Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 93: Tình cảm gia đình​

Mùi cồn y tế trộn với thuốc sát trùng xộc thẳng vào xoang mũi, tẩy sạch cái dư vị tanh tưởi của máu và nước cống ban nãy.

Ánh đèn tuýp trắng lóa của phòng cấp cứu hắt xuống dãy ghế inox lạnh lẽo. Bốn đứa tao ngồi xếp hàng ngang. Đứa nào cũng tơi tả như vừa bước ra từ một bãi rác công nghiệp bị ném vào máy xay.

Bác sĩ trực ca đêm vừa xử lý xong mấy vết thương hở. Tao bị dán một miếng băng gạc to đùng ngay gò má trái, hai lỗ mũi nhét đầy bông để cầm máu. Thằng Khánh thì thảm hơn, nó phải cởi trần, quanh mạn sườn được bôi một lớp thuốc đỏ lòm nhìn như bị nướng cháy cạnh. Mai Anh ngồi cạnh tao, đầu gối và khuỷu tay dán urgo kín mít vì cú ngã lộn nhào dưới sân.

Ông bác sĩ già cầm tờ phim X-quang soi lên bóng đèn. Khung cảnh im phăng phắc. Cả đám nín thở chờ phán quyết. Ở cái đất này, vào viện mà nghe bác sĩ lắc đầu thì cái ví tiền dù dày đến mấy cũng bốc hơi trong một nốt nhạc.

– Chỉ là chấn thương phần mềm, tụ máu bầm thôi. – Ông bác sĩ hạ tờ phim xuống, đẩy gọng kính. – Xương xẩu thanh niên còn tốt lắm, nguyên vẹn, không dập tạng. Về chườm đá, uống thuốc giảm đau vài hôm là tan. Nếu thấy buồn nôn hay có vấn đề gì bất ổn thì đi tái khám ngay.





Ông nói xong, xé tờ đơn thuốc, dặn dò cô y tá.

Tảng đá ngàn cân đè trên ngực tao bỗng nhiên được nhấc bổng. Tao thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực xẹp xuống nhẹ nhõm. Đau thịt đau da thì chịu được, vài hôm là khỏi. Chứ gãy cái xương sườn hay dập lá lách thì cái cửa hàng Alo Phụ Kiện ngày mai xác định đóng cửa đắp chiếu. Tiền kiếm được chưa ấm chỗ lại cúng hết cho giường bệnh.

Vừa nghe câu kết luận y khoa mát lòng mát dạ ấy xong, cái bản tính loi choi, to mồm của thằng Khánh lập tức được bơm đầy máu.

Dù mạn sườn vẫn còn nhức, nó đã chép miệng, rướn người sang phía thằng Long đang ngồi vắt chân chữ ngũ ở cuối băng ghế. Mắt thằng Khánh sáng rực lên như đèn pha ô tô.

– Đcm mày, thằng Long! – Khánh gào lên, quên mẹ mất mình đang ở trong viện. – Quả lúc nãy ngầu vãi lìn! Mà cái ông anh đầu trọc của mày tát thằng Hùng một phát văng cả não. Nhìn số má vãi đái! Mày dân sinh viên cắm mặt vào sách, nhìn thư sinh trắng trẻo mà sao quen được mấy ông anh xã hội thế lực ngầm đỉnh thế?

Tao cũng quay sang nhìn Long. Thú thật, cái lúc hai cái xe bảy chỗ đen xì đỗ xịch trước ngõ, tao cũng tưởng thằng này là thiếu gia của một tập đoàn xã hội đen nào đó đang vi hành trải nghiệm cuộc sống sinh viên.

Long từ từ hạ chân xuống. Nó đẩy gọng kính cận lên sống mũi, khuôn mặt vẫn lạnh tanh không một gợn sóng.

– Xã hội cái đéo gì. – Nó đáp ráo hoảnh. – Ông đầu trọc là anh họ tao đấy.

Tao và Khánh há hốc mồm. Khớp hàm rớt xuống chạm rốn.

Long thong thả vuốt lại nếp áo sơ mi, giải thích thêm:
– Lúc ở quán Net, tao thấy có biến nên nhắn tin cho ông ấy rồi. Lão mở mấy cái tiệm cầm đồ với quán bi-a quanh khu Cầu Giấy này. Lúc nãy hội của lão đang đi ăn đêm loanh quanh mạn đấy, tao gọi phát là lão điều mấy anh em phi ra luôn.

Nó nhún vai, cái điệu bộ tỉnh bơ đéo chịu được.

– Đánh nhau tay bo thì tao chịu, nhưng dùng não để gọi người nhà thì tao nhanh lắm.

Cứ tưởng con trai ông trùm mafia đao búa nào, hóa ra là dựa hơi “tình cảm gia đình”.

Ba thằng nhìn nhau. Sự căng thẳng, sợ hãi dồn nén suốt hai tiếng đồng hồ vỡ vụn. Thằng Khánh phì cười trước. Rồi đến tao. Cuối cùng thằng Long cũng nhếch mép. Cả ba thằng phá lên cười sặc sụa. Tiếng cười hô hố vang dội khắp cái hành lang vắng lặng của bệnh viện lúc rạng sáng, làm cô y tá đang trực quầy thuốc phải chạy ra lườm một cái rách mặt.

Tao lấy tay ôm bụng, cố nén cơn buồn cười vì mỗi lần cười là cái xương sườn lại nhói lên.

Tao quay sang nhìn thẳng vào mắt Long. Vứt bỏ hoàn toàn cái vỏ bọc thực dụng, tính toán lỗ lãi của những thằng cổ đông làm ăn. Tao biết rất rõ, nếu đêm nay không có cái đầu lạnh và cái tin nhắn cầu cứu đúng lúc của nó, thì thân thể tao và Khánh bây giờ chắc chắn đã nát bét dưới gầm cầu thang.

Giọng tao chùng xuống. Cực kỳ nghiêm túc.

– Nói thật… Cảm ơn mày, Long ạ. Hôm nay không có mày chắc tao với thằng Khánh bốc cứt.

Tao không quen nói những lời ủy mị. Cái câu cảm ơn thốt ra từ miệng một thằng quen sống sòng phẳng, mua đứt bán đoạn nó ngượng ngùng vãi chưởng. Nhưng tao phải nói.

Long khựng lại một nhịp. Nó nhìn tao. Rồi nó rùng mình một cái rõ mạnh, hai tay xoa xoa vào hai bên cánh tay giả vờ sởn gai ốc. Nó xua tay, nhăn mặt.

– Gớm, thảo mai vãi lìn. Mọi ngày mở mồm ra là tính toán tiền nong, tính từng cái ốp lưng, nay sến súa nghe tởm quá. Mày định làm thơ tặng tao à?

Nó hất hàm, cái nụ cười đểu cáng lại xuất hiện.

– Mày muốn cảm ơn tao chứ gì? Thế từ giờ cứ gọi tao là ‘Anh trai’ để thể hiện sự kính trọng là được rồi. Mày gọi một tiếng anh trai, tao bao kê cho mày hết cái đất Cầu Giấy này.

Tao chép miệng, khạc một tiếng trong họng rồi chửi thề.

– Anh trai cái mả bố mày. Đợi đấy tao gọi.

Dù miệng tao chửi, nhưng trong lồng ngực, một thứ bê tông cốt thép vừa được đổ xuống. Sự gắn kết giữa ba thằng con trai lúc này đã vượt xa cái ranh giới của những bản hợp đồng chia phần trăm lợi nhuận. Nó là tình anh em vào sinh ra tử. Một thứ tình cảm đéo thể mua được bằng tiền.

Đùa cợt xong, ba thằng đồng loạt quay sang nhìn về phía góc băng ghế inox bên kia.

Mai Anh đang ngồi thu lu ở đó.

Ả co hai chân lên ghế, vòng tay ôm lấy đầu gối. Mái tóc uốn xoăn bồng bềnh lúc tối giờ rối bời, bết dính vào hai bên má. Lớp trang điểm nhòe nhoẹt. Khác hẳn cái giao diện lộng lẫy, át vía người khác mọi ngày.

Tao đứng dậy, lết những bước đi tập tễnh tới, ngồi xuống cạnh ả.

Khoảng cách gần, tao không ngửi thấy mùi nước hoa nồng nàn nữa. Chỉ có mùi của sự mệt mỏi.

– Chị ổn không? – Giọng tao mềm mỏng hơn, không còn sự gai góc thách thức.

Mai Anh vẫn gục mặt vào đầu gối.

– Nay chị làm bọn em nể thật đấy. – Tao nói tiếp, nhìn vào tay chân đang xước xát của ả. – Không ngờ bà chị điệu đà, chảnh chọe mọi ngày lại dám xông vào lấy thân mình đỡ đòn cho bọn em.

Nghe tao nói thế, Mai Anh từ từ ngước mặt lên. Hốc mắt ả vẫn còn hơi đỏ. Nhưng cái bản tính chanh chua, dạn dĩ đéo bao giờ chịu lép vế của một “nữ hoàng thị phi” lập tức được bật mode trở lại.

Ả hất mớ tóc bù xù ra sau lưng, trề môi bĩu một cái rõ dài.

– Mẹ kiếp, tao không xông vào thì chúng nó đánh nát mặt hai thằng đệ của tao à? Lúc đấy thì ai kiếm tiền, ai mua vui cho tao?

Nói xong, ả giơ bàn tay phải ra trước mặt tao.

– Nhưng thằng chó Hùng làm gãy mẹ cái móng tay tao vừa đắp 300 cành vào rồi đây này. Bực thật sự!

Ả nhăn nhó, cái điệu bộ ăn vạ chuyên nghiệp làm cái không khí nặng nề bay sạch.

– Mấy đứa xem thế nào, đền bù tổn thất tinh thần cho chị đi. Mời chị bữa lẩu đi!

Thằng Khánh với thằng Long ngồi bên kia nghe thấy thế, lập tức hùa vào hò reo.

– Ok luôn! – Khánh vỗ đùi. – Mai đón bà chị đi ăn lẩu nướng thả phanh. Gọi ngập bàn thịt bò luôn.

– Tập đoàn Alo Phụ Kiện lo hết! Chị cứ chuẩn bị bụng mà ăn. – Long tiếp lời, giọng hào sảng.

Bốn người nhìn nhau. Tiếng cười lại vang lên, xua đi chút sợ hãi cuối cùng còn sót lại của cái đêm kinh hoàng.

Đến giờ làm thủ tục xuất viện. Bốn đứa dìu nhau đi ra quầy thanh toán.

Thằng Long đi đầu. Như đã hứa từ lúc ở sân trọ, nó rút cái ví da bò dày cộp ra, định rút tiền trả viện phí.

Tao bước lên, lấy tay đè lên tay nó, chặn cái ví lại.

– Long. Tính vào tiền bên quỹ Alo của tao với thằng Khánh nhé. Mày đừng lấy tiền túi ra trả.

Long khựng lại. Nó nhìn tao. Nó thừa biết tính tao sòng phẳng, đéo bao giờ chịu mang nợ ai, nhất là nợ tiền bạc trong lúc tao đang làm ra tiền.

Nó lườm tao một cái, nhét thẳng xấp tiền vào tay cô thu ngân, lẩm bầm trong họng:
– Bố cái thằng hâm!

Tao không cãi lại. Mép môi tao nhếch lên.

Lấy thuốc xong, cả bọn cùng nhau bước ra khỏi sảnh bệnh viện.

Không khí rạng sáng Hà Nội se lạnh nhưng trong trẻo vãi chưởng. Sương đêm đọng lại trên những tán cây ven đường, rỏ xuống mặt đường nhựa tạo thành những vũng nước nhỏ phản chiếu ánh đèn cao áp vàng vọt.

Bốn cái bóng người rách rưới, đi tập tễnh, vai khoác vai nhau lết đi trên vỉa hè. Nhưng tiếng nói cười rôm rả, tiếng chửi thề trêu chọc nhau vang vọng cả một góc phố vắng.

Tao đi chậm lại một nhịp.

Nhìn thằng Khánh đang khoác vai Long chém gió phần phật về những dự định mở rộng cửa hàng. Nhìn Mai Anh đi bên cạnh đang cằn nhằn về bộ quần áo bẩn thỉu làm hỏng giao diện của ả.

Tao mỉm cười.

Ở cái thành phố chật chội, xô bồ và đầy rẫy những trò lừa lọc này, tiền bạc đúng là vạn năng. Nó mua được sự tự tin, mua được những bữa ăn ngon, mua được cái cửa hàng mặt tiền.

Nhưng đêm nay, tao nhận ra một sự thật trần trụi khác. Có được những con người sẵn sàng vì mình mà “đổ máu”, sẵn sàng không toan tính đứng ra bảo vệ nhau lúc hoạn nạn, dám lấy thân mình che những nhát tuýp sắt… đó mới là thứ tài sản vô giá nhất mà đéo có mệnh giá nào quy đổi được.

Bầu trời đằng Đông bắt đầu ửng lên một vệt sáng mờ mờ. Ngày mới đã bắt đầu. Mọi thứ dơ bẩn của đêm qua đã bị gột sạch.

Tao đút hai tay vào túi quần, sải bước đuổi theo đám bạn. Quãng đường phía trước chắc chắn sẽ còn nhiều thằng Hùng, nhiều cái bẫy khác. Nhưng tao đéo sợ nữa. Lưng tao giờ đã có người che.

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng