để cho Nhị Xà bắt đi! Mẹ! Chờ con! Nhất định con sẽ trả thù!!”
Nghiêm Hạo tìm được sào huyệt của Nhị Xà! Hắn đạp tung cửa xông vào! Thấy Trần Nhất Tinh bị trói, nhưng chưa bị làm gì, hắn cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau đó hắn trừng mắt nhìn Nhị Xà, “Mày đúng là đồ chó má! Mau thả người ra! Bắt đàn bà con gái thì tính mẹ gì đàn ông, ân oán giữa tao với mày không liên quan đến cô ấy!”
“Uầy! Vì một người phụ nữ mà mày làm quá lên thế? Hay là nói ả ta không phải người yêu mày, mà là mẹ ruột của mày hả?”
“Tao bảo mày thả người!” Nói rồi Nghiêm Hạo xông lên, nhưng ngay lập tức bị một đám đàn em lao vào đập gậy vào đầu, đến khi Nghiêm Hạo tỉnh lại thì cũng bị trói rồi.
Trần Nhất Tinh đau lòng nhìn Nghiêm Hạo, “Anh… Anh không nên đến đây! Rõ ràng là cái bẫy mà!!”
“Sao tôi có thể không đến chứ.”
“Được rồi! Hai mẹ con nhà này còn định tâm sự đến bao giờ?”
“Tôi nói! Bà ấy không phải mẹ tôi!”
“Chỉ là một người phụ nữ thôi mà, nó cũng chạy đến đây tìm cái chết? Nó ngủ với ít nhất cũng vài trăm thằng rồi, thằng nào mà nó không đá đít sau khi xong việc?” Không hiểu sao Trần Nhất Tinh bỗng thấy hơi khó chịu, thì ra Nghiêm Hạo đã từng ngủ với nhiều người đến vậy.
“Tôi thích cô ấy thì liên quan đéo gì đến mày! Mau thả cô ấy ra! Có gì thì nhằm vào tao!!!”
“Ha ha ha ha!!! Hóa ra Hạo ca lừng lẫy lại đi yêu một bà cô trung niên, ha ha ha đúng là thế giới thay đổi quá nhanh! Hay là mấy bà già này có gì hay ho?!!” Vừa nói đến chữ “hay ho”, Nhị Xà vừa nhấn mạnh, vừa kéo áo Trần Nhất Tinh xuống, dùng dao rạch soạt một đường, để lộ bầu vú căng tròn được nâng đỡ bởi chiếc áo lót, khe ngực sâu hút hiện ra, khiến đám đàn ông không khỏi run rẩy trong lòng.
“Tao đ.m mày!!! Tao bảo mày thả người ra! Mày muốn gì hả!!!” Nghiêm Hạo tức giận gào lên.
“Chẳng phải là người yêu của mày sao? Để anh em tao xem thử có gì mà quyến rũ được Hạo ca của chúng ta đến mức bỏ cả mạng không cần, ha ha ha, nhìn cũng ngon đấy chứ!”
“Ha ha ha ha,” đám đàn em cũng hùa theo cười dâm, Nhị Xà tiến đến bóp lấy bầu vú của Trần Nhất Tinh, “Ồ! Ngon đấy chứ! Để tao xem có phải hàng thật giá thật không nhé!!” Nói rồi Nhị Xà giật mạnh chiếc áo lót, xé toạc nó ra! Bầu vú to tròn khiến Nhị Xà và đám đàn em trợn mắt há hốc mồm, quên cả cười. “Má nó!!! To vãi lồn!!! Cái núm vú này cũng đặc biệt thật, sao mà nó non thế này!!!” Nhị Xà bỗng tin rằng đây đúng là người yêu của Nghiêm Hạo rồi, chỉ riêng cặp vú này thôi cũng đủ khiến thằng đàn ông dính chặt như keo rồi.
“Đ.m mày!!! Tao giết mày!!! Thằng chó chết!!! Mày thả cô ấy ra! Đ.m mày!”
“Bọn mày đúng là lũ súc sinh!!!” Đều ngoài 40 cả rồi mà Trần Nhất Tinh vẫn bị người ta lột sạch, cái cảm giác nhục nhã này, khiến cô hận không thể giết chết Nhị Xà ngay lập tức, hơn nữa người này còn là kẻ thù của cô, bị kẻ thù làm nhục, Trần Nhất Tinh chỉ biết tủi hổ rơi nước mắt.
Nhị Xà nhìn đám đàn em trợn mắt há mồm, cười đểu một tiếng, ra hiệu cho đàn em phối hợp, một thằng thì bóp lấy bầu vú của Trần Nhất Tinh, vừa bóp vừa nắn, sau đó còn kéo căng núm vú ra hai bên, một thằng khác thì ngậm lấy núm vú còn lại mà mút mát.
