Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 10: Buổi học đầu tiên và gã công tử tên Long​

Sáng hôm sau, tao đến trường sớm ba mươi phút nhưng vẫn cảm thấy mình là thằng đến muộn.

Giảng đường C2 to vật vã, rộng gấp mười lần cái phòng học cấp ba ở quê. Bàn ghế xếp theo hình bậc thang, dốc đứng như khán đài sân vận động. Điều hòa tổng chạy ù ù, phả ra cái hơi lạnh khô khốc, làm tao rùng mình trong chiếc áo sơ mi trắng đã ngả màu cháo lòng. Cái áo này tao mặc đi tổng kết năm lớp 12, giặt đi giặt lại đến mức cổ áo sờn rách lòi cả chỉ, nhưng đây là cái lịch sự nhất tao có.

Tao lấm lét chọn một chỗ ngồi ở góc khuất nhất trên cùng, sát vách tường. Vị trí chiến lược của mấy thằng tự kỷ hoặc mấy thằng lười học. Từ đây, tao có thể quan sát cả thế giới mà không sợ bị ai soi mói cái vẻ nhà quê của mình.

Sinh viên lục tục kéo vào.

Tao ngồi thu lu, tay ôm khư khư cái balo, mắt trân trân nhìn đám bạn cùng trang lứa. Cùng là mười tám tuổi, cùng đỗ đại học, nhưng sao chúng nó khác tao thế?





Bọn con gái váy ngắn trên đầu gối, chân trắng muốt, đi giày cao gót lộc cộc. Đứa nào cũng trang điểm nhẹ, môi son đỏ chót, tóc uốn xoăn bồng bềnh. Mùi nước hoa, mùi phấn son bay ngào ngạt lấn át cả mùi máy lạnh.

Bọn con trai thì khỏi nói. Quần bò Levi’s, áo phông có cổ Polo hoặc Tommy, chân đi Nike, Adidas trắng bóc không một vết bẩn. Tóc tai vuốt keo bóng lộn, kiểu Undercut sành điệu đang mốt. Trên tay chúng nó không phải là tập vở kẻ ô ly như tao, mà là những chiếc iPhone 5, 5s sáng choang, hoặc sành điệu hơn là iPad.

“Ê tối qua đi bar không? Tao thấy mày check-in trên Face.”
“Có, đi với ông anh. Lên 1900 vui vãi, nhạc căng đét.”
“Hè rồi tao vừa đi phượt Hà Giang về, mệt nhưng phê…”

Những câu chuyện của chúng nó lọt vào tai tao như tiếng nước ngoài. Bar sàn, check-in, phượt… Những từ khóa xa xỉ mà tao chưa từng dám nghĩ tới. Tao cúi mặt xuống bàn, lấy ngón tay cạy cạy lớp sơn bong tróc trên mặt gỗ, cố thu mình lại bé nhất có thể.

Giữa cái rừng người sành điệu ấy, tao như một con cóc ghẻ lạc vào bầy thiên nga.

“Cạch!”

Cửa giảng đường phía dưới mở toang. Một thằng con trai bước vào.

Cả lớp im bặt mất vài giây rồi lại ầm ĩ. Thằng này đi muộn mười lăm phút, nhưng dáng điệu thì ung dung như đi dạo trong vườn nhà nó.

Nó cao, chắc phải mét tám. Dáng thư sinh nhưng vai rộng. Nó mặc cái áo sơ mi trắng phẳng lỳ, sơ vin trong quần âu đen cắt may vừa khít. Tay đeo đồng hồ kim loại sáng loáng, một bên vai đeo hờ hững cái túi chéo bằng da nâu.

Nó bước qua mặt giảng viên – một ông tiến sĩ già khó tính đang hắng giọng chỉnh micro.

“Em xin lỗi thầy, tắc đường quá ạ.”

chuyen doi thang an 6 (3)

Nó cười. Một nụ cười nửa miệng, vừa hối lỗi vừa tự tin.

Ông thầy già, người vừa mới quát một đứa con gái vì tội nói chuyện riêng, tự nhiên dịu giọng hẳn:
“Lần sau chú ý giờ giấc. Tìm chỗ ngồi đi.”

Nó gật đầu, lướt mắt qua các hàng ghế. Chỗ ngon đã kín hết. Nó tặc lưỡi, sải bước dài leo lên phía trên, rồi đặt mông xuống ngay cái bàn phía trước tao.

Một mùi hương lạ lùng xộc thẳng vào mũi tao. Không nồng nặc như bọn con gái, mà là mùi gỗ, mùi cam chanh gì đấy rất nhẹ, rất sang. Sau này tao mới biết đó là mùi nước hoa Chanel Bleu, thứ mùi của tiền bạc và sự trải đời.

Nó lôi từ trong túi da ra một con Macbook Air mỏng dính. Cái logo quả táo phát sáng trong ánh đèn lờ mờ của giảng đường như một biểu tượng quyền lực. Tao nhìn xuống cái balo của mình, bên trong là con Dell cục gạch nặng 3 cân rưỡi đang nằm im thin thít, tự nhiên thấy nhục nhục.

Nó quay sang bắt chuyện với mấy đứa bên cạnh ngay lập tức. Giọng Hà Nội chuẩn, trầm ấm, nói chuyện duyên vãi đái. Chỉ 5 phút sau, mấy đứa con gái bàn bên đã cười khúc khích vì mấy câu đùa của nó.

Tên nó là Long. Phạm Đức Long.

Giờ giải lao, giảng đường ồn như cái chợ vỡ. Tao vẫn ngồi im, không dám đi vệ sinh vì sợ mất chỗ, hoặc sợ phải len lỏi qua đám chân dài kia.

Thằng Long loay hoay lục túi da, rồi quay ngoắt xuống dưới, nhìn thẳng vào mặt tao.

“Ê ông bạn, có cái bút nào không? Cho tôi mượn tí, quên hộp bút ở nhà.”

Tao giật mình. Đây là lần đầu tiên có người trong lớp nói chuyện với tao. Tao luống cuống mở ngăn khóa balo, lôi ra cây bút bi Thiên Long vỏ xanh trắng.

Cây bút này tao dùng từ hồi ôn thi đại học. Cái nắp đã mất, đầu bút bị tao cắn nát bét, nhựa te tua nham nhở vì thói quen cứ căng thẳng là gặm bút.

Tao chìa cây bút ra. Tay tao hơi run.

Long nhìn cây bút, rồi nhìn tao. Ánh mắt nó dừng lại ở cái đầu bút nát bét vài giây. Tao thấy cơ mặt nó hơi giật giật, khóe môi nhếch lên một cái cười nửa miệng.

“Cảm ơn nhé. Bút chiến đấy.”

Nó cầm lấy cây bút, quay lên viết nhoay nhoáy vào tờ giấy note gì đó. Tao nóng ran cả mặt. Câu khen của nó nghe như một cái tát vào mặt tao vậy.

Viết xong, nó quay xuống trả lại.

“Thanks ông. Tôi là Long. Ông tên gì?”

“An.” Tao đáp cụt lủn, nhận lại cây bút rồi nhét vội vào túi quần như giấu đi một bằng chứng phạm tội.

“An à? Tên hay. Nhìn mặt hiền khô, chắc dân tỉnh lên hả? Quê đâu đấy?”

“Hà Tĩnh.”

“À, miền Trung nắng gió. Chịu khó lắm đấy. Thôi cứ tự nhiên nhé, anh em cùng lớp cả.”

Nó vỗ nhẹ vào vai tao một cái – cái kiểu vỗ vai của kẻ bề trên ban ơn cho kẻ dưới, rồi quay đi tiếp tục câu chuyện dang dở về đôi giày Jordan mới mua với thằng bên cạnh.

Tao ngồi đó, vai vẫn còn cảm giác cái vỗ nhẹ của nó. Nó không có ý xấu, tao biết. Nhưng cái cách nó nhìn thấu tao, cái cách nó phân loại tao vào nhóm “dân tỉnh chịu khó” chỉ trong một nốt nhạc làm tao thấy khó chịu kinh khủng.

Khoảng cách giữa tao và nó không chỉ là cái bàn học. Nó là cả một thế hệ, một xuất thân.

Mười một giờ rưỡi, chuông reo tan học.

Đám sinh viên ùa ra cửa như ong vỡ tổ. Bọn nó í ới gọi nhau đi ăn trưa.

“Long ơi, đi ăn lẩu không? Căng tin mới mở lẩu ly đấy.”
“Thôi, nóng bỏ mẹ. Ra cổng sau ăn cơm văn phòng đi, có điều hòa.”

Long đứng dậy, cất cái Macbook vào túi da. Nó nhìn thấy tao đang lúi húi nhét quyển vở vào balo.

“An, đi ăn cùng bọn này cho vui không? Làm quen luôn.”

Mấy đứa bạn của nó – trai có gái có – quay lại nhìn tao. Những ánh mắt tò mò, dò xét. Một đứa con gái thì thầm gì đó vào tai đứa bên cạnh rồi cười khúc khích.

Tao đứng hình.

Đi ăn? Với cái đám công tử tiểu thư này? Vào quán cơm văn phòng có điều hòa?

Trong túi tao còn đúng 110 nghìn sau khi mua gói xôi sáng nay. Một bữa cơm của bọn nó chắc bằng tao ăn cả ba ngày.

Tao nuốt nước bọt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo nhất có thể:
“Thôi, chúng mày đi đi. Tao… tao hẹn thằng bạn cấp ba ở cổng trước rồi.”

“Thế à? Tiếc nhỉ. Thôi hôm khác nhé.”

Long nhún vai, không nài nỉ thêm một câu. Nó khoác vai một thằng khác, cả hội cười nói rôm rả bước ra khỏi giảng đường, để lại tao đứng trơ trọi giữa những hàng ghế trống hoác.

Tao đợi bọn nó đi khuất hẳn mới dám bước ra.

Tao không đi ra cổng trước, cũng chẳng có thằng bạn nào đợi cả. Tao đi vòng ra sau khu giảng đường, nơi có mấy cái ghế đá nằm lọt thỏm dưới tán cây xà cừ già.

Tao ngồi xuống ghế đá, lôi từ ngăn bên hông balo ra một cái bánh mì không nhân.

Bánh mì này tao mua lúc sáng ở bến xe buýt, ba nghìn một cái, dai nhách và nguội ngắt. Tao bẻ một mảng, nhét vào mồm nhai trệu trạo. Bột mì khô khốc dính chặt vào vòm họng, nghẹn ứ. Tao phải uống một ngụm nước lọc to đùng mới nuốt trôi được.

Trước mặt tao là cái nhà ăn căng tin ốp kính sáng loáng.

Qua lớp kính trong suốt, tao thấy Long và đám bạn đang ngồi quây quần bên một cái bàn dài. Bọn nó gọi đồ ăn ê hề, nước ngọt, trà sữa đủ cả. Long đang nói gì đó, tay múa may, cả đám cười nghiêng ngả. Nụ cười của bọn nó rạng rỡ, vô tư, không vướng bận chút bụi trần nào.

Tao ngồi đây, gặm cái bánh mì ba nghìn, nhìn vào thế giới bên trong lồng kính đó.

Chỉ cách nhau một tấm kính thôi, mà sao xa vời vợi.

chuyen doi thang an 7 (1)

Tao nhận ra một điều cay đắng: Cái nghèo ở quê nó không đáng sợ bằng cái nghèo ở phố. Ở quê, ai cũng nghèo như nhau, nên chả ai thấy nhục. Còn ở đây, cái nghèo của tao bị đặt cạnh cái giàu của chúng nó, bị phơi bày dưới ánh đèn neon, bị soi chiếu bởi những con iPhone đời mới và những bộ quần áo hàng hiệu.

Sự tự ti nó không giết chết tao ngay lập tức. Nó như liều thuốc độc ngấm từ từ, gặm nhấm từng chút một cái lòng tự trọng của thằng trai mười tám tuổi.

Tao cắn một miếng bánh mì nữa, nhai ngấu nghiến như muốn nghiền nát cái sự tủi thân đang dâng lên trong lòng.

Hương vị của buổi học đầu tiên không phải là kiến thức, mà là vị bột mì chua loét và cái nhìn thương hại của thằng công tử tên Long.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng