Tìm kiếm truyện tại đây:
Trang chủ >> Truyện 18+ >> Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chuyện đời thằng An (Update Chương 109)

Chương 13: Bữa nhậu vỉa hè và triết lý “con kiến”​

Con Wave đỏ dừng lại trước một quán vỉa hè nằm nép mình dưới chân đê La Thành.

Gió từ sông Tô Lịch thổi lên, mang theo cái mùi ngai ngái đặc trưng trộn lẫn với mùi khói than nướng thịt và mùi sả ớt nồng nặc. Bụi đường phủ một lớp mờ ảo lên mấy cái bóng đèn dây tóc vàng vọt treo lủng lẳng trên khung bạt.

“Xuống. Quán ruột của tao.” Khánh gạt chân chống, hất hàm.

Quán đông nghịt. Dân lao động, mấy ông xe ôm, và cả đám sinh viên nghèo như tao ngồi tràn ra cả mép cống. Bàn ghế nhựa thấp tè, cái xanh cái đỏ, dính đầy dầu mỡ. Dưới chân là đủ thứ rác: vỏ lạc, giấy ăn vo tròn, đầu lọc thuốc lá.

Tao với Khánh chọn một cái bàn góc trong cùng, tránh gió bụi nhưng lại hứng trọn khói của cái lò nướng nem chua bên cạnh.





“Cô ơi, cho cháu hai cốc bia hơi, đĩa lạc, bốn cái nem nướng, hai trứng vịt lộn ngải cứu. Nhanh nhé cô, đói rã họng rồi.” Khánh gọi to, giọng nó lanh lảnh át cả tiếng xe cộ ầm ầm ngoài đường đê.

Tao ngồi xuống cái ghế nhựa ọp ẹp, cảm giác xương sống như muốn rời ra từng khúc sau vụ bê vác lúc nãy. Mồ hôi khô lại trên da, rít rắm, ngứa ngáy. Nhưng lạ cái là tao không thấy khó chịu lắm. Cái mệt này nó khác cái mệt đi bộ tìm việc lúc sáng. Nó là cái mệt ra tiền.

Chủ quán đặt cái ca nhựa đựng bia vàng óng xuống bàn, bọt trắng tràn cả ra ngoài, chảy tong tỏng xuống mặt bàn nhựa nhớp nháp.

chuyen doi thang an 8 (2)

“Uống đi. Bia hơi Hà Nội chuẩn đấy, không phải bia cỏ pha nước lã đâu.” Khánh nâng cốc, cụng vào cốc tao cái “cạch”.

Tao cầm cốc bia lạnh toát, tu một hơi dài.

Vị đắng nhẹ đầu lưỡi, sau đó là cái mát lạnh chạy dọc xuống cổ họng, len lỏi vào dạ dày đang rỗng tuếch. Nó sộc lên mũi, làm tao rùng mình một cái.

“Khà…” Tao thở hắt ra. Bao nhiêu cái bụi bặm, cái cay đắng, cái nhục nhã của cả một ngày dài như được gột rửa bằng ngụm bia rẻ tiền ấy.

“Sướng không?” Khánh cười nham hiểm, tay bóc quả trứng vịt lộn nóng hổi.

“Sướng.” Tao gật đầu, thành thật vãi đái.

“Đấy. Hạnh phúc của dân lao động nó đơn giản thế thôi. Cày bục mặt ra, tối làm cốc bia, quả trứng, thế là quên mẹ hết sự đời.” Nó đẩy bát gia vị muối tiêu chanh ớt sang cho tao. “Ăn đi, trứng vịt lộn tốt cho đàn ông, bổ thận tráng dương, tối về ngủ cho ngon.”

Tao đập vỏ trứng, húp cái nước ngọt lừ bên trong. Miếng trứng béo ngậy tan trong miệng, ăn kèm với mấy lá rau răm cay nồng. Ngon vãi linh hồn. Ngon hơn bất cứ sơn hào hải vị nào tao từng tưởng tượng.

Rượu vào lời ra, bia vào thì gan to lên một tí. Tao nhìn thẳng vào mặt thằng Khánh, cái thằng mà tao mới quen chưa đầy 12 tiếng nhưng cảm giác như đã lăn lộn cùng nhau cả tháng.

“Khánh này, tao hỏi thật. Sao mày có vẻ lõi đời hơn mấy thằng tân sinh viên như tao?”

Khánh nhai nhồm nhoàm cái nem chua nướng cháy cạnh, nhún vai:
“Ông già tao cắt hết viện trợ từ hai năm nay rồi. Giờ tao tự làm tự ăn, tự sinh tự diệt.”

Tao im lặng, mân mê cốc bia. Thằng này cũng có số má phết.

“Hôm nay… thằng cùng phòng tao bỏ đi rồi.” Tao buột miệng.

Khánh ngừng nhai, ngước mắt lên nhìn tao: “Chuyển đi đâu? Về quê à?”

“Không. Nó sang ở với người yêu. Để lại tao một mình gánh cái phòng triệu hai.”

Tao cười nhạt, uống thêm ngụm bia nữa cho đỡ nghẹn. “Tao đang tính chắc mai tao cũng trả phòng. Tiền đéo đâu mà đóng. Chắc ra gầm cầu ở với mấy ông xe ôm thật.”

Khánh nuốt miếng nem cái ực, rồi lôi bao thuốc ra châm lửa. Nó rít một hơi, nhả khói vào mặt tao, cái vẻ mặt cợt nhả lúc nãy biến mất, thay vào đó là cái nhìn sắc lẻm của một thằng đã quá sành sỏi cái đất này.

“Mày ngu lắm An ạ.”

Tao sững người. Đang kể khổ lại bị chửi ngu.

“Mày nhìn xuống đất đi.” Nó chỉ tay xuống nền gạch vỉa hè lồi lõm.

Tao nhìn xuống. Chả có gì ngoài mấy cái vỏ lạc và một đàn kiến đen đang bu quanh mẩu nem chua rơi vãi.

“Thấy gì không?”

“Kiến.”

“Ừ, kiến. Mày nhìn con kia kìa.” Nó chỉ vào một con kiến bé tí đang cố lôi một mẩu thịt to gấp ba lần người nó. “Nó bé tí, mẩu thịt thì to. Nhưng nó đéo ngồi than thân trách phận, nó cũng đéo bỏ cuộc. Nó cứ lầm lũi mà kéo. Nặng quá thì nó gọi đồng bọn. Đéo gọi được thì nó xé nhỏ ra mà tha về tổ.”

Khánh dụi tàn thuốc vào gạt tàn, giọng ráo hoảnh:

“Ở cái Hà Nội này, tao với mày là kiến. Đéo phải rồng phượng gì đâu mà đòi sĩ diện. Gánh nặng quá thì tìm người gánh cùng. Phòng triệu hai đéo ở được thì tìm thằng khác ghép vào. Đéo tìm được thì chuyển sang cái phòng sáu trăm, ở khu ổ chuột, nhà vệ sinh chung, nước giếng khoan. Miễn là có chỗ chui ra chui vào.”

Nó cầm cốc bia lên, uống cạn, rồi dằn mạnh xuống bàn:

“Mày mới va vấp có tí việc cỏn con đã định buông xuôi ra gầm cầu? Thế thì về quê chăn vịt cho nhanh. Sĩ diện hão chỉ dành cho bọn nhà giàu thôi con ạ. Còn dân tỉnh lẻ mình, mặt phải dày, da phải trâu mới sống được.”

Tao ngồi im thít, thấm từng lời chửi của nó. Đắng, nhưng đúng.

Tao cứ lo sợ, cứ sĩ diện với mẹ, cứ ngại ngùng với bạn bè. Nhưng thực tế là đéo ai quan tâm tao sống chết thế nào. Chỉ có tao mới cứu được tao.

“Thế… mày biết chỗ nào rẻ không? Hoặc có ai cần ở ghép không?” Tao hỏi, giọng đã bớt run hơn.

Khánh gãi cằm lởm chởm râu:
“Để tao hỏi cho. Hình như bên Pháo Đài Láng có thằng em tao đang tìm người ở ghép. Phòng cũng nát nát thôi nhưng rẻ, tầm tám trăm hai thằng. Mai tao nhắn tin cho.”

Tao thở phào nhẹ nhõm. Lại một cái phao nữa được ném ra.

“Cảm ơn mày.”

“Cảm ơn cái gì. Bữa nay tao mời, nhưng bữa sau mày phải trả. Sòng phẳng.”

Hai thằng ngồi lai rai thêm lúc nữa, chém gió đủ chuyện trên trời dưới biển. Từ chuyện gái gú trường nó, chuyện ông thầy khó tính, đến chuyện làm sao để cài Win lậu mà không bị nhả key.

Đến tầm 10 rưỡi đêm, quán bắt đầu vãn khách, nhưng đường phố lại nhộn nhịp theo một kiểu khác.

Khánh thanh toán tiền, rồi hai thằng lại leo lên con Wave chiến.

chuyen doi thang an 8 (3)

Trên đường về, đi qua đoạn đường Láng, tao thấy từng tốp xe máy kẹp ba, kẹp bốn phóng vụt qua. Mấy thằng tài xế đầu xanh đầu đỏ, lạng lách đánh võng như xiếc. Ngồi sau là những đứa con gái mặc váy ngắn cũn cỡn, hở lưng, hở đùi trắng lóa dưới ánh đèn cao áp. Mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc bay lại mỗi khi bọn nó lướt qua.

“Gì đấy?” Tao ngoái cổ lại nhìn.

“Gà móng đỏ. Phố vẫy đấy.” Khánh nói tỉnh bơ, tay vẫn vặn ga đều đều. “Giờ này là giờ đi làm của các em ấy. Karaoke, tay vịn, hay đi khách… đủ cả.”

Tao nhìn theo những bóng hồng khuất dần trong màn đêm. Có đứa trông trẻ măng, chắc cũng chỉ bằng tuổi tao.

“Nhìn làm gì. Mỗi người một nghề.” Khánh nói vọng lại trong gió. “Bọn nó bán vốn tự có, tao với mày bán sức lao động. Suy cho cùng cũng là kiếm cơm bỏ vào mồm thôi. Đừng có phán xét.”

Con xe rẽ vào đường Cầu Giấy, rồi dừng lại đầu ngõ 165.

Tao nhảy xuống xe, người lâng lâng vì hơi men và vì cơn gió đêm mát lạnh.

“Về ngủ đi. Mai tao nhắn tin vụ phòng trọ.” Khánh rồ ga, không đợi tao chào, phóng vụt đi mất hút vào bóng tối.

Tao đứng một mình đầu ngõ, hít sâu một hơi. Cái mùi rác rưởi của con ngõ nhỏ vẫn thế, nhưng tao thấy không còn ngột ngạt như hôm qua nữa.

Trong túi tao có tờ 50 nghìn. Trong bụng tao có bát trứng vịt lộn và hai cốc bia. Trong đầu tao có cái triết lý con kiến của thằng Khánh.

Tao lững thững đi bộ vào trong.

Bóng tao đổ dài dưới ánh đèn vàng vọt của ngõ hẻm. Tao nhìn cái bóng đen sì ấy, tự nhủ: “Ừ thì làm kiến. Kiến thì kiến, miễn là sống sót qua mùa đông này.”

Về đến phòng, tao mở cửa. Căn phòng trống hoác, lạnh lẽo. Cái giường của thằng Dũng vẫn bừa bộn như thế. Nhưng lần này, tao không nằm vật ra than thở nữa.

Tao bật điện, lôi cái chổi cùn ra, bắt đầu quét dọn lại đống rác nó để lại. Vừa quét vừa lẩm bẩm tính toán: “Mai đi học về ghé qua Pháo Đài Láng xem phòng. Rồi chiều đi tìm thêm mối bốc vác…”.

Con nhện trên trần nhà vẫn giăng tơ. Tao nhìn nó, nhếch mép cười: “Chào mày, đồng nghiệp.”

Danh sách các phần

Thể loại truyện sex

Xem Nhiều

Thể loại truyện sex | Bố chồng nàng dâu | Bác sĩ – Y tá | Bố đụ con gái | Chị dâu em chồng | Cho người khác đụ vợ mình | Con gái thủ dâm | Dâm thư Trung Quốc | Đụ cave | Địt đồng nghiệp | Đụ công khai | Đụ cô giáo | Đụ máy bay | Đụ mẹ ruột | Đụ tập thể | Đụ vợ bạn | Trao đổi vợ chồng
Chính sách bảo mật | Điều khoản sử dụng