“A!!! Bọn mày!!! Lũ súc sinh!!! Súc sinh!!!” Trần Nhất Tinh không ngừng giãy giụa thân thể, cố gắng vùng vẫy. Nghiêm Hạo thì mắt đỏ ngầu, sát khí ngút trời, ánh mắt hắn đáng sợ hơn bao giờ hết, khiến đám đàn em xung quanh sợ hãi né sang một bên. Nhị Xà thấy vậy, liền chửi một câu “Mẹ nó sợ cái gì! Nó bị trói rồi còn ăn được tụi mày chắc!! Bầu vú của người yêu mày ngon thật đấy! Hôm nay ông đây cũng coi như được mở rộng tầm mắt rồi! Thảo nào mày chết mê chết mệt, không biết bên dưới thế nào!!”
Đám đàn em nghe vậy cũng bắt đầu hưng trí, vú đã ngon thế này, thì chắc chắn cái lồn bên dưới cũng không phải dạng vừa, Trần Nhất Tinh nghe vậy liền ra sức đá loạn xạ, đàn em liền xông lên đè hai chân Trần Nhất Tinh xuống, sau đó Nhị Xà kéo quần Trần Nhất Tinh, dùng dao rạch soạt một đường, xé toạc quần lót. Đám người lại một lần nữa phải kinh ngạc!! “Má nó!!! Đúng là hàng cực phẩm mà!”
“Cái lồn này lại còn hồng hào nữa chứ!!! Lại còn khít rịt!!!”
Trần Nhất Tinh xấu hổ tủi nhục, nước mắt tuôn rơi! “Bọn mày là lũ súc sinh!!! Rồi có ngày bọn mày gặp báo ứng!!!”
“Súc sinh!!!”
Nhị Xà chẳng còn nghe thấy gì nữa, hắn lúc này đã dục hỏa bốc lên ngùn ngụt, cặc hắn đã cương cứng từ lâu, trong đầu hắn lúc này chỉ toàn là cái lồn mọng nước của Trần Nhất Tinh, nhưng hắn không hề để ý rằng, bên cạnh Nghiêm Hạo đã giống như một con mãnh thú bị xổng chuồng, mắt hắn đỏ ngầu, gân máu nổi lên khắp người, hắn dùng hết sức bình sinh, giật đứt cái cột trói.
Không đợi Nhị Xà kịp phản ứng, hắn đạp thẳng một phát, Nhị Xà bay xa vài mét, đám đàn em vội vàng lao đến đỡ Nhị Xà, nhưng cú đạp vừa rồi đã khiến hắn tắt thở, nhưng Nghiêm Hạo lúc này đã như phát điên rồi, làm sao có thể ngăn cản được, mấy tên đàn em bị Nghiêm Hạo đánh ngã lăn quay, sau đó hắn xông đến đấm đá Nhị Xà túi bụi, vài quyền xuống, hắn đã méo mồm trợn mắt, miệng phun máu tươi.
Trần Nhất Tinh ra sức gào lên Nghiêm Hạo, “Hạo ơi!!! Dừng tay!!! Anh đánh chết hắn mất!!
Hạo ơi!”
Nghiêm Hạo chẳng còn nghe thấy gì nữa, trong mắt hắn chỉ còn lại thù hận, hắn tiếp tục đấm đá. Trần Nhất Tinh gào khản cả cổ, phát ra một tiếng kêu tuyệt vọng “Hạo ơi!!!”
Nghiêm Hạo lúc này mới hồi tỉnh, quay sang nhìn Trần Nhất Tinh vẫn đang bị trói, trong tay Nhị Xà vẫn còn giữ chặt, liền vội chạy lại cởi trói cho Trần Nhất Tinh rồi cởi áo quần mình đắp lên cho cô.
“A! Cẩn thận!” Một thanh đao chém vụt đến từ phía sau, tay Nghiêm Hạo bị chém trúng, anh vung tay ra đấm một phát hạ gục đối phương. Nhị Xà hít một hơi cuối rồi hét lớn: “Nhanh gọi người! Chém chết bọn kia!” Hóa ra Nhị Xà đã phòng bị trước, lo sợ chuyện chẳng lành xảy ra, đã sai Trần Nhất Tinh báo hiệu, đồng thời thuê người mai phục ở xung quanh. Tiếng la hét vang lên rộn ràng khắp chốn.
Nghiêm Hạo lao lên định tiếp tục chiến đấu với Nhị Xà thì Trần Nhất Tinh giật lấy anh: “Con đi mau! Nếu không đi bây giờ thì không kịp đâu!”
“Nhưng mà… Nhị Xà kia!”
“Đừng động đến hắn! Đi ngay!”
Nghiêm Hạo nhìn mẹ, đầu óc tỉnh lại, giờ đây việc quan trọng nhất là bảo vệ mẹ. Anh kéo Trần Nhất Tinh, nhanh chóng chạy về phía rừng sâu vắng người. Dù Trần Nhất Tinh khá nặng nhưng dựa vào sức mạnh của mình, Nghiêm Hạo ôm cô chạy cực nhanh. May là trời sắp tối, phía sau dần khuất tầm mắt, tiếng truy đuổi cũng nhỏ dần. Chạy một mạch cho đến khi không còn nghe thấy tiếng đuổi theo, Trần Nhất Tinh vỗ vai Nghiêm Hạo. Anh mới buông cô ra thở hổn hển, tay trái chảy máu tươi, máu loang đầy cánh tay.
Trần Nhất Tinh nhanh chóng lại gần, cởi áo Nghiêm Hạo bên trong, dùng miệng khẩn trương xé rách rồi buộc chặt cầm máu, mắt đầy nước: “Con có đau lắm không? Chảy nhiều máu thế này… Ối ơi, con không được thế chứ!”
“Con làm sao có thể để mẹ chịu thế chứ.”
“Con biết đây là bẫy, bọn chúng định giết con, không dám làm gì đến mẹ mà.”
“Con thế mà ngu thật.”
“Mẹ! Con dù có chết cả vạn lần cũng được! Mẹ là người thân duy nhất con có, là quan trọng nhất đời này. Con không cho phép ai làm tổn thương mẹ! Không bao giờ!”
“Thằng ngốc!”
“Mẹ đừng khóc, con không sao. Chỉ là bị thương chút thôi, không đáng gì.”
“Sao có thể không sao được khi máu chảy ra nhiều thế này! Mẹ xót quá! Con không được ngu thế, phải biết giữ mình nhé!”
“Nếu không bảo vệ được mẹ, con chẳng còn là ai nữa. Con đành phải giữ mẹ bằng mọi giá, chỉ có mẹ thôi!”
“Con…”
Trần Nhất Tinh không nói thêm, chỉnh lại băng bó cho Nghiêm Hạo rồi nhìn quanh. Trời đã tối đen, không biết đang ở đâu, cũng không rõ phương hướng.
“Con ơi… đây là chỗ nào thế?”
“Con cũng không biết, cứ cố chạy thôi, nhìn đâu cũng toàn rừng, chẳng thấy đường đi.”
“Hay chúng ta cứ đi về phía bên kia xem sao, miễn đừng quay lại đường cũ là được.”
“Được.” Mẹ con họ lao sâu vào rừng, đi vài km vẫn toàn cây cối um tùm, hoàn toàn lạc hướng. Trần Nhất Tinh cũng mệt tới mức muốn ngã quỵ: “Con ơi, tối nay chắc không thể ra ngoài được rồi, đi xa thế này bọn chúng chắc cũng đuổi không kịp. Thôi mình nghỉ lại đây một đêm, trời tối quá rồi, mai trời sáng rồi tính đường tiếp.”
“Ừ!” Nghiêm Hạo nhìn quanh, tìm được một chỗ tương đối sạch sẽ, chỗ đó có tên chăn cừu đi qua vài lần, liền kéo Trần Nhất Tinh ngồi xuống. Mùa thu cuối cùng, thời tiết chênh lệch ngày đêm lớn, ban ngày còn đỡ, tối xuống lạnh tới buốt xương. Hai người mệt rã rời, liền nằm xuống. Một cơn gió lạnh thổi tới, Trần Nhất Tinh run lên từng hồi. Dù sức khỏe Nghiêm Hạo tốt, nhưng anh cũng cảm thấy lạnh buốt. Nhìn thấy người phụ nữ run rẩy bên cạnh, anh ra ngoài nhặt nhạnh cành khô rồi phủ lá cây xung quanh, đốt lên một ngọn lửa nhỏ bên cạnh Trần Nhất Tinh.
“Con ơi, nguy hiểm thế này mà…”
“Không sao, con quét dọn kỹ rồi, lửa sẽ không cháy lan đâu.”
“Ừ, ừ.” Nghiêm Hạo nằm cạnh, làm điểm tựa cho Trần Nhất Tinh, cô thấy ấm áp hơn một chút. Lúc này trời càng lúc càng lạnh, Nghiêm Hạo ôm lấy mình, quần áo của Trần Nhất Tinh cũng được anh mặc cho lại. Mặc dù áo lót bị xé thô sơ làm băng bó, nhưng phần trên vẫn hở ra, gió lạnh lùa tới khiến anh không khỏi run.
“Lạnh không con? Để mẹ cho con mặc thêm áo.”
“Không sao đâu, mẹ đừng có lạnh mới quan trọng. Con khỏe lắm mà.”
“Con mặc thêm áo đi, có lửa thế này cũng ấm hơn chút.”
“Chỉ cần mẹ không lạnh, con không sao. Mấy thứ này không quan trọng đâu.”
“Con sao mà gan lì thế!”
“Quan trọng vẫn là mẹ, mẹ đừng nói nữa!” Nghiêm Hạo ôm lấy mình, quay mặt đi chỗ khác.
Lại một cơn gió lạnh lại đến. Trời càng lúc càng rét, Nghiêm Hạo run cầm cập, Trần Nhất Tinh thương anh không ngủ được. Sau một hồi giằn vặt, cô cắn môi rồi khẽ nói bên tai anh: “Con ơi, đổi chỗ cho mẹ nhé.”
Nghiêm Hạo quay sang nhìn Trần Nhất Tinh: “Sao thế mẹ?”
Quảng cáo