Chương 8: Cú “úp sọt” lúc nửa đêm
Chín giờ tối. Cái phòng trọ hướng Tây ở tầng 3 vẫn hầm hập như cái lò nướng bánh mì.
Cả ngày hôm nay nó tích nhiệt, giờ là lúc nó nhả ra, nung chín hai thằng sinh viên đang ở trần trùng trục bên trong. Cái quạt con cóc màu xanh bộ đội, cánh sứt một miếng, quay vù vù như trực thăng cất cánh, kêu *cạch… cạch… cạch…* đều đều. Nó chỉ có tác dụng đảo cái không khí nóng từ góc này sang góc kia chứ chả mát mẻ đếch gì.
Tao với thằng Dũng ngồi đối diện nhau, ở giữa là nồi lẩu điện mini – tài sản giá trị nhất trong phòng – đang sôi sùng sục. Bên trong là hai gói Hảo Hảo chua cay thả trôi nổi, không rau, không thịt, không trứng. Một bữa tối điển hình của những ngày cuối tháng (hoặc đầu tháng với những thằng rỗng túi như tao).
“Ăn đi, trương mẹ nó hết bây giờ.” Dũng gõ đôi đũa nhựa vào thành nồi, hẩy hẩy mấy sợi mì.
Tao gắp một đũa, thổi phù phù rồi lùa vào mồm. Nóng. Cay. Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau túa ra như tắm xông hơi. Nhưng cái dạ dày lép kẹp từ sáng đến giờ được đấm ấm, cảm giác cũng đỡ tủi thân phần nào.
Hai thằng cắm cúi ăn, tiếng sụp soạt là âm thanh duy nhất át đi tiếng quạt trần phành phạch. Không khí có vẻ bình yên, kiểu tình đồng chí đồng đội chia ngọt sẻ bùi nơi đất khách quê người.
Ăn xong, tao nhận phần rửa bát (thực ra là rửa cái nồi). Thằng Dũng ngồi dựa lưng vào tường, châm điếu Thăng Long, nhả khói mù mịt vào cái không gian vốn đã thiếu oxy. Nó cầm điện thoại, ngón tay lướt nhoay nhoáy, miệng tủm tỉm cười. Chắc đang nhắn tin cho con người yêu.
“Ê An.”
“Gì?” Tao vừa úp cái nồi lên chạn, vừa quệt mồ hôi trán.
“Tao bảo cái này.” Dũng rít một hơi thuốc sâu, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại, giọng nhẹ tênh như đang bàn chuyện ngày mai trời mưa hay nắng. “Chắc sang tuần tao chuyển.”
Tay tao đang cầm cái giẻ lau bàn khựng lại giữa không trung.
“Chuyển? Chuyển đi đâu?”
“Tao dọn sang ở với con Hương. Bên Chùa Láng.” Nó ngẩng lên nhìn tao, nhả khói thuốc qua kẽ răng. “Bên ấy phòng rộng hơn, có điều hòa, với lại… tiện đi lại. Con Hương nó cũng muốn tao sang ở cùng cho đỡ tiền nhà.”
Tao đứng hình.

Cái tin sét đánh ngang tai này được nó ném ra một cách thản nhiên vãi đái. Không rào trước đón sau, không một lời xin lỗi, cũng không hề có ý định hỏi xem tao – thằng bạn cùng phòng kiêm đồng hương – sẽ sống chết ra sao.
Đầu tao bắt đầu nhảy số nhanh hơn cả máy tính Casio.
Tiền phòng ở đây là 1 triệu 2 một tháng. Điện nước mạng mẽo vào nữa là tầm 1 triệu 5. Chia đôi thì mỗi thằng 750 nghìn.
Nếu thằng Dũng đi, tao sẽ phải gánh toàn bộ 1 triệu 5 đó. Hoặc tao phải tìm người ở ghép ngay lập tức trong vòng một tuần. Mà tao thì quen biết chó ai ở cái đất Hà Nội này ngoài nó?
Trong túi tao hiện tại: 123 nghìn.
“Thế… còn phòng này?” Tao cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng nghe nó méo xệch đi.
“Thì mày cứ ở thôi. Hoặc tìm thằng nào ghép vào. Bà Hồng dễ tính mà, miễn đóng đủ tiền là được.” Dũng dụi điếu thuốc vào cái lon bia rỗng, nhún vai. “Tao tính rồi, ở với người yêu sướng hơn, cơm nước nó lo, tối đến có cái ôm cho ấm. Mày thông cảm nhé, cơ hội tốt đéo bỏ được.”
Tao nhìn nó. Thằng bạn nối khố từ hồi cởi truồng tắm mưa. Thằng đã rủ tao lên đây, vẽ ra viễn cảnh “anh em nương tựa nhau”. Giờ nó phủi đít đi nhẹ nhàng như một cơn gió, bỏ lại tao trơ trọi giữa cái “chiến trường” đắt đỏ này.
Cảm giác không hẳn là tức giận. Nó là sự hụt hẫng. Giống như mày đang đi trên dây, tin tưởng rằng có thằng giữ dây bảo hiểm cho mày, rồi đùng cái nó buông tay đi uống trà đá.
Tao muốn gào lên chửi vào mặt nó: *”Đmm, mày chơi chó thế? Mày đi rồi bố mày lấy tiền đâu mà đóng trọ? Mày giết tao à?”*
Nhưng nhìn cái mặt hớn hở của nó khi tin nhắn điện thoại lại *ting ting* vang lên, tao nuốt ngược cục tức vào trong.
Chửi thì được cái gì? Nó đã quyết rồi. Nó chọn gái, chọn sướng, chọn điều hòa. Nó đéo có nghĩa vụ phải gánh cuộc đời tao. Ở cái thành phố này, thân ai nấy lo, hồn ai nấy giữ. Trách nó bạc bẽo thì cũng đúng, nhưng trách mình ngu vì tin người quá thể thì đúng hơn.
Tao lẳng lặng vắt cái giẻ lên bệ cửa sổ.
“Ừ. Mày tính thế nào tiện thì làm.”
Tao đáp cụt lủn. Một câu trả lời ngu ngốc, sĩ diện hão, nhưng là thứ duy nhất tao có thể thốt ra để giữ lại chút tự trọng cuối cùng của thằng đàn ông. Tao không muốn biến mình thành thằng ăn mày tình thương, năn nỉ nó ở lại để chia tiền phòng với tao.
“Ok bạn tôi. Thoáng thế mới là đàn ông chứ.” Dũng cười hề hề, vỗ đùi đen đét. “Thôi tao đi tắm cái rồi qua đón con Hương đi lượn hồ Tây. Tối nay chắc tao ngủ bên đấy luôn, mày cứ khóa cửa nhé.”
Nó vơ lấy cái khăn tắm, huýt sáo vang lừng, đi ra khỏi phòng như chưa từng có cuộc nói chuyện nào xảy ra.
Cánh cửa đóng lại *cạch* một cái.
Căn phòng 10 mét vuông bỗng nhiên rộng thênh thang và im ắng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng quạt quay *cạch… cạch…* và tiếng nước sôi ùng ục trong cái bụng đói meo của tao – gói mì tôm lúc nãy trôi tuột đi đâu mất rồi vì cú sốc tâm lý.
Tao nằm vật xuống chiếu, gác tay lên trán, nhìn trân trân lên trần nhà.
Con nhện hôm qua vẫn còn đó. Cái mạng của nó giăng to hơn một tí, dính được mấy con muỗi chết khô. Nó nằm im ở giữa, cô độc, chờ đợi một cái gì đó sa vào lưới.
Tao nhớ lại mùi hương của con bé trên xe buýt sáng nay. Cái khoảng cách gần gũi đến mức da thịt chạm nhau, nhưng thực ra lại xa vạn dặm.
Ở Hà Nội là thế.
Người ta có thể ép sát vào nhau trên xe buýt, ngủ chung một giường, ăn chung một nồi mì, nhưng khi cần, người ta có thể tách nhau ra nhanh như cắt đứt một sợi chỉ thừa. Không vương vấn. Không ngoảnh lại.
Thằng Dũng đi, để lại cho tao một bài toán kinh tế nan giải và một sự thật trần trụi: Tao chính thức một mình cân cả bản đồ.
Tao sờ tay xuống túi quần, nắn nắn mấy tờ tiền lẻ.
123 nghìn. Và một tuần nữa là đến hạn đóng tiền nhà.
Hà Nội đêm nay vẫn nóng, nhưng tao thấy lạnh toát sống lưng. Đêm đầu tiên tao mất ngủ không phải vì lạ nhà, mà vì sợ. Sợ cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, bị nuốt chửng bởi cái guồng quay tàn nhẫn của thành phố này.