Chương 4: Những Giờ Chiều Tội Lỗi
Cứ cách vài ngày, khi chiếc đồng hồ trên tường điểm đúng 2 giờ chiều, không gian tĩnh mịch của khu phố lại bị phá vỡ bởi những dòng tin nhắn lén lút. Trên màn hình điện thoại hiện lên vỏn vẹn vài chữ ngắn ngủi: “em tới rồi, cửa sau nhé.” Chỉ cần thế thôi, tim Hà lại đập loạn nhịp, một luồng điện rạo rực chạy dọc sống lưng khiến vùng bụng dưới của cô quặn thắt.
Hà vội vã buông tập hóa đơn hay chiếc bát đang rửa dở, khẽ khàng mở chốt cửa sau. Long bước vào, mang theo hơi nóng hầm hập của cái nắng miền biên viễn và mùi đàn ông nồng nàn. Không cần chào hỏi, không cần dạo đầu, họ lao vào nhau như hai con thú hoang đang cơn đói khát.
Trong gian bếp chật hẹp và ngột ngạt, Hà có thói quen không bao giờ mặc đồ lót. Cô dứt khoát túm lấy cổ áo, lột sạch chiếc váy lụa qua đầu, quăng sẹc xuống sàn nhà để lộ cơ thể trần trụi, trắng ngần và lấm tấm mồ hôi.
Có những buổi chiều, Long kéo chiếc ghế gỗ cũ kỹ ra giữa sàn rồi ngồi phịch xuống. Hà chủ động leo lên lòng anh, hai chân dang rộng kẹp chặt lấy hông đối phương. Cô chống hai tay lên vai Long, lấy điểm tựa rồi bắt đầu nhún liên hồi. Chiếc ghế gỗ rít lên từng hồi ken két, ken két dồn dập theo nhịp lên xuống của cô. Gương mặt Hà ngửa ra sau, mái tóc xõa tung, đôi mắt mơ màng khi cảm nhận sự thâm nhập sâu hoắm:
“Ưm… a… Long… sướng quá… mạnh nữa đi… cục sướng của chị… nhún chết em luôn… ưm…!”
Nhưng cũng có những ngày cơn nứng bùng phát mãnh liệt hơn, Long không đợi được đến lúc ngồi xuống ghế. Anh áp sát Hà vào tường bếp lạnh lẽo, một tay luồn xuống dưới mông, bế thốc cô lên cao. Hai chân Hà quấn chặt lấy thắt lưng anh, đôi bàn chân chơi vơi giữa không trung, không hề chạm đất.
Trong tư thế đụ đứng đầy thô bạo này, Long thúc mạnh mẽ và dứt khoát. Tiếng va chạm thịt da bành bạch vang lên chát chúa, hòa cùng tiếng thở dốc hối hả của cả hai. Hà bám chặt lấy cổ Long, móng tay cắm sâu vào da thịt anh, miệng không ngừng rên rỉ những lời tục tĩu đầy đê mê:
“A… sâu quá… ưm… Long ơi… Chị chết mất… sướng phát điên rồi… mạnh nữa… Đụ em đi…!”
Đến lúc không thể kìm nén được nữa, Long gầm lên một tiếng đầy bản năng. Gã không rút ra mà càng thúc mạnh hơn, bắn thẳng những dòng tinh trùng nóng hổi, đặc sệt vào sâu tận cùng trong lồn Hà. Hà cũng run rẩy kịch liệt, lồn co thắt liên tục đón lấy dòng nước ấm áp tràn ngập bên trong.

“Ưm… a… bắn hết vào trong rồi… sướng quá Long ơi… chị ra rồi…!”
Sau khi cuộc giao hoan kết thúc, Hà mệt nhoài tựa vào vai Long, hơi thở vẫn còn dồn dập. Nhìn dòng tinh dịch trắng đục bắt đầu rỉ ra từ kẽ đùi trắng ngần của chị, Long khẽ thở dài, đưa tay vuốt tóc Hà:
“Lại bắn đầy vào trong thế này, lát em lại phải chạy ra tiệm thuốc mua thuốc tránh thai cho chị rồi. Cứ đà này chắc tiệm thuốc quen mặt em luôn quá.”

Hà nũng nịu, khẽ cắn vào vai em: “Thì tại cặc em sướng quá, chị không chịu được. Đi mua nhanh đi, không lại có bầu bây giờ.”
Long cười khổ, hôn lên trán chị rồi vội vã mặc quần áo, lén lút rời khỏi cửa hông để đi mua viên thuốc khẩn cấp, để lại Hà trong gian bếp vẫn còn nồng nặc mùi vị tình ái của hai người.
Từng ngày, từng ngày một, gian bếp và chiếc ghế gỗ ấy trở thành nhân chứng thầm lặng cho những cuộc giao hoan vụng trộm. Mặt gỗ thấm đẫm mồ hôi, không gian nồng nặc mùi da thịt và sự khao khát. Họ mặc kệ sự tội lỗi, mặc kệ thế giới ngoài kia đang ngủ say, chỉ để chìm đắm vào những giờ chiều rực lửa, nơi lý trí hoàn toàn đầu hàng trước bản năng xác thịt nồng cháy.