Chương 96: Luật nhà
Tờ hợp đồng thuê nhà nguyên căn rõ nét, phẳng phiu nằm gọn trong tay tao. Mực chữ ký của bà chủ nhà vẫn còn mùi ngai ngái.
Tao gấp tờ giấy làm bốn, vuốt mạnh theo nếp gấp, rồi cẩn thận nhét vào cái balo tao đang đeo.
Bốn người bọn tao đang đứng trước cổng một căn nhà bốn tầng mặt ngõ Bùi Xương Trạch. Không có chuồng cọp cơi nới, không có cái biển “Cho thuê phòng trọ” viết tay nguệch ngoạc dán băng dính nham nhở. Trước mặt tao là một cánh cổng sắt sơn tĩnh điện màu xám tro, vững chãi và kín đáo.
Chị Lan cầm chùm chìa khóa mới toanh, đút cái chìa răng cưa vào ổ khóa đồng to bằng nắm tay. Xoay hai vòng. Tiếng kim loại khớp vào nhau kêu cạch cạch khô khốc.
Bảy triệu một tháng. Cọc một tháng. Thanh toán tiền thuê hàng tháng. Bốn con người vừa gộp tiền mặt lại chồng đủ mười bốn triệu tiền tươi thóc thật cách đây mười lăm phút.
Ngày xưa, lúc móc cái ví xẹp lép đếm từng tờ một trăm nghìn trả cho bà Hồng, tao thấy xót xa, thấy mình mỏng manh vãi lìn. Còn bây giờ, nhìn cái không gian 4 chục mét vuông tầng một trải dài trước mắt, tao thấy cái ví của mình không chỉ dày vì tiền, mà nó còn nặng vì một thứ khác. Trách nhiệm.
Tao được giao nhiệm vụ cầm chùm chìa khóa gốc đi đánh thêm ba bản sao. Cầm khối kim loại lạnh ngắt trong tay, tao lướt mắt nhìn lên cái trần nhà cao ráo. Đây đéo còn là cái lỗ để chui ra chui vào trốn mưa trốn nắng nữa. Đây là tổng hành dinh.
– Đói quá! Đi ăn thôi mọi người ơi. Ruột gan dính hết vào nhau rồi.
Thằng Khánh ôm cái mạn sườn vẫn còn dán cao salonpas, nhăn nhó giục. Cái mồm nó phá tan bầu không khí tính toán trong đầu tao.
Bọn tao chốt cửa, kéo nhau ra khu Vĩnh Hồ ngay gần Ngã Tư Sở.
Trời nhá nhem tối. Khu ăn vặt Vĩnh Hồ đặc quánh một thứ mùi hỗn tạp của mỡ sôi xèo xèo, mùi chè bưởi ngòn ngọt và tiếng hò hét của đám học sinh, sinh viên tan tầm.
Bốn người chui vào một quán chè vỉa hè. Cái bàn nhựa xanh lùn tịt, ngồi bó gối chật chội. Trên bàn bày la liệt. Bốn cốc chè thập cẩm, hai đĩa nem chua rán bóng nhẫy mỡ, một đĩa khoai tây chiên phô mai.
Bốn con người, bốn giao diện đéo liên quan gì đến nhau ngồi chung một mâm.
Chị Lan vẫn mặc cái chân váy bút chì công sở, lưng thẳng tắp, từ tốn lấy giấy ăn lau kỹ đôi đũa tre. Mai Anh thì vừa ngồi xuống đã rút ngay con iPhone ra, chu mỏ, nghiêng đầu 45 độ chụp một tấm selfie với cốc chè. Ngón tay ả gõ nhoay nhoáy dòng cap: “Ăn mừng đại bản doanh mới cùng anh em”.
Thằng Khánh đéo quan tâm hình tượng. Nó cầm cái xiên tre, xiên một lúc hai cái nem chua rán cắn ngập răng. Nó nhai ngấu nghiến, nuốt ừng ực như một thằng chết đói lâu năm để bù lại mớ năng lượng bị bòn rút mất mấy ngày nay.
Tao ngồi đối diện chị Lan. Tay tao cầm cốc trà đá, nhưng mắt tao ghim vào tờ hóa đơn tiền nhà tao vừa bắt bà chủ viết tay. Đầu tao bắt đầu nhảy số.
Chị Lan ăn một miếng chè, rồi đặt cốc xuống. Chị kéo cái túi xách da to bản, lôi ra một quyển sổ tay bìa cứng và một cây bút bi. Dân kế toán có khác, đụng đến tiền là động tác dứt khoát, sắc lẹm.
– Nào, ăn thì cứ ăn, nhưng tiền bạc phải rõ ràng từ phút đầu tiên. – Chị Lan gõ nắp bút xuống mặt bàn nhựa.
Cả đám ngừng nhai. Thằng Khánh cũng hạ cái xiên nem chua xuống.
– Tổng tiền nhà là bảy triệu. – Chị Lan vạch một đường thẳng trên giấy. – Nhà có bốn tầng. Tầng bốn là tum phơi đồ chung. Tầng hai tao với cái Mai Anh chia nhau hai phòng. Tầng ba của thằng An với thằng Khánh. Còn nguyên cái tầng một rộng nhất, thằng An định dùng làm kho chứa ốp lưng bán hàng đúng không?
Tao gật đầu.
– Thế thì không thể chia đều làm bốn được. – Chị Lan đưa mắt nhìn một vòng. – Tao chia tiền nhà làm năm phần. Bốn người ở là bốn phần. Cái “Alo Phụ Kiện” chiếm dụng tầng một làm mặt bằng kinh doanh, tính là một phần. Bọn mày kinh doanh sinh lời, không thể bắt tao với Mai Anh gánh chi phí mặt bằng được.
Ngòi bút của chị lướt trên giấy.
– Bảy triệu chia năm, mỗi phần một triệu tư. Tao với Mai Anh mỗi đứa đóng một triệu tư. Thằng An với thằng Khánh ôm ba phần, là bốn triệu hai. Chia đôi ra, mỗi thằng hai triệu mốt một tháng (Bao gồm cả tiền từ Alo Phụ Kiện).
Con số hai triệu mốt lọt vào tai. Nó gấp đôi cái giá một triệu hai tao từng phải cưa đôi với thằng Dũng ở cái phòng chuồng chim cũ.
Thằng Khánh hơi nhíu mày, định mở mồm mặc cả. Nhưng tao đưa tay gạt nhẹ tay nó dưới gầm bàn.
– Chốt. Bọn em chịu ba phần.
Tao trả lời ngay tắp lự. Không do dự một giây.
Với một thằng đang đau đầu tìm chỗ chứa hàng như tao, hai triệu mốt để đổi lấy một cái phòng ngủ riêng tư trên tầng ba, cộng thêm một nửa cái mặt bằng ba mươi mét vuông tầng một không chung đụng chủ nhà. Nó là một cái giá quá hời. Ra ngoài thuê một cái kho bé bằng lỗ mũi như ở Xuân Thủy cũng đã chém mấy triệu. Cái giá trị của sự tự do và không gian phát triển sự nghiệp đéo thể quy ra vài trăm nghìn cò kè bớt một thêm hai được.
Chị Lan gật đầu hài lòng, ghi chép lại những con số vào sổ.
– Về tiền nhà coi như xong. Giờ đến cái thứ hai.
Chị Lan chống hai khuỷu tay lên bàn, hai bàn tay đan vào nhau. Cái phong thái như của một trưởng phòng nhân sự đang phổ biến quy chế công ty.
– Chúng ta không phải gia đình. Chúng ta là bốn người dưng dọn về sống chung để tối ưu hóa chi phí. Muốn sống được với nhau lâu dài mà không cãi nhau, thì phải có thiết quân luật.
Thằng Khánh đang nhai nốt miếng khoai tây chiên suýt nghẹn. Nó ho sụ sụ, mắt dán chặt vào khuôn mặt nghiêm nghị của chị Lan. Cái dáng vẻ cứng rắn, quyền lực của một bà chị già đời tự nhiên làm nó ngồi im thít, ngoan ngoãn lạ thường.
– Quy tắc 1. – Chị Lan giơ một ngón tay lên. – Tầng một là kho hàng của bọn mày, nhưng nó cũng là cái mặt tiền của cả nhà. Chị không cấm bọn mày bày biện, nhưng cấm tuyệt đối việc vứt rác, vứt vỏ hộp nilon bừa bãi. Cuối ngày phải quét dọn sạch sẽ. Bước vào nhà mà trông như cái bãi rác là chị mày ném hết ra đường.
– Vâng chị. – Tao đáp gọn.
– Quy tắc 2. Khu vực sinh hoạt chung. Bếp ở tầng một dùng chung. Đứa nào nấu nướng xong phải rửa bát và lau bếp ngay lập tức. Cấm ngâm bát qua đêm. Rác sinh hoạt phải đổ trước 10 giờ tối. Có con gián nào xuất hiện vì lũ mày ở bẩn, thì sẽ phạt tiền đứa trực ngày hôm đấy.
Mai Anh đang bấm điện thoại cũng phải ngẩng lên, gật gù:
– Chuẩn. Em sợ gián lắm.
– Quy tắc 3. – Chị Lan gõ bút xuống sổ. – Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát. Tiền điện, tiền nước, tiền mạng chia đều làm năm phần giống như tiền nhà. Mấy cái chi phí lẻ tẻ mua nước rửa bát, giấy vệ sinh chung thì lập một cái quỹ nho nhỏ đóng hàng tháng. Không đáng bao nhiêu nên cấm tính toán chi li, tẹp nhẹp. Sống cho nó thoáng cái thằng người ra.
– Quy tắc 4. Tôn trọng đời tư của nhau. Phòng ai người nấy ở, không tự ý mở cửa phòng người khác khi chưa gõ cửa. Không ồn ào quá đáng ảnh hưởng đến người khác. Nếu có chuyện gì không vừa mắt nhau, cấm nói xấu sau lưng. Gọi nhau ra giữa phòng khách, ngồi xuống nói thẳng mặt để giải quyết. Xong là thôi, không để bụng.
Chị Lan liếc mắt sang thằng Khánh, rồi nhìn sang Mai Anh.
– Cuối cùng, quy tắc 5. Trực nhật cầu thang. Nhà bốn tầng, mỗi tuần một tầng phụ trách lau dọn từ trên xuống dưới. Thay phiên nhau. Không có chuyện đàn bà con gái phải đi hầu hạ dọn dẹp cho đàn ông con trai ở cái nhà này. Đều là người đi làm kiếm tiền cả, lao động tay chân cho nó công bằng.
Chị Lan gập cuốn sổ lại. Tiếng gáy sổ đập vào nhau cái rụp.
– Chị soạn thảo xong rồi. Ai có ý kiến gì muốn thêm bớt không? Cứ thẳng thắn.
Tao lắc đầu. Mai Anh giơ ngón tay cái lên biểu tượng OK.
Riêng thằng Khánh, nó ngồi nuốt nước bọt. Ánh mắt nó nhìn chị Lan không còn là cái sự cợt nhả, trêu chọc như lúc ở phòng trọ cũ. Một sự kính nể pha lẫn chút e dè hiện rõ mồn một. Nó gật đầu lia lịa:
– Hợp lý vãi rồi chị ạ. Bọn em tuân thủ tuyệt đối.
Chị Lan nhếch mép, cất sổ vào túi xách.
– Xong. Ăn nốt đi rồi về dọn đồ. Chắc mai là chị dọn dần sang ở luôn rồi. Mấy đứa dọn lúc nào thì cứ chủ động nhé. Còn đâu cuối tuần tổng động viên làm 1 chuyến xe chở đồ sang.
Chín giờ rưỡi tối.
Bốn người bọn tao xách xe quay lại ngõ 165 Cầu Giấy.
Tao lững thững đi bộ lên cái cầu thang xoắn ốc quen thuộc. Tao đi tụt lại phía sau một đoạn.
Mắt tao nhìn theo ba cái bóng lưng đang bước lên phía trước.
Chị Lan đi đầu, bước chân vững chãi, cái dáng vẻ nguyên tắc và lạnh lùng của một người nắm đã va vấp với chốn công sở. Mai Anh đi giữa, cái hông lắc lư theo từng nhịp bước, mùi nước hoa vẫn nồng nàn, bất chấp những mệt mỏi của việc tìm nhà. Và thằng Khánh đi ngay trước tao, cái dáng gù gù, tấm lưng dán đầy cao giảm đau nhưng bước chân thì thoăn thoắt, hăm hở.
Một cái đội hình “gia đình bất đắc dĩ” chắp vá từ những kẻ xa lạ, không cùng dòng máu, không cùng tầng lớp. Một sự giao thoa kỳ lạ giữa tính kỷ luật sắt đá của chị Lan, sự bóng bẩy đầy toan tính của Mai Anh, cái thói đường phố luộm thuộm của Khánh, và sự thực dụng đến lạnh nhạt của chính tao.
Bọn tao bị ném vào nhau bởi những biến cố, và giờ lại tự nguyện trói buộc nhau bằng một bản hợp đồng chung một mái nhà.
Tao dừng lại ở chiếu nghỉ tầng hai. Tay tì lên lan can sắt rỉ sét, nhìn xuống cái khoảng sân chật hẹp, nơi mà máu tao và Khánh đã đổ xuống để bảo vệ cái sự tồn tại của mình.
Tao hít một hơi sâu cái mùi ẩm mốc đặc trưng của nơi này lần cuối.
Cầu Giấy là nơi tao học cách nhe nanh múa vuốt để sinh tồn. Còn Bùi Xương Trạch, đó sẽ là nơi tao xây dựng đế chế.