Chương 8: Những Mặt Nạ Của Đêm
Rời khỏi căn nhà của Hà, Long khẽ rùng mình khi luồng gió lạnh buổi chiều tà tạt thẳng vào mặt. Hắn đưa tay lên mũi, mùi hương nước hoa xa xỉ của nhân tình vẫn còn vương lại trên kẽ tay, đối lập hoàn toàn với lớp bụi đường đang bám trên chiếc áo khoác shipper bạc màu. Long vặn ga, con xe máy cà tàng nổ máy giòn tan, hướng thẳng về phía ngoại ô.
Chỉ sau ba mươi phút phố xá ồn ã, căn nhà cấp bốn khang trang hiện ra dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch. Đây là thành quả của sự hỗ trợ từ đôi bên gia đình, một tổ ấm vững chãi mà bao người mơ ước. Vừa thấy bóng xe, hai đứa con trai đang nô đùa trước sân đã reo hò ầm ĩ:
— “Bố về! Bố về rồi! Bố có mua quà cho tụi con không?”
Long nở một nụ cười rạng rỡ, cái nụ cười chân thật nhất mà hắn có thể dành cho cuộc đời này. Hắn nhấc bổng thằng út lên vai, tay kia xoa đầu thằng lớn:
— “Để cuối tuần bố chở đi siêu thị mua nhé, giờ vào nhà với mẹ đi.”
Bao nhiêu dục vọng tội lỗi vừa nãy dường như bị tạm thời đẩy lùi sau cánh cổng sắt.
Thắm từ trong quán tạp hóa bước ra, tay vẫn còn dính chút bột mì, nhìn chồng bằng ánh mắt hiền hậu:
— “Anh về rồi à? Tắm rửa đi rồi vào ăn cơm, em nấu món cá kho tộ anh thích nhất đấy.”
Mâm cơm gia đình dọn ra giữa nhà, ấm cúng và giản dị. Long ngồi đó, trong ánh điện tuýp trắng loà, vừa lùa bát cơm trắng ngần vừa nghe vợ kể chuyện.
— “Hôm nay quán đông anh ạ, bán vèo cái hết sạch mấy thùng bia. À, thằng lớn hôm nay được cô giáo khen viết chữ đẹp nhất lớp đấy.”
Long gật đầu, nhìn Thắm lam lũ với chiếc áo phông sờn vai, bàn tay thô ráp gắp miếng cá ngon nhất bỏ vào bát mình:
— “Vợ vất vài rồi, ăn nhiều vào cho có sức.”
Hắn thực lòng thương vợ, thương căn nhà này. Nhưng sự bình yên này, với một gã đã nếm qua những vị ngọt lén lút, bỗng trở nên quá đỗi chật chội. Cơm nước xong, Long phụ vợ dọn dẹp rồi vào buồng hôn nhẹ lên trán hai đứa con đang bắt đầu lim dim ngủ. Hắn trút bỏ bộ đồ shipper bụi bặm, thay bằng chiếc sơ mi trắng phẳng phiu được Thắm là lượt kỹ càng.
Hắn vỗ vai vợ:
— “Anh đi làm ca tối ở Resort, em ngủ sớm đi nhé, đừng đợi cửa.”
Thắm thoáng buồn, khẽ sửa lại cổ áo cho chồng:
— “Làm shipper cả ngày rồi tối lại trực đêm, em chỉ sợ anh kiệt sức thôi. Hay là xin nghỉ bớt ca đêm đi anh?”
Long cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên bờ môi của nàng, thủ thỉ:
— “Anh còn khỏe mà. Chịu khó một thời gian nữa tích cóp ít vốn. Anh sẽ bù đắp cho em, yêu em.”

Khi ánh đèn chùm pha lê rực rỡ của khu Resort 4 sao hiện ra, Long chính thức đeo lên chiếc mặt nạ của một lễ tân ưu tú. Tại đây, đằng sau sơ đồ buồng phòng trên màn hình máy tính là một mạng lưới giao dịch ngầm mà Long là kẻ cầm trịch.
Điện thoại rung lên dưới gầm bàn, một dòng tin nhắn hiện ra từ vị khách VIP ở Villa 03: “Có gì ‘tươi’ không em trai?”
Long nhếch mép, ngón tay lướt nhanh: “Có một em sinh viên mới vào nghề, cực phẩm cho anh. 15 phút nữa em đưa qua.”
Hắn là cầu nối cho những cuộc vui thác loạn. Nhưng trước khi “hàng” đến tay khách, Long luôn tận dụng quyền lực ngầm của mình. Tại căn phòng trống nằm khuất sau hành lang thoát hiểm, Long đẩy cô gái trẻ vào tường, bàn tay tham lam bắt đầu “kiểm tra chất lượng”.
Cô gái khẽ rên rỉ:
— “Anh Long… khách đang đợi mà…”
— “Để khách đợi thêm một chút, anh phải xem em có xứng với số tiền đó không đã.” Long gằn giọng, ánh mắt đỏ rực đầy thú tính.
Hắn ăn những cô gái trẻ trung ấy một cách ngấu nghiến. Sau mỗi cuộc mây mưa chớp nhoáng, Long lại đứng dậy, chỉnh lại cà vạt phẳng phiu, quay lại quầy lễ tân với vẻ mặt thản nhiên.
Đêm nay cũng vậy, sau khi vừa rời khỏi một căn phòng trống với một cô nàng tiếp thị rượu xinh đẹp, Long liếc nhìn đồng hồ, thầm tính toán:
“Hoa hồng tối nay đủ mua cho Thắm chiếc dây chuyền vàng rồi. Hai đứa nhỏ chắc thích bộ Lego to lắm đây.”
Long tự đắc với khả năng cân bằng giữa hai cuộc đời hắn tự nhủ chỉ cần vài năm hết nợ hắn sẽ rút về với gia đình êm ấm.