CHƯƠNG 2: NHỮNG DÒNG TIN NHẮN “GÂY NGHIỆN”
Sự xuất hiện của Long bắt đầu dày đặc hơn, tựa như một thói quen khó bỏ. Long vốn tính hiền lành, cái vẻ mặt thư sinh khiến Hà chẳng thể nào đề phòng, nhưng gã lại mang trong mình một sự khao khát đàn bà cháy bỏng. Những lần giao hàng, Long không chỉ đứng ở kho, gã thường xuyên mượn cớ đi lấy thêm nước để lén nhìn qua khe cửa khép hờ vào phòng riêng của Hà.
Đỉnh điểm là một buổi trưa hè oi bức, khi Lừng đã say khướt bên nhà hàng xóm, Hà nằm nghỉ trên chiếc phản gỗ trong buồng, thân hình hoàn toàn khỏa thân để đón lấy chút gió ít ỏi từ cửa sổ. Qua khe cửa gỗ cũ kỹ, Long đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở dồn dập khi thu vào tầm mắt trọn vẹn cơ thể phồn thực của Hà. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu rọi lên làn da trắng ngần, vòng bụng hơi nhấp nhô và đặc biệt là vùng tam giác mật đã được Hà wax sạch sẽ, nhẵn nhụi, phô bày ra tất cả sự nữ tính đầy mời gọi. Lồn hà to, hơi thâm do sinh nở. Long nhìn như dại đi.

Tiếng động nhẹ từ gã trai đang run rẩy ngoài cửa khiến Hà giật mình. Cô vội vàng vơ lấy chiếc váy ngủ lụa hai dây mỏng dính khoác vội lên người, không kịp mặc nội y hay quần lót, rồi bước ra ngoài với gương mặt đỏ bừng. Thấy Long vẫn đứng ngẩn ngơ ở hiên, Hà giả vờ trấn tĩnh, buông một câu xã giao:
“Cậu Long… nắng thế này vào nhà ngồi uống miếng nước đã, đứng ngoài đó làm gì.”
Long lóng ngóng đi theo Hà vào gian bếp, ngồi xuống bộ bàn ghế ăn bằng gỗ cạnh đó. Hà bước đến tủ kính lấy ly nước, chiếc váy ngủ lụa mỏng manh dán chặt vào vòng ba đầy đặn và đôi gò bồng đảo hơi trễ xuống theo mỗi nhịp bước chân. Cô đặt ly nước xuống bàn, cố giữ giọng bình thản để hỏi han công việc:
“Chuyến hàng hôm nay về đủ chứ cậu? Có xấp lụa hồng tớ dặn lần trước không?”
Long nuốt nước bọt cái ực, đôi mắt gã không rời khỏi cổ áo trễ nải của Hà, giọng khàn đặc: “Dạ… đủ cả chị ạ. Em kiểm kỹ lắm rồi mới dám mang sang. Chị… chị xem có ưng ý không?”
Hà giả vờ cúi xuống nhìn xấp vải Long vừa đặt trên bàn, cố tình để lộ bờ vai trần và một phần khuôn ngực lấp ló trước mắt gã: “Được rồi, cậu làm việc lúc nào tôi cũng yên tâm. Thế dạo này việc bên kho có bận lắm không?”
Long run rẩy, đôi tay bám chặt vào mép bàn gỗ để kiềm chế. Dưới lớp quần vải thô, “chỗ ấy” của gã đã cương cứng như đá, chĩa thẳng về phía Hà một cách lộ liễu đến mức gã phải hơi cúi người xuống để che đậy. Gã lắp bắp: “Cũng… cũng bình thường chị ạ. Em chỉ mong được giao hàng cho chị thôi.”
Cái nhìn của Long lúc này sống sượng đến mức khiến Hà cảm thấy da thịt mình như đang bị vuốt ve. Cô thấy rõ sự rạo rực của gã trai trẻ ngay dưới gầm bàn, tim cô đập thình thịch, đôi chân không mặc quần lót khẽ khép lại nhưng vẫn không rời đi. Sự im lặng giữa hai người lúc này nồng nặc mùi dục vọng, dù miệng vẫn chỉ nói những chuyện hàng hóa xa xôi.
Cuối cùng, Long vội vã đứng dậy dắt xe đi như để chạy trốn khỏi sự cám dỗ. Nhưng ngay khi vừa ra khỏi cổng, những dòng tin nhắn dồn dập lại đổ về máy Hà:
Long: “Chị Hà ơi, lúc nãy ngồi cạnh chị em không thở nổi. Em thấy hết rồi… lúc chị nằm trong kia, cả lúc chị cúi xuống bàn bếp nữa. Em yêu chị phát điên lên được. ‘Thằng nhỏ’ của em nó cứng nãy giờ không xuống được đây này, tại chị quyến rũ quá…”

Hà nín thở nhìn dòng tin nhắn, môi mím chặt. Cô không đồng ý, nhưng tuyệt nhiên cũng chẳng hề từ chối. Cứ thế, qua bốn chuyến giao hàng đầy kích thích, Hà hoàn toàn bị khuất phục bởi sự si mê cuồng nhiệt ấy.
Nhưng đến ngày thứ năm, khi Hà đã chuẩn bị sẵn tâm thế, thậm chí mặc chiếc váy mỏng nhất để chờ đợi ánh mắt thèm khát của Long, thì gã lại biệt tăm. Sự im lặng đột ngột khiến Hà rơi vào trạng thái hụt hẫng đến phát điên. Cô soi mình trong gương, nhìn cơ thể vẫn còn rạo rực và thầm nghĩ liệu gã có bỏ cuộc không? Nỗi sợ bị bỏ rơi bắt đầu xâm chiếm lấy cô, mạnh mẽ hơn cả nỗi sợ bị phát hiện ngoại tình